Từ sự mơ hồ
của một khái niệm
Trần thanh Đạm
Ít nhất là năm năm trở lại đây,
trên các văn bản và các bài báo, đã lưu hành một khái niệm giáo dục dần
dần trở thành quen thuộc, đó là khái niệm "đa ngành, đa lĩnh vực".
Khái niệm này được ứng dụng cho các trường đại học, đặc biệt là
cho mô hình giáo dục được cho là đổi mới: đó là mô hình đại học
quốc gia. Đa ngành, đa lĩnh vực được xem là ưu thế, ưu điểm của mô
hình này, là tính chất tiên tiến, hiện đại của nó. Tuy khái niệm này
được lưu hành rộng rãi lâu nay, song tôi nhận thấy chưa có một văn kiện
chính thức hay công trình lý luận nào về giáo dục đại học giải thích
rõ hàm nghĩa của khái niệm quan trọng này và tôi cho rằng cho đến nay đối
với rất nhiều người, đây còn là một khái niệm khá mơ hồ.
Trước hết, thường mỗi khái niệm
mang một thuật ngữ tương ứng. ở đây, khái niệm có hai thuật ngữ: đa
ngành, đa lĩnh vực. Hai cái "đa" này là đồng nghĩa chăng? là đồng
vị chăng? Thí dụ như nói rằng: Đại học Quốc gia TP Hồ Chí Minh là một
trường đại học đa ngành, đa lĩnh vực thì phải chăng có thể rút gọn
lại mà nói đó là trường đại học đa ngành là đủ rồi, nếu "đa
ngành" cùng đồng nghĩa là "đa lĩnh vực"?. Hay vì gọi "đa
ngành" chưa hết nghĩa cho nên phải thêm vào mấy chữ "đa lĩnh vực",
như một sự bổ nghĩa thêm, một đồng vị ngữ? Hoặc giả "ngành"
và "lĩnh vực", là hai khái niệm có hai hàm nghĩa khác nhau, lĩnh vực
được xem là rộng hơn ngành? Tôi nhớ lại tiêu đề cuộc hội thảo đầu
tiên về mô hình đại học đa lĩnh vực tại TP Hồ Chí Minh năm 1995 của
Bộ Giáo dục và Đào tạo, chữ này được chú bằng tiếng Anh là
multidisciplinary và tiếng Việt thì gọi là đa lĩnh vực. Thế thì đa ngành,
đa lĩnh vực chỉ là một hay là hai? Quả thực, trong đầu óc của những
người đề xuất ra khái niệm này, hình như ranh giới cũng chưa lấy gì
làm rõ ràng. Quả như Khổng Tử ngày xưa đã nói: "Danh bất chính, tắc
ngôn bất thuận, ngôn bất thiện tắc sự bất thành...". Thế mà lạ
thay, ít nhất là 5 năm nay rồi, ở bậc đại học cao nhất của ngành
giáo dục, người ta lại bằng lòng với một khái niệm mơ hồ như vậy.
Chả trách mà "sự bất thành", đã làm đi rồi làm lại mà đến
nay vẫn chưa xong cái mô hình đại học quốc gia!
Theo tôi hiểu thì khái niệm đa ngành
xuất hiện và thông dụng là do sự phát triển của các khoa học sang thời
hiện đại đã phân hóa thành quá nhiều ngành khác nhau, xa nhau, nên có nhu
cầu tích hợp lại thành các nhóm liên ngành, phối hợp với nhau hoặc
xuyên ngành, thâm nhập vào nhau. Xu hướng này trong khoa học cũng tác động
vào trong giáo dục, nhất là giáo dục đại học. Từ chỗ các trường đại
học trước kia có xu hướng phân chia thành các ngành đào tạo riêng biệt
(đơn ngành hóa), đã xuất hiện một xu hướng ngược lại. ở nhiều nước,
người ta chủ trương không quá phân biệt các ngành đào tạo với nhau mà
ở các trường đại học nên đào tạo nhiều ngành liên kết với nhau (đa
ngành hóa). Theo tôi hiểu, chủ trương này thể hiện trước hết trong mục
tiêu, nội dung và phương pháp đào tạo ở đại học: đó là không nên
đưa sinh viên đi vào chuyên ngành quá sớm và quá hẹp mà sau một trình độ
trung học phổ thông toàn diện và vững chắc; nên đào tạo cho sinh viên một
trình độ khoa học cơ bản và kỹ thuật cơ sở tương đối rộng có
tính chất đa ngành, liên ngành, trước khi đi vào phân ngành, chuyên ngành.
Xu hướng đào tạo này đáp ứng tình hình kinh tế xã hội và khoa học
công nghệ hiện đại đang biến động rất nhanh chóng, giúp cho sinh viên
khi ra trường có thể chủ động, sáng tạo thích ứng với nhu cầu công
việc và nghề nghiệp trong cuộc sống, không đóng khung trong một ngành nghề
được đào tạo sẵn ở trường đại học. Sinh viên ở các trường đại
học phải được chuẩn bị các điều kiện không chỉ để ra đời đi vào
một ngành nghề nào đó nhất định mà có thể tiếp tục học tập suốt
đời để theo kịp đà tiến của xã hội và khoa học, nếu cần thì có
thể chuyển từ nghề này sang nghề khác, ngành này sang ngành khác, đặc
biệt là các nghề kế cận, tương tự có khi là các nghề rất khác, rất
xa với chuyên môn đào tạo vốn có của mình. Theo nhận thức của tôi
thì xu hướng này đúng là rất mới mẻ, hiện đại, vốn được gọi là
xu hướng đào tạo theo diện chuyên môn rộng (Large profile) hay còn gọi là
cơ bản hóa (Fundamentalisantion). Để thực hiện nó cần có sự nghiên cứu
rất kỹ và thiết kế rất đúng, nếu không thì sẽ sa vào tình trạng
"phổ thông hóa đại học" và "đại học hóa phổ thông"
như ta đã làm với các trường đại học đại cương trước đây.
Cũng cần phải nói rằng về triết
học giáo dục thì xu hướng nói trên phù hợp với quy luật của giáo dục
không chỉ của thời đại ngày nay mà của mọi thời đại. Đó là sự kết
hợp biện chứng giữa uyên (sâu) và bác (rộng), giữa diện và điểm, giữa
nền vững và đỉnh cao, giữa tiềm năng và thực lực...
Vận dụng quy luật này là nhiệm vụ
của giáo dục với tư cách là một khoa học đồng thời là một nghệ thuật.
Như vậy, đa ngành hóa giáo dục đại
học theo tinh thần như trên trước hết là một nguyên lý giáo dục. Quán
triệt nguyên lý này vào thực tiễn đòi hỏi nhiều sự đổi mới, trong
đó có sự đổi mới thích hợp mô hình tổ chức đại học. Tuy nhiên,
tôi cho rằng không nhất thiết phải xáo trộn, đảo lộn mô hình tổ chức
đại học hiện hành, lắp ghép các đại học nhỏ được gọi là đơn ngành
lại thành một đại học to gọi là đa ngành, đa lĩnh vực. Thực tiễn
đã chứng tỏ rằng cách làm đó là sai lầm. Tôi nhận thấy trong lúc
ở bên trên thì hình thành các đại học to gọi là đa ngành, song bên dưới
ở các khoa và các bộ môn thì vẫn tiếp tục phân hóa thành từng ngành
nhỏ gọi là chuyên ngành. Thí dụ: sinh viên ngành ngữ văn khi ra trường
không những chia thành chuyên ngành ngôn ngữ, văn học và Hán Nôm mà còn
kèm theo chuyên ngành báo chí nữa. Đó là tôi lấy một ví dụ có chừng mực
nhất. Nhìn vào đại học của chúng ta thì không những đại học quốc
gia là đa ngành, đa lĩnh vực mà toàn bộ đại học của chúng ta đều đa
ngành, đa lĩnh vực, theo ý nghĩa là chia nhỏ ra thành bao nhiêu ngành manh
mún khác nhau, không theo một cấu trúc, hệ thống nào cả. Có thể nói
không quá đáng rằng sự phân loại và hình thành các ngành đại học của
chúng ta hiện nay (tôi chỉ nêu trong các ngành khoa học xã hội, mà chắc
là trong các ngành khoa học tự nhiên và công nghệ cũng vậy) là cả một
sự hỗn loạn, tùy tiện, không có quy hoạch nào cả. Nếu cần đạt yêu
cầu đa ngành, đa lĩnh vực theo kiểu đó thì cứ như hiện nay đại học
của ta thật là "đa" quá rồi, hà tất phải lập các trường đại
học quốc gia mới thực hiện được đa ngành, đa lĩnh vực! Sự thực là
trong lúc ta hô hào đa ngành hóa giáo dục đại học thì trên thực tế lại
đang tiếp tục đơn ngành hóa một cách khốc liệt. Về mặt này, các đại
học quốc gia Hà Nội và TP Hồ Chí Minh không cạnh tranh nổi với các trường
khác ngoài đại học quốc gia, nhất là các trường đại học dân lập mới
ra đời. Họ nhanh chóng thích nghi với cơ chế thị trường, đáp ứng nhu
cầu và thị hiếu của xã hội để thu hút sinh viên vào các ngành "hấp
dẫn", "câu khách" như tin học, điện tử, ngoại ngữ, quản
trị kinh doanh, v.v. Không cần qua khâu đào tạo cơ bản, thậm chí không cần
đội ngũ giảng viên có trình độ chuyên môn xứng đáng. Nếu nhìn gần
thành quả của kiểu đào tạo này, những người có hiểu biết về khoa học
và giáo dục hẳn có thể kêu lên hai tiếng: trời ơi!
Trong lúc đó thì các nhà lãnh đạo
và quản lý giáo dục của chúng ta ở bên trên cứ lúng túng như gà mắc
tóc trong cái mô hình đại học quốc gia "đa ngành", "đa lĩnh
vực", tiến thoái lưỡng nan trong cái mô hình rối rắm do chính mình
bày ra, "bỏ thì thương, vương thì tội"...
Tôi cho rằng cần suy nghĩ lại, suy
nghĩ thêm, suy nghĩ đúng về hàm nghĩa chân chính của khái niệm "đa
ngành, đa lĩnh vực" như là một nguyên lý giáo dục đại học hiện
đại, từ đó tiến hành chấn chỉnh từng bước hợp lý không chỉ mô
hình đại học quốc gia hiện nay và toàn bộ hệ thống giáo dục đại học
của chúng ta, trong một dự án cải cách giáo dục đại học toàn diện,
ít nhất là cho thời gian 2001-2002, tương ứng với chiến lược kinh tế -
xã hội mà Hội nghị Trung ương vừa qua đã kiến nghị với Đại hội IX
sắp tới của Đảng.
