truyện ngắn
Tiếng đập cánh
của chim thần
nguyễn quang thiều
Duyên mở cửa sổ nhìn sang nhà Lợi
ở phía bên kia hàng rào râm bụt. Lợi chưa về, ngôi nhà vẫn đóng cửa.
Bếp không một sợi khói. Trời vẫn mưa sậm sùi. Mưa đã hơn một tuần
nay rồi. Nước sông lên cao. Hàng năm cứ vào mùa mưa, con trai làng nghỉ
việc để ra sông. Dọc bờ sông làng, họ đóng bè, vó và thả câu. Hàng
dàn câu dài, đen bóng, cắm sát mép nước. Những chiếc phao ngô khô nổi
bồng bềnh trên mặt sông ngầu đỏ. Họ nhổ những gốc ngô bãi để lấy
mồi câu. Những con giun sông mình giáp như vỏ quả đậu tương nằm cuộn
tròn trong đám rễ ngô... Mùa nước năm nào Lợi cũng ra sông. Thường đến
đêm anh mới trở về. Anh đứng bên kia hàng rào gọi Duyên, và đưa biếu
mẹ cô một con cá chép sông lớn nhất trong số cá câu được, những con
chép sông mình dài, vảy vàng óng, cứng hơn vẩy chép ao, quẫy bần bật
trên tay. Duyên xách con cá và rối rít:
- Sao anh về muộn thế! Anh sang mà
ăn cơm đi kẻo muộn. Mẹ phần cơm anh đấy. Mẹ ơi! - Duyên vừa chạy
vào nhà vừa gọi - Anh Lợi lại cho con cá này. úi giời, quẫy khiếp thế.
Nhà Lợi cách nhà Duyên một khoanh
vườn nhỏ. Anh sống độc thân. Lẽ ra thì anh đã trở thành con rể của
gia đình Duyên. Chiến tranh đã cướp mất Dịu, chị ruột Duyên. Ngày ấy,
trước khi nhập ngũ, hai người đã làm lễ ăn hỏi. Gần một năm sau họ
xin phép gia đình làm lễ cưới. Cả hai người bàn với nhau và gia đình về
ngày cưới qua những bức thư thời chiến. Trước ngày cưới ít hôm, Dịu
băng gần một trăm cây số từ đơn vị về nhà. Nhưng đến đêm trước
ngày cưới vẫn không thấy Lợi về. Nhà trai một mặt vẫn cho dựng rạp,
mặt khác cho một người trong họ đạp xe đến nơi đơn vị Lợi đóng
quân để đón anh. Tới nơi, đơn vị thiết giáp của anh đã chuyển quân
đột xuất vào phía nam từ hai ngày trước đó. Khi hai gia đình biết tin
đó thì Dịu chạy vào buồng nằm khóc. Duyên lặng lẽ ngồi xuống mép giường
quạt cho chị suốt đêm. Sáng hôm sau, Dịu xốc ba-lô trở về đơn vị.
Bốn năm sau, gia đình Duyên nhận
được giấy báo tử Dịu. Mẹ Duyên ngất đi nhiều lần, cứ mỗi khi tỉnh
lại bà lại gào khóc gọi tên Dịu và Lợi, trên chiếc giường trước
kia Duyên ngồi quạt cho Dịu, đêm ấy cô ngồi khóc lặng lẽ và quạt cho
mẹ.
Hai năm sau ngày đất nước thống
nhất, Lợi mới trở về. Thoạt đầu người làng không kịp nhận ra anh.
Hai bàn tay và mặt anh đầy sẹo bỏng na-pan. Mẹ Duyên ôm lấy anh khóc.
Lúc ấy anh mới được biết Dịu đã hy sinh. Từ ngày đó anh sống như
con của gia đình Duyên, nhất là sau ngày mẹ anh qua đời. Ngày nào không
thấy anh sang, bà mẹ lại bắt Duyên đi tìm anh. Những buổi không lên lớp
cô thường sang nhà Lợi giúp anh dọn dẹp nhà cửa, cơm nước hay giặt
giũ. Thường đêm anh sang nhà Duyên ngồi hút thuốc vặt và nghe mẹ Duyên
thủ thỉ đủ thứ chuyện. Cuối cùng thì bà giục anh lấy vợ. Bà kể
tên các cô gái nết na trong làng. Những lúc ấy, qua ánh đèn dầu Duyên lại
thấy anh mỉm cười, gương mặt méo đi đau khổ đến nỗi Duyên không
dám nhìn nữa. Cô lặng lẽ vào buồng mở tập giáo án ra. Nhưng tâm trí
cô lại để ở một nơi nào đó mông lung, xa thẳm. Những lúc ấy lòng
Duyên trào lên một cảm giác lạ, nửa như nỗi buồn, nửa như lo lắng,
hoảng hốt khi nghĩ đến một ngày kia anh đi lấy vợ. Cô cố gạt mình ra
khỏi cảm giác ấy. Nhưng mỗi khi gặp Lợi thì ý nghĩ ấy lại ùa đến
dằn vặt dai dẳng trong cô mà cô không sao giải thích được.
Duyên khép cửa sổ xuống bếp.
- Anh Lợi chưa về mẹ ạ - Cô nói
và ngồi xuống bên mẹ - Suốt ngày câu với kéo, cứ như trẻ con ấy.
- Con lấy cái gì mà mang cơm cho anh
- Bà mẹ lo lắng - Hôm qua thấy nó sụt sịt. Mưa gió thế này ốm thì khổ.
Duyên cho cơm và thức ăn vào chiếc
hăng-gô cũ đã tróc gần hết sơn. Cô khoác áo mưa ra bến. Trời đã mờ
tối. Cuối bãi sông làng thấp thoáng bóng người. Duyên nhìn mãi không nhận
ra Lợi, bèn gọi:
- Anh Lợi, anh Lợi...
- Anh đây. Duyên ơi. Chỗ này này.
Duyên theo hướng tiếng gọi tìm đến.
Lợi nhoẻn cười nhìn cô, bàn tay anh nhợt nhạt vì nước mưa.
- Em mang cơm cho anh đây. Anh đang mệt
mà cứ dầm mưa gió thế này... Thôi anh đi về đi. Em nhổ cần câu nhé.
- ấy đừng. Chiều nay nước về
nhiều, sẽ gặp đàn chép cụ đầu nguồn đấy. Chỉ cần hai con cắn câu
là đủ.
Lợi nói và cười vang đầy hứng
thú, tự tin.
- Thèm vào ăn - Duyên giận dỗi
nguýt Lợi - Chả bõ ốm.
Bỗng cô bắt gặp đôi mắt Lợi rực
lên. Gương mặt anh nhợt nhạt trong bóng tối dưới vành mũ. Con mắt như
đôi môi mấp máy định nói điều gì.
"Lợi ơi! Anh Lợi. Bắt cho em
con cào cào này. Nhanh lên, nhanh lên, Lợi...". Trong ký ức Lợi chợt
vang lên tiếng gọi của Dịu bao nhiêu năm về trước. Nghe tiếng gọi, Lợi
chạy như băng qua những luống ngô cao ngút đầu. Lá ngô phất vào anh ràn
rạt. Giữa bãi ngô rộng ven sông, Lợi ôm ghì Dịu vào lòng. Anh hôn lên
trán, lên mắt, lên cổ người yêu. Con cào cào trong tay Dịu thừa cơ bay vù
lên. "Ôi, mất rồi!". Dịu kêu lên thảng thốt. Con cào cào xòe đôi
cánh mỏng lấp lánh bay lên. Cả hai ngẩn ngơ nhìn theo cho đến khi tiếng
những người xã viên bẻ ngô đến gần. Lợi búng vào mũi Dịu rồi biến
mất vào bãi ngô. Một lát sau Dịu nghe tiếng anh vang lên ở phía lũ trai gái
cùng đội sản xuất.
Bây giờ làng vẫn trồng ngô bãi.
Nhưng Dịu thì mãi mãi không trở về. Chiều nay nghe tiếng Duyên, lòng Lợi
cứ vang lên tiếng Dịu gọi thuở xưa. Và đâu đây, trong tiếng mưa sông
rả rích Lợi như nghe thấy tiếng xòe cánh của hàng trăm con cào cào.
- Ôi, mẹ cẩn thận quá - Lợi như
chợt tỉnh, vội vàng mở nắp hăng-gô - Đói quá. Em ăn đi, ăn cùng anh
cho vui.
Duyên không trả lời. Cô im lặng
nhìn vào mặt sông, nơi có những chiếc phao câu làm bằng cuống hoa ngô
khô, mờ trắng bồng bềnh.
Đêm khuya Lợi mới trở về. Duyên
đốt lửa cho anh đỡ lạnh. Hơi lửa ấm chia đều cho họ. Cả hai ngồi
im lặng. Bóng họ lung linh trên tường, lúc chập vào lúc tách ra. Trong chiếc
chậu sành, những con chép sông nằm thở. ánh lửa hắt vào làm mắt chúng
long lanh như ngọc.
Lợi tỉnh giấc và ngỡ ngàng nhận
ra trời đã sắp tối. Buổi trưa anh thấy người đau ê ẩm. Anh chẳng buồn
nấu nướng gì và cứ lăn ra ngủ. Công việc gặt hái đã xong rồi. Anh tự
cho phép mình yên tâm ngủ. Lâu lắm rồi anh mới ngủ một giấc ngày dài.
Lợi dậy ra sân. Cả sân rơm phơi đã được dọn gọn ghẽ. Trong bếp lửa
đã nhóm. Anh biết Duyên đã dọn dẹp và nấu cơm cho mình. Bao nhiêu năm
nay rồi, Duyên thường xuyên đỡ đần anh như thế. Anh ra giếng kéo nước
vỗ lên mặt. Nước lạnh làm anh nhẹ nhõm lạ thường. Lợi bước vào bếp.
Duyên đang ghế cơm trong nồi. Mái tóc dài của cô được búi gọn để lộ
tấm lưng thon thả, nói lên sự khéo léo, dịu dàng của cô. Cơm cạn, cô
gạt than và khẽ nghiêng người về phía cửa.
- Dịu... ịu...
Lợi hoảng hốt kêu lên. Hoàng hôn
thoảng những khoảng tối mờ trên khuôn mặt Duyên. Gương mặt hiền như
một lá trầu của cô cứ ảo mờ trước anh. Đó là Dịu, trời ơi, làm
sao lại không phải là Dịu. Một cảm giác đau đớn ùa vào anh. Nỗi đau
giật khuôn mặt anh méo xệch. Những vết sẹo nóng bỏng như than củi. Không
phải bây giờ anh mới cảm nhận thấy điều ấy. Bao nhiêu năm nay rồi,
anh luôn giật mình khi chợt nghe thấy tiếng cười của Duyên, khi chợt bắt
gặp khuôn mặt Duyên trong khoảng khắc hay khi bóng Duyên thoáng qua hàng
rào thưa vào ngõ anh. Anh cứ ngỡ Dịu về. Cảm giác ấy không đến từ từ
mà nó lóe lên như một tia chớp rồi để lại cho anh đầy kinh hoàng đau
khổ, bao năm nay rồi, cảm giác ấy trong một thoáng đốt nóng những vết
sẹo bỏng bom na-pan trên cơ thể anh như đến hàng ngàn độ. Điều ấy làm
anh sợ bất chợt gặp Duyên, nhưng chính nó lại kéo anh ngày càng gần cô
mà anh không cưỡng nổi. ý nghĩ anh đã hàng trăm đêm phải vật vã chống
lại trái tim anh. Và một điều làm trĩu nặng, đau khổ là Dịu đang còn
sống kia mà sao anh chẳng dám đến. Có những đêm trăng anh tỉnh giấc mở
cửa ra ngoài; Anh đến bên thềm giếng. Người anh mê man trong muôn vàn ý
nghĩ. Anh nhìn xuống đáy giếng. Một khoảng tròn im lặng, xa vời, thăm thẳm.
Đã bao lần anh cảm thấy mình sắp sửa bước qua thềm giếng và cái khoảng
lặng im, thăm thẳm xa vời kia sẽ êm ái đón anh về. Nhưng khi chạm tay vào
thành giếng mát lạnh thì anh lại dần dần hồi tỉnh. Anh buồn bã nhìn
qua khoảng vườn vào nhà Duyên. Anh cảm thấy có ánh đèn chiếu qua khe cửa
sổ phòng cô. ánh đèn mơ hồ mà ấm áp kia thổi hơi nóng vào anh. Hơi lửa
mỏng manh cứ nóng dần, nóng dần cho đến khi những vết sẹo trên mặt
anh bỏng rát.
Duyên vẫn ngồi bên bếp lửa đã
cời than nhìn Lợi. Trong bóng tối của gian bếp nhỏ, những hòn than nhấp
nháy như một vùng sao ấm áp. Cô nhận ra sự thay đổi kinh hoàng trên gương
mặt Lợi. Cô đã nghe thấy tiếng anh gọi tên người chị ruột của mình.
Và cô hiểu ra tất cả. Một lát sau cô đứng lên, nói vội vã, nghẹn
ngào tưởng như không nói thật nhanh thì cô sẽ òa khóc.
- Em về đây. Anh đợi cơm chín
thì ăn cho nóng.
Ra khỏi ngõ nhà Lợi, Duyên đi như
chạy. Về đến cửa ngõ nhà mình, cô đứng lại khóc. Tất cả nỗi nhớ
thương người chị đã hy sinh ngày tháng thổn thức trong cô. Mỗi lần đi
dạy học hay đi đâu về đến cửa ngõ cô cứ thảng thốt. Cô cảm thấy
Dịu đang đứng ở đâu đó quanh cô, trên tay cầm cái cặp tóc mới, hay
đôi khuyên bằng vàng giả, thưởng cho cô. Tất cả những kỷ niệm ấu
thơ về người chị đã thấm vào máu thịt cô. Bây giờ đã trưởng thành,
cô nhận cảm được mọi điều. Duy chỉ có một điều cứ dằn vặt, buốt
nhói trong cô. Đó là ngày chị cô băng gần 100 cây số về nhà chờ Lợi
tổ chức lễ cưới. Rồi Lợi không về. Rồi Dịu xốc ba-lô đi vào mặt
trận. Từ đó họ chẳng được gặp nhau một lần. Giá chỉ một lần Dịu
được gặp Lợi thì có lẽ bây giờ lòng Duyên đỡ thương đau hơn.
Lợi từ cây ổi còng nhảy xuống
đất. Hai tay anh giữ chặt những quả ổi vừa hái. Anh sung sướng đưa những
quả ổi cho Duyên. Duyên đưa hai bàn tay đón lấy và kêu lên thích thú như
một đứa trẻ:
- Ôi, thích quá!
Nhưng Duyên bỗng im bặt. Cô vội
ngẩng lên và thấy khuôn mặt Lợi cúi sát nhìn cô. Hai bàn tay Lợi bóp chặt
đôi bàn tay bé bỏng của cô. Cô giật mình nhận ra có một ngọn lửa
đang réo cháy và quấn chặt vào đôi bàn tay cô. Cô lại ngẩng lên và nhận
thấy đôi mắt Lợi mở to hoang dại và đau khổ:
- Anh - Cô hoảng hốt kêu lên và cố
rút đôi bàn tay mình đang giữ những quả ổi găng chín vàng ra khỏi đôi
bàn tay Lợi.
- Anh... Anh... yêu em. Lợi nói, mặt
anh méo đi. Những vết sẹo trên mặt anh như đang quằn quại. Chợt anh buông
tay mình ra thở hổn hển. Duyên lặng người nhìn anh rồi vùng bỏ chạy.
Khi cô chạy ra con đường đất đầu ngõ thì gió nổi lên. Duyên cảm thấy
rùng mình. Cô đứng lại. Từ phía trước con đường có một người con gái
lướt nhẹ nhàng trên mặt đường như một cảnh phim quay chậm và mái
tóc như một dải mây dài bồng bềnh trôi theo. Đến trước Duyên, người
con gái dừng lại. Mái tóc như một ngọn sóng đập vào bờ tung lên rồi
đổ xuống phủ kín gương mặt chị. Chị khẽ khàng đưa tay lên gỡ mái
tóc. Một khuôn mặt con gái như một mảnh trăng hiện ra. Duyên kinh hoàng
kêu lên: - Trời ơi! Chị Dịu.
Rồi như chợt nhận ra điều gì,
cô quỳ xuống. Hai tay vẫn còn giữ nguyên những trái ổi găng chín vàng
run rẩy đưa ra trước người con gái:
- Chị, chị Dịu. Đừng giận em -
Cô òa lên khóc như một đứa trẻ - Của chị... của chị mà... em... em
không... em không... chị Dịu ơi!
- Em tội nghiệp của chị - người
con gái vẫn đứng thế, nói - Của em đấy. Của em thật mà. Sao em lại
khóc. Chị về mừng cho em... Duyên ơi! Chị mừng lắm.
Duyên nấc lên và đưa hai bàn tay
ôm lấy mặt. Những quả ổi rơi xuống đất lăn vào đám cỏ bên đường.
Dưới nắng chiều đang tắt, những quả ổi ánh lên như những giọt mật
ong.
Đêm ấy, trong giấc ngủ chập chờn,
cô nghe văng vẳng bên tai mình tiếng ai gọi:
- Dịu... Dịu... Dịu...
Duyên choàng tỉnh giấc. Cô ngỡ
mình mơ ngủ. Nhưng có tiếng gọi thật. Tiếng gọi của một người đàn
ông từ phía bên kia bờ rào sau cửa sổ phòng cô, đang gọi chính tên cô:
- Duyên! Duyên!
Duyên nín thở lắng nghe và nhận
ra đó là tiếng Lợi. Tiếng gọi thật chứ không phải trong mơ. Cô ngồi
thu mình trong bóng tối, môi cắn chặt ghìm tiếng khóc. Một lúc lâu sau
cô khe khẽ nằm xuống. Nhưng khi vừa chợp mắt, cô nghe thấy tiếng gọi
vẳng lên gấp gáp, khổ đau:
- Dịu... Dịu... Dịu ơi!
Cô hốt hoảng choàng dậy và lại
nghe rõ tiếng gọi chính tên mình, cô trở dậy thắp đèn và đốt một nén
hương đặt lên bàn thờ. ánh đèn tỏa một vầng sáng chập chờn lên tấm
ảnh Dịu. Cô đưa hai bàn tay ấp lên ngực, thì thào:
- Chị ơi! Chắc chị đã nghe thấy
tất cả và chị biết được tất cả rồi. Chị tha thứ cho em. Em thương
chị và thương anh Lợi quá. Nhưng em không... không đâu mà. Tất cả đã
thuộc về chị. Em... Em khổ quá chị ơi.
Một buổi sáng thức dậy, Duyên nhận
thấy trên bậu cửa sổ ai đó đặt một mảnh giấy nhỏ và chèn một
hòn sỏi lên trên. Duyên linh cảm thấy một điều gì đó. Cô run run cầm
mảnh giấy và đọc:
"Duyên thương yêu!"
"Như vậy em đã hiểu được
anh sẽ nói gì em trong lá thư này. Anh chẳng có tội khi nói ra sự thật của
lòng anh. Nhưng anh có tội vì suốt đời sẽ làm cho em phải trăn trở vì
điều anh nói: Anh yêu em. Như vậy anh có phải là kẻ có tội không? Kể cả
lúc bình tĩnh nhất anh cũng không tin câu trả lời của anh là đúng. Điều
gì đã dẫn anh đến với em. Đó là Dịu. Lúc nào anh cũng thấy rằng: Mọi
điều em đã dành cho anh là do Dịu mách bảo. Anh cần Dịu, một Dịu ở
trong em, ngoài ra không có gì giúp anh được nữa. Dịu không chết, mãi
mãi không. Nhưng Duyên ơi sự thật thì Dịu đã mất rồi...".
Duyên không đọc tiếp được lá
thư, cô gấp lá thư ẩm vì sương đêm lại và lặng lẽ bước ra khỏi nhà.
Duyên theo con đường mọc đầy cỏ đuôi chó đến khu vườn bên kia bờ
đầm trước nhà cô. Khi bàn chân cô đặt lên thảm cỏ dầy của khu vườn
hoang ấy thì lòng cô bỗng trào lên cảm xúc mãnh liệt. Gai cỏ sắc và mỏng
cứa vào bàn chân cô một cảm giác vừa hạnh phúc vừa khổ đau.
Gió thu từ cánh đồng lướt qua mặt
đầm còn lác đác hoa súng tím thổi vào khu vườn, cô nghe có tiếng hát
ở trên cao và tiếng lá của những cây phù dung già xào xạc như có đôi
chim nào đó vừa về. Từ trong ký ức linh thiêng và nức nở của cô lại
hiện lên hình ảnh rực rỡ và mỏng như pha lê của Lợi và chị cô.
Thuở ấy, Duyên còn là một cô bé
học trò đầy thơ mộng.
Những buổi trưa không ngủ, cô thường
trốn bố mẹ cùng mấy đứa bạn hàng xóm bí mật xuống khu vườn. Khu
vườn hầu như ít ai đặt chân tới. Cô cùng bạn bè rón rén đi trong khu
vườn đầy những tổ chim các loại. Mùa chim làm tổ, lũ trẻ thường lấy
trộm những mẩu vải mầu rực rỡ của mẹ và các chị, đặt lên cỏ
cho bầy chim tha về làm tổ. Có nhiều buổi chúng nằm trên cỏ thì thầm
trò chuyện và ngủ quên đến xế chiều mới tỉnh giấc. Lúc đó bầy
chim đi kiếm ăn đang về tổ và khu vườn hoang bắt đầu dâng lên hương
giành giành - một loại hoa hay mọc ở bờ đầm, bờ ao, cánh nhỏ, trắng
ngà. Hoa giành giành thơm đậm vào xế chiều. Hương giành giành tựa như
hương của hoa huệ, nhưng mềm hơn, sâu hơn và thổn thức hơn.
Một buổi trưa lũ trẻ phát hiện
có một ổ cỏ khô mịn màng ở góc vườn bên cạnh những bụi hoa giành
giành. Chúng thì thầm với nhau về ổ cỏ khô ấy. Cuối cùng tất cả quả
quyết rằng đây là tổ của một đôi chim thần. Và thế là chúng nhớ lại
có những buổi trưa trời bỗng xanh thẳm, nắng ngọt ngào và đầy hương
thơm, không gian có gì đó cứ xào xạc mơ hồ. Những lúc ấy tất cả chợt
lắng xuống và lũ trẻ cảm thấy chúng đang trôi trên cỏ. Sau này bọn trẻ
cho những phút đó là lúc đôi chim thần bay về khu vườn. Rồi một lần
trong lúc lũ trẻ đang ngồi dưới gốc phù dung ăn chua me đất với muối
thì chúng nghe thấy có tiếng động. Chúng vội nấp mình sau một bụi gai
hồi hộp. Từ phía sau vườn bên kia có tiếng cười khúc khích và Dịu hiện
ra. Dịu mặc một chiếc áo hoa đỏ, mái tóc vừa gội xõa kín đôi vai nhỏ.
Dịu đi rón rén lại phía ổ cỏ khô và ngồi xuống, mặt ngửa lên trời,
đôi mắt nhắm lại như ngủ. Rồi Lợi cũng từ phía ấy bước ra.
Anh đến quỳ xuống trước chị và
chờ đợi. Một lúc sau Dịu mở mắt nhìn Lợi và cười. Lợi bò lại gần
chị và hôn lên những sợi tóc trên vai chị. Dịu co vai lại và cười khúc
khích. Tiếng cười như không phải của chị mà là của thiên nhiên ngân
vang và ngọt ngào đến lạ lùng. Lợi từ từ đứng dậy đi lại bụi hoa
giành giành. Anh ngắt một vốc hoa rồi vừa đi quanh chị vừa thả từng bông
hoa nhỏ, trắng ngà trên người chị. Dịu ngồi im mặt ngửa lên trời, đôi
mắt khép lại như ngủ. Những bông hoa lấp lánh rơi như vô tận, như không
ngừng.
Đến bây giờ đã mười mấy năm
trời rồi. Khu vườn vẫn còn đó dẫu cỏ xơ xác. Bây giờ Duyên đang bước
đi nhẹ nhàng về phía góc vườn có ổ cỏ khô thuở trước. Đến góc vườn
cô dừng lại như để thở rồi run rẩy đặt lá thư xuống thảm cỏ dày
đầy gai. Bỗng cô nghe trên cao có tiếng đập cánh khẽ khàng của bầy
chim. Nắng thu đang lấp lánh soi xuống khu vườn như những bông hoa giành
giành. Cô nhận thấy cả khu vườn đang dâng lên hương giành giành ngào ngạt.
Và quanh cô, những tổ chim cũ xác xơ, phập phồng thở. Cô đứng lặng một
hồi lâu. Khi cô vừa quay lại thì nhận ra Lợi đang đứng ở mé vườn bên
gốc phù dung già từ khi nào đang nhìn cô. Cô bước lại gần anh. Cô nhìn
anh lòng đầy yêu thương và đau khổ.
- Dịu. Lợi run rẩy gọi. Tiếng
anh nghẹn đắng.
Tiếng gọi ấy như từ ổ cỏ khô
mềm mại góc vườn, từ một căn hầm Trường Sơn triền miên rung trong tiếng
bom goặc, từ bãi ngô ven sông mùa thu vọng về. Chưa bao giờ Duyên bình tĩnh
như lúc này. Bình tĩnh đến nỗi cô như nhìn thấy những mạch máu nhỏ
li ti ở bên trong những vết sẹo bỏng bom na-pan trên mặt Lợi đang tung ra
như những chùm pháo hoa bảy sắc. Cô nghe bên tai mình một giọng nói ấm
áp đang thì thầm: "Em thưa đi Duyên, thưa đi em". Cô từ từ đặt
bàn tay mình lên ngực Lợi. Từ lồng ngực bên kia, trái tim Lợi đang đập
mạnh rung cả người cô. Bây giờ cô cảm thấy đầy đủ nhất nỗi đau
của anh. Cô nhận thấy tình yêu của anh đối với chị cô mãnh liệt đến
chừng nào, đến mức nó không cho phép anh được nghĩ rằng chị cô đã
chết. Tiếng anh gọi chị trước cô bao lần không phải là tiếng gọi mê
sảng. Tiếng gọi ấy là tiếng đập của trái tim để minh chứng cơ thể
kia còn tồn tại. Nếu thiếu tiếng gọi ấy nghĩa là anh không còn tồn tại
và nếu cô đi khỏi tiếng gọi của anh thì một lần nữa anh sẽ phải chịu
đựng nỗi đau mất Dịu đến kinh khủng. Anh sẽ bị ném ra khỏi con thuyền
của lòng tin xuống đại dương của sự khổ đau và thất vọng không có
bến bờ.
Duyên bước lại gần anh hơn nữa
và ngả đầu vào ngực anh. Cô thấy những sợi tóc của cô khe khẽ bay
đi và có những sợi tóc óng dài từ rất xa như những sợi mây mỏng bay
về cứ dần dần thay vào chảy kín cơ thể cô, cô thấy da thịt cô đang
tan dịu dàng, mát rượi và những tế bào mới vô hình từ nắng, từ
gió, từ cỏ cây, đất đai đang dâng lên cho cô đầy đặn, ngọc ngà. Và
tất cả những khái niệm của cô về chính con người cô của hơn hai chục
năm qua cũng đang hối hả đổi thay để cho cô kịp ngước lên nhìn anh
mà nói: "Dạ, em đây".
Nói xong, cô kéo ghì anh xuống mà
hôn lên gương mặt đầy vết sẹo bỏng bom na-pan. Có những giọt mưa
chưa có ở mùa nào trên trái đất như những trái cây lạ chín mọng, mát
lạnh như thế vỡ tan trên đôi môi cô. Và qua vai anh, Duyên nhìn thấy
trên con đường nhỏ đầy cỏ đuôi chó chạy từ nhà cô đến khu vườn
hoang, một cô bé Duyên bé bỏng đang đứng đó. Cô bé Duyên ấy mở to đôi
mắt sung sướng, tin cậy nhìn cô và nhoẻn miệng cười như mười mấy
năm về trước cô nhìn chị cô và Lợi trên ổ cỏ khô mịn màng và quanh
họ những cánh hoa giành giành lấp lánh bay.
