-
- Đọc "Tổ quốc ăn năn" của
Nguyễn Gia Kiểng
- Sách dày 600 trang, Paris, 2000 (Không đề nhà xuất
bản, không ghi giá bán)
- Vũ Huy Quang
Quá khứ - ăn
năn!
Ngụ cư ở Pháp, tác giả "Tổ
Quốc Ăn Năn", Nguyễn Gia Kiểng ( NGK ) là một vận động viên tích cực
trong các sinh hoạt của ngưòi Việt tại Pháp, Hòa Lan, Hoa Kỳ... trong các
đề tài thảo luận về Dân chủ từ đầu thập niên 80. Ông cũng là một
người viết báo, thường là các bút ký thời sự, và là một trong những
người chủ trương báo Thông Luận. Nhóm Thông Luận đặt nặng vấn đề
thảo luận rộng rãi, cởi mở, được nhiều phản ánh nhận định của mình
ở khắp nơi. "Tổ Quốc Ăn Năn" là cuốn sách tổng hợp những
bài báo, những ý kiến của ông bấy lâu.
Cuốn sách được sự chú ý hiếm
có: Vừa phát hành, trong hai tuần lễ cuối tháng Năm, 2001, chỉ riêng
California, đã có hai tờ báo với hơn 5 bài viết về cuốn sách này. Các
phạm vi được đề cập trong nội dung TQAN rất rộng: Lịch sử, nhân chủng,
tôn giáo, tâm lý, văn hóa, kinh tế.v.v... với nhiều dẫn chứng, luận định
từ Âu sang Á, từ Hòa Lan tới Chilê, từ Nhật bản tới Phi luật tân...
Nhưng nóng hổi nhất, do tính thiết thực, thuộc về những luận định về
tâm lý, nhãn quan giữa người Việt với nhau: Lịch sử, chủ nghĩa Mác, chủ
nghĩa Cộng sản, chủ nghĩa chống Cộng, kèm với các nhận định về phát
triển trong tương lai của đất nước.
NGK chủ trương dùng hiểu biết,
lý luận để người Việt đồng thuận cùng nhau có một đất nước
tươi sáng. Vì chúng ta từng có nhiều sai lầm, nên hãy cùng nhau, Tổ Quốc
Ăn Năn. Đó là kết luận, cũng là nhan sách của tác giả Nguyễn Gia Kiểng.
Tuy chỉ ra và chỉnh lý những sai lầm,
nhưng NGK cũng có những tán dương, người đọc không thấy đâu là ý
chính của cả cuốn sách, tác giả muốn chứng minh điều gì. Những luận
định toàn cuốn sách, chỉ là những trộn lộn. Ngay cả trong tán dương,
cũng là lý sự những nửa nạc, nủa mỡ.
Chẳng hạn, để tự hào làm người
Việt, tác giả kể chuyện Dì Năm, một người phụ nữ đầy từ tâm cứu
vớt một em nhỏ xa lạ. Sau bao nhiêu vật đổi sao dời, bà trao em gái nọ
cho họ hàng. Bà này chính là một người Cộng sản: "Chúng nó phản bội
lý tưởng Cộng sản" (tr.113). Tác giả nhận rằng những người như vậy,
xứng đáng tự hào là người Việt Nam.
NGK tán dương hành động từ tâm
hay tán dương những người Cộng sản đích thực ? Rất nhiều băn khoăn,
với những nhận định không khoan nhượng kiểu này.
Các chương sau, rõ ra NGK là người
chống Cộng. Không giống những người chống Cộng khác, những ngưới kia
chỉ chống - nhưng không biết giải pháp tối hậu nào thay thế trước dòng
chảy lịch sử. Riêng Kiểng thì biết.
Bề ngoài, NGK đòi đa nguyên. NGK đề
nghị hòa hợp, hòa giải. Đối với những người chống Cộng hung hăng,
Kiểng không bận tâm. Những người chống Cộng khác gồm nhiều cung cách,
không phải giống nhau cả ( cho nên mới có kiện tụng, chụp mũ, hành
hung, và kêu gọi đoàn kết ). Người chủ trương, "nhờ Mỹ bảo đảm
Nhân Quyền"; Người yêu cầu, nếu không thả những người tranh đấu
cho dân chủ, sẽ nhờ Mỹ "tái lập cấm vận"; Người đòi lập
chiến khu; Người thả truyền đơn; Người chủ trương "Đấu tranh hòa
bình"; Người lập nội các; Người không tin nội các, chỉ biểu tình
trước các hành động tuyên truyền Cộng sản...
NGK thì khác. Đòi mở rộng thảo
luận đa nguyên. Đa nguyên có lợi thế nào, xưa nay không rõ. Chỉ trong
TQAN mới thấy: Thực ra Kiểng thích một chế độ đã
có trong lịch sử. Chế độ này đã mang ánh sáng cho toàn các nơi
chậm tiến: Chế độ Bảo hộ. Làm sao biết
Kiểng ngấm ngầm khâm phục chế độ Bảo hộ? Bất cứ sự chống can thiệp
ngoại quốc nào, sẽ thành bế quan (Bỏ lỡ dịp may phát tiển); Bất cứ
gì thuộc giá trị cổ truyền Kiểng phê phán, đặt dấu hỏi (từ kẻ
sĩ, từ anh hùng, từ văn hóa, từ tôn giáo...) -thực ra duy trì tình trạng
hủ lậu. Hãy đón nhận cái mới.
Cái mới ấy là truyền giáo. Nhưng
nếu truyền giáo có hậu quả thế nào, Kiểng nhắc rất phớt qua ( Người
Conquistador với thổ dân châu My堩.
Riêng với truyền đạo ở Việt
Nam, Kiểng cho là Giáo sĩ, giáo dân... không can thiệp vào chính trị, xã
hội Việt Nam, thuần tín ngưỡng. Cho nên Văn Thân và kỳ thị tôn
giáo phải có lời xin lỗi. Bất cứ thịnh vượng nào, Kiểng đổ cho
là dân chủ Tây phương [ chẳng hạn như nước Hòa Lan ] (nhưng không nói
gì về cách mạng công nghiệp, cách mạng tiền kỹ nghệ.). Bất cứ cuộc
chiếm đóng nào, Kiểng cho - không vì tham vọng, chỉ muốn phát triển thương
trường (Hoa Kỳ không có truyền thống thực dân và cũng không cần đất
đai mà chỉ tìm kiếm các đầu cầu thương mại (tr. 425). Những nước những
vùng không như thế, Kiểng chứng minh là do Cộng sản và ngu dốt, hoặc
"Dân chủ dấu mặt" - chẳng hạn như Nhật Bản. Các lý luận
lan man chỉ để nhảy vào kết luận muốn hướng đến (Jump to conclusion)
không chứa kiến thức. Bất cứ minh định nào cũng vậy, tư tưởng Mác,
theo Kiểng, bắt nguồn từ J.J. Rousseau. Còn chủ nghĩa Mác? - Mác là thiên
tài lấy ý kiến người khác, đảo ngược lại thành ý kiến mình (!).
Trên chiêu bài Đa nguyên, bên ngoài
là bình phong luận định về vai trò nhà nước (Nhà nước nào? Phong kiến,
tư sản hay tư bản?) Kiểng không hề thấy vai trò chuyên chính của chế
độ phục vụ giai cấp nào, luận điểm mà Kiểng cổ võ không khác các
người truyền giáo thế kỷ trước:
- 1.Dân chủ Tây phương
- 2.Thương nghiệp
- 3.Gạt bỏ cái cũ.
Hết thảy những phê phán sĩ phu,
Văn Thân, Khổng giáo, luận định sĩ phu, nhận xét ngôn ngữ, những chậm
tiến, sai lầm lịch sử (trong mắt Kiểng) chỉ vì Việt Nam đã chống đạo
Catô. Các nhà truyền giáo, các giáo dân Đạo này đã bị oan ức.
Nhưng đối với nhận định "lịch
sử Tây phương là lịch sử tôn giáo"?. Thế còn sự xuất hiện đạo
Tin lành?
- "Dù cho có thành công như
ở Hòa Lan, giáo dân có thể giữ đạo, chỉ cần cộng với đa nguyên".
"Đạo Tin Lành đã đem lại phồn vinh (không ai có thể chối cãi là
các dân tộc theo đạo Tin Lành tiến bộ hơn hẳn các dân tộc theo tôn
giáo khác) vì nó chuyên chở văn hóa và đối thoại. Nhưng
chúng ta cũng có thể đạt tới một văn hóa tự do, dân chủ và đa nguyên
làm những giá trị căn bản, mà không cần cổ xe Tin Lành."(tr.411,
412) [chúng tôi nhấn mạnh].
Đa nguyên đối với Kiểng, không
là đa nguyên trong sinh hoạt chính đảng : Kiểng cực lực lên án chủ nghĩa
Cộng sản!. Đó là đa nguyên Vatican. "Đạo
Tin Lành chỉ là ngón tay mà thôi [...]". (tr.411). mặt trăng của Kiểng
ở đâu, không cần nói, ai cũng biết rồi.
Hết thảy dẫn
chứng TQAN là để minh định công lao của chế độ Bảo hộ, biết ơn
truyền giáo, và sự chậm hiểu của các dân tộc được khai hóa.
Tác giả chứng minh lòng vòng bằng nhiều cách :
+ Ở Nhật, không phải cải cách của
Minh trị, mà do Tây phương đã xuất hiện trước đó 3 thế kỷ. Ở Hòa
Lan, do vì dân Hòa Lan biết buôn bán sớm nên thịnh vượng. (Chứ không phải
do công lao của các trí thức chạy tứ tán trốn ách độc tài tôn giáo.
Catô đến xứ này, như Rene Descartes từ Pháp, John Locke từ Anh, Spinoza - gốc
Do Thái -từ Bồ Đào Nha... cùng với cách mạng công nghiệp lúc bấy giờ
mà thành).
+ Còn các nước được khai hóa từ
ánh sáng Tây phương, như Phi luật tân bấy lâu, sao vẫn chưa ổn định,
chứ chưa nói đến thịnh vượng? Kiểng bảo là vì Marcos bịp bợm, không
chịu thi hành dân chủ, hoặc dân Phi chưa thấm nhuần dân chủ đã bị Mỹ
trả độc lập.
+ Thế còn các nước Nam Mỹ? -Ở
Chilê, thì vì Allende theo Cộng sản. Thế còn các nước Phi châu? -Kiểng bảo
vì dân Phi châu không hề biết ý niệm quốc gia. Họ cũng chỉ biết đến
bộ lạc mình và liên hệ huyết thống, khó phát triển vì thế.
Hết tất cả những nước thiếu
phát triển, từ da đen, da nâu, da vàng, da đỏ đều là vì thiếu tinh thần
dân chủ Tây phương của da trắng.
Nhưng với những nước mắt do lịch
sử truyền giáo tạo nên, Kiểng nói rất phớt qua. Về quân đội chiếm
đóng đã gây đổ máu bấy lâu? -Sở dĩ nên nỗi, vì cấm đạo hoạc
ngăn trở sự buôn bán. Chính sách chiếm đóng, thì "Hoa Kỳ chỉ
muốn lập đầu cầu thương mại" (tr.425).
Đối với những tán dương, Kiểng
không quên liệt kê sự dũng cảm của Hoa Kỳ. Đối với quan tâm đến một
cái nước là nước Việt Nam; Kiểng không quên liệt kê sự quan tâm chống
Cộng của một người Pháp: Chỉ vì người Việt không chịu tự mình chống
Cộng, người bạn Pháp kia (Michel Tauriac, tr.577) cũng phải thở dài, và
làm Kiểng cũng ngượng ngập trước tấm thịnh tình của một công dân mẫu
quốc: "Ý chí tranh đấu của chúng ta còn kém cả các dân tộc châu
Phi, chưa nói châu Mỹ La tinh. Ở bất cứ một nước nào khác, chắc chắn
chế độ như chế độ Cộng sản Việt Nam không thể yên ổn như thế".
(tr.578)
Trước sự trách móc của một ông
Tây lo lắng cho dân Việt, Kiểng không biết trả lời sao, nhưng, để trả
lời dùm tác giả, chúng ta những người thích thảo luận, những độc giả
có thể trình bày : "Chúng tôi đã được quý quốc giúp đỡ trong công
cuộc ở Điện Biên Phủ, sau rồi với Hoa Kỳ ở trận Ia Drang. Rất cám
ơn. Nhưng chúng tôi quá khổ trong việc Bảo hộ rồi".
"Tổ Quốc Ăn Năn" có
nhắc tới các nước phát triển, cả ở Mỹ châu La tinh. Theo tác giả, vì
chưa đủ dân chủ. Dân chủ là thịnh vượng,
đã bao lần cuốn sách nhắc nhở. Nhưng nguời ta tự hỏi, nguyên nhân
nào, không có cộng sản, các nước Mỹ châu La tinh sao không có phát triển?
Tất nhiên câu trả lời như sau mới đúng lịch sử: Vì họ hay nổi dậy.
Sự bướng bỉnh như sau: các cuộc nổi dậy, Peru' 59, Paraguay' 60, Bolivia'
65, Columbia' 67, Ecuador' 67, Panama' 69, Argentina' 65,66, Nicaragua' 66, Mexico'
94-2000, Puerto Rico' 2001 (đảo Vieques)... Zapatistat ở Chiapas, Mexico đang lúc
này.
Các cuộc nổi dậy không phải lúc
nào cũng thành công (dĩ nhiên lỗi của bọn Cộng sản tồi kém) hẳn
phải được dẹp loạn bằng lực lượng chính phủ. Chúng ta hãy nghe Noam
Chomsky, người Mỹ theo thuyết xã hội, chống Cộng, từng lên án Lênin có
tội nhất với chủ nghĩa xã hội, thuật :
"Hoa Kỳ không thành công tối
đa, nghĩa là, ta đã không thành công làm cho Việt Nam hạnh phúc như Haiti
hay Cộng hòa Dominic. Nhưng cũng thành công trong mục đích chính.
"Đối với các mục đích
chính yếu, chiến tranh Mỹ là một chiến thắng quét sạch. Một mặt, là
một cuộc tàn sát vĩ đại. Lối đánh trước, Pháp đánh, chừng nửa triệu
xác. Từ 1954 đến 1965, ta thành công trong việc giết được chừng 160 hay
170 ngàn dân Nam VN, phần lớn là nông dân. Đánh nhau từ 1965 đến 1975, tính
chung các phụ cận, ta giết thêm được khoảng 3 triệu nữa. Cũng có thể
kể thêm khoảng 1 triệu tại Căm Bốt và Lào. Gom chung, khoản tới 4 tới
5 triệu xác, một thành quả đáng nể trong việc ngăn chận bất cứ sự cải
cách xã hội và phát triển nào. Thêm nữa, được khoảng 10 triệu dân chạy
loạn vì bom Mỹ, các oanh kích tàn sát ngoại hạng trên không, chưa kể các
cuộc hành quân tàn sát trên bộ.
"Mặt đất san bằng. Dân không
cày cấy được nữa vì đất bị tàn phá trộn các đạn dược chưa nổ
còn cài lại. Và thế là thắng lợi tất. Việt Nam hết còn là một mẫu
phát tiển xã hội hay kinh tế cho ai nữa. Thực ra, sống sót là hên lắm."
( * ) ["The Chomsky reader", Pantheon books,NY. 1987, p.324]
Thế còn sự can thiệp ở Cuba hay
Phi luật tân? Có những bắt nguồn từ rất xa, để cùng nhau nhìn về dũng
cảm của Hoa Kỳ.
Năm 1898, Tây ban nha kiệt quệ tài
chính, binh đội xuống tinh thần, sợ thuộc địa Cuba có thể độc lập,
Hoa Kỳ cảnh giác hải quân đế quốc Đức đang lảng vảng biển
Carribean, bèn đưa chiến hạm Maine vào cảng Havana.
Sau ba tuần lễ neo, ngày 15 tháng
Hai, tàu phát nổ, 266 lính hải quân Mỹ chết, dù cho thuỷ thủ Tây ban nha
đã vớt dùm được một số nạn nhân rớt xuống biển. Chưa đầy hai ngày
sau, tờ New york Journal của William Randolph Hearst, số 17, tháng Hai 1898, loan
tin chiến hạm Maine bị "đánh tan làm đôi vì quân thù xâm nhập",
gây một làn sóng đòi chiến tranh trong quần chúng.
"Hãy nhớ tàu Maine! Tụi khốn
Tây ban nha! (Remember the Maine! To hell with Spain!). Tháng sau, ban điều tra hải
quân kết luận tàu phát nổ vì bị đánh mìn ngầm. (Nhưng tái Phúc trình,
năm 1975, của Đề đốc Hyman Rickover kết luận tai nạn vì kỹ thuật đóng
tàu, đã để hầm than cạnh kho giấy có thuốc nổ chứa trong vỉ đồng).
Tháng Tư, Tổng thống Mac Kinley yêu
cầu Quốc hội cho quyền điều động quân đội. Hai ngày sau, Hoa Kỳ phong
tỏa Cuba. Tiểu chiến thắng huy hoàng (Splendid little war!) như lời tuyên bố
của Ngoại trưởng John Hay, dài 113 ngày. Sau đó, các doanh nhân Mỹ kiểm
soát toàn bộ đường sắt, quặng mỏ, xưởng làm đường mía. Trong 3 năm
dưới quyền kiểm soát của Hoa Kỳ, dân Cuba nghèo hơn 80 năm về trước.
(56 năm sau, du kích Cuba mới đuổi được nhà cầm quyền tham nhũng Batista
do Mỹ đở đầu, ra khỏi xứ).
Ít ngày sau khi tuyên chiến với
Tây ban nha đã bị bại, vậy mà 70,000 quân Mỹ dưới quyền Mac Arthur phải
mất 3 năm mới quét sạch lực lượng yêu nước của Phi dưới sự chỉ
huy của Emilio Aguinaldo. Mỉa mai thay, nhà lãnh tụ Aguinaldo lại được Hoa kỳ
chở từ Hồng Kông về Phi trên chiến hạm năm 1898... để lãnh đạo cuộc
chiến đấu chống Tây ban nha.
Nửa triệu người Phi bị giết từ
1898 đến 1902, khi họ chống chế độ Bảo hộ. Tướng Mỹ Jacob Smith ra lệnh
cho quân sĩ, "Ta không muốn tù binh, chỉ muốn các anh giết rồi đốt
hết. Càng giết càng đốt nhiều chừng nào, các anh càng làm ta hài lòng
chừng ấy" ("I want no prisoners. I wish you to kill and burn. The more you
kill and burn the better you will please me"). Người Mỹ cũng đem người lớn,
phụ nữ, trẻ con vào trong các reconcentrado (trại tập trung) y như người Tây
ban nha đã làm cho người Phi trước đó. Các kỹ thuật tra tấn có hệ thống
áp dụng bởi lực lượng Mỹ lúc ấy, cũng đã được tái áp dụng về
sau, của các Sát thủ do Washington cung cấp cho các chính quyền quân
phiệt Nam Mỹ. Sát thủ được huấn luyện từ ngôi trường nổi tiếng
Fort Benning, bang Georgia để về nước giết đồng chủng.
Trong việc sát nhập quần đảo Phi
vào ảnh hưởng Hoa Kỳ vì là ngưỡng cửa nhòm vào thị trường Trung quốc,
Mac Kinley giảng giải, "Tôi quỳ cầu nguyện Thiên chúa ban cho ánh sáng
dẫn dắt tôi hành động", cho đến khi được thấy rằng, "không
còn việc gì cho chúng ta nữa ngoài việc phải chiếm tất cả và giáo dục
dân Phi, nâng cao trình độ cho họ văn minh hóa họ và Kitô hóa họ"
(Civilize and Christianize them).
Đây là nguồn cảm hứng cho thi
hào Rudyard Kipling viết thành câu nổi tiếng "Gánh nặng của người da
trắng" (White man' s burden)
Khi dưới ánh sáng khai hóa của Hoa
Kỳ, không biết đến thế nào, mà đến nỗi quân Nhật tiến vào, dân Phi
mừng đón họ. Nhưng sự tàn ác của người Nhật làm lực lượng Cộng sản
Stalinít Phi là Hukbalahap phải nổi dậy. Sau Thế chiến II, dân Phi đón lực
lượng Mỹ trở lại, kết hợp lính Mỹ đánh Nhật. Khi Nhật bại, mỉa
mai thay, quân Huk bị lính Mỹ càn quét. Ngày 4 tháng bảy, 1946, người Mỹ
trả độc lập cho Phi, cùng lúc với các đòi hỏi của lính Mỹ tha hương
quá lâu, đòi về nhà.
Sau khi được mẫu quốc trả độc
lập, chính quyền Phi sau đó vẫn chống Cộng, Marcos không bịp bợm nhu NGK
nghĩ, khi Marcos không chia ruộng đất cho dân nghèo theo những đòi hỏi của
quân Huk, mà Marcos coi những nông dân là quân Cộng sản. Marcos chính là người
chống Cộng, Cả Aquino, cả Estrada, Arroyo cũng thế. Có chính quyền nào
được ánh sáng dân chủ Tây phương khai hóa mà không chống Cộng?
Thái độ vì khinh miệt người da
đen mà "khai hoá" cả châu Phi (Ý, Đức, Bồ, Anh, Pháp... ) tưởng
đã chết ở thế kỷ trước, chế độ xuất vốn buôn nô lệ, tưởng ai
cũng biết chế độ nào bỏ vốn 1 triệu Ducat vàng, giờ này còn một cuốn
sách tiếng Việt bảo rằng người da đen châu Phi không có tính nhân bản,
chỉ biết tinh thần bộ lạc và liên hệ huyết thống! Thái độ kỳ
thị màu da như thế, cộng thêm với khái niệm Sáng Thế ký, giai đoạn đầu
tiên của con người "như là một bóng đêm mênh mông và dày đặc,
con người sờ soạn tiến tới có khi rơi vào vực thẳm, có khi đụng đầu
vào đá, nhiều khi đi giật lùi. Phải sau ba triệu năm người bộ hành mỏng
manh nhưng ngoan cố đó mới may mắn tìm được vùng có ánh sáng. Nhưng đó
là một nhiệm mầu không giải thích nổi. Nếu bảo đó là mầu nhiệm của
tạo hóa thì cũng không phải không có lý do. Giai đoạn đầu tiên này thực
ra kéo dài quá 99% lịch sử loài người." (tr.380)... thật quả không
phải không có căn nguyên !
Trên đây, nếu là một bài giảng
của bất cứ cha xứ nào, đấy là quyền của người giảng, người nghe,
độc giả hẳn không có ý kiến. Nhưng vì của một kỹ sư, du học dân chủ
Tây phuơng từ năm 19 tuổi, làm người đọc liên tưởng một hôm trong
nhà kỹ sư tắt điện, vợ đi vắng, sờ soạng trong bóng tối, có khi đi
giật lùi, rồi sống sót được vì ánh sáng trong tủ lạnh chứa thực phẩm.
Còn lịch sử tiến hóa, thì con người, dù có là khỉ hóa thành đi nữa,
cũng không sống nổi mấy triệu năm không mặt trời. Không mặt trời,
làm gì có thảo mộc. Điều mà trẻ em lớp 5 nào cũng biết! Trong "bóng
đêm dầy đặc" mấy triệu năm, diệp lục tố ở đâu? Không cây
cỏ làm gì có hoa trái? Hay là khỉ ăn chuối... cất sẵn trong tủ lạnh?
Niềm tin tôn giáo của NGK không ai
bàn luận, nhưng dẫn chứng lịch sử thì khác. Chương bàn về chính trị
Chilê, NGK đổ cho Allende là Cộng sản. Thực ra ông này thuộc đảng Bình
Dân Thống Nhất (Popular Unity), tác giả căn cứ theo tài liệu của CIA công
bố trên báo chí tư bản, rồi cứ thế mà nói theo.
Trong một số sử sách, có viết
là Allende là Mác xít. "Soy Marxist!", ("Tôi là Mác xít!"),
là khẩu hiệu của các linh mục Nam Mỹ nói với người nghèo, tuy nhiên, các linh mục này không là đảng viên Cộng sản. Họ thuộc
Vatican. Đây là điều khó hiểu đối với Kiểng, cho nên Kiểng đã viết
bừa bãi.
Riêng về sự dũng cảm của Hoa Kỳ,
NGK không sai hoàn toàn. Bởi vì, Hoa Kỳ dũng cảm không ở những người
chiếm đất, mà ở những người chống kỳ thị, chống chế độ thuộc
địa. Không ở Custer, Curtis Lemay, Nixon, Johnson, William Calley, Bob Kerrey... mà
ở Tom Paine, Clarence Darrow, Malcom X, Angela Davis, Mumia Abdul _ Jamal.
Thịnh vượng không ở Bill Gates,
không ở Kinh tế Thị trường, - mà thịnh vượng ở khắp các người lao
động không bị bóc lột trên thế giới. Đa nguyên
không ở những người cộng đa nguyên vào Vatican. Ăn năn không ở những
người chống chế độ Bảo hộ. Lịch sử tiến hóa ngày nay, con người
nếu muốn cùng tiến quả thât cũng cần ít nhiều ăn năn. Những ai muốn
ăn năn cần thực tâm tìm hiểu quá khứ.
Không biết quá khứ, thì dù cho
lúc chế độ Bảo hộ bành trướng nhất, những người cộng tác, được
huấn luyện, ngưỡng mộ nhất, biết ơn chế độ ấy nhất... thì khi ăn,
cũng không được ngồi chung bàn. Cho dù có du học được cùng bằng cấp...
thì khi làm, cũng không được cùng một địa vị. Tác đại sự, bất tác
đại quan, cộng tác với chế độ Bảo hộ thì được đặc quyền, làm
quan lớn... Có khi làm Tổng thống nữa. Nhưng phải đi lính cho họ, cùng
đạo với họ.
Đấy là điều lịch sử cân đại
Việt Nam đã ghi.
Vũ Huy Quang Tháng Năm
2001
Cước chú ( * ):
"The United States did not achieve
its maximal aims, that is, we did not succeed in bringing Vietnam to the happy State of
Haiti or the Dominic Republic. But we did succeed in the major aims.
As far as the major aims were concerned,
the American war was a smashing success. For one thing, there was a huge massacre. The
first phase of the war, the French war, probably left about half a million dead. From 1954
to 1965, we succeeded in killing maybe another 160,000 to 170,000 South Vietnamese, mostly
peasants. The war, from 1965 to 1975, left a death toll of maybe in the neibhorhood of 3
million. There were also perhaps a million dead in Cambodia and Laos. So altogether about
4 to 5 million people were killed, which is a respectable achievement when you're trying
to prevent any succeedful social and economic development. Furthermore, there were well
over 10 million refugees created by the American bombardment, which was quite
extraordinararily savage, not to mention the murderous ground operations.
The land was devastated, People can't farm
because of the destruction and unexploded ordinance. And this is all a success. Vietnam is
not going to be a model of a social and economic development for anyone else. In fact, it
will be lucky to survive." Noam Chomsky
Home