- Tản mạn
chung quanh cuốn "LM Trần Lục"
Nguyễn Ngọc Quỳ
Trong buổi hầu chuyện duy nhất với Bác Hoàng Xuân
Hãn lúc tôi vừa mới chân ướt chân ráo đến Paris, Bác có cho biết lý
do Bác luôn luôn nặng lòng với quê hương là vì Bác nghiên cứu Sử. Càng
biết nhiều về những biến cố đã xảy ra trên quê hương, và càng biết
rõ dân tộc ta đã đối trị với những biến cố đó như thế nào, Bác lại
càng thấy gắn bó thiết tha với con người và đất nước Việt Nam. Bác
còn dặn thêm là phải đan bện hiểu biết Sử học với hiểu biết Văn hóa
và Địa lý để tạo thành thế chân vạc Văn-Sử Ðịa thì kiến thức
mới vững vàng và tấm lòng mới sắt son. Tôi luôn luôn ghi nhớ lời căn
dặn đó của Bác trong quá trình nghiên cứu và làm nghề "gõ đầu trẻ
…Tây" của mình.
Lời căn dặn nầy lại càng thúc bách hơn vào tháng Mười
năm nay, khi một người bạn ở bên Mỹ gửi tặng cuốn "Linh Mục
Trần Lục – Thực Chất Con Người và Sự Nghiệp" do hai ông Bùi
Kha và Trần Chung Ngọc viết, tạp chí Giao Điểm xuất bản. Người
bạn hiền trẻ tuổi nầy ở Californie có thói quen thật đáng yêu đáng
quý là cứ có sách lạ và hay, nhất là sách vở tài liệu có liên quan đến
ngành nghề của tôi, thì không ngại tốn kém mua gửi ngay cho tôi tham khảo.
Sách trình bày trang nhã, ấn loát rõ ràng, và đề giá bán 12 Mỹ kim.
Nội dung cuốn sách không có gì mới mẻ đối với chúng
tôi, những người làm việc trong lãnh vực nghiên cứu và giảng dạy Sử
Việt Nam, nhất là từ lúc văn khố Pháp ở Aix-en-Provence công khai hóa các
sử liệu cho dân chúng tự do tham khảo. Chuyện ông cha Trần Lục nầy, ai
đọc Sử kỹ càng mà chẳng biết. Ngay từ lúc còn học Chu Văn An ở Sài
Gòn trước 1975, "Trần Lục" đã là một đề tài thảo luận sôi
nổi (và suýt đi đến đấm đá) giữa đám học sinh chúng tôi và những
người bạn học sinh Công Giáo ở trường … Trần Lục. Chúng tôi, lúc đó,
có rất ít sử liệu và không trả lời được một luận cứ chẳng dính
líu gì đến chủ đề thảo luận, nhưng họ cũng cứ dùng để phản bác:
"Nếu đã gọi Linh Mục là người theo Tây phản quốc thì tại sao
Chính phủ, bộ Quốc gia Giáo dục, và toàn thể trí thức Việt Nam không
ai phản đối việc đặt tên ngôi trường Trần Lục của chúng tôi. Dễ cả
nước mù hết hay sao ?". Phải sau 1988, ra đến nước ngoài và được
tự do tiếp cận với nhiều nguồn thông tin gốc, tôi mới trả lời được
câu hỏi "cả nước có mù hay không" đó. Và buồn cho nền
giáo dục miền Nam, nơi tôi đã thâu nhận kiến thức Trung học, năm phút
! Buồn cho một thủ đô miền Nam, vừa có hai tên đường Phan Đình
Phùng và Đinh Công Tráng, lại vừa có tên trường của chính kẻ đã
đắc lực góp công giúp Tây tiêu diệt hai vị anh hùng chống xâm lăng nầy:
Trần Lục !
Từ chuyện cũ của Miền Nam đó, bây giờ chuyện hải ngoại
cũng lại giống y chang, nổi cô?lên ray rứt
cả trong đầu lẫn trong tim.
Một người đã hướng dẫn và cung cấp cho quân xâm lược
150 tay súng Công giáo để đánh chiếm thành lũy Ninh Bình của nước ta, một
người đã huy động 5.000 giáo dân Việt Nam giúp Tây tiêu diê?chiến khu Ba Đình của anh hùng Đinh Công
Tráng, một người đã từng bị lãnh tụ chống xâm lăng Phan Đình Phùng
đè ra hỏi tô?và đánh đòn công khai, một
người đã từng được quân xâm lăng Pháp tưởng thưởng công lao bằng
hai Bắc Đẩu Bội Tinh, một người như thế mà lại được cộng đồng
chức sắc và trí thức Công giáo hải ngoại, cho đến giờ nầy, vẫn
còn ồn ào "nâng" lên thành anh tài của Việt Nam và vĩ nhân của
thế giới, thì làm sao lý giải được hiện tượng chua xót và … quái đản
nầy ?
Trước hết điểm mặt xem ai nâng Trần Lục lên: Hội
Truyền thống Giáo phận Phát Diệm, Đức ông Trần Ngọc Thụ (Rome), các
LM Nguyễn Thái Bình, Trần Phúc Vị, Trần Phúc Nhân (ba vị nầy từ Việt
Nam qua), LM Nguyễn Gia Đệ (Canada), LM Trần Quý Thiện, hai Đức ông, 3 Linh
Mục, cùng với ông Lê Hữu Mục và 5 trí thức giáo sư Công giáo (đồng tác
giả trong một cuốn sách dày 640 trang để vinh danh và ca tụng LM Trần Lục)
, ông Vũ Quang Ninh và ông Sơn Diệm Vũ Ngọc Ánh, hai nhân sĩ Công giáo tại
Mỹ, …như thế cũng tạm đủ để kết luận tính đại diện cho
quan điểm Sử học và Văn hóa của toàn bộ Giáo hội Công giáo Việt Nam
về con người Trần Lục rồi. Vả lại, cho đến giờ nầy, không thấy một
cuốn sách nào của người Công giáo viết "khác", lại càng chẳng
thấy một người Công giáo Việt Nam nào lên tiếng "phản đối" các
vị nầy, kể cả những chuyên viên viết lách Công giáo lúc nào cũng sẳn
sàng đòi "dạy Sử" cho cả nước như các ông "tiến sĩ"
Cao Thế Dung, ông Tú Gàn thẩm phán Nguyễn Cần và ông cựu Nghị sĩ đao
to búa lớn Nguyễn văn Chức .
Bây giờ hãy xem họ nâng ông Cha Trần Lục nầy lên đến độ
cao nào: "danh nhân anh tài không những của Giáo hội Công giáo
mà còn của dân tộc Việt Nam chúng ta" (LM Trần Quí Thiện), "danh
nhân không những trong nước Việt Nam mà còn cả ngoài nước"
" (Đức Ông Trần văn Khả) ", "đức độ và tài ba",
"LM Trần Lục là một vĩ nhân của lịch sử hiện đại" (ông
Sơn Diệm Vũ Ngọc A?), "gương chung
cổ cho người cả nước đời đời soi chung" (ông Vũ Huy Bá), …và
nhiều lời tâng bốc mà chính những anh hùng liệt nữ nước ta như các
bà Trưng bà Triệu, và các vị Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung, Phan Bội
Châu, Nguyễn Thái Học cũng không sánh bằng.
Nhưng Cụ Sáu Trần Lục ơi ! "Danh" gì cũng không
thay được cái danh dâng người và súng cho quân xâm lược, "Đức"
gì cũng không thay được cái đức bị cụ Phan đánh cho ba roi,
"Tài" gì cũng không thay được cái tài huy động Giáo dân tiêu
diệt chiến lũy của nghĩa quân Ba Đình, "Gương" gì cũng không
thay được cái gương cúi đầu nhận Bắc Đẩu Bội Tinh của giặc.
Thế mà nào là Đức ông , nào là Linh Mục, nào là Giáo
dân trí thức cứ đội Cụ Sáu lên đến chín tầng mây. Quái đản thật
! Cụ làm vĩ nhân của Công giáo, nhất là Công giáo Việt Nam, thì đúng
quá rồi, nhưng họ còn muốn Cụ làm vĩ nhân của cả dân tộc Viê?Nam và cả nhân loại nữa thì Cụ có chịu
không ?!
Tôi bèn kết hợp người "nâng", cách
"nâng", và đối tượng được "nâng" lại với
nhau trong một phương trình, và giật mình tìm ra được đáp án cho hiện tượng
quái đản nói trên: Cứ người Công giáo làm thì Công giáo Việt Nam phải
nhắm mắt mà khen. Bất chấp chuyện làm có xấu mấy chăng nữa. Họ
không lý đến sự thật, và cũng chẳng cần đắn đo xem có xúc phạm đến
dân tộc hay không. Tình cảm tôn giáo của người Công giáo Việt Nam mạnh
hơn liên đới của họ với đất nước Việt Nam, và áp đảo hẵn một
chút lương thiện trí thức nào đó còn sót lại của tinh thần đại học
mà họ đã tiếp thu. Họ chỉ có một tiêu chuẩn để đánh giá: Có lợi
hay có hại cho Công giáo ? Cho nên, để có lợi cho Công giáo, họ đã
lạy Trần Lục thì làm sao mà thờ Đinh Công Tráng và Phan Đình Phùng được,
vì có điều nầy thì không thể có điều kia !
Đáp án nầy không chỉ giải thích riêng "vụ" Trần
Lục, mà còn làm sáng tỏ thêm ứng xử văn hóa và đánh giá lịch sử
(lúc đầu có vẽ khó hiểu) của họ qua những trường hợp rõ ràng không
chối cải được khi họ chạy tội cho những đồng đạo Pétrus Trương
Vĩnh Ký, Nguyễn Bá Tòng, Lê Hữu Từ, Nguyê?Trường
Tộ, Alexandre de Rhodes, … hay khi họ phản ứng hằn học với các phong
trào yêu nước chống xâm lăng của Văn Thân, Cần Vương, và các vua chúa
triều Nguyễn. Điều thê thảm và bất hạnh cho chính họ (và một phần rất
nhỏ cho dân tộc Việt Nam) là ứng xử tâm lý đó đã trở thành vận
đô䮧 có tính quy luật
trong tâm thức tôn giáo của người Công giáo Việt Nam. Họ muốn thành thật
cưỡng chống cũng không được! Ta muốn hết sức giúp họ giải hoặc
thì bị họ xem như kẻ thù !
Hãy lấy vụ ông Ngô Đình Diệm như một trường hợp cụ
thể và điển hình để khảo sát: "Chuyện" chỉ mới xảy ra chưa
đến 40 năm, tài liệu khả tín và nhân chứng sống còn đó, đầy đủ và
rõ ràng. Chỉ riêng ở Pháp (là quốc gia dính dự ít đến biến cố nầy),
tài liệu gốc và tác phẩm Sử có đăng ký tại Thư viện trong vùng Paris
mà thôi cũng đã gần 200 tài liệu. Vì lý do nghề nghiệp, từ mười năm
nay tôi đã để tâm đọc hết và thấy tuyệt đại đa số đều đi đến
một kết luận rằng đó là một chế độ thất bại về mặt quản trị
quốc gia và tồi tệ về mặt đạo đức luân lý, chỉ trừ một số rất
ít sách tìm cách chống đỡ, bào chữa, lại còn vinh danh chế độ nầy !
Tác giả số sách rất ít đó, dĩ nhiên, là Linh mục và giáo dân
(Pháp và Việt). Vì ông Diệm là Công giáo, nên Linh mục và giáo dân (và
chỉ họ mà thôi) cứ bò dài ra mà tung hô. Rất đơn giản !
Ở Mỹ, theo bạn tôi, thì sự tương phản đó còn đậm nét
hơn. Cho nên tôi vẫn thắc mắc tự hỏi không biết các "bộ óc chiến
lược" của người Công giáo ở đâu mà không thấy rằng càng ngụy
biện bào chữa thì tội bán nước của Giáo hội càng bị phát hiện nhiều
thêm, càng tô son trét phấn cho cái gọi là "tinh thần Ngô Đình Diệm"
thì chân tướng phi dân tộc của tinh thần đó càng bị phát lộ. Và kéo
theo nó, như vụ Trần Lục, những phản bác giúp cả nước thấy rõ thêm
lịch sử hình thành đen tối của Giáo hội Công giáo Việt Nam. Đúng là cây
muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng !
Do đó mà câu hỏi vẫn còn nguyên vẹn, và câu trả lời vẫn
là có cái gì không ổn trong tư duy và tình cảm của người Công
giáo Việt Nam. Tại sao chỉ người Công giáo lại có loại ứng xử quái
đản rất đậm nét, đều khắp và có tính quy luật như thế ? Và tại
sao khi thêm thuộc tính "Việt Nam" vào đặc tính "Công
giáo"của họ, thì cường độ đậm nét, đều khắp và có tính quy luật
nầy lại gia tăng lên gấp bội ?
Vì vậy mà những nóc nhà thờ bắt chước một cách thô kệch
dáng uốn cong của kiến trúc mái chùa, những buổi lễ đạo có áo thụng
xanh khăn chít đỏ màu mè cho ra vẽ dân tộc … mà người Công giáo Việt
Nam bày đặt dàn dựng, thực chất chỉ là lớp phấn son kệch cởm nhằm
tự dối mình và đánh lừa người. Tại vì bên dưới dáng mái cong và
bên trong lớp áo thụng đó mà vẫn còn giới chức sắc và lớp trí thức
lạy thờ và vinh danh những loại Việt gian như Trần Lục, thì căn tính
nô lệ ngoại bang và truyền thống theo đạo bán nước của Giáo Hội làm
sao gột bỏ được.
Con đường trở về với dân tộc thật là dễ dàng mà cũng
thật lắm chông gai ! Dễ vì trẽ mục đồng lên năm ê a mấy câu hát ca
dao của thôn dã Việt Nam cũng làm được, nhưng khó vì đã đội năm ba cái
mũ Hồng Y của Vatican, mang trong người hai ba cái bằng thần học Tây phương,
thì muôn đời cũng không mở mắt được.
Cho nên Bác Hãn ơi, hiểu Sử đã thật là khó. Nhưng ứng
xử theo những gì mình đã học, thì đối với một số người Việt Nam mất
gốc xa nguồn lại có truyền thống làm tay sai cho giặc, thật không phải
dễ thưa Bác.
- Paris, 11-99
