-
- Dioxin trong thực
phẩm Mỹ
- và thực phẩm nhập cảng
từ Việt Nam
Nguyễn Văn
Tuấn
Dioxin
(2,3,7,8-tetrachlorodibenzo-p-dioxin, hay TCDD), polychlorinated dibenzo-p-dioxins và
polychlorated dibenzofurans (PCDD) là những hợp chất, thường được gọi
chung là dioxins, là những chất được nhắc đến thường xuyên và cũng
là những chất gây ô nhiễm đáng sợ nhất. Chúng thường hiện diện
trong môi trường, và thường hay tích lũy trong hệ sinh vật và thực phẩm,
đặc biệt là trong những thực phẩm có nhiều chất béo (như mỡ chẳng hạn)
và sữa bò. Do đó, có thể tìm thấy dioxins ở mọi tầng sinh quyển, kể
cả mô (tissues) của con người.
Trong thời gian chiến tranh ở Việt
Nam, Không quân Mỹ đã xịt khoảng 71.9 triệu lít chất khai hoang xuống một
số vùng thuộc miền Trung và Nam Việt Nam [1]. Trong số này có khoảng 41.6
triệu lít chất màu da cam (còn gọi là Agent Orange). Chất màu da cam có chứa
dioxin. Tổng diện tích đất bị ảnh hưởng chất màu da cam được ước
tính là khoảng 1.5 triệu ha.
Năm 1995, Giáo sư Arnold Schecter và một
số đồng nghiệp Việt – Mỹ tiến hành một nghiên cứu qui mô trên hơn
3200 cư dân sinh sống ở các vùng thuộc miền Nam và Trung được xem là bị
ảnh hưởng chất màu da cam trong thời chiến, và một số địa điểm miền
Bắc Việt Nam được xem là không bị rải chất màu da cam trong thời chiến.
Kết quả nghiên cứu cho thấy một số vùng thuộc tỉnh Sông Bé, Biên Hòa
và Cần Thơ có mức độ tích tụ cao hơn các vùng khác trong miền Nam và
Trung Việt Nam. Ngược lại, mức độ tích tụ TCDD ở miền Bắc Việt Nam
thấp nhất. Qua so sánh, mức độ tích tụ TCDD trong máu ở miền Trung và
Nam, tính trung bình, cao hơn mức độ ở miền Bắc đến 6 lần. Tuy nhiên,
mức độ khác biệt giữa hai vùng (Trung & Nam và Bắc) này không được
ghi nhận trong các hợp chất khác như chlorinated dioxins hay furans. Bởi vì
TCDD là một chất ô nhiễm chính trong chất màu da cam, kết quả nghiên cứu
này cho thấy TCDD có thể đã len lỏi vào nguồn thực phẩm trong một số
cư dân.
Cho đến năm 2000, vẫn chưa có một
nghiên cứu có hệ thống nào được tiến hành để ước lượng nồng độ
dioxins trong thực phẩm Việt Nam. Nhưng trên tờ nhật báo Orange County
Register (OCR, California, Mỹ), số ra ngày 3 Tháng Một, 2002, kí giả John
Gittelsohn tường thuật những phát biểu của ông Mai Thanh Truyết, người
đang quản lí một phòng phân tích nước ở West Covina, và ông Nguyễn Minh
Quang, một kỹ sư công chánh, cho rằng thực phẩm nhập cảng từ Việt Nam
vào Mỹ bị nhiễm chất DDT. Tuy nhiên, hai ông không đưa ra một bằng chứng
khoa học đáng tin cậy nào để làm cơ sở cho phát biểu quan trọng này.
Nhiều báo chí Việt ngữ khắp thế giới thuật lại lời tuyên bố này,
và gây ra nhiều hoang mang trong cộng đồng người Việt hải ngoại.
Theo sau phát biểu của hai ông Mai
Thanh Truyết và Nguyễn Minh Quang, một số người Mỹ gốc Việt còn thừa
cơ hội này, phát động một chiến dịch tẩy chay hàng hóa và thực phẩm
Việt Nam. Họ tung ra những bản tin không rõ nguồn gốc cho rằng thực phẩm
Việt Nam nhập vào Mỹ bị nhiễm dioxins. Có người còn phóng lên internet
những bài viết bằng tiếng Anh cho rằng cá tra (cá ba-sa) Việt Nam xuất khẩu
sang Mỹ được nuôi bằng phân người. Cũng như nhiều vấn đề cộng đồng
khác, những người chống nhập thực phẩm Việt Nam không hề trưng dẫn một
bằng chứng khoa học nào để làm cơ sở cho luận điểm của mình.
Nhưng gần đây, Giáo sư Arnold
Schecter vừa tiến hành một nghiên cứu liên quan đến cá nhập cảng từ
Việt Nam vào Mỹ. Ông thử nghiệm 20 mẫu cá sản xuất ở Việt Nam và
được bày bán ở hai bang Texas và California, nơi tập trung đông đảo người
Việt. Kết quả nghiên cứu này cho thấy cá nhập cảng từ Việt Nam có
hàm lượng dioxin rất thấp [3]. Thấp như thế nào? Ông Schecter lấy một
ví dụ như sau: chẳng hạn như trong một mẫu cá tra (catfish) được phân
tích, hàm lượng tích tụ dioxin chỉ 0.01 phần trong một ngàn tỉ (0.01
parts per trillion, hay 0.01 ppt) [4].
Mức độ tích tụ dioxin trong cá
tra trên đây quả rất thấp so với thực phẩm Mỹ. Theo một số nghiên cứu
được công bố gần đây, trong các thực phẩm bày bán ở Mỹ chứa một
hàm lượng dioxin tương đối cao, nhưng chưa hẳn ở mức độ đáng quan
tâm. Chẳng hạn như theo một nghiên cứu được công bố vào năm 2001, nồng
độ dioxin trong cá nước ngọt là 1.7 ppt; trong kem (ice cream), 0.33 đến 0.51
ppt; trong sữa, 0.16 ppt; trong bơ (butter), 1.1 ppt [5]. Ngoài ra, còn có bằng chứng
khoa học cho thấy những thực phẩm như cá tra ("catfish") khi được
nấu chín hay đun sôi thì nồng độ PCDD sẽ giảm xuống đến 50% [6].
Ngay cả thức ăn làm sẵn (fast
food) cũng có chứa dioxin, nhưng không ở mức độ nguy hiểm đến sức khỏe
con người. Theo một nghiên được công bố năm 1997, nồng độ dioxin trong
hamburger (loại Big Mac của công ty McDonald) là 0.03 đến 0.28 ppt; Pizza, từ
0.03 đến 0.29 ppt; trong KFC, từ 0.01 đến 0.31 ppt, và trong kem, từ 0.03 đến
0.49 ppt [7].
Như vậy, qua nghiên cứu mới nhất
của Giáo sư Arnold Schecter, chúng ta đã có một số dữ kiện sơ khởi cho
thấy cá nhập cảng từ Việt Nam vào Mỹ rất an toàn, thậm chí có nồng
độ dioxin thấp hơn cá nước ngọt và một số thực phẩm của Mỹ.
Chú thích:
Theo tài liệu Record, 4th SECDEF
Conference, HQ CINCPAC, March 21, 1962. Trích từ "Operation Ranch Hand: Herbicides
in Southeast Asia 1961-1971" của Tiến sĩ William A. Buckingham, Jnr; và bài
xã luận "New IOM Report links Agent Orange exposure to risk of birth defect in
Vietnam Vets’ children," do Tiến sĩ Joan Stephenson viết trong Tạp san Journal
of the American Medical Association (JAMA), số 275, ra ngày 10 tháng Tư 1996,
trang 1066-1067.
- Báo cáo khoa học của Arnold Schecter và đồng nghiệp
tựa đề "Agent Orange and the Vietnamese: the persistence of elevated dioxin
levels in human tissues," Tập san American Journal of Public Health 1995
Apr;85(4):516-522.
- Theo bản tin ngày 1 Tháng Ba, 2002, của kí giả
David Brunnstrom đánh đi từ Hà Nội nhân kỳ Hội nghị Việt – Mỹ về
các vấn đề liên quan đến dioxins do Viện Môi Trường (Mỹ) và Bộ Y tế
(Việt Nam) tổ chức, nguyên văn: "Tests for the University of Texas on 20
samples of Vietnamese fish bought in Texas and California found dioxin levels that were
generally lower than in US food products."
- Mức độ tích tụ dioxin trong thực phẩm thường
được đo lường bằng Hệ số độc hại tương đương (toxic
equivalents, hay Teq). Hệ số này được tính toán bằng cách lấy hàm lượng
dioxin nhân với một thừa số tương đương, để so sánh với mức độ độc
hại của TCDD. TCDD là loại dioxin độc hại nhất trong các loại dioxins.
- Xem báo cáo khoa học "Intake of dioxins and
related compounds from food in the U.S. population," [Tập san] Journal of
Toxicology and Environmental Health A, năm 2001, Bộ 11, trang 1-18.
- Xem báo cáo khoa học "A comparison of dioxins,
dibenzofurans and coplanar PCBs in uncooked and broiled ground beef, catfish and
bacon," Tập san Chemosphere, năm 1998, số Tháng 10-11, trang 1723-1730.
- Xem báo cáo khoa học "Dioxins , dibenzofurans,
dioxin-like PCBs, and DDE in U.S. fast food, 1995," Tập san Chemosphere, năm
1997, Bộ 34, trang 1449-1457.
Home | Go top page