>>>Nghiên Cứu và Đối Thoại

GIAO ĐIỂM

Unicode Standard<<<

.......... .
 

THƯ NGỎ

Hoành Linh Đỗ Mậu (Mỹ), Trần Trọng Phúc (Mỹ), Lê Trọng Văn (Mỹ), Trần Đức Viết (Mỹ), Nguyễn Kha (Mỹ), Nguyễn Thái (Mỹ), Nguyễn Mạnh Quang (Mỹ), Hoàng Nguyên Nhuận, Quán Như và nhóm Chuyển Luân (Úc), Phạm Hữu Điều (Canada), Phan Tấn Hạnh (Pháp), Nguyễn Lương (Pháp)

 

Kính gởi :

Giáo Hoàng John Paul II
Vatican City – Rome, Italy

 

Thưa Giáo Hoàng,

Bao nhiêu năm qua, Vatican và Giáo Hội Gia-Tô tại Việt Nam đã vận động mọi cách để chuyến đi Việt Nam của Ngài có thể thực hiện vào năm 1999.

Chúng tôi hoan nghênh mọi nổ lực bang giao quốc tế căn cứ trên thiện tâm thiện chí và tương kính của các lãnh tụ quốc gia hay các vị lãnh đạo tinh thần gặp gỡ nhau để tăng thêm hiểu biết và thân hữu giữa các quốc gia hay tôn giáo. Nhưng chúng tôi phải thành thật thưa Ngài rằng chúng tôi không nghĩ điều đó có thể - và nên, xảy ra. Chẳng phải chỉ vì lý do chính quyền Việt Nam chưa có dự tính nào để mở cửa cho Ngài đến đất nước nầy.

Thật vậy, là những người Việt Nam nhục nhã vì bị đế quốc thống trị, nghèo đói vì bị thực dân bóc lột, đau khổ chết chóc vì bị chiến tranh tàn phá, chúng tôi hôm nay và tổ tiên chúng tôi ngày trước thấy rằng Vatican và Giáo Hội Gia-Tô tại Việt Nam đã chịu một phần trách nhiệm về những vết hằn lịch sử đó. Vatican không chỉ là thuốc phiện của nhân dân, Vatican còn là công cụ tự nguyện của những thế lực bóc lột và chủ chiến quốc tế. Pháp muốn biến Việt Nam thành một thuộc địa. Mỹ muốn hóa thân Miền Nam thành một con domino. Vatican lần lượt đồng lõa với cả hai trong tham vọng một khi đã hoàn toàn kiểm soát Việt Nam, Pháp và Mỹ sẽ chỉ giữ quyền ỏgiữ thànhõ và giao quyền ỏchăn chiênõ cho Vatican để Vatican biến vùng thuộc địa hay con domino nầy thành một vùng đất chỉ có nhà thờ và những con chiên thì chỉ biết có Vatican và chỉ tuân theo lệnh Pháp, Mỹ. Có một quốc gia nào còn ý thức dân tộc, còn biết bảo vệ độc lập tự chủ thể theo nguyện vọng của đa số dân chúng lại dám công khai nhún nhường trước áp lực của một thế lực hắc ám như thế không?

Trừ một số con chiên của Ngài chỉ muốn tuyệt đối tuân phục quyền lực thế tục của Vatican như tín đồ Gia-Tô Âu châu thời Trung Cổ, tuyệt đại đa số dân chúng phi Gia-Tô ở Việt Nam đều không muốn thấy sự hiện diện của Ngài trên tổ quốc họ lúc nầy. Những tín hữu Gia-Tô nào đang muốn hình thành một giáo hội độc lập dân tộc, và đã từng thất vọng trong mong ước Vatican có những chủ trương cởi mở tiến bộ về giáo lý, giáo luật, có những chính sách hợp lý về những khác biệt lịch sử, văn hóa, phong tục tập quán, tín ngưỡng giữa các dân tộc, biết tôn trọng khả năng tự do tư tưởng và khả năng tự lực hoàn thiện nhân cách của mỗi người, những đồng bào đó có lẽ cũng không muốn đón tiếp Ngài lúc nầy. Chúng tôi chưa muốn gặp Ngài vì chúng tôi đang cần có thời gian để vơi bớt những vết hằn đau thương sâu đậm mà Vatican và Giáo Hội Gia-Tô ở Việt Nam đã tiếp tay gây ra trên đất nước Việt Nam, trên da thịt và tâm trí người Việt Nam từ hơn hai thế kỷ qua.

*
* *

Thưa Ngài,

Trong tám mươi năm dưới quyền đô hộ của Pháp và ba mươi năm chiến tranh hết do Pháp đến do Hoa Kỳ chủ động trong đó toàn thể dân Việt chịu trăm ngàn đắng cay đau khổ, không thấy một Giáo Hoàng nào đến an ủi vỗ về hay bênh vực cho người Việt vô tội chống lại những can thiệp quốc tế và những độc tài quốc nội.

Chiến tranh Việt Nam là một mùa gặt ác với chúng tôi, nhưng lại là một mùa gặt thành công đối với Vatican và Giáo Hội Gia-Tô tại Việt Nam. Chế độ thực dân và chiến tranh trở thành những cơ hội kinh doanh tối hảo cho Vatican về cả hai phương diện vật chất và quyền lực. Cho đến năm 1939, hệ thống thừa sai của Vatican ở Việt Nam đã vơ vét được trên 50 triệu quan Pháp, làm chủ một phần tư đất trồng trọt ở Nam Kỳ, làm chủ nhiều đồn điền cao-su, hầm mõ và 28.500 mẩu ruộng, chưa kể số đất đai ở thành thị. Đấy là kết toán dè dặt của chính một tu sĩ Gia-Tô Việt Nam là Linh Mục Trần tam Tỉnh. Gia-Tô giáo tại Việt Nam chỉ chiếm không đầy 10% dân số miền Nam, nhưng đã tự tung tự tác đem "Việt Nam dâng cho Đức Mẹ". Thời gian Mỹ kiểm soát Miền Nam, Miền Nam có hai Tổng Thống đều là con chiên của Ngài và đồng thời là những người đã đẩy Miền Nam lún lầy chiến tranh và lệ thuộc ngoại bang. Người thứ nhất là Ngô đình Diệm đã phát khởi chiến tranh và bị giết vì thất bại trong việc tiến hành chiến tranh. Người thứ hai Nguyễn văn Thiệu, thay Hoa Kỳ gián tiếp phất cờ trắng đầu hàng và được lén lút đưa ra khỏi xứ trước lúc cuộc chiến hạ màn. Hàng ngàn nhà thờ, hàng ngàn cơ sở kinh tế, giáo dục, văn hóa đã được dựng nên, Vatican có bỏ một đồng bạc nào vào đó không, hay tất cả đều do những đồng tiền vấy máu trả công cho cuộc đấu thầu chống cộng được Vatican thăng hoa lên hàng ỏThánh Chiến chống Qủy Đỏ ở Đông Dương.

Thưa Ngài,

Quê hương khốn khổ của chúng tôi đã được Vatican chọn làm một cánh đồng xương máu thực hiện vinh quang của giáo triều Vatican bằng chính sách chia để trị được ghi rõ trong Thánh Kinh nguyên văn chắc Ngài không thể quên: "Chớ tưởng rằng ta đến để đem sự bình an cho thế gian; ta đến không phải đem sự bình an, mà là đem gươm dáo. Ta đến để phân rẽ con trai với cha, con gái với mẹ, dâu với bà gia; và người ta sẽ có kẻ thù nghịch là người nhà mình." (Mathiơ 10: 34-36).

Người đầu tiên âm mưu thực hiện chính sách đó là Linh Mục Alexandre de Rhodes từ hồi thế kỷ 17. De Rhodes đến truyền đạo ở quê hương chúng tôi và đã được đón tiếp hậu hỉ như thế nào thì ngay chính ông cũng phải thừa nhận rằng chính quyền Việt Nam ở ngoài Bắc đã cho phép ông xây nhà ở và nhà thờ gần hoàng cung và đã giúp đỡ ông rất nhiều trong các hoạt động truyền giáo. Nhưng những đối xử tốt đẹp đó của người Việt vẫn không thỏa mãn người thừa sai phiêu lưu quốc tế nầy vì điều ông nhắm đến không phải là một địa bàn an lành thuận lợi để vun quén linh hồn cho người khác mà là quyền lực thế tục. Để thực hiện mục tiêu đó, De Rhodes âm mưu xúi dục Pháp làm lính đánh thuê cho Vatican vì ông tin rằng Pháp là nước ngoan đạo nhất thế giới, sẽ cấp cho ông đủ quân số cần thiết để đem toàn thể Đông Phương về quy thuận Vatican. De Rhodes cũng thừa nhận là ông có đủ phương cách tuyển lựa nhiều Linh Mục và Giám Mục cung ứng cho các nhà thờ. Ngày 11.9.1652, De Rhodes đã đến Vatican trình bày kế hoạch, xin chỉ thị và lên đường sang Pháp vận động thực hiện kế hoạch chiếm Việt Nam.

Như vậy, luận điệu quân Pháp đánh Việt Nam để giải cứu các thừa sai ngoại quốc bị triều đình Việt Nam bức hại chỉ là huyền thoại, hư cấu và gian dối. Thực tế lịch sử là Vatican dưới triều đại của Giáo Hoàng Innocent X và đám thừa sai biệt kích phiêu lưu quốc tế mà Alexandre de Rhodes là tiêu biểu, đã liên tục âm mưu xúi dục dẫn dụ các nước Âu châu ngoan đạo tung quân đội, tàu chiến và những tên quan lại, thực dân tham lam đi chiếm nước người để cho Vatican thực hiện giấc mộng "vừa chăn chiên vừa làm kẻ giữ thành".

Hai trăm năm sau âm mưu đó mới được thực hiện thành công qua cuộc đổ bộ của liên quân Pháp - Tây Ban Nha vào Đà Nẳng năm 1858. Hăng say nhất trong đám thừa sai biệt kích nầy là Giám Mục Pellerin. Tháng 5.1857, Pellerin gặp Napoléon III và đã khuyến dụ được ông vua nầy phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam. Tháng 11.1857, Pellerin về Vatican phúc trình với Giáo Hoàng Pie IX và được Giáo Hoàng khen thưởng kế hoạch vận động Pháp chiếm Việt Nam. Ngày 1.9.1858, liên quân Pháp - Tây Ban Nha dưới quyền chỉ huy của Đô Đốc Rigault de Genouilly tấn công Đà Nẵng và đã được đạo quân thứ năm của Vatican tiếp trợ. Trong đạo quân thứ năm cỏng rắn cắn gà nhà nầy có các Linh Mục Việt Nam là Nguyễn Hoằng, Nguyễn Điều và Nguyễn Trường Tộ theo lệnh của Linh Mục Croc, Giám Mục Gauthier và Giám Mục Pellerin.

Lịch sử đất nước chúng tôi trong những ngày đen tối đầu tiên đó chứng tỏ không phải những toán lính xâm lược đã dùng cây thập tự giá và chiếc áo chùng đen để che đậy những khẩu đại bác trên các chiến hạm mà chính những thừa sai của Vatican đã ấp ủ tham vọng cướp quyền thuyền trưởng để ra lệnh cho những chiến hạm đó tấn công vào bất cứ nơi nào họ muốn.

Bằng chứng thứ nhất là sau khi Đà Nẵng bị thất thủ, toán biệt kích thừa sai của Pellerin muốn thừa thắng xông lên, nên nôn nóng xúi dục de Genouilly tiến ra đánh Huế cho chóng dứt điểm. De Genouilly không dám liều, và chủ trương phải làm yếu Việt Nam bằng cách chiếm Saigon trước. Nhưng vì đám thừa sai biệt kích nầy bám riết quấy rầy nên trước khi hành quân đánh Saigon, de Genouilly ra lệnh đuổi hết đám thừa sai biệt kích nầy hoặc trở về các giáo xứ địa phương hoặc phải tạm thời sang Hồng Kông chờ đợi kết quả. Trong phúc trình gởi Bộ Hải Quân, de Genouilly đã xác nhận ông không chịu đựng nổi đám thừa sai biệt kích Pellerin vì: "Không một chính quyền nào, dù là chính quyền phục vụ cho quyền lợi của chính đạo Gia-tô, lại có thể chịu đựng những lũng đoạn thường xuyên và ngu xuẩn vào các vấn đề chính trị, công dân và quân sự vốn không phải và không thể là thuộc quyền hạn của họ. Nếu cũng vì lý do đó mà nhà cầm quyền Việt Nam trục xuất Giám Mục Pellerin thì báo chí thừa sai kêu ỏm lên là họ bị bách hại."

Một tư lệnh viễn chinh khác của Pháp là Đô Đốc Bonard, ngày 24.7.1862 cũng đã bí mật phúc trình với chính quyền Pháp về hành động ngang ngược của đám thừa sai biệt kích nầy bằng lời lẽ như sau: "Tất cả đám thừa sai nầy đều ôm ấp cái mộng trở lại thời kỳ mà Giám Mục Bá Đa Lộc hành xử như ông vua thực sự của xứ An Nam. Để đạt mục đích đó họ đã dùng mánh lới là kẻ nào kế vị Gia Long mà không chìu theo dục vọng của các giáo sĩ thì họ sẽ tìm cách phủ nhận tính cách chính thống của những người nầy, và khi lật đổ được kẻ đương triều thi họ sẽ tìm cách đưa lên một ông vua khác theo ý họ."

Đô Đốc Page cũng đã nói rõ đạo Gia-Tô đã biến những người Việt thành tay sai ngoại bang như thế nào trong các phúc trình gởi về Bộ Hải Quân trong thời gian từ 14 đến 25.12.1859: "Hơn nữa, không có một tín đồ Gia-Tô Việt Nam nào không hăng hái xin tình nguyện đi lính cho. Vua Việt Nam không theo đạo không phải là vua của họ. Bây giờ chắc Ngài đã hiểu tại sao vua quan đã coi các thừa sai là kẻ thù?" Page cũng giải thích thêm rằng : "Những năm đầu mới lên ngôi, vua Tự Đức đối xử khá ân cần với họ. Vua ra lệnh cho chính quyền địa phương bỏ qua những việc làm trái phép, những vụ phạm vi cảnh. Nhưng rồi các giáo dân do các giáo sĩ lãnh đạo ngày càng xấc xược ngạo mạn, đến mức không coi chính quyền địa phương ra gì. Họ công khai làm loạn và nói thẳng là họ không thèm vâng lời những ai theo tôn giáo khác." Đó chính là hình ảnh tiêu biểu của đám kiêu binh tiền phương trong cuộc "thánh chiến" của Vatican trên đất nuớc Việt Nam với chủ đích triệt để cô lập hóa Việt Nam khỏi Á Châu để dễ đồng hoá, chặt đứt Việt Nam thành ba phần khác biệt rồi khởi sự cãi đạo toàn thể Bắc Kỳ và biến Bắc Kỳ thành một "nước Pháp nhỏ", sau đó sẽ đến lượt Trung Kỳ và Nam Kỳ.

Thưa Ngài,

Chúng tôi chỉ xin nhắc lại hầu Ngài một vài sự kiện lịch sử mà thư khố quốc gia Pháp còn giữ đầy đủ để chứng tỏ tại sao quan hệ Việt Nam-Vatican là một quan hệ không tốt đẹp cô đọng trong một câu hát nhân gian Việt Nam:

Chiếc áo chùng thâm, một màu tang phủ lên đất Việt
Chiêu bài truyền giáo, mấy triệu người bán đứng quê hương.

Là người Ba Lan, Ngài thấu hiểu dân tộc Ba Lan đã đau khổ nhục nhã như thế nào dưới sự thống trị của ngoại bang từ thế kỷ thứ 10 cho đến nay. Chúng tôi hy vọng Ngài thông cảm cho tấc lòng chúng tôi và tổ tiên chúng tôi từ ngày bị Pháp đô hộ và Ngài sẽ thấy rõ hơn trách nhiệm của Vatican cũng như của Giáo Hội Gia-Tô ở Việt Nam trong những đau khổ nhục nhã đó.

*
* *

Năm 1975, chiến tranh chấm dứt, Việt Nam tái thống nhất, người Việt Nam bắt đầu có cơ duyên để lại nhận ra nhau là anh em đồng bào. Đây cũng là cơ duyên để cho Vatican và Giáo Hội Gia-Tô ở Việt Nam thống hối những sai trái bất công đã phạm đối với dân tộc nầy. Các Ngài đã không làm chuyện đó. Khi Trung Hoa phát động chiến tranh biên giới để tranh dành ảnh hưởng quốc tế và Hoa Kỳ tiếp tục trả thù và trừng phạt chiến thắng của Việt Nam bằng luật phong tỏa kinh tế, Vatican đã im lặng như bức tường Thương Khó ở Jerusalem không một lời bênh vực Việt Nam nhân danh nhân quyền, tự do, hòa bình là những khẩu hiệu Vatican đang tung ra một cách lạm phát khắp thế giới để tranh dành ảnh hưởng.

Vatican đã không làm gì mà triều đại Ngài còn làm một điều hết sức đáng tiếc là đã phong thánh hay công khai vinh thăng cho 117 người Bồ Đào Nha, Pháp và Việt Nam từng có liên hệ với lực lượng viễn chinh cách nầy hay cách khác trong thời kỳ Pháp phóng tay thiết lập nền thống trị ở Đông Dương bằng sắt máu.

Thưa Ngài,

Quả thực, nếu có Thiên Đàng và Thượng Đế, và nếu 117 người đó đã sống tốt lành thật thì họ đã ở trên Thiên Đàng như những vị thánh từ ngày họ chết rồi. Không cần chờ quyết định của Vatican họ mới được lên đó. Cho nên quyết định của Ngài vinh thăng cho một đạo quân thứ năm đã từng dọn đường cho một đế quốc thực dân đó chỉ là một quyết định chính trị nhân danh Thiên Chúa.

Đáng buồn là Vatican không chỉ tưởng thưởng những con chiên đã làm cọng tác viên cho Pháp như vậy thôi mà có khi chính người kế vị Thánh Peter đã trực tiếp cộng tác với thế lực gây chiến ở Việt Nam nữa. Bằng chứng là Giáo Hoàng Pius XII liên tục ủng hộ Tây Phương tiến hành một cuộc chiến nguyên tử phòng vệ. Năm 1954, khi quân Việt Nam đang bao vây Pháp ở Điện Biên Phủ thì Vatican đã vận động Quốc Hội Mỹ chấp nhận kế hoạch dội bom nguyên tử để giải vây cho quân Pháp. Thời chính quyền Eisenhower, anh em Ngoại Trưởng Dulles, Hồng Y Spellman và cả Giáo Hoàng tiếp tay soạn thảo chính sách của Mỹ thì quân đội Mỹ đã dự trù dùng ở Việt Nam từ một đến sáu quả bom nguyên tử. Mỗi quả nặng 31 tấn và sức tàn phá gấp ba lần quả bom đã thả xuống Hiroshima ở Nhật. Chương trình xử dụng võ khí nguyên tử nầy đã được ghi lại trong các tài liệu đã được bạch hóa và do Phòng Quân Sử Mỹ công bố năm 1984.

Vatican tham chiến bên cạnh Pháp nhân danh chính sách giải cứu các thừa sai bị triều đình Việt Nam bách hại. Pháp thất bại ra đi, Mỹ thế chân Pháp và Vatican lại tiếp tục chính sách Thánh Chiến chống Qủy Đỏ bằng súng đạn, nhà tù và trại tập trung với con chiên ngoan đạo là Ngô đình Diệm. Thành tích phóng tay làm vinh danh Thiên Chúa ở Việt Nam của Ngô đình Diệm là từ năm 1955 đến 1960 ít nhất có 24,000 bị đánh đập thương tích, 80,000 bị xử tử hay bị giết, 275,000 bị giam giữ hoặc bị tra tấn và khoảng 500,000 bị dồn vào những trại tập trung hay trại giam. Những con số nầy hẳn còn cao hơn nữa nếu tính đến cuối năm 1963 là lúc Ngô đình Diệm bị lật đổ.

Thưa Ngài,

Với chính sách Thánh Chiến chống Quỷ Đỏ và hệ luận của chính sách đó là dứt phép thông công kẻ nào chấp nhập ý thức hệ Karl Marx, Vatican và Giáo Hội Gia-Tô ở Việt Nam đã đưa bao nhiêu người Việt xuống hỏa ngục. Vatican và Giáo Hội Gia-Tô ở Việt Nam sẽ ăn nói thế nào với những người đó khi Ngài muốn bắt tay thân thiện với chính quyền Việt Nam đương nhiệm mà theo nguyên tắc vẫn là một chính quyền theo ý thức hệ Marx? Vatican đã đưa bao nhiêu người xuống hoả ngục vì họ đã chấp nhận ý thức hệ Marx và đã phong thánh cho bao nhiêu người theo lệnh của Vatican để tàn sát những người theo Marx. Ngài lại muốn lặp lại những sai lầm thần học ấy bằng chuyến viếng thăm Việt Nam sao?

Ngài là một trong những người đã tiếp tay đào huyệt mai táng chủ nghĩa Stalin ở Âu châu, và chính quyền cộng sản trên quê hương Ngài như Ngài từng thừa nhận. Trên ngai vàng của Thánh Peter, Ngài chỉ huy một chiến dịch Thập Tự Quân mới hướng về Á Phi và Nam Mỹ là những nơi đã từng chịu trăm cay ngàn đắng với thực dân và đế quốc. Khôi nguyên của giải Nobel Hòa Bình năm 1984 là Giám Mục Anh giáo Desmond Tutu than thở: "Chúng tôi có giang sơn lãnh thổ, họ chỉ có cuốn Thánh Kinh. Chúng tôi tin họ, nhắm mắt lại cầu nguyện với quyển Thánh Kinh trong tay. Lúc mở mắt ra, chúng tôi có được cuốn Thánh Kinh còn họ có tất cả đất đai và lảnh thổ của chúng tôi." Giám Mục Tutu nói thế còn ít vì lúc mở mắt thì người ta một tay cầm Thánh Kinh và một tay cầm gươm súng để giết anh em đồng bào như ở Rwanda, ở Bosnia.

Các nước giàu mạnh ở Âu châu và Bắc Mỹ tiến vào thời đại tin học, một tay kiểm soát tiền bạc, một tay đẩy nền văn minh kỷ nghệ chế biến sản xuất cho các nước Á Phi và Nam Mỹ và Cộng Hòa Nga nghèo khó trong kế hoạch thực hiện một trật tự mới cho thế giới hậu Chiến Tranh Lạnh. Càng giàu mạnh, dân chúng Âu châu và Bắc Mỹ càng tự tin, càng tự tin họ càng quay lưng lại với những tổ chức tôn giáo Tây Phương, tôn giáo chỉ lấy quyền lợi thế tục chứ không lấy việc phục vụ nhu cầu tâm linh của con người làm mục tiêu. Bị suy thoái ảnh hưởng tại Âu Châu và Bắc Mỹ, Vatican cũng như các tôn giáo Tây Phương nầy lại quay mũi dùi về Á Phi và Nam Mỹ, nghĩa là đi lại con đường mấy trăm năm trước khi Âu châu và Bắc Mỹ hoặc núp sau các thừa sai phiêu lưu quốc tế, hoặc đã bị các thừa sai nầy dẫn dụ đánh chiếm Á Phi và Nam Mỹ làm thuộc địa. Vatican chẳng đã công khai tuyên bố thế kỷ 21 là thế kỷ của Á Phi đó sao! Cũng vì vậy, tuy tuổi già sức yếu không năm nào Ngài lại không phải rời Vatican để thực hiện một vài cuộc viễn du với chiêu bài thiện chí hoà bình và cảm thông quốc tế, nhưng thực chất là mở đường cho những toán thập tự quân thời đại mới tái chiếm những vùng đất mà Vatican đã mất ảnh hưởng khi dân chúng nổi lên đánh đuổi thực dân thu hồi độc lập tự chủ. Ở Việt Nam, năm 1975 Vatican đã phải ra đi như một đồng minh của kẻ chiến bại và như một tòng phạm của tội ác chiến tranh. Giờ thì Vatican định trở lại với tư cách gì, thưa Ngài? Không lý Ngài lại vác thập tự đi trở lại con đường khổ nạn Golgotha mà Vatican từng tiếp tay với thực dân và đế quốc vạch ra trên đất nước Việt Nam từ hơn hai thế kỷ qua?

Thưa Ngài,

Năm 1954, giáo hữu Gia-Tô ở Việt Nam bỏ miền Bắc vào miền Nam vì được "Đặc sứ toàn quyền Mỹ bên cạnh chính quyền Ngô đình Diệm" là Đại Tá Edward Landsdale thông báo rằng "Đức Mẹ đã vào Nam". Vì Đức Mẹ chỉ ở trong nhà thờ nên khi đã định cư ở Miền Nam rồi, các tín hữu Gia-Tô không lo bảo vệ lãnh thổ, phát triển quốc gia mà chỉ lo xây cất và bảo vệ Nhà Thờ với khẩu hiệu Thà Mất Nước Không Thà Mất Chúa. Miền Nam đã "mất" thật năm 1975. Một số giáo hữu Gia-Tô cố đưa Đức Mẹ vượt biên di cư lần nữa để thiết lập những Giáo Hội Gia-Tô Việt Nam lưu vong tại những nơi họ định cư. Nhưng tín đồ Gia-Tô da trắng không bao giờ để cho họ làm chuyện đó mặc dù định cư ở đâu là họ cố làm sống lại những giáo hội địa phương đang tàn lụi khi ngày càng ít người đến nhà thờ. Số Linh mục và nữ tu Việt Nam lưu vong trở thành chủ lực của giáo hội Gia-Tô địa phương đang thiếu hụt giáo quyền trầm trọng vì đàn ông không mấy ai chịu đi tu nữa và Giáo Hội lại không cho đàn bà làm Linh Mục.

*
* *

Ngày nay, người Ki-Tô giáo da trắng bản xứ, dù thuộc giáo phái nào suốt đời nhiều lắm cũng chỉ đến nhà thờ ba lần bằng xe mà thôi. Xe nôi để được rửa tội, xe hoa để làm đám cưới và xe tang để từ giã cõi đời . Ngày thường và nhất là ngày Thứ Bảy, Chủ Nhật nếu có người đi nhà thờ thì đại đa số nếu không phải người tỵ nạn Việt Nam thì phần lớn là di dân Á Phi hay Nam Mỹ. Lý đáng Vatican phải tập trung nổ lực giúp giáo dân Gia-Tô Việt Nam lưu vong cũng cố và cãi thiện sinh hoạt tín ngưỡng của họ nơi họ đang định cư, giúp họ an tâm hội nhập, xây dựng lại cuộc đời, sống hòa hợp với những đồng bào khác tôn giáo với mình. Vatican đã không làm chuyện ấy trái lại còn âm mưu lợi dụng họ một lần nữa vào việc tái lập quyền thống trị của Vatican ở Việt Nam, bằng cách biến họ thành những đoàn thể áp lực đối với chính quyền Việt Nam để mở đường cho Vatican mặc cả quyền lợi. Bi hài hơn nữa là chuyến đi Việt Nam được dự tính của Ngài đang trở thành đối tượng tranh đấu của cái gọi là phong trào vận động nhân quyền cho Việt Nam mà một số tín hữu Gia-Tô lưu vong đang rầm rộ thực hiện khắp nơi với sự hổ trợ của Vatican.

Chủ trương tận tình chiếu cố Việt Nam của Vatican làm cho một số tín hữu Gia-Tô Việt Nam lưu vong tin rằng Vatican đang muốn thực hiện lần nữa ở Việt Nam một Hung Gia Lợi năm 1956, một Tiệp Khắc năm 1968 và một Ba Lan sau cuộc thăm viếng của Ngài năm 1979, khởi đầu cho tiến trình giải thể chế độ Mác-xít mười năm sau đó. Tham vọng lật ngược thế cờ chính trị ở Việt Nam cọng thêm lòng cuồng tín cố hữu và thói quen tuyệt đối vâng lời Vatican đã được thổi phồng lên tột độ trong những nơi có người Việt tập trung định cư. Các tín đồ Gia-Tô Việt Nam trở thành những nhóm chủ lực xách động và lũng đoạn mọi sinh hoạt văn hóa, xã hội, chính trị của những cộng đồng người Việt lưu vong. Những chiến dịch song hành hoặc liên tiếp công khai hô hào gây bạo loạn ở Việt Nam bằng vũ lực, bằng diễn biến hòa bình, hoặc âm thầm bằng tham nhũng hủ hóa các tầng lớp cán bộ, nhân viên hành chánh, quân sự các cấp. Chiến dịch bóp méo lịch sử để đánh bóng lại một vài nhân vật Gia-Tô Việt gian như Nguyễn trường Tộ, Trương vĩnh Ký, Ngô đình Khả, Ngô đình Diệm. Chiến dịch vận động nhân quyền, đa nguyên chính trị. Chiến dịch đánh phá các tôn giáo và bất cứ người nào không chịu sắp hàng chung song song với chiến dịch liên tôn chống Cộng để khũng bố và khuyến dụ những người Việt phi Gia-Tô chịu đứng ra làm bình phong hay công cụ cho họ. Tãt cả những chiến dịch đó đều được sự tán trợ và đồng lõa của các cấp giáo quyền, các đại diện Vatican tại địa phương, để tăng sức ép cho Vatican vận động phục hồi thế đứng đã mất ở Việt Nam.

Thưa Ngài,

Hoàn cảnh phải gánh gánh nặng Ba Lan trên vai và sau đó cả Tòa Thánh, chúng tôi tin Ngài có thời giờ và cơ hội tìm hiểu quê hương, dân tộc chúng tôi và những đọa đày mà chúng tôi đã chịu từ ngày người Tây Phương -trong đó có những thừa sai và con chiên của Ngài, đến Việt Nam cho đến ngày họ phải cuốn gói ra đi. Chúng tôi tin rằng Ngài đã được thuyết minh đầy đủ những điều cần biết về đất nước, dân tộc chúng tôi, ở Việt Nam cũng như ở những nơi định cư từ 1975 đến nay.

*
* *

Thưa Giáo Hoàng,

Nếu phép lạ có thật thì chúng tôi chỉ cầu mong một phép lạ. Đó là lá thư ngõ nầy sẽ đến tay Ngài trước khi Ngài từ giã cõi đời. Chúng tôi cầu mong thư nầy đến tay Ngài để Ngài có những quyết định khả dĩ tạo ra những kết quả tốt đẹp lâu dài cho mối liên hệ Vatican-Việt Nam cũng như riêng cho Giáo Hội Gia Tô ở Việt Nam. Những quyết định đó là :

1. Công khai thành khẩn tạ lỗi với dân tộc Việt Nam như Vatican đã tạ lỗi với Galilea, với những nạn nhân của Giáo Tòa Trung Cổ, với dân Do Thái.

2. Góp phần cụ thể hàn gắn những tàn phá đổ nát, đau thương vì cuộc chiến tranh trong đó Vatican đã là đồng lõa với các thành phần gây chiến.

3. Trả lại cho Ceasar những gì thuộc về Ceasar. Chính thức trả lại cho Việt Nam những tài sản vật chất mà Vatican và Giáo Hội Gia-Tô đã thủ đắc một cách không chính đáng.

4. Trả lại các cơ sở tôn giáo, văn hoá như đình, miếu, am, chùa đã bị Giáo Hội Gia-Tô cưỡng chiếm làm cơ sở tín ngưỡng của mình, ví dụ như chùa Báo Thiên ở Hà Nội và chùa Làng Vằng nay là nhà thờ La Vang, Quảng Trị.

5. Chấm dứt tình trạng vi phạm nhân quyền và phi pháp như dụ dỗ các bệnh nhân rửa tội hoặc bắt bí tình cảm qua việc dụ dỗ hay bắt buộc kẻ khác phải theo Gia-Tô mới được thành hôn, hoặc khuyến dụ cãi đạo để hưởng những chương trình xã hội giáo dục nào đó.

6. Thừa nhận tích cách tự trị tự lập của Giáo Hội Gia-Tô ở Việt Nam, mở đường cho Giáo Hội nầy trở về với đại khối đồng bào của họ thay vì bắt họ tồn tại như một thiểu số cô độc chỉ biết tuyệt đối thần phục một quyền lực xa vời không bao giờ quan tâm đến tình nghĩa, quyền lợi và những giá trị thiêng liêng của Việt Nam. Chúng tôi chỉ mong cầu tự đáy lòng Ngài yêu Ba Lan như thế nào thì Ngài hãy tạo cơ hội và điều kiện để cho các cấp giáo quyền cũng như giáo dân trong Giáo Hội Gia-Tô ở Việt Nam yêu quê hương và đồng bào Việt Nam của họ như thế ấy.

Được như thế, chúng tôi nghĩ chuyến đến Việt Nam của Ngài - nếu có, sẽ là một biến cố tốt đẹp cho mọi phe liên hệ vậy.

Thành kính cầu chúc Ngài sức khoẻ dồi dào.
Kính thư,
Hoa Kỳ ngày 10 tháng 1 năm 1999.

Đồng ký tên:

Hoành Linh Đỗ Mậu (Mỹ), Trần Trọng Phúc (Mỹ), Lê Trọng Văn (Mỹ), Trần Đức Viết (Mỹ), Nguyễn Kha (Mỹ), Nguyễn Thái (Mỹ), Nguyễn Mạnh Quang (Mỹ), Hoàng Nguyên Nhuận, Quán Như và nhóm Chuyển Luân (Úc), Phạm Hữu Điều (Canada), Phan Tấn Hạnh (Pháp), Nguyễn Lương (Pháp).


 

Bản sao song ngữ Việt - Anh đồng kính gởi:

. Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc
. Tổ chức Quốc Tế Nhân Quyền
. Tổng Thống & Quốc Hội Hoa Kỳ, Pháp và Nga
. Thủ Tướng & Quốc Hội Anh, Úc, Ấn Độ, Nhật Bản, Lào, Cambodia, Thái Lan, Tích Lan, Ý, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha
. Thủ Tướng & Quốc Hội Việt Nam
. Quý vị lãnh đạo tôn giáo
. Các cơ quan truyền thông, báo chí trong và ngoài nước.

  home.gif (583 bytes) top.gif (471 bytes)


© Giao Điểm. Bài vở đóng góp, thư từ và ngân phiếu xin gởi về: Giao Điểm, PO. Box 2188 Garden Grove, CA.92842, USA. Bài đã đánh vi tính, xin gởi attachment về email: hoa63@hotmail.com
. ..........