curley_sw_03.gif (1967 bytes) Trang mục lục

diễn đàn mở rộng của nhóm chủ trương Giao Điểm

Unicode Standard curley_sw_03.gif (1967 bytes)

..........

     03_gd09.JPG (8261 bytes)

   Tôn giáo: vấn đề của thời đại:

 blue_dot.gif (122 bytes) Darwin và thuyết Tiến hóa Trần Chung Ngọc

 blue_dot.gif (122 bytes) Thư của Charlie Nguyễn trả lời nhóm Thánh Gia

 blue_dot.gif (122 bytes) đạo Hồi: đức tin của chiến tranh và bạo lực Charlie Nguyễn

 blue_dot.gif (122 bytes) Hội thừa sai và chính sách đế quốc tại VN... P. JN. Tuck Uỷ ban đoàn kết Công giáo

 blue_dot.gif (122 bytes) Hồ sơ tội ác của Hội thừa sai Pari và Giáo hội CGVN  Charlie Nguyễn 

 blue_dot.gif (122 bytes) Nguyễn Văn Trung: kẻ ám sát tôn giáo   Trần nghi Hoàng

 blue_dot.gif (122 bytes) Những điều răn đã mất giá trị  Nguyễn Ái Thư dịch new_03.gif (2954 bytes)

  blue_dot.gif (122 bytes) Hiện tượng ‘Nguyễn huệ Nhật” Trần Chung Ngọc new_03.gif (2954 bytes)

  Vấn đề lịch sử - hư cấu tiểu thuyết và sự ngộ nhận của tri thức:

 blue_dot.gif (122 bytes) Giáo sĩ    Trần Vũ

 blue_dot.gif (122 bytes) Phản ứng qua bài “Giáo sĩ’ và trả lời của tác giả

 blue_dot.gif (122 bytes) Lịch sử trong tiểu thuyết - một tuỳ tiện ý thức   Trần Vũ 

       40 năm nhìn lại - PG 63:

 blue_dot.gif (122 bytes) Cuộc chơi hơn nủa đời người  Hoàng Nguyên Nhuận

     đặc biệt của Chính Đạo:

 blue_dot.gif (122 bytes) “Phiến Cộng” trong dinh Gia Long (phần I)

 blue_dot.gif (122 bytes) Những thế lực chi phối bên ngoài (phần II)

 blue_dot.gif (122 bytes) Sự điên rồ của tập thể gia đình cai trị và Kết từ 

    Câu chuyện thời sự trong tháng 9:

 blue_dot.gif (122 bytes) Tay vấy máu?  Nicolas Kristof

 blue_dot.gif (122 bytes) Giải phóng bắng hình ảnh Nguyễn Văn

 blue_dot.gif (122 bytes) Bóng ma của Uday and Qusay        Robert Fisk 

 blue_dot.gif (122 bytes) Giới thiệu sách mới: “VN: Spirit of the Earth”

 blue_dot.gif (122 bytes) Tín vắn đó đây

 blue_dot.gif (122 bytes) Chính quyền Bush và Iraq   TCN

     Bạn đọc góp ý:

 blue_dot.gif (122 bytes) Thư góp ý pháp lệnh tôn giáo  Học Hội Giêsu giáo

08_gdmau.jpg (3664 bytes)
bar_design_sets_blast_clr.gif (2526 bytes)
whiteball.gif (923 bytes)   Nghiên cứu & đối thoại tháng 9 quý ba năm 2003   whiteball.gif (923 bytes)
HỌC HỘI GIÊSU GIÁO VIỆT NAM
11614 High Star Dr - Houston, TX 77072  -  USA

THƯ GÓP Ý PHÁP LỆNH TÔN GIÁO

Kính gửi:

  • Ông Chủ Tịch Nước Việt Nam
  • Ông Chủ Tịch Quốc Hội Việt Nam
  • Ông Thủ Tướng Chính Phủ Việt Nam
  • Ông Tổng Bí Thư Ðảng Cộng Sản Việt Nam
  • Ông Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam
  • Ông Trưởng Ban Tôn Giáo Nhà Nước Việt Nam
  • Ông Bộ Trưởng Ngoại Giao, và Ông Ðại Sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ
  • Ðức Giám Mục Chủ Tịch Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam, và toàn thể quý vị Giám Mục, linh mục Việt Nam
  • Tòa soạn VNExpress – Vietnam News Daily 

Trích Yếu: V/v Học Hội Giêsu Giáo Việt Nam đệ trình vài nhân định và góp ý vào bản dự thảo “Pháp Lệnh Tôn Giáo” của Quốc Hội Nước Việt Nam

Kính trình quý vị,

Học Hội Giêsu Giáo Việt Nam là danh xưng mới của Học Hội Ðức Giêsu Kitô Phục Sinh, cả 2 danh xưng này của một học hội có một pháp nhân duy nhất,  đều đã đăng ký tại Hoa Kỳ, thành phố Houston từ những năm 1995 đến nay.    

Học Hội chúng tôi là một học hội nhỏ, thiện nguyện, không tiền bạc, không bất động sản, sinh hoạt ngẫu hứng, tài tử, cá nhân, đọc sách thánh hiền, tu thân tại gia và an bần lạc đạo. Chúng tôi có rất ít thông tin thời sự. Mới tuần qua, Chúng tôi chợt bắt gặp lá thư của Tổng Giám Mục Công Giáo Thành Phố Hồ Chí Minh gửi Quốc Hội, Ðảng và Nhà Nước, thì mới hay biết rằng thời gian hai năm dành cho toàn dân Nuớc Việt Nam góp ý vào bản dự thảo “Pháp Lệnh Tôn Giáo của Quốc Hội Nước Việt Nam” đã qua (hạn chót là ngày 7-7-2003).

Tuy đã hết thời hạn góp ý vào bản dự thảo luật tôn giáo với Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội, Học Hội chúng tôi hy vọng vẫn còn cơ may được phép thưa trình đôi điều sự thật, và đề nghị vài thỉnh nguyện hợp lý hợp tình, với ông Chủ Tịch Nước, ông Chủ Tịch Quốc Hội, ông Thủ Tướng Chính Phủ,  ông Trưởng Ban Tôn Giáo Vụ, ông Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc v.v… và nhất là với ông Tổng Bí Thư Ðảng Công Sản Việt Nam.

Ðôi ba điều sự thật:

  1. Một pháp lệnh tôn giáo được dự thảo, bàn luận, và biểu quyết để thành luật tại Quốc Hội vào thời điểm này là hoàn toàn bất lợi và thua thiệt về phía Giáo Hội Công Giáo Roma tại Việt Nam. Từ đầu năm của thiên niên kỷ III, Giáo Hội Công Giáo Roma toàn cầu này đang rơi tuột vào một thời kỳ khủng hoảng trầm trọng và suy thoái với gia tốc chóng mặt. Tầng tầng lớp lớp mây mù đen tối đang phủ lấp thủ đô giáo hội toàn cầu Công Giáo Roma. Giáo Hoàng hôm nay chỉ còn là ông Thiên Tử Nhà Ðông Châu tàn lụi ngồi tại Roma ký sắc phong các chư hầu và phong thánh vẩn vơ v.v… Càng phong nhiều thánh Giáo Hội càng tuột dốc không phanh, cụ thể là Giáo Hội Công Giáo Roma tại Hàn Quốc, sau 2 thập niên phong trên trăm thánh tử đạo lập kỷ lục, bỗng mất toi ba phần tư tín đồ âm thầm bỏ đạo, còn lại một phần tư chập chờn như bóng ma chơi.

  2. Tại Âu Châu, tiếp theo Thời Phục Hưng – Tái Sinh – là 300 năm “Thời Hậu Kitô Giáo”. Và hôm nay, qua bản dự thảo Hiến Pháp Âu Châu, Thiên Chúa Giáo đã bị đào tận gốc trốc tận rễ, san bằng phẳng, đi vào lãng quên trong tâm hồn người dân trên lục địa này. Giáo Hoàng Roma trong mấy tuần qua liên tiếp than phiền “Âu Châu âm thầm rời bỏ Giáo Hội Công Giáo lên đến 97 phần trăm”. Thánh đường cửa đóng then cài, tháp chuông trơ trọi im tiếng như cây khô mùa đông, Vương Cung Thánh Ðường Ðức Bà Paris đi vào hoang phế, thời oanh liệt nay còn đâu? “Nền cũ lâu đài bóng tịch dương”. Một tôn giáo một thời ngàn năm hùng mạnh như đế quốc La-mã, “Ego sum Papa Ego sum Caesar”, nay đã thật sự cáo chung.

  3. Luật Tôn Giáo của viện DUMA nước Nga năm 1997 chỉ công nhận Chính Thống Giáo, Do Thái Giáo, Hồi Giáo và Phật Giáo là “4 Tôn Giáo cao cấp hạng nhất là Tôn Giáo của Dân Tộc” của toàn nước Nga, được hưởng tròn đầy tự do và được hưởng nhiều quyền lợi. Tôn giáo hạng hai là các “giáo phái ngoại nhập” phi dân tộc, trong đó có Công Giáo Roma, các giáo phái Tin Lành, không có tự do và không có quyền lợi gì hết và chịu một hạn chế gắt gao, bị kiểm soát nghiêm ngặt, mọi hiện hữu, mọi hoạt động, mọi sở hữu phải đăng ký, những biện pháp dự liệu trong luật tiến gần đến chỗ như là “cấm đạo”, như là trục xuất, như là triệt tiêu.

  4. Lịch sử hơn 400 năm truyền giáo của Giáo Hội Công Giáo Roma tại Việt Nam là một mảng lịch sử nhiễu nhương đen tối, vàng thau lẫn lộn. Các thừa sai, các thương nhân, và đoàn quân viễn chinh tầu đồng súng thần công, đã nhiều lần hợp tác cùng nhau đổ bộ lên Ðất Nước Việt Nam, gửi nhiều chiến thư ép buộc triều đình Việt Nam phải khuất phục trước mũi súng chấp nhận những thương ước, hiệp ước đất đai và chính trị bất bình đẳng. Thế rồi “Nam Kỳ Thuộc Ðịa biểu tượng là Nhà Thờ Ðức Bà Sài Gòn”, “Bắc Kỳ Bảo Hộ biểu tượng là Nhà Thờ Lớn Hà Nội” v.v…

  5. Ngày 12 tháng 3 năm 2000 Giáo Hoàng mặc áo mầu tím tỏ ý thống hối ăn năm đã cầm đầu Giáo Triều Roma đi vào Ðại Vương Cung Thánh Ðường Phêrô để xưng thú 7 núi trọng tội Giáo Hội này đã “minh tri cố phạm” dọc dài qua hàng ngàn năm. Nhân loại đương đại chứng kiến hoạt cảnh 5 Hồng Y và 2 Tổng Giám Mục mỗi vị đọc lên tội danh của 7 núi trọng tội. Và sau mỗi núi trọng tội Giáo Hoàng đọc lời nguyện ăn năn thống hối, nhưng vẫn ngoan cố  gài vào hàm ý lẩn trốn, ngụy biện, chữa mình… Một chầu cáo thú tội lỗi trình diễn lãng nhách chẳng đi đến đâu, vô tích sự, cả thế giới bàng quan cười nhạt, dửng dưng, màn kịch bản rẻ tiền hạ xuống, lùi vào quên lãng.     

  6. Viễn Ðông, nhất là Việt Nam của nền văn hóa các Vua Hùng, nền văn hóa quần cư trong các làng mạc, và định canh trên các cánh đồng ruộng lúa nước, tuyệt đối nhiều ngàn năm không có Thiên Chúa Giáo. Trong nhà thờ kính ông bà tổ tiên, trên Ðình thờ kính Thần Hoàng Làng là vị Phúc Thần của làng. Tất cả chư thần Việt Nam đều xuất phát từ “GỐC NGƯỜI”, là nhân bản chứ không có thần bản: Trống làng nào làng ấy đánh, thánh làng nào làng ấy thờ, không có truyền giáo, những vị thần rất bé nhỏ. Văn hóa là mẹ các tôn giáo. Văn hóa vua Hùng là văn hóa nhân bản và thế tục. Tổ tiên Việt Nam mở Nước về phía Nam, trên đường Nam tiến 400 năm trước đã gặp Thiên Chúa Giáo đạo Hồi và đã quét sạch Thiên Chúa Giáo của đám con cháu miêu duệ của tổ phụ Abraham tràn đến định cư trên mảnh đất mới này. Ngày nay trên toàn lãnh thổ Việt Nam không có Hồi Giáo, và toàn dân Việt Nam 80 triệu đồng bào thoát nạn Thiên Chúa Giáo Hồi.

  7. Giáo Hội Công Giáo Roma là một thành phần nằm trong quần thể các giáo hội Thiên Chúa Giáo của các sắc dân có chung một nền văn hóa du mục tại vùng Lưỡng Hà, Mêsôpôtami, Tiểu Á, Trung Cận Ðông, Ai Cập, Bắc Phi, Ðịa trung hải v.v… Thần Tổ của các sắc dân này 5000 năm trước tại Babylon là “Thần Bò El, hay Al, hay Il”. Thần Bò xuất hiện nhiều lần trong Thánh Kinh Cựu Ước của người Do thái. Và lần xuất hiện cao cả, vĩ đại, huy hoàng, trước toàn dân riêng của Thần Bò là con bò vàng cao to đúc bằng vàng ròng nữ trang, dưới chân núi Sinai. Thánh tổ của ngành tư tế thờ cúng Thần Bò Vàng là Aaron, người anh em của Maisen, người sáng lập Maisen Giáo. Hậu thân của Maisen Giáo là Do-thái Giáo Jerusalem, và 2 ngành thối thân nữa của Do-thái Giáo là Công Giáo Roma và Hồi Giáo Mécca, tất cả cùng có chung một tổ phụ của đức tin và mạc khải là “tù trưởng du mục Abraham”.

  8. Còn rất nhiều sự thật lịch sử tiêu cực khác nữa ngàn trang giấy viết không đủ. Ví dụ Giáo Hội Công Giáo Roma là một tổ chức tôn giáo đế quốc và toàn cầu hóa, có một chính quyền trung ương tập quyền và độc tài giáo phiệt, theo mô hình của các hoàng đế Caesar của Ðế Quốc La-mã, mà Giáo Hội Công Giáo Roma tại Việt Nam chỉ là một chư hầu. Nhưng chỉ với những sự thật hiển nhiên, giới hạn, tầm cỡ chung chung này thôi, chắc chắn và tất nhiên các nhà làm luật của Quốc Hội Việt Nam ngày nay sẽ loại bỏ Giáo Hội Công Giáo Roma ra ngoài bảng “hạng nhất Tôn Giáo của Dân Tộc”, và Công Giáo chỉ là tôn giáo hạng hai, một giáo phái ngoại nhập, đặt dưới quyền chỉ huy trói buộc nghiêm ngặt của Giáo Hoàng tại Roma.

  9. Tổng Giám Mục Thành Phố Hồ Chí Minh trong cơn khốn quẫn tuyệt vọng trước tình thế đối diện với dự thảo luật “Pháp Lệnh Tôn Giáo” của Quốc Hội Việt Nam, đã phảI cúi đầu cầu cứu đến tấm lòng khoan dung đại lượng của Cụ Hồ Chủ Tịch trong Sắc Lệnh về Tôn Giáo 234/SL ban hành ngày 14/6/1955, là năm thứ hai của Nước Cộng Hòa Dân Chủ Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Nhưng thời nào có luật của thời ấy, một sắc lệnh từ thời lập quốc của vị chủ tịch Ðảng nửa thế kỷ về trước, không có trọng lượng nặng và mạnh để tạo áp lực trên Quốc Hội Lập Pháp ngày nay. Dự thảo Pháp Lệnh hay Ðạo Luật Tôn Giáo đang nằm tại Quốc Hội chỉ là một trong rất nhiều dự thảo luật của Quốc Hội đang nỗ lực đốt giai đoạn tiến nhanh tiến mạnh đến một Nhà Nước Pháp Trị, định chế Thượng Tôn Pháp Luật. Bên cạnh dự thảo luật Pháp Lệnh Tôn Giáo đã hết hạn góp ý, toàn dân Việt Nam còn đang được có thời gian lên tiếng góp ý – bách gia tranh minh – vào Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự, Bộ Luật Ðất Ðai (sửa đổi), Pháp Lệnh Chống Bán Phá Giá, Luật Cạnh Tranh v.v…

  10. Giữa lúc con thuyền Giáo Hội Công Giáo Roma mục nát thủng hàng trăm lỗ, quay mòng mòng trong cơn khủng hoảng phong ba bão táp toàn cầu, Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam đã lắng nghe tiếng gọi của Bố Lạc Long Quân và Mẹ Âu Cơ biết đường quay về với nền văn hóa quần cư định canh, làng xã và đồng ruộng của các Vua Hùng. Từ những năm của 2 thập niên 60 và 70 những Giám Mục kẻ sĩ của nhà văn hóa Việt Nam đã hạ quyết tâm mở ra một thời phục hưng truyền thống Việt Nam lồng vào trong Giáo Hội Công Giáo Roma tại Việt Nam. Ðỉnh cao của cuộc cách mạng văn hóa tái sinh trong Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam là THƯ CHUNG NĂM 1980 – Hịch Yêu Nước Yêu Nhà Việt Nam – hoàn tất tiến trình dẫn đưa 7 triệu đồng bào Việt Nam từ trong chuồng chiên vĩ đại của Giáo Hội Công Giáo Roma quay ngược về Nhà Việt Nam: ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn. Vài mốc chính cắm trên đoạn đường làm lịch sử của các sĩ phu Giám Mục trong Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam là:

a. THÔNG CÁO ngày 14 tháng 6 năm 1965 tại Ðà Lạt về quyền tự do tôn kính ông bà tổ tiên, bày bàn thờ gia tiên, trong các gia đình.

b. QUYẾT NGHỊ ngày 14 tháng 11 năm 1974 tại Nha Trang, mở rộng thêm Thông Cáo Ðà Lạt 1965. Mục 6 của  quyết nghị này là: “Ðược tham dự nghi lễ tôn kính vị Thành Hoàng quen gọi là Phúc Thần tại đình làng, để tỏ lòng cung kính biết ơn những vị mà theo lịch sử đã có công với dân tộc hoặc là ân nhân của dân làng, chứ không phải là mê tín như đối với các “yêu thần, tà thần”. Quyết Nghị này gọi tắt là “quyết nghị lên đình” của Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam.

c. THƯ CHUNG NĂM 1980 là “Hịch Cách Mạng”. Trong “Hịch Cách Mạng” này Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam đã khôn khéo nhẹ nhàng cải danh từ Công Giáo Roma thành “GIÁO HỘI CỦA ÐỨC GIÊSU”, ngắn gọn là “GIÊSU GIÁO”. Các Giám Mục Sĩ Phu Việt Nam hô hào mời gọi rằng: “Chúng ta phải là Hội Thánh của Ðức Giêsu Kitô trong lòng Dân Tộc Việt Nam” – “Là Hội Thánh trong lòng Dân Tộc Việt Nam, chúng ta quyết tâm gắn bó với vận mạng quê hương, noi theo truyền thống Dân Tộc, hòa mình vào cuộc sống hiện tại của Ðất Nước” – “Về nhiệm vụ thứ hai là xây dựng trong Hội Thánh một nếp sống và một lối diễn tả Ðức Tin phù hợp hơn với truyền thống Dân Tộc”. Ngỏ lời với các linh mục, lời Hịch của Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam rất tha thiết nồng nàn và chí tình: “Xin anh em (linh mục) hãy cùng với chúng tôi đưa Hội Thánh ở Việt Nam đi vào con đường đã lựa chọn là: Sống Phúc Âm trong lòng Dân Tộc để phục vụ hạnh phúc của đồng bào” – “Chúng ta tự hào là công dân Nước Việt Nam anh hùng, độc lập, thống nhất”.

d. Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam đã dựng lập kỳ tích nghiêng trời lệch đất, một cuộc khởI nghĩa, trong Ðại Hội Thượng Hội Ðồng Giám Mục Á Châu diễn ra tại thủ đô Vatican của Giáo Hội Công Giáo Roma năm 1998. Từ bản đúc kết các quan điểm và ước vọng của các giáo phận Việt Nam gửi trước về Roma, đến các bài tham luận của các Giám Mục Nghị Phụ Việt Nam đọc trong các phiên họp khoáng đại, góp chung lại là một dòng thác “chính khí dân tộc Việt Nam” đổ xuống đầu Giáo Hoàng và triều đình Roma. Bài tham luận của kẻ sĩ Hà Nội Phạm Ðình Tụng đầy nội lực uy hùng như một “đạo binh xếp hàng vào trận”, chiêng trống kèn đồng nhất loạt ầm vang… Ngài đáng mặt anh hùng, là một tướng nguyên soái của Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam xuất trận. Lúc ấy Roma là một bãi chiến trường, và Việt Nam toàn thắng vẻ vang. Những bản văn lịch sử giấy trắng mực đen, ngàn năm không phai nhòa hình ảnh hào hùng bất khuất của những giám mục kẻ sĩ Việt Nam cuối thiên niên kỷ II.

Vài đề nghị góp ý:

  1. Trước hết, Học Hội Giêsu Giáo Việt Nam chúng tôi hoan hỉ bày tỏ hết lòng ủng hộ một Ðạo Luật Tôn Giáo được ban hành trên khắp lãnh thổ Việt Nam. Giữa lúc “Thiên Chúa Giáo Hồi” đang là mối đại họa khủng khiếp đổ xuống đầu nhân loại, tuy rằng Ðất Nước và Ðồng Bào Việt Nam nhất thời thoát khỏi đại họa Thiên Chúa Giáo của con cháu tù trưởng du mục Abraham. Nhưng mục tiêu và sứ mệnh cao cả của LUẬT là “giáo hóa”, “điều hòa”, “chỉnh lý”, và “đề phòng” để đời sống xã hội được yên ổn, trật tự, đảm bảo an cư lạc nghiệp … Tiếp theo và thứ yếu mục tiêu của Luật là ngăn ngừa, răn đe, cấm đoán… và cuối cùng là trừng phạt, tù đày, loại trừ. Luật pháp là một thành phần của văn hóa. Một Pháp Lệnh Tôn Giáo nhằm mục tiêu giáo hóa, điều lý và đề phòng, phân cách tôn giáo và chính quyền. Tôn giáo ở dưới luật pháp quốc gia, định chế này vĩnh viễn không cho phép Thiên Chúa Giáo, Phật Giáo hay Khổng Giáo cơ hội nắm cực quyền để trở thành “Quốc Giáo”, hay để mở “thánh chiến”, hay để khủng bố như Hồi Giáo trên thế giới ngày nay.

  2. Giáo Hội Công Giáo Roma tại Việt Nam là một tổ chức Thiên Chúa Giáo từ gốc tổ Abraham hay Ibrahim, là anh em họ máu với Hồi Giáo, rất thường cùng nhau đi chung một con đường cuồng tín, chiến tranh và tử đạo. Chúng tôi cầu xin Quốc Hội nếu đóng sập cánh cửa này nên mở ngay cánh cửa khác, thực thi vai trò giáo hóa và điều lý rất mực khôn khéo hài hòa. Ðóng sập cánh cửa Giáo Hội Công Giáo Roma đẩy xuống hàng giáo phái ngoại nhập như Viện Duma đã làm, nhưng sẽ làm đẹp hơn Duma, Quốc Hội Việt Nam mở ra một cánh cửa mới, nâng “Giêsu Giáo” của Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam lên cấp bậc “Tôn Giáo Dân Tộc”, ngang cấp bậc với Khổng Giáo, Phật Giáo, và Lão Giáo, thành “tứ giáo đồng lưu” trên Ðất Nước Việt Nam, giữa lòng Dân Tộc Việt Nam.

  3. Sứ mệnh của Luật là điều lý và đề phòng, là bàn tay nhung, chứ không phải bàn tay sắt kết án và loại trừ vội vã làm rối loạn đời sống xã hội của đồng bào. Số đông 7 triệu đồng bào Công Giáo Roma trong chuồng chiên của Giáo Hoàng, cần một thời gian giáo hóa tối thiểu 25 năm để thức tỉnh biết tự tháo cũi sổ lồng, đó là sứ mệnh cao quý của các Giám Mục Sĩ Phu Việt Nam đã làm cách mạng “Quyết Nghị Lên Ðình”. Nhìn qua Giáo Hội Công Giáo Nam Hàn, theo thống kê mới nhất của bản tin Liên Hội Ðồng Giám Mục Á Châu, thì ba phần tư của 4.800.000 con chiên của Giáo Hoàng Roma đã âm thầm bỏ đạo. Âu Châu đã âm thầm bỏ đạo Công Giáo gần hết, Nam Hàn bỏ đạo ba phần tư… nếu dòng chảy tín đồ tự ý bỏ đạo trôi xuôi tự nhiên êm đềm như thế, Phát Luật đừng ra tay, đừng can thiệp. Tân Hiến Pháp Chung cho Âu Châu cứ im lặng lờ tịt đi.

  4. Luật Pháp không nhắm xô đẩy cá nhân, tập thể, hay giáo hội và tín đồ vào bước đường cùng chán nản, tuyệt vọng, tử đạo. Một Pháp Lệnh Tôn Giáo không dự liệu một thời gian vừa đủ cho đồng bào điều chỉnh đời sống, lối sống, môi trường, tâm thức, tín ngưỡng, linh đạo… là một thiếu sót nguy hại. Viện Duma đã vướng vào thiếu sót này, nhưng nước Nga rộng lớn, đông người, đa chủng tộc, ít đồng bào, văn hóa du mục. Khác hẳn truyền thống văn hóa Việt Nam: thương người như thể thương thân, dĩ hòa vi quý, huề cả làng, vui vẻ cả làng…Học Hội Giêsu Giáo Việt Nam chúng tôi rất hy vọng Quốc Hội Việt Nam trình làng một Phát Lệnh Tôn Giáo mọi người đọc và chấp nhận “vui vẻ cả làng”. Riêng khối đồng bào 7 triệu kitô hữu quá lắm là buông tiếng thở dài ngậm ngùi, chứ tuyệt nhiên không thống trách và nguyền rủa Quốc Hội.

  5. Nhà Nước đã chuẩn bị chu đáo cho Pháp Lệnh Tôn Giáo trình làng. Hòa Thượng Huyền Quang từ Quảng Ngãi ra Hà Nội hội kiến Thủ Tướng Phan văn Khải, vào Thành Phố Hồ Chí Minh đàm đạo với Hòa Thượng Quảng Ðộ. Phật Giáo, Khổng Giáo, Lão Giáo gần như chắc chắn trong cấp bậc “Tôn Giáo Dân Tộc”. Học Hội chúng tôi đề nghị Ban Tôn Giáo Nhà Nước cho in ấn và phổ biến thật rộng rãi những văn kiện hội nhập văn hóa Việt Nam và sống đạo trong lòng Dân Tộc Việt Nam của các Giám Mục Sĩ Phu trong Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam, để cho 7 triệu đồng bào kitô hữu biết, cảm thông và chuẩn bị tinh thần và linh hồn thuận theo đường dẫn dắt của các nhà lãnh đạo tôn giáo của mình, vui vẻ cả làng.

  6. Ðức Giêsu là vị giáo chủ của đạo lý “Nhân Bản Thế Tục”, của “chủ nghĩa nhân văn thế tục”. Giêsu Giáo được quy định là: “Giáo hội nhân văn thế tục, hình hạ, đầu đội trời chân đạp đất, mặc bố y, mang mặt người, có trái tim người, tu thân vi bản, và an bần lạc đạo”. Ðạo lý chính dòng Giêsu Giáo tựu trung chỉ đơn giản là đạo nhân nghĩa chia cơm sẻ áo, rất chi là “xã hội nhân bản chủ nghĩa”. Ðạo không xa Người “đạo bất viễn nhân”, vì thế thủa sinh thời sư phụ Giêsu rất hãnh diện và sung sướng tự xưng mình bằng danh hiệu “CON NGƯỜI” viết hoa ở ngôi thứ nhất, thứ nhì và cả thứ ba, rất nhiều lần trong ngôn từ giáo huấn và ngụ ngôn của Ngài hàng ngày và mỗi ngày là Con Người. Vì thế Giêsu Giáo tuyệt đối không nằm chung trong quần thể các giáo hội Thiên Chúa Giáo của các sắc dân du mục Lưỡng Hà, Trung Cận Ðông, Tiểu Á, Á Rập, Ai Cập, Bắc Phi, Ðịa Trung Hải v.v…

  7. Viện Duma tuyển chọn 4 tôn giáo cấp dân tộc thì hết ba là tôn giáo của con cháu tù trưởng du mục Abraham, chỉ còn Phật Giáo được lọt vào. Nhưng Việt Nam không có Chính Thống Giáo, Hồi Giáo và Do Thái Giáo, tất nhiên Giêsu Giáo cùng với Khổng Giáo, Phật Giáo và Lão Giáo chiếm ngôi vị “Tôn Giáo Dân Tộc”, “Tôn Giáo Nhân Bản”, “Tôn Giáo Vô Thần Bản”. Và tất cả “tứ giáo đồng lưu” trên Ðất Nước Việt Nam vui vẻ cả làng, tuyệt đối không có phần tham dự của “tôn giáo gốc du mục Abraham-Maisen”, không có Thánh Kinh Cựu Ước của cái gọi là “dân riêng Do-thái của thần Bò vàng Al, Il,El. Pháp lệnh tôn giáo của Quốc Hội Nước Việt Nam, nhất định vượt trội hơn hẳn Pháp lệnh tôn giáo của Quốc Hội Duma Nước Nga về tính nhân bản, tính văn hóa, tính khoan dung, tính hài hòa, đặc trưng của Hà Nội Ngàn Năm Văn Vật, con cháu Vua Hùng.

  8. Tôn Giáo Dân Tộc phải lên Ðình, không lên Ðình không có tính dân tộc Việt Nam.  4 vị giáo chủ đều là người ngoại tộc không có dòng máu Rồng Tiên con cháu các Vua Hùng. Muốn vào Nhà Việt Nam là Nhà Văn Hóa Nhân Bản Thế Tục, các tôn giáo phải vào qua cổng Ðình. Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam đi tiên phong bằng “Quyết Nghị Lên Ðình”. Ðình làng và Ðình Tỉnh Thành Phố là nơi quy tụ 4 tôn giáo dân tộc. Vương Cung Thánh Ðường Ðức Bà Sài Gòn là tài sản của Bộ Pháp Quốc Hải Ngoại sẽ chuyển đổi thành cái Ðình chung cho cả 4 tôn giáo dân tộc. Nhờ cái Ðình là nơi quy tụ và đoàn kết các tôn giáo, và Việt Nam muôn đời sẽ tránh thoát các cuộc chiến tranh tôn giáo gọi tắt là “thánh chiến”, cơn ác mộng ngàn năm trên lục địa Âu Châu. Giáo Hội Tin Lành đang phát triển mạnh như bùng nổ tại các vùng cao, vùng xa, vùng sâu, vùng không có Ðình, vùng của đồng bào thiểu số không có văn hóa Cái Ðình. Cái Ðình Việt Nam sẽ ngăn chặn được và vô cùng hữu hiệu những cuộc nội chiến đòi tự trị và lập quốc, tấm gương và bài học lịch sử Hồng Tú Toàn và Thái Bình Thiên Quốc vào cuối đời Mãn Thanh.  

  9. Chức năng giáo hóa và điều lý của Luật Pháp phải ở cao bên trên công tác ngăn sông, cấm chợ, canh gác, khóa cổng, đặt chướng ngại vật... Bài học về Pháp Gia Thương Ưởng Tướng Quốc Nước Tần, rút ra đạo lý và kinh nghiệm làm Luật Pháp và làm Văn Hóa có chung một quy luật là điều lý chứ không ức chế, tuyệt đối không xây tường đắp đập ngăn chặn dòng chảy. Vấn đề làng xã, con người, văn hóa và tôn giáo luôn luôn thông thoáng trống rỗng như Cái Ðình không tường vách. Ðó là văn hóa Vua Hùng, thông thoáng vui vẻ cả làng, huề cả làng, cùng nắm tay nhau vào Hội Ðình. Cái Ðình thông thoáng trên trời dưới đất là biểu tượng của chủ nghĩa văn hóa xã hội nhân bản thế tục cao nhất, mà người Âu Châu ngày nay, sau thời âm thầm bỏ Thiên Chúa Giáo tẩy xóa Kitô Giáo, đang lần mò tìm kiếm chủ nghĩa nhân bản thế tục.

  10. Tóm kết, con Rồng cháu Tiên, khởi từ Nước huyền thoại Xích Quỷ, quá độ 2 ngàn năm Nước Văn Lang của các Vua Hùng, đến thời hoàng kim Nước Ðại Việt, Việt Nam năm bảy ngàn năm không có Thiên Chúa Giáo đã đành, và hầu như không có tổ chức vững mạnh của bất cứ tôn giáo nào khác ngoài Cái Ðình. Phật Giáo tràn vào Ðất Nước Việt Nam ta đã hai ngàn năm, ngày nay vẫn y nguyên là một bộ phận nhỏ bên cạnh Cái Ðình, đứng bên lề văn hóa và xã hội Việt Nam với tỷ lệ tín đồ 17 phần trăm trong dân số cả Nước. Phật Giáo đã có nhiều nỗ lực hội nhập văn hóa Nhân Bản Việt Nam, tiếp cận cái Ðình, nhưng cho đến nay, Ðình vẫn là Ðình, Chùa vẫn là Chùa, Ðình Chùa biệt quán, ông sư bà vãi vẫn chưa lên Ðình. Ðó là lệ làng xã Việt Nam. Phép vua thua lệ làng. Trung tâm điểm của lệ làng là Cái Ðình. Thành Hoàng hay Phúc Thần cư ngụ - có hộ khẩu – trên đình là “Con Người” viết hoa, như mọi người viết hoa. Ðồng bào Việt Nam thờ “Người”, thờ “Nhân Tính”, thờ “Nhân Văn”, thờ “Người Hiền”, còn như thần thánh ma quỷ, Chúa Phật bị đẩy ra nơi hoang vắng, gốc đa gốc đề, bờ sông gò đất v.v…Việt Nam đứng đầu các dân tộc trên địa cầu này theo chủ nghĩa nhân bản thế tục. Nhà nho cách mạng Trần Cao Vân có bài thơ:

Trời đất sinh Ta có ý không?
Chưa sinh trời đất, có Ta trong
Ta cùng Trời Đất, ba Ngôi sánh
Trời Ðất và Ta một chữ đồng
Ðất nứt Ta ra, Trời chuyển động
Ta thay trời mở đất mênh mông
Trời che đất chở, Ta thong thả
Trời, Đất, Ta đây đủ hóa công.

Cái TA Trần Cao Vân cũng chính là cái TA Con Người Giêsu. Cái Ta của Khổng Giáo và Cái Ta của Giêsu Giáo đồng nghĩa cả lý và khí, đồng tính cả thể và dụng, đồng dạng cả tâm và đạo, đồng hành cả nhân bản tâm linh và thế tục hình hạ. 

  1. Trong tổ chức guồng máy Nhà Nước hiện nay và mai sau đến muôn đời, kho chứa lòng nhân ái khoan dung hài hòa, nguồn văn hóa của các Vua Hùng tuôn trào lai láng, nằm ở Quốc Hội. Cấp tầng và kích thước tuy khác nhau, nhưng bản thể và chức năng là một, tòa nhà Quốc Hội là cái Ðình làng nới ngang, nới rộng, nới cao. Buổi sáng mặt trời rạng đông chiếu xuyên qua Ðình, buổi chiều trăng lên chị Hằng rọi sáng cả Ðình. Nhật Nguyệt Minh, bốn mùa gió thổi lùa vào Ðình, mưa hắt ướt cả Ðình. Cái Ðình là suối nguồn vui vẻ cả làng. Cái Ðình còn Dân Tộc còn. Dân Tộc còn Nước ta còn, Nước ta còn tất cả các tôn giáo là hàng ngoại nhập, là khách trọ đến rồi đi. 

Trọng kính và chí thành
Ngày 5 tháng 8 năm 2003

Tản Viên Cư Sĩ Phan Ðình Diệm  

(Ghi chú của GĐ: Ông Phan Đình Diệm từng là một cựu tu sĩ Công giáo La mã đã hoàn tục. Hiện ông là chủ quản “Học Hội Giêsu giáo VN”, và đang hiên ngang đứng về phía dân tộc)

 
Mark_03.gif (833 bytes) Go to top page
 
 
half_under_water_sw.gif (3365 bytes)

Home  | Về trang mục lục


© Giao Điểm.  Bài đã đánh vi tính, xin gởi attachment về email: hopthu@giaodiem.net