Mấy suy nghĩ về tiểu
thuyết
Ma văn Kháng
Tôi viết cuốn tiểu thuyết đầu
tay Đồng bạc trắng hoa xòe với nỗi đam mê tưởng đến điên rồ của
cả thể xác lẫn tinh thần! Đó là nỗi ham mê của một thời khi mọi sự
hiểu biết còn đang sơ sài lỗ mỗ, nhưng con người thì luôn ở trong trạng
thái bốc men say lý tưởng, không biết đến sự thiểu năng, coi tiểu thuyết
như một lục địa văn chương mênh mông đầy ánh hào quang phải đến bằng
được! Thành ra dẫu có thiếu ăn và mất ngủ, dẫu là dưới ánh đèn dầu
tù mù, trong hoàn cảnh chiến tranh bận rộn, thiếu thốn đủ mọi thứ,
ngòi bút sắt chấm mực vẫn miệt mài cậm cạch ngày này qua ngày khác, lấp
kín cả nghìn trang. Đã ở tuổi bốn mươi, nghĩa là đã từng trải, đã
đọc cả loạt sách của các bậc thầy văn học Nga, Pháp, Việt Nam, với
đối tượng miêu tả đã có độ lùi xa, bấy nhiêu yếu tố được coi là
điều kiện đủ để viết tiểu thuyết lúc bấy giờ, thì tại sao không
dám bước vào cuộc thử thách? Nghĩ vậy, tôi bắt tay vào công việc viết
tiểu thuyết với tất cả niềm tin hồn nhiên, thậm chí giản đơn, ngây
thơ và vụng dại.
Hiểu biết, chỉ là hiểu biết thật
sự khi tự mình khám phá. Mày mò trong thực tế viết lách và trên trang
sách của các nhà văn lớn, nhiều năm sau, tôi mới vỡ vạc dần, theo
cách hiểu của mình, dần dần mới nhận ra, rằng tiểu thuyết, cỗ đại
bác chủ lực của trận đánh, sở dĩ không có nó thì không có nền tảng
của một nền văn học, không phải chỉ vì tiếng nổ nó lớn, tầm bắn
xa; không phải chỉ vì chuyên chở một dung lượng chất liệu nghệ thuật
lớn, phản ánh một hiện thực lớn, miêu tả những xung động lớn, những
bước ngoặt lớn của lịch sử dân tộc và thời đại, mà còn là, hơn nữa,
chủ yếu còn là, vì nó đặt ra được những vấn đề thiết cốt của
nhân sinh, nhân quần, nó tái hiện số phận con người và cuộc sống; và
do vậy gây hứng thú lâu dài, làm giàu có nhân tâm, làm phong phú đời sống
tinh thần và gây rung động tâm hồn tư tưởng con người; đạt tới cõi
bí ẩn của văn xuôi là tạo được một âm hưởng sâu xa.
Kiêu hãnh và lo sợ làm sao khi nhà
tiểu thuyết nhận trách nhiệm quan tâm tới số phận con người và cuộc
sống! Vì đảm đương trách nhiệm này cũng có nghĩa là tự nguyện đem toàn
bộ sức lực, tài năng, tinh thần ra mà tận dâng, tận hiến. Bởi vì,
trong công cuộc này, có thể chấp nhận sự thô kệch bồng bột, thậm
chí ấu trĩ, nhưng tuyệt đối không thể là vay mượn, dựa cậy, ăn theo
vốn liếng tinh thần tư tưởng. ở tiểu thuyết, phải là của chính anh,
của cái tôi chân thực được huy động với tất cả sự nồng nhiệt chân
thành. Phải nồng nhiệt chân thành lắm lắm thì mới có thể động chạm
tới cõi sâu xa của lòng người. Công việc viết tiểu thuyết dạy tôi vậy;
phải đầy đặn bản lĩnh, tự tin và quả cảm. Tiếng vỗ tay hiện hữu
không phải chỉ vì có cả hai bàn tay, mà ở mức hiểu biết cao hơn, phải
có được tiếng vỗ nhiệt thành.
Coi đối tượng là duy nhất, trực
tiếp trong miêu tả, không cần dựa vào phông màn phối cảnh và các vật
phụ gia khác, để làm nổi bật thêm chủ đề của cuốn sách, là cách viết
của một tài năng đặc sắc. Tôi tự nhận thấy mình không thuộc loại
này. Chân lý mở cửa cho mỗi người mỗi cách. Tôi thích mỗi sự vật
nên có cái bóng, cái khúc xạ của nó. Tôi nghĩ có thể nhờ vậy, mà
hình tượng văn học có thêm cái bảng lảng, nhòe mờ, cái chiều sâu gợi
mở mỹ cảm của nó. Thông thường, một cốt truyện, một hình ảnh nhân
vật đến cùng với cái bóng của nó khi tôi dự định viết một cuốn sách,
để hình thành cái mà tôi tạm gọi là một kết cấu kép, một kiểu tư
duy nghệ thuật cổ điển, một yêu cầu bó buộc với tôi mà tôi phải
loay hoay tốn nhiều công sức mới có được. Trong những cuốn sách tôi đã
viết, vì vậy thường có cái lộ diện đi song song với cái thấp thoáng,
như hai bình diện nghệ thuật bổ sung cho nhau. Khi thì là một cuộc sống
hiện thực gay gắt và một huyền thoại lấp ló sau nó. Khi thì là những
biến động trong đời sống con người và sự vần chuyển của thời gian
và tự nhiên. Khi thì là những ngày đang sống đây và bóng dáng những
câu chuyện cổ xưa. Có thể thấy điều đó trong những cuốn sách viết của
tôi, như Đồng bạc trắng hoa xòe, Trăng non, Mưa mùa hạ, Mùa lá rụng
trong vườn...
Tiểu thuyết là một thể loại đủng
đỉnh. Tôi rất thích ý kiến này của José Ortega Y.Gasset, nhà tiểu thuyết
lớn Tây Ban Nha. Sao lại đòi hỏi tăng tốc khi đã có cả một lượng thời
gian với cuốn sách dày dặn trên tay! Không có món mì ăn liền ở đây.
Sự đủng đỉnh của tiểu thuyết
phần nào gắn liền với sự đậm đặc của các chi tiết trong nó. Đọc
những tiểu thuyết hay những năm gần đây, có cảm tưởng như được tiếp
chuyện với một người đàn bà có trí nhớ tẩn mẩn phi thường. Nhưng
thông thường, cái câu chuyện một trăm phần trăm sự thật mà người nọ
kể, giỏi lắm thì cũng chỉ cho ta những đường nét chính của một cốt
truyện; từ đó đi đến những trang văn của một cuốn tiểu thuyết còn
biết bao công việc khó nhọc phải làm, trong đó việc xác lập hệ thống
ngôn ngữ sẽ sử dụng là dấu hiệu của tài năng đặc biệt cộng với
công phu học tập, kiếm tìm.
Công việc viết tiểu thuyết đáng
được xếp hạng lao động bậc nhất. Tuy vậy, lại giống như công việc
của người đào giếng thủ công, trước mắt là những địa tầng câm
luôn chập chờn ảo ảnh một nguồn mạch trong trẻo. Tiểu thuyết hiện
diện trong giấc mơ của mỗi nhà văn. Mỗi nhà văn, từ trong sâu thẳm, đều
có cảm giác còn đang mắc nợ với cuộc sống và nghệ thuật; một cuốn
tiểu thuyết tầm cỡ, thể hiện bản lĩnh của nhà văn, nói được nhiều
nhất những điều cần nói sẽ là một công cuộc sáng tạo lớn lao.
(báo nhân dân)
