| .......... |
. |
Thơ Nghiêm Xuân Cường
Vô Cớ Lệ Rơi
- Vì đâu mắt lệ chứa chan
- Một màn sương bỗng giăng ngang lưng trời
- Kiếp người cũng một kiếp người
- Mẹ ơi sao có người cười, kẻ đau.
-
- Một phương nắng đẹp muôn màu
- Một phương cô quạnh u sầu nát tim
- Nơi đây gió lặng trời êm
- Mà sao chốn ấy đạn bom hãi hùng.
-
- Bể dâu, dâu bể chập chùng
- Mẹ ơi nghĩ đến mà lòng xót xa
- Xót cho người, xót cho ta
- Trăm năm một kiếp, nở hoa mấy mùa.
-
- 23.3.2003
-
Như Lai Là Tình Yêu
- Lòng con mang một niềm tin trong sáng
- Tai lắng
nghe tiếng nhạc tự nơi Người
- Ôi Như
Lai, chánh pháp tuyệt vời!
- Bao thế
kỷ vẫn sáng ngời chân lý.
-
- Ôi Như
Lai, cuộc hành trình không nghỉ,
- Mỗi bước
Chân Thiện Mỹ nở ngàn hoa.
- Dưới
bóng Người vạn vật cất lời ca,
- Trong
ánh đạo chan hoà muôn sức sống.
-
- Như
Lai chính là mặt trời nóng bỏng,
- Là
tình thương trải rộng khắp ngàn nơi.
- Là Đại Hùng, Đại Lực, Đại Từ Bi,
- Là
gió mát đưa con về chánh niệm.
-
- Như
Lai đó, là biển sâu mầu nhiệm
- Là
tình yêu con đã kiếm tự bao giờ.
- Bể khổ
mênh mông không thấy bến bờ,
- Noi đuốc
tuệ con tìm ra chánh đạo.
-
- Bên Như
Lai con hướng về Tam Bảo
- Diệt
tham sân si, phiền não cõi vô thường.
- Hạnh
nguyện đem ánh đạo chiếu mười phương,
- Vui bất
tận trong tình thương Chư Phật.
-
- nxc
5-2002.
Về
trang Nghiên cứu & đối thoại tháng 4-2003
Home | Top Page | Về trang mục lục
|
. |
.......... |