Kế Hoạch
“Nước Lũ”
Ngày 6.8.1963, Uỷ Ban Liên Phái lại được mật
báo về một kế hoạch của chính quyền (Ngô Đình Diệm) nhằm tiêu diệt
phong trào Phật giáo, gọi là “kế hoạch nước lũ”. Kế hoạch này nhằm
phân hóa và cô lập lực lượng Phật tử, bao vây kinh tế, chận đứng tất
cả guồng máy thông tin cuả họ và nhất là bôi xấu từng vị lãnh đạo
của phong trào bằng cách giả tạo ra những “bằng cớ phạm pháp” của
họ để có thể truy tố họ trực tiếp trước pháp luật (1). Trong lá thư gời cho tổng thống Diệm ngày 7.8.1963,
thiền sư Tịnh Khiết báo tin cho Tổng thống về kế hoạch này, đồng thời
lưu ý ông một lần nữa về những âm mưu thâm độc của những người
thân tín nhất bên ông.
Ngày 12.8.1963 một nữ sinh tên Mai Tuyết An đến
chùa Xá Lợi chặt bàn tay trái của cô để cảnh cáo chính quyền. Cô chặt
nhiều lát nhưng bàn tay của cô không đứt. máu loang đầy áo cô. Các vị
tăng sĩ nghe tin chạy tới, tìm xe chở cô vào bệnh viện. Trước khi chặt
tay, cô nữ sinh này đã viết ba bức thư, một cho chư tăng ni và Phật
giáo đồ, một cho Tổng thống Diệm và một cho bà Ngô Đình Nhu.
...........
- [ Các đoạn kế
không đăng:
- - Ngọn lửa của
Thanh Tuệ.
- - Ngọn lửa Diệu
Quang.
- - Lệnh Tổng
đình công tại Huế.
- - Ngọn lửa
Tiêu Diêu.
- - Giáo chức đại
học từ chức.
- - Lễ cầu siêu
tại chùa Xá Lợi. ]
..........
Đòn Ác Liệt Cuối Của
Chính Quyền
Chính quyền Ngô Đình Diệm không lùi bước.
Ngày 21.8.1963 chính quyền này đánh một đòn ác liệt cuối cùng : tất cả
các ngôi chùa làm căn cứ cho cuộc tranh đấu của Phật giáo trên toàn quốc
đều bị tấn công một lần, và tất cả các vị lãnh đạo của cuộc
tranh đấu, tăng ni cũng như cư sĩ, đều bị tống vào ngục tối.
Uỷ Ban Liên Phái Bảo Vệ Phật giáo tại
chùa Xá Lợi được mật báo về cuộc đánh úp này vào lúc năm giờ chiều
ngày 20.8.1963. Một buổi họp thu hẹp của Uỷ Ban Liên Phái được tổ chức
ngay sau đó để bàn định kế hoạch đối phó với cuộc tấn công này
mà các vị lãnh đạo Phật giáo cho là lá bài chót của chế độ. Sau buổi
lễ Phật vào tám giờ rưỡi tối, các Phật tử đến hành lễ tại chùa
Xá Lợi được yêu cầu ra về vào lúc chín giờ thay vì mười một giờ
như thường nhật. Vào khoảng mười giờ đêm thì cảnh chùa đã trở lại
yên tĩnh. Tam Quan chùa và các cổng
hông chùa đều được đóng lại kỹ lưỡng. Đèn ngoài sân chùa được
để sáng chứ không tắt như mọi hôm. Các tiểu ban của Uỷ Ban Liên Phái
nhận được tin nữa bằng điện thoại do một người không xưng danh tin
cho biết chùa Xá Lợi sắp bị tấn công và các vị lãnh đạo Phật giáo
sẽ bị bắt cóc. Tất cả tăng ni trong chùa đều im lặng niệm Phật để
chờ đợi. Đúng ba mươi phút sau nữa đêm, một hồi còi ré lên phía
ngoài và xe cảnh sát đổ đến vây quanh chùa. Giây điện thoại và giây
đèn bị cắt đứt. Các vị lãnh đạo cao cấp của Phật giáo giờ này đã
rút lên chánh điện, bao bọc bởi chư tăng ni. Một số thanh niên tăng trấn
ở cầu thang để ngăn không cho bọn người hung dữ tiến lên xâm phạm
vào các bậc trưởng thượng của họ. Những cuộc đập phá đã bắt đầu.
Bàn thờ thiền sư Quảng Đức bị lật
đổ, các cánh cửa và hương đài bị đập phá. Một số chư tăng đánh
trống và dộng chuông để báo hiệu nguy cấp cho dân cư trong khu phố. Nhiều
vị khác gõ vào bất cứ thứ gì có thể tạo nên âm thanh để góp phần
vào việc báo hiệu. Sau khi phá phách bên duới xong xuôi những người tấn
công bắt đầu leo lên thượng điện. Tại đây, thanh niên tăng đã bắt
đầu chất ghế và bàn đầy cầu thang khiến họ không tiến lên ngay được.
Những người tấn công tung lựu đạn cay lên . Bị khói cay, các tăng ni ho
sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Họ dùng khăn ướt bịt
mặt và tiếp tục liệng thêm bàn ghế xuống để chận đường cầu
thang. Thanh niên tăng cầm cự được khoảng một giờ rưỡi thì kiệt lực.
Nhiều vị ngã lăn bất tỉnh. Lựu đạn cay ném lên chánh điện nhiều quá khiến họ không còn không khí để thở.
Áo quần họ cháy xém. Những người tấn công đã lên tới chánh điện, dùng
súng và lưỡi lên dồn tất cả tăng ni vào một góc. Họ còng tay từng người
rồi dẫn ra trước sân thượng điện. Những ai kháng cự đền bị đánh
đập không nương tay. Những người mệt mỏi không đi nhanh đều bị họ
tống báng súng vào lưng. Nhiều tăng ni mặt mày bị dập, máu tuôn ướt
áo.
Trong khi đó, một số trong những người tấn
công đi lùng soát các phòng ốc khác trong chùa. Họ phá cửa một căn phòng
khóa kín trên tăng xá và tìm thấy gần mười vị thiền sư đang tĩnh tọa.
Đại lão thiền sư Tịnh Khiết có mặt trong số người này. Ông bị những
người tấn công xô ngã sấp và bị một vết thương nơi mắt trái.
Trong lúc cuộc đàn áp đang diễn ra trên thượng
điện, một số tăng sĩ tìm cách leo lên bức tường sau chùa Xá Lợi để
thoát ra ngoài. Bốn vị trong số đó bị bắn rơi trở lại dưới chân tường.
Hai vị trèo thoát được sang địa phận của cơ quan USOM (2) của Hoa Kỳ và xin tị nạn ở đây.
Ngót hai trăm năm mươi vị tăng ni bị bắt.
Những người tấn công được lệnh áp giải các thiền sư Tịnh
Khiết, Tâm Châu, Thiện Minh, Quảng Độ, Giác Đức và các vị quan trọng
khác trong Uỷ Ban Liên Phái đi trước, các vị tăng ni khác đều được lần
lượt áp giải ra xe. Năm chiếc xe cam nhông lớn chất đầy các vị tăng
ni, người thì bị thương, người còn bất tỉnh, rời chùa Xá Lợi. Cuộc
tấn công chùa chấm dứt vào lúc 2 giờ 15 sáng ngày 21.8.1963.
Chùa Xá Lợi bị tàn phá tan hoang. Tượng Phật
Thích Ca tại Chánh Điện cũng bị xâm phạm. Những người tấn công đã
móc mắt tượng Phật để chiếm lấy hai hạt kim cương trong hai mắt tượng.
Trong khi chùa Xá Lợi ở Sài Gòn bị tấn
công thì trong toàn lãnh thổ Việt Nam các chùa lớn làm căn cứ cho cuộc
tranh đấu của Phật giáo cũng đều bị tấn công nhất loạt. Cuộc tấn
công chùa Từ Đàm ở Huế gặp sức kháng cự của khoảng năm ngàn Phật
tử trong chùa, đã phải kéo dài từ một giờ khuya tới tám giờ sáng. Lực
lượng tấn công là hai ngàn rưỡi, tất cả đều thuộc Lực Lượng Đặc
Biệt. Các chùa Diệu Đế, Linh Quang, Ấn Quang, Giác Minh, Từ Quang, Bảo Quốc
và các chùa hội quán các tỉnh hội Phật giáo trong nuớc đều bị đánh
úp cùng một ngày một giờ. Khắp nơi, tăng sĩ và cư sĩ đều bị đánh
đập và bắt trói trước khi dẫn đi. Số lượng những tăng sĩ và cư sĩ
toàn quốc bị bắt nhốt đêm đó, theo tài liệu của chính quyền là 1.400
vị nhưng có thể cao hơn nhiều. Tài Liệu Mật Của Ngũ Giác Đài (3) về cuộc chiến tại Việt Nam cũng nói đến con số
1.400 vị bị bắt trong đêm đó.
Theo sách "Công Cuộc Tranh Đấu của Phật
Giáo Việt Nam" của Quốc Tuệ, ngoài số tăng ni và cư sĩ lãnh đạo
cuộc tranh đấu bị bắt vào đêm 20.8.1963, chính quyền đã cho người đi
bắt thêm khoảng hai ngàn người khác tại tư gia của họ trong đêm đó
và những ngày kế tiếp. Bác sĩ Lê Khắc Quyến, khoa trưởng trường Y
Khoa Huế và thi sĩ Vũ Hoàng Chương tác giả bài Lửa Từ Bi cũng bị
giam giữ trong dịp này. Trong số những người
bị bắt sau này, có nhiều giáo sư, luật sư và sinh viên nhất là ở Sài
Gòn và Huế. Tất cả các nhân viên của ban Chấp hành Đoàn Sinh Viên Phật
Tử Sai Gòn và Huế cũng đều bị bắt
tại tư gia của họ. Sáng tinh sương ngày 21.8.1963 trên toàn lãnh thổ Việt
Nam Cộng Hòa sắc lệnh thiết quân luật đã được dán đầy trên thành
phố. Xe phóng thanh của chính quyền chạy khắp phố phường và thôn xã để
loan tin “chính phủ đã diệt xong bọn phản động”. Truyền đơn và hiệu
triệu của chính quyền bay đầy đường.
Các chùa chiền trong toàn quốc hoang tàn và vắng
lạnh đến não nùng. Một sự im lặng nặng nề và tang tóc bao trùm lên đời
sống của toàn dân chúng. Tất cả các vị lãnh đạo Phật giáo đều bị
bắt. Sóng gió do phong trào Phật tử gây ra hình như không còn nữa. Nhưng
sóng gió bắt đầu nổi dậy trong lòng mọi người. Những đợt sóng ngầm
vĩ đại trong lòng đại dương không còn ai ngăn chận và không có cách
nào ngăn chận được nữa. Đêm 20.8.1963, chính quyền của Tổng thống Diệm
đã chọn cho chính mình một tuyệt lộ.
Phụ chú:
(1)
"Công
Cuộc Tranh Đấu của Phật Giáo VN", Quốc Tuệ, tác gả tự xb. 1964,
trang 318-319.
(2)
U.S.O.M.
= United States Operation Mission.
(3)
The
Pentagon Papers do nhật báo The New York Times xuất bản vào năm 1971.
Trích từ Việt Nam Phật
Giáo Sử Luận – tập III, Nguyễn Lang, Lá Bối xb. lần hai 1993, các
trang từ 396-408)
đọc tiếp: Sinh viên
và Học sinh đứng dậy ở Sài Gòn
Home | Go top page |
Về trang mục lục