- Phiếm luận về
gàn hay ghèn?
Trần Chung Ngọc
Ông
Tú Gàn, alias Lữ Giang, alias Nguyễn Cần, vài năm trước đây đã nổi bật
trên vòm trời của các trí thức GiaTô qua việc mang tinh thần Thánh Chiến
của Gia-Tô La Mã Giáo áp đặt trên Phật Giáo Việt Nam. Sau khi viết bài
phê bình "Những Lời Phi Lộ" trong cuốn Thánh Chiến của Lữ
Giang, alias Tú Gàn, tôi vẫn không có thì giờ đọc tiếp cuốn sách của
ông và hi vọng sẽ không bao giờ phải nhắc đến nhân vật quái gở của
thời đại này nữa. Nhưng trời chẳng chiều người, một ông bạn ở
Cali, dù đã được tôi ngỏ ý là không quan tâm đến những bài báo trên
tờ Lá Cải Saigon Nhỏ, thỉnh thoảng lại cứ gửi cho tôi những bài
"bố lếu bố láo" của Tú Gàn viết trên cái tờ báo thuộc loại
"làm báo viết láo ăn tiền" đó. Đọc xong những bài này tôi
phát dị ứng, ngứa ran cả hai bàn tay như bị ghẻ Rô-Ma, một thứ ghẻ nặng
hơn ghẻ Tàu nhiều, bôi thuốc nào cũng không khỏi. Tôi bốc phôn gọi một
anh bạn bác-sĩ ở bên Cali., hỏi thăm cách chữa trị bệnh ghẻ Rô-Ma. Anh
cho biết, thứ ghẻ này không thể chữa bằng thuốc, mà phải chữa bằng
một loại ý chí gọi là "giải hoặc". Tôi nghe lời anh, ngồi vào
bàn chữ của máy điện toán (keyboard), gõ vài câu phê bình Tú Gàn, quả
nhiên bàn tay đỡ ngứa dần rồi hết ngứa. Xin có vài lời cảm ơn anh bạn.
Trong bài phê bình cuốn Thánh Chiến
của Lữ Giang, tôi đã đưa ra 6 tài liệu của những nhân chứng về vụ
tàn sát Phật tử ở Huế do Đặng Sỹ sai lính bắn vào đám người dân
vô tội ngày 8 tháng 5 năm 1963. Trong số nhân chứng này có cả một bác sĩ
người Đức tên Eric Wuff. Ông ta khám nghiệm các tử thi, chụp hình vết
thương trên người các nạn nhân, làm cho guồng máy tuyên truyền của Ngô
Đình Diệm không làm sao có thể bác bỏ những bằng chứng cụ thể này
trước dư luận quốc tế.
Vậy mà cho tới gần đây, trong một
bài viết "Bố Lếu Bố Láo", Tú Gàn vẫn cho rằng những nạn
nhân ở Huế chết là do một thứ chất nổ không ai biết, dựa trên lời
của Đặng Sỹ: một loại chất nổ khi đó quân lực VNCH chưa có. Ai cung
cấp chất nổ cho VNCH? Mỹ. Nhưng VNCH chưa có mà Mỹ đã cung cấp cho Việt
Cộng rồi. Lời của một tên sát nhân thật chẳng thông minh chút nào. Tú
Gàn còn viết: "Đặng Sỹ thách ông Tướng Đỗ Mậu ra đối chất
trước báo chí về một lời kể của Đặng Sỹ cho Tú Gàn nghe về một
câu chuyện giữa cụ Đỗ Mậu và Đặng Sỹ."
Một vị Tướng có tư cách của một
Tướng, đâu có đi đối chất với tên đao phủ thành phố Huế? Vả lại
đối chất trên căn bản nào, lời kể đơn phương của Đặng Sỹ có tin
được hay không? Mặt khác, báo chí nào có quyền và khả năng phân định
đúng sai? Báo phát không ngoài chợ cá như tờ Saigon Nhỏ? Như vậy bản
án dành cho cụ Đỗ Mậu đã ký rồi, giở trò đối chất ra làm chi cho mất
công.
Tôi đề nghị nếu có xử vụ đối
chất này thì xin mời hai ông Tú Gàn và Phan Thiết cùng làm Chánh Án, Luật
sư Phạm Văn Phổ làm Công Tố Viên, Luật sư Nguyễn Văn Chức, tay cầm cuốn
"Việt Nam Chiết Sử", biện hộ cho cụ Đỗ Mậu, như vậy,
cả lò "phán xét cuối cùng" này sẽ hoàn toàn giữ được tính chất
công bằng của Công Lý Gia Tô, thứ công lý đã tạo ra 7 núi tội lỗi mà
John Paul II và "hội Thánh" của ông vừa thú nhận. Tôi xin cung cấp
vài bó củi để các ông chọn người, Đặng Sỹ có vẻ thích họp nhất,
mang cụ Đỗ Mậu đi... thiêu sống.
Bài "bố lếu bố láo" này
Tú Gàn viết để phê bình Lương Minh Sơn nên tôi không đụng đến, tuy có
vài đoạn ông móc tôi vào trong đó. Vả chăng, trong cuốn Việt Nam: Những
Sự Kiện Lịch Sử Trong Thế Kỷ 20, Lê Trọng Văn xuất bản, Cụ Phan
Bá Kỳ và Lê Trọng Văn cũng đã cho độc giả thấy rõ khả năng "giết"
sử của ông Tú Gàn, alias Lữ Giang, alias Nguyễn Cần như thế nào rồi.
Trong cuốn Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa Toàn Thư cũng như trong cuốn
Thực Chất Của Giáo Hội Gia Tô La Mã, giáo sư sử học Nguyễn Mạnh
Quang cũng đã chứng minh Tú Gàn chẳng qua chỉ là một chuyên gia "phịa"
sử với một kiến thức thuộc loại ăn đong.
Sau đây, tôi lại lao đầu vào một
công việc lãng phí thì giờ để điểm qua vài "lời phê bình vĩ đại"
của nhà "đại trí thức Gia Tô" Tú Gàn, alias Lữ Giang, alias Nguyễn
Cần, rải rác trong vài bài đăng trên tờ Saigon Nhỏ.
Mở đầu bài viết "Sau Paris
By Night 40", ông Tú Gàn đưa ra một đoạn văn xách động của thời
Trung Cổ. Sau khi trích dẫn một đoạn trong cuốn "Hoa Sen Trong Biển
Lửa" của Thầy Nhất Hạnh mà ông cho là phản chiến, và một đoạn
trong cuốn "Tâm Thư" của Cụ Đỗ Mậu mà ông cho là kể tội
ác của Mỹ và Quân Lực VNCH, ông xách động các hội đoàn như sau:
"Cuốn Paris By Night 40 chỉ mới
ghép một số hình ảnh phản chiến ăn cắp trong phim của VC mà đủ thứ
tổ chức, đủ thứ đoàn thể, đủ thứ "chiến sĩ xung kích chống Cộng"..
đã nhân danh "chánh nghĩa quốc gia" la hét om xòm, còn những loại
sách báo như thế lại được âm thầm để cho bày bán công khai."
Rồi ông dùng chiến thuật khích tướng,
làm như các hội đoàn, tổ chức chống Cộng là một lũ trẻ con vô học
mà ông có thể xúi họ đi làm những việc mà chỉ có côn đồ mới làm:
"Phải chăng các tổ chức, các
đoàn thể, các "chiến sĩ xung kích chống Cộng".. này đều là loại
dỏm? Chúng tôi không tin như vậy. Họ là những tổ chức, những đoàn thể,
những chiến sĩ chống cộng thật, nhưng rất "nhát đèn" trước
những tên CS, những tên hoạt đầu chính trị đội lốt tôn giáo để hoạt
động."
Ông này lấy tên là Tú gàn nhưng chẳng
gàn chút nào, trái lại còn khôn vặt, đứng trong hậu trường hô người
khác... xung phong. Có vi phạm luật thì họ vào tù và bỏ tiền ra bồi thường
chứ ông thì vô can, ngồi rung đùi cười ruồi: "A ha! Chúng mày ngu
thì chúng mày chết". Nhưng ông hơi chủ quan vì nếu ông khôn thì
người khác cũng chẳng dại gì. Các tổ chức, đoàn thể, chiến sĩ chống
cộng đâu có ngu như ông tưởng mà nghe lời ông xách động, đi làm những
việc vi phạm luật pháp ở trên đất nước này. Họ thừa biết luật lệ
của nước Mỹ và họ cũng đang sống trong sung sướng với nhà cửa, xe cộ,
vợ đẹp con khôn. Họ hiểu rất rõ là họ có quyền phản đối vì đây
là quyền tự do phát biểu ý kiến bất khả xâm phạm của người dân Mỹ,
nhưng nếu vì bất đồng ý kiến mà giở trò hành hung, quấy nhiễu thì họ
đã vi phạm luật pháp và có thể bị đưa ra tòa xử tù, hay phạt tiền,
hay cả hai, và nếu là trọng tội thì có thể bị trục xuất khỏi nước
Mỹ trở về nguyên quán. Mỹ đã ra đạo luật đó rồi. Mặt khác, giới
trẻ bên này học ở các đại học cũng thấy rõ rằng trong các thư viện,
các tiệm sách, có đầy những cuốn sách trong đó viết ra những sự kiện
còn gấp trăm gấp ngàn lần những điều viết trong "Hoa Sen Trong Biển
Lửa" hay "Tâm Thư". Sao ông không hô hào họ đi đến
các thư viện đại học Cornell, Harvard, Berkeley, Wisconsin v..v... và các tiệm
sách lớn như Barnes & Noble mà phản đối sự hiện hữu của các cuốn
sách đó. Có phải rằng ông chỉ mưu toan đối phó với vài tiệm sách Việt
Nam bày bán những cuốn sách mà ông không ưa? Thực ra thì ông chỉ mượn
chiêu bài quốc gia chống Cộng để che đậy mưu toan trả mối hận của
ông đối với những cuốn sách như trên, vì những cuốn đó đã phơi bày
phần nào bộ mặt thật của GiaTô La Mã Giáo.
Thật vậy, nếu cho rằng đoạn trích
dẫn trong cuốn "Hoa Sen Trong Biển Lửa" của Thích Nhất Hạnh
kể vụ người Mỹ bắt đàn bà lên máy bay trực thăng là phản chiến
thì chúng ta hãy đọc đoạn sau đây:
"Tổng Thư Ký Liên Hiệp
Quốc U Thant, sau khi quan sát tình hình, đã cho rằng cuộc chiến chênh lệch
giữa kỹ thuật của Hoa Kỳ và một nước nhỏ kém mở mang (Việt Nam) là
một trong những cuộc chiến man rợ nhất của lịch sử."
(The Secretary of the United Nations, U Thant,
was driven by his observations to call this mismatch between United States technology and
a small underdeveloped nation one of the "most barbarous" wars in history.)
"Bạn sẽ ngạc nhiên khi biết rằng người
bạn học của bạn khi xưa hiện nay đang bắn một đứa bé gái 9 tuổi và
mẹ của nó. Hoặc ném một tên Việt Cộng từ trên trực thăng xuống vì
hắn không chịu khai".
(You'd be surprised to know that a guy who went
to school with is right now shooting a 9-year-old girl and her mother. Or throwing a Viet
Cong out of a helicopter because he wouldn't talk.)
Ông Tú Gàn, Alias Lữ Giang, alias Nguyễn
Cần (Lao) có biết đoạn trên của ai viết không? Xin thưa: của Michael
Novak, một lãnh tụ GiaTô La Mã Giáo nổi tiếng ở Hoa Kỳ, viết trong cuốn
"Việt Nam: Khủng Khoảng Lương Tâm" (Vietnam: Crisis of
Conscience"), trang 36, năm 1967.
Ông Tú Gàn có biết ai là người đã
đã hô hào trong hội trường Liên Hiệp Quốc:
"Hãy ngưng cuộc chiến (ở VN).
Đừng có chiến tranh nữa. Không bao giờ có chiến tranh nữa."
(Stop the war. No more war, never again
war).
Thưa với ông, đó chính là Giáo
Hoàng Paul VI, người đã tiếp kiến Thiền Sư Nhất Hạnh vào ngày 16 tháng
7 năm 1966 đó. Vậy ông xách động các tổ chức, hội đoàn chống Cộng
như thế nào đối với các ông vua phản chiến như Giáo Hoàng Paul VI và
lãnh tụ Gia Tô Mỹ Michael Novak? Giáo Hoàng Paul VI thì đã chết từ lâu rồi,
hiện đang ngồi đánh cờ tướng với Ngô Đình Diệm hoặc Jeffrey Dahmer
trên thiên đường, hãy để cho ông ta yên, nhưng Michael Novak thì còn sống.
Nếu cần thì tôi có thể cung cấp cho ông một số tài liệu phản chiến
khác để ông mở mang kiến thức và có tài liệu xách động.
Ông đang sống ở trong một nước
văn minh nhất mà ông lại hành xử như một người mọi rợ nhất trong thời
Trung Cổ. Nhân danh cái gì mà ông đưa ra những lời xách động phản trí
thức, phản văn hóa, vi phạm tự do như vậy? Phần lớn những người Việt
sống trên đất Mỹ đã trở thành công dân Mỹ, đi làm, đóng thuế. Và
quyền của một người dân đóng thuế (taxpayer) trên đất nước này lớn
lắm ông có biết không? Bản tu chính thứ nhất trong Hiến Pháp Hoa Kỳ bảo
đảm những quyền tự do này. Ông đã học luật, đáng lẽ ông phải hướng
dẫn những người đồng hương về luật pháp Hoa Kỳ, đằng này ông lại
xúi họ đi vi phạm luật pháp, như vậy có thể gọi là có lương tâm được
hay không? Tiện đây tôi xin nhắc ông về First Amendment:
"Quốc hội sẽ không làm
luật tôn trọng một cơ sở tôn giáo, hoặc ngăn cấm tự do tín ngưỡng,
hoặc giới hạn quyền tự do phát biểu ý kiến, hoặc quyền báo chí, hoặc
quyền tụ họp một cách hòa bình của dân chúng, và quyền yêu cầu Chính
Phủ sửa sai trước những bất bình và đau khổ của dân chúng."
(Congress shall make no law
respecting an establishment of religion, or prohibiting the free exercise thereof, or
abridging the freedom of speech, or of the press, or the right of the people peaceably to
assemble, and to petition the Government for a redress of grievance.)
Ngoài ra, trên toàn nước Mỹ, tuần
lễ từ 20 đến 27 tháng 9, 1997, là tuần lễ "Ăn Mừng Quyền Tự Do
Đọc Sách" (Celebrate The Freedom To Read). Mọi thư viện đều phát ra
những tờ khuyến khích độc giả mượn những cuốn sách mà trước đây
đã bị phản đối hay cấm đoán về đọc (Celebrate your freedom to read by
checking out a book that has been challenged or banned), và xác định tôn chỉ của
thư viện là:
"Sách và các tài liệu
khác trong thư viện phải cung cấp theo nhu cầu, thông tin, và sự mở mang
trí óc của mọi người trong cộng đồng mà thư viện phục vụ. Không
được loại bỏ tài liệu nào vì lý do nguồn gốc, khả năng, hoặc quan
điểm của những ai đã góp phần sáng tạo ra chúng."
(Books and other library resources
should be provided for the interest, information, and enlightenment of all people of the
community the library serves. Materials should not be excluded because of the origin,
background, or views of those contributing to their creation.)
Hãy văn minh lên một chút, ông Tú
Gàn ạ. Đây đâu có phải là Hố Nai, Gia Kiệm dưới quyền ông Tổng Quỳnh,
hay Bùi Chu, Phát Diệm dưới quyền LM Việt gian Trần Lục, và các tổ chức,
đoàn thể, chiến sĩ chống Cộng đâu có phải là giáo dân mà ông chỉ
hô một tiếng là họ vác gậy gộc đi chống bừa chống bãi. Ông coi thường
trí tuệ của các tổ chức, đoàn thể chống Cộng quá đi thôi. Ông coi họ
như là những hội đoàn tay sai của GiaTô Giáo để cho ông điều động vào
những mục đích đánh phá Phật Giáo và những người có can đảm đưa ra
những sự thật về Gia Tô Giáo? Là một trí thức GiaTô, thay vì mở mang
đầu óc những người đồng hương, ông lại xách động kéo họ trở về
thời Trung Cổ ở Âu Châu, thời đại man rợ và đen tối trí thức (the
age of barbarism and intellectual darkness).
Cái mưu toan "mượn dao giết người"
này, ông Tú Gàn, alias Lữ Giang, alias Nguyễn Cần, đã để lộ trong bài viết
của ông. Vì không thể phủ bác được những sự thật liên hệ đến
GiaTô La Mã Giáo nên ông theo đúng sách lược của giáo hội, dùng hai vũ
khí còn lại ngày nay là "vu khống" và "gieo thù hận" như
John Remsburg đã nhận xét trong cuốn False Claims:
"Bây giờ Giáo hội không
giết được nữa vì không còn quyền lực để mà giết. Bó củi và thanh
gươm đã bị tước khỏi những bàn tay đẫm máu của giáo hội, và bây
giờ giáo hội chỉ còn dùng được hai vũ khí, thù hận và vu khống."
(The church does not kill now because it does
not have the power to kill. The fagot and the sword have been wrested from her bloody
hands, and hatred and slander are the only weapons left her now.)
Thật vậy, một dịp may hiếm có đã
đến với ông Tú Gàn. Ông vớ được cái phao Dương Ngọc Dũng, tác giả
bài "Nhận Định về Các Trí Thức Phật Giáo Trong Nhóm Giao Điểm;
Phê Bình Quyển "Đối Thoại Với Giáo Hoàng.."", nhưng lại
không biết rằng cái phao đó đã bị lủng nhiều lỗ, qua sự phân tích của
ba tác giả Nguyễn Kha, Trần Chung Ngọc, và Trần Văn Kha trong cuốn "Phê
Bình về Những Bài Phê Bình Cuốn "Đối Thoại Với Giáo Hoàng": Tập
I, Về Ông Dương Ngọc Dũng". Trong cuốn này, ba tác giả trên đã vạch
trần từng điểm một những sai lầm căn bản trong cách đặt vấn đề và
lý luận, phản ánh một kiến thức dỏm, hời hợt, phiến diện về Phật
Giáo cũng như về Ki-Tô Giáo của ông Dương Ngọc Dũng. Điều này cũng dễ
hiểu vì ông Dương Ngọc Dũng mới chỉ sang Harvard học hai năm về Phật học.
Trong hai năm này, theo như chính lời ông Dương Ngọc Dũng khoe, ông lấy hầm
bà lằng vài "cua" về tôn giáo tỷ giảo, xã hội học tôn giáo,
thuyên thích luận, những môn học chẳng dính dáng gì tới các chủ đề
trong cuốn "Đối thoại..", chưa kể đến vài cua về ngoại ngữ
như tiếng Pali, Sanskrit, Hán cổ v...v..., một chương trình học kiểu
"phóng xe Honda xem hoa" chứ chưa được là "cưỡi ngựa xem
hoa", và lấy được cái bằng MA (Master) mà ông ấy có vẻ cho rằng
không ai hơn, không ai bằng mình. Trong hai năm trời mà ông ấy học từng
ấy môn thì không hiểu ông ấy nắm vững được môn nào và cái hiểu về
mỗi môn được là bao nhiêu? Với vốn liếng như vậy, ông Dương Ngọc
Dũng đã viết một bài "bố lếu bố láo" (mượn từ của Tú
Gàn), với một văn phong chợ đò thiếu văn hóa cho nên nhà nước đã phải
cảnh cáo ông là "đừng có tiếp tục viết bậy nữa", theo
như chính lời Dương Ngọc Dũng thú nhận.
Ông Tú Gàn vớ được cái phao lủng,
tưởng bở, trích dẫn Dương Ngọc Dũng mà cũng chẳng buồn để ý đến
sự kiện Dương Ngọc Dũng đã lắt léo thay đổi lời và ý của câu văn
mà ông ấy trích dẫn rồi dựa vào sự ngụy tạo đó để phê bình. Chứng
minh? Trần Chung Ngọc viết trong Giao Điểm là: "Trong Gia Tô Giáo, vì
là một tôn giáo cứu rỗi, nên vấn đề đạo đức KHÔNG QUAN TRỌNG",
ông Dương Ngọc Dũng đổi "không quan trọng" thành "không đặt
ra" rồi dựa vào đó để chê Trần Chung Ngọc viết ngu xuẩn. Ông Tú
Gàn trích dẫn lời phê bình của Dương Ngọc Dũng và chép lại nguyên văn
câu ngụy tạo của ông Dương Ngọc Dũng. Kết luận? Cái tâm và cái tài của
ông Tú Gàn cũng từa tựa như cái tâm và cái tài của ông Dương Ngọc
Dũng. Những thủ đoạn ngụy tạo xuyên tạc này để gây thù hận bây giờ
không còn ăn khách nữa, vì lớp trẻ hiện nay có ăn có học chứ đâu có
như là những Thập Ác quân trong thời Trung Cổ.
Ngoài ra, ông Tú Gàn lại có một đầu
óc rất chủ quan, coi đầu óc người khác cũng tối tăm mù mịt như đầu
óc của chính mình. Chứng minh?
Để chạy tội cho chế độ Gia Tô
trị và gia đình trị của Ngô Đình Diệm, với chính sách kỳ thị tôn
giáo, giết bừa bãi đối lập, tham nhũng, thối nát, gian lận bầu cử, Cần
Lao thao túng v...v... phá nát hạ tầng cơ sở miền Nam đến độ không còn
có thể cứu vãn được nữa (xin đọc quyển "Hồ Chí Minh, Ngô Đình
Diệm và Mặt Trận Giải Phóng" của Hồ Sĩ Khuê, cuốn "Tài
Liệu Ngũ Giác Đài" (Pentagon Papers) của Daniel Ellsberg, cuốn "Anatomy
of a War" của Gabriel Kolko, cuốn "Fire in the Lake" của
Frances Fitzgerald, cuốn "The United States in Vietnam" của George
McTurman Kahin & John W. Lewis v...v... và cả trăm cuốn khác về cuộc chiến
ở Việt Nam), ông Tú Gàn cho rằng miền Nam thua là vì mấy bậc xuất gia
Phật Giáo như Thích Minh Châu, Thích Trí Quang, Thích Quảng Liên, cư sĩ Võ
Đình Cường ở trong nước và Thiền sư Thích Nhất Hạnh ở ngoại quốc,
hoạt động cho Cộng Sản. Chuyện của ông hoang đường như chuyện cách
đây 2000 năm có người đã chết đi rồi ba ngày sau lại sống lại (thật
ra chỉ có một ngày rưỡi, từ 3 giờ chiều ngày thứ Sáu đến sáng sớm
chủ nhật), và 40 ngày sau bay phom phom cả hồn lẫn xác lên trên trời bất
kể đến sức hút của trái đất, coi định luật vạn vật hấp dẫn của
trọng trường như là một sản phẩm ngoại đạo, không đáng kể.
Miền Nam có hơn một triệu quân, cộng
với hơn nửa triệu quân Mỹ, với đầy đủ vũ khí và ưu thế tuyệt đối
về máy bay, xe tăng , tàu chiến, B 52, và thuốc khai quang v..v.., có hai ông
Tổng Thống Gia Tô nắm toàn quyền trong tay, có cố vấn Gia Tô vĩ đại
như Ngô Đình Cẩn, Ngô Đình Nhu, Hoàng Đức Nhã, Vũ Ngọc Nhạ, có những
đức Giám Mục như Ngô Đình Thục, Phạm Ngọc Chi, Cao Văn Luận v...v..., dốt
đặc về Nhân Vị nhưng lại đi dạy quân nhân công chức về Nhân Vị,
trong khi sở trường là buôn lậu và ăn cắp viện trợ Mỹ, có các thẩm
phán giỏi như Nguyễn Cần, alias Tú Gàn, Nguyễn Kim Khánh, alias Phan Thiết,
nổi tiếng tham nhũng ở Phan Thiết v..v.. mà thua miền Bắc chỉ vì mấy bậc
tu hành "nằm vùng" trong tay chỉ có chuỗi tràng hạt? Chỉ có dân
óc đậu hũ mới tin được chuyện này.
Viết về ông Tú Gàn thì tôi có thể
viết dài dài, chẳng bao giờ hết chuyện. Nhưng để cho độc giả thấy rõ
cái thủ đoạn "rất trí thức" của ông Tú Gàn trong nghệ thuật
xuyên tạc và chụp mũ tôi xin phê bình vài đoạn ông Tú Gàn trích dẫn
liên quan đến những điều tôi viết.
Ông Tú Gàn đòi kiểm duyệt, phàn
nàn báo "Phật Giáo Hải Ngoại" đăng bài của Trần Chung Ngọc.
Ông viết như sau:
"Điều đáng ngạc nhiên
là những bài phản đạo và bôi nhọ chính nghĩa quốc gia đó cũng được
đăng trên tập san Phật Giáo Hải Ngoại, cơ quan ngôn luận chính thức của
GHPGVNTNHN do Thượng Tọa Thích Đức Niệm làm chủ bút, liên tiếp trong
các số 7, 8 và 9. Đó là những bài sau đây:
Bài "Sự Thức Tỉnh của Tây Phương"
đăng trong tập san số 7, Xuân Bính Tý.
Bài "Ý Nghĩa và Vai Trò Trí Thức
Trong Phật Giáo", đăng trong tập san số 8 "Kính mừng Phật Đản
2540"
Bài "Phật Giáo Giữa Hai Ý Hệ Công
& Quốc" đăng trong tập san số 9, Mùa Vu Lan Báo Hiếu 2540."
Thứ nhất, ông Tú Gàn đã hạ Thầy
Đức Niệm từ Hòa Thượng xuống Thượng Tọa. Thứ nhì, ông đổi "Cộng"
thành "Quốc" vì bài của tôi là "Phật Giáo Việt Nam Giữa Hai
Ý Hệ Công & Cộng" chứ không phải là "Công & Quốc".
Thứ ba, cả 3 bài trên không có viết gì về cái "chính nghĩa quốc
gia" của ông Tú Gàn cả, hay là phản đạo (đạo nào, phản như thế
nào?). Chỉ cần nhìn vào những đầu đề của bài viết ta cũng biết được
nội dung. Bài thứ nhất có nội dung trình bày sự thức tỉnh của Tây Phương
trước Giáo lý nhân bản và tinh thần khoa học của Phật Giáo. Bài thứ
hai trả lời quan niệm về trí thức của Nguyễn Văn Trung, làm sáng tỏ
vài điểm về vấn đề cấm đạo dưới các triều Nguyễn, đồng thời
phê bình Như Hạnh về vài nhận định của Ổng về Thiền Tông. Bài thứ
ba nói về sự khắc nghiệt của Công (Giáo) và Cộng (Sản) đối với Phật
Giáo Việt Nam. Cả ba bài đều thuộc loại khảo cứu, với nhiều tài liệu
dẫn chứng và phân tích các vấn đề một cách khoa học. Ông Tú Gàn chẳng
thông minh chút nào trong mưu đồ chụp mũ khi ông kê rõ tên ba bài viết
trên vì độc giả có thể thấy ngay là những bài đó chẳng dính líu gì
tới việc phản đạo hay bôi nhọ chính nghĩa quốc gia.
Trong mấy năm qua, tôi tưởng ông Tú
Gàn đã mở mắt ra một chút, nhưng không ngờ mắt ông vẫn còn đầy ghèn
Gia Tô, nhìn sự việc nào cũng cồm cộm như đống ghèn trong mắt.
Gần đây nhất, ngày 1 tháng 9, 2000,
ông viết trên tờ Saigon Nhỏ, phê bình bài Tâm Tình với "Lão Tướng"
Đỗ Mậu của Nguyễn Văn Hóa phỏng vấn tướng Đỗ Mậu.
Nhưng Tú Gàn đọc một bài báo cũng
chẳng nên thân mà cũng giở trò viết với lách và phê bình này nọ. Tú
Gàn viết:
Nguyễn Văn Hòa cho biết
anh ta đã cùng đi với TVC (Trần Văn Chi, người đang chỉ đạo nhóm Giao
Diểm?) và NVB đến gặp Đỗ Mậu ở Fresno, Bắc California, vào ngày
14.3.2000.
Khả năng đọc báo của Tú Gàn thật
là quá tệ đi. Nguyễn Văn Hóa viết: [ *
]
Đã gần 8 năm kể từ lần sau cùng
thăm cụ ở Fresno, cùng đi với TVC và NVB…
Điều này có nghĩa là lần đi thăm
cụ Đỗ Mậu cùng với TVC và NVB của Nguyễn Văn Hóa cách đây đã 8 năm
và khi đó cụ Mậu còn ở Fresno. Cụ Đỗ Mậu đã dọn về ở Los Angeles
nhiều năm rồi. Ngoài ra, Nguyễn Văn Hóa còn viết rõ:
"Về thăm cụ Mậu, cùng
đi với tôi còn có bác Lê Hữu Dản.." và "Vào trưa chủ nhật ngày
14 tháng 3, chúng tôi đến thăm cụ Mậu."
Tú Gàn đọc ra sao mà biến thành Nguyễn Văn Hòa cho biết anh ta đã cùng đi với TVC (Trần Văn Chi,
người đang chỉ đạo nhóm Giao Diểm?) và NVB đến gặp Đỗ Mậu ở
Fresno, Bắc California, vào ngày 14.3.2000.
Đó là khả năng đọc báo của Tú
Gàn. Nhưng điều đáng nói là, vẫn chứng nào tật ấy, vẫn với tâm cảnh
của một tín đồ Gia Tô cuồng tín thời Trung Cổ, Tú Gàn lại xách động
quần chúng trở lại thời man rợ và đen tối trí thức trong thời Trung Cổ,
qua những đoạn văn xuyên tạc, chụp mũ và xách động như sau:
Một bài báo đang bị dư luận tại
Little Saigon phản đối mạnh mẽ, đó là bài Tâm Tình Với "Lão Tướng"
Đỗ Mậu của Nguyễn Văn Hòa, đăng trên tờ Phật Giáo Việt Nam, "tiếng
nói của Phật Giáo Việt Nam tại hải ngoại", số 112, tháng 7 năm
2000, phát hành tại Los Angeles, do Hòa Thượng Thích Mãn Giác làm chủ nhiệm,
Châu Văn Thọ làm chủ bút. Bài báo được viết dưới hình thức một
bài phỏng vấn Đỗ Mậu, có nội dung chống lại các nỗ lực chống Cộng
hiện nay, kêu gọi đừng chống Cộng nữa mà phải chống Thiên Chúa Giáo.
Sau khi phê bình lăng nhăng bài phỏng
vấn với những luận điệu đầu chẳng ra đầu, đuôi chẳng ra đuôi, pha
trộn vài thủ đoạn dựng đứng hạ cấp, với mục đích duy nhất là hạ
nhục cụ Đỗ Mậu, Tú gàn kết thúc bài phê bình bằng vài lời xách động:
Điều đáng ngạc nhiên
là một vài tổ chức thường to mồm chống Cộng, đã ra hết tuyên ngôn
này đến tuyên cáo khác lên án nhóm ca sĩ hạng quèn trở về Việt Nam
hát dạo kiếm ăn, lại im lặng trước việc địch định dùng lá bài Đỗ
Mậu để chiêu hàng người Việt hải ngoại. Chống Cộng dõm như thế làm
sao thắng địch được?
Tú Gàn chỉ nêu tên tờ Phật
Giáo Việt Nam đăng bài của Nguyễn Văn Hóa hòng làm giảm ảnh hưởng
của Hoà Thượng Thích Mãn Giác đối với quần chúng Phật tử. Nhưng Tú
Gàn không biết rằng bài phỏng vấn của Nguyễn Văn Hóa đã được đăng
trên tờ Chuyển Luân ở bên U飬 tờ Giao Điểm ở Mỹ,
và phổ biến trên Internet cho mọi người Việt trên toàn thế giới đọc.
Cũng như đối với cuốn Video Paris By Night 40, Tú Gàn đứng sau hậu trường
hô hào "một vài tổ chức to mồm chống Cộng" cũng phải to mồm
chống Đỗ Mậu thay cho Tú Gàn. Nguyên nhân chống Đỗ Mậu của Tú Gàn
không phải là chuyện quốc gia đại sự, chống cộng hay không chống cộng,
mà chính là chuyện cay cú trước trái bom "Việt Nam Máu Lửa Quê Hương
Tôi" của Đỗ Mậu.
Tôi hoàn toàn tôn trọng quyền viết
và đăng báo bất cứ bài nào của ông Tú Gàn, alias Lữ Giang, alias Nguyễn
Cần. Nhưng tôi hi vọng ông Tú Gàn ít ra cũng văn minh lên một chút, không
áp dụng chính sách ngu dân của Giáo hội Gia Tô La Mã Giáo khi xưa, cấm tín
đồ đọc những cuốn sách mà Tòa Thánh không ưa với những biện pháp
đe dọa như tuyệt thông v..v.. Ngày nay, ông Tú Gàn không dám giở trò cấm
đoán mà chỉ xách động các hội đoàn phải có thái độ đối với những
cuốn sách hay những bài viết đưa ra những sự thực bất khả phủ bác
nhưng không hợp ý ông. Đây là một hành động man rợ trí thức trong thế
giới văn minh, tiến bộ hiện đại.
Cũng may cho dân Việt Nam là chính quyền
Ngô Đình Diệm đã cáo chung và các ông không còn quyền lực để ép buộc
bất cứ ai về bất cứ vấn đề gì. Nếu các ông mà lên cầm quyền thì
hỏi người dân còn có cái quyền nào ngoài cái quyền đấm ngực của những
người vừa mù vừa câm, mù vì không có quyền tự do đọc sách báo mình
muốn, và câm vì không còn quyền tự do phát biểu ý kiến hay phổ biến
những công cuộc khảo cứu nghiêm túc với đầy đủ tài liệu. Điều ngạc
nhiên cho tất cả độc giả là thời buổi này, ở trên đất Mỹ, mà ông
Tú Gàn, alias Lữ Giang, alias Nguyễn Cần vẫn còn biểu lộ trên báo chí
tâm cảnh của một người cuồng tín của thời Trung Cổ, với những mưu
toan bóp nghẹt tiếng nói tự do của những người mà ông không đồng ý,
cùng xúi bẩy người khác đi đến những hành động phạm pháp.
Tại sao ông Tú Gàn lại không nhìn
ra cái xã hội văn minh của loài người hiện nay nó khác với cái xã hội
Âu Châu trong thời Trung Cổ bị che phủ bởi bức màn man rợ và đen tối
trí thức của Gia Tô Giáo như thế nào. Có phải vì mắt ông có nhiều
ghèn quá, mà lại là ghèn Gia Tô, nên nhìn mọi sự việc đều sai lạc? Vậy
tôi đề nghị ông hãy đổi tên thành Tú Ghèn cho nó hợp tình hợp
cảnh.
Để kết luận, tôi xin có vài lời
chỉnh lại quan niệm của ông Tú Gàn về những tài liệu "chống
Thiên Chúa Giáo". Ông viết:
Cộng Sản
vốn coi Thiên Chúa Giáo là một tổ chức rất nguy hiểm, có thể phá vỡ
cuộc cách mạng vô sản của họ, nên ngay từ đầu Lénine đã chủ trương
triệt hạ Thiên Chúa Giáo. Cộng Sản không những chỉ triệt hạ hay tịch
thu các cơ sở của Thiên Chúa Giáo, giết hoặc bắt giam các giáo sĩ và
giáo dân, mà còn thành lập một tổ chức chuyên nghiên cứu và viết các
tài liệu, sách vở, phim ảnh bài xích Thiên Chúa Giáo đem phổ biến khắp
nơi và dạy trong các trường từ tiểu học đến đại học. Trung Cộng và
Việt Cộng cũng làm gióng hệt như thế.
Ông bịa chuyện rồi, ông ơi! Ông
có thể cho độc giả biết những tác phẩm chống Thần Gia Tô Giáo của Cộng
Sản Việt Nam tên là gì, xuất bản năm nào, ở đâu, và nội dung "chống"
như thế nào không? Nếu ông có thể kể ra được mươi cuốn thì tôi xin
chào thua. Ngược lại, tôi có thể liệt kê hàng trăm cuốn "chống Ki
Tô Giáo" của những Hồng Y, Giám Mục, Linh Mục và các học giả,
giáo sư đại học v..v.. và họ toàn là người theo Ki Tô Giáo cả đấy. Mặt
khác, Giáo hoàng John Paul II là người chống Ki Tô Giáo mạnh nhất. Ông ta
đã công nhận thuyết Big Bang (nghĩa là vứt bỏ thuyết Sáng Tạo); thuyết
tiến hóa của Darwin (nghĩa là phủ nhận huyền thoại Adam và Eve, cái gọi
là "tội tổ tông", và do đó huyền thoại "chuộc tội"
và "cứu rỗi" của Giê-su); phủ nhận sự hiện hữu của thiên
đường và địa ngục (nghĩa là không có chỗ nào để cho tín đồ lên đó
hiệp thông với Chúa cũng như không có chỗ nào để cho người không tin
Chúa bị đày ải); thú nhận 7 núi tội lỗi của "hội thánh Gia
Tô" và xin được tha thứ (nghĩa là phá đổ huyền thoại Gia Tô Giáo
là tôn giáo thánh thiện, duy nhất, thiên khải, công bằng, bác ái v..v..).
Ông nghĩ sao về những hành động chống Thiên Chúa Giáo của JPII? Hay là
ông vẫn không biết đến những chuyện này? Thật tội nghiệp cho ông.
- Trần Chung Ngọc
- Phật Lịch 2544
- Thường Lịch 2000
[ * ] GĐ ghi chú: Khi viết, tác giả Nguyễn Văn Hóa không muốn
nêu tên người được đề cập, nhưng để chứng minh lối đoán mò gàn dỡ
của ông Lũ Giang (Tú Gàn), chúng tôi xin công bố : TVC là Trương Văn Cảnh
(cựu Thiếu tá quân đội VNCH), là người lãnh đạo quân sự trong Mặt trận
của thầy Tuệ Sĩ chống lại chính quyền vào thời đó. Ông TVC sau đó bị
nhà cầm quyền xử khiếm diện trong phiên toà xử thầy TS, vì đã trốn
ra nước ngoài. Chúng tôi công bố chi tiết này để chúng ta thấy tâm chất
"lươn lẹo" của những con người như Tú Gàn nguy hiểm cho Phật
Giáo đến chừng nào!
