
Hôm nay là ngày cuối tuần, nhưng Hoài Vy vẫn
không muốn nghỉ ngơi, viết vội để báo cho
độc giả tin sốt dẻo
Chúa Giêsu có vợ, đẻ con!
Không phải chỉ có nhà văn Hi-lạp
Nikos Kazantzaki trong tác phẩm “Sự Cám Dỗ Sau Cùng của Chúa Giêsu” (The
Last Temptation of Christ), hay nhà đạo diễn Scorsese hơn mười năm trước đây
đã dàn dựng lại tác phẩm đó, cho Giêsu làm tình say đắm với Mary Magdalene. Dĩ nhiên, nhà nước Vatican chống
đối văn hào N. Kazantzaki quyết liệt, xếp tên ông vào danh sách những
tác giả bị cấm đọc (cho dân Công giáo); phim The Last Temptation sau
này thì bị giáo hội xúi tín đồ biểu tình tẩy chay ở Mỹ. Càng chống
càng hấp dẫn người đi xem phim.
Mới đây cuốn tiểu thuyết (tạm dịch) “Mật
Mã của Da Vinci” (The Da Vinci Code) của Dan Brown đã gây sôi nỗi dư luận
thế giới Âu Mỹ, và trở thành một cuốn sách bán chạy nhất trong vòng
xuất bản năm đầu. Ông Dan Brown nói, dù là tiểu thuyết hư cấu nhưng
được dựa trên các sự kiện lịch sử đã được một số nhà khoa học
xác nhận trong các công trình nghiên cứu về Kinh thánh và lịch sử. The
Da Vinci Code không chỉ bán chạy vì tính cách hấp dẫn của tiểu thuyết
mà còn đưa ra một nghi án mới: Giêsu lịch sử là một người đàn ông
đã có vợ, có con, và hậu duệ thuộc dòng dõi của ông vẫn còn tồn tại
tới ngày hôm nay.
Nói là “nghi án” thật ra chỉ để
dành cho những con chiên ngoan đạo, những bậc trí giả còn giữ sự mị
dân mà thôi. Nếu chúng ta biết so sánh giữa hành động yêu đương lạc
thú của ông Giêsu từ tiểu thuyết cũng như phim ảnh của “The Last
Temptation of Christ” đến chuyện thực ở đời là ông Giêsu có vợ có con
đâu có chi khác nhau? Chẳng lẽ ông Giêsu đã chăn gối với Mary rồi thôi,
hay Mary lỡ có bầu thì ông chạy làng vô trách nhiệm? Đó là lý lẽ
thông thường. Nhưng bà Elizabeth Vargas (phóng viên truyền hình chủ chốt của
đài ABC) không muốn dừng lại ở lý lẽ thông thường, bà đi làm một cuộc
điều tra, phỏng vấn tận nơi, từ Đất Thánh (Holy Land) tới Ý,
Tô-cách-lan, Pháp và các khu vực khác trên thế gới liên quan tới Kinh
thánh và cuốn sách trên. Công trình này là một giá trị không thể chối
từ.
Con người thế gian có thói quen hay
xưng tụng kẻ mình tôn kính là vị Thánh, bắt ông Thánh phải sống khác
người thường. Cái chuyện bình thường nhất của con người là nhu cầu
sinh lý: ăn, ngủ, bài tiết, làm tình. Ba thứ kia thì không khác được, vì
một con người không ăn-ngủ-bài tiết là con người bằng gỗ, riêng cái
mặt “làm tình” thì bắt nhịn. Cho nên mấy ông đảng viên, cán bộ Cần
Lao Nhân Vị trước đây đã cho ông Ngô Tổng thống của họ lúc nào cũng
còn “trinh tiết”. Có trinh tiết ông Ngô Tổng thống mới trở thành Ngô
Chí sĩ!
Theo Hoài Vy, một ông Thánh là người
biết hy sinh cả cuộc đời để đấu tranh cho khát vọng của một dân tộc
bị trị, bị nô lệ, bị phân hóa trở thành một dân tộc độc lập, tự
do, thống nhất. Thỏa mãn được khát vọng này của hàng chục triệu người
dân, người đó đủ xứng đáng làm một vị Thánh Dân tộc của họ, nước
khác có công nhận điều này hay không là quyền của người ta. Đứng ở
quan điểm này, Hoài Vy thấy Chúa Giêsu chưa thực sự xứng đáng làm vị
Thánh của dân tộc Do thái, vì dân tộc Do thái từ ngày bị La mã cai trị,
áp bức vẫn cứ triền miên đau khổ mấy chục thế kỷ cho đến năm 1948 mới thực sự có một
mãnh đất để dung thân, nhưng lại do kẻ khác mang lại cho mình. Nhưng vì
ngày xưa, Giêsu đã bị đế quốc
Tại sao có tựa đề “The Da Vinci
Code”?
Có lẽ
để vừa lôi cuốn độc giả, vừa làm tiền đề để tiểu thuyết hoá
các sự kiện lịch sử chung quanh đạo Kitô giáo, Dan Brown đã xử dụng tới
các “mật mã” trong bức tranh “Buổi Tiệc Ly” (The Last Supper – nói
theo cách dịch của tín đồ Công giáo) của Leonardo da Vinci.
The Last Supper là bức tranh vĩ
đại, vẽ trên tường của tu viện Đa Minh (the Dominician) Santa Maria delle
Grazie ở Ý, bằng sơn dầu. Da Vinci phải mất bốn năm (1495 đến 1498) mới
vẽ xong bức tranh này. Về sau , bức tranh bị hư hại nặng, người ta phải
bỏ mất 20 năm công sức để tái tạo lại nó. Cũng như bao nhiêu nghệ
nhân khác, khi vẽ, Leonardo da Vinci dựa trên một số tri thức của mình về
câu chuyện ‘Tiệc ly’ trong Kinh thánh, dùng ấn tượng rồi phác họa,
mô tả, ẩn dụ một vài suy tưởng mà người họa sĩ gửi gắm vào tác
phẩm. Dưới đây là một số điểm nhận xét từ bức tranh, mà một số
nhà nghiên cứu cho là “mật mã” (code) của Da Vinci như sau:
Tiệc ly là ban đêm, tranh vẽ diễn
tả ban ngày
Trong sách Phúc âm Thánh Gioan (Book
of John 13:21) nói rằng Buổi Tiệc Ly là vào ban đêm. Tuy vậy,
để vẽ một cảnh ban đêm, tương phản với hai màu sáng / tối rất khó
gây ấn tượng, nên Da Vinci phải chọn lựa cảnh ấy vào ban ngày (nhìn
qua cửa sổ).
Giêsu và môn đệ ăn bánh mì và
cá?
Theo các sách Phúc âm của Gioan,
Ma-thi-ơ, Mác, và Luca (John, Mathew, Mark, Luke), như ở Luke 22:15, họ ăn lễ
Vượt (Passover, lễ ăn mừng dân Do thái thoát nô lệ ở Ai-cập) kéo dài,
nhưng căn cứ vào bức tranh thì không thể có chuyện đó, vì lễ Vượt là
phải xảy ra vào Tối Mai. Theo các đoạn
văn trong nhiều Kinh thánh khác nhau đề cập rằng, lễ Vượt chỉ mới
được sửa soạn thôi, chưa thực sự là một buổi ăn tối. Khi môn đệ
hỏi Giêsu về lễ Vượt, thì Giêsu su biết rằng mình sẽ bị đóng đinh
vào lúc đó. Vì vậy, trong bức tranh Buổi Tiệc ly, các ổ bánh mì
được trình bày dưới dạng còn nhồi bột (fluffy with yeast, not flat), và
Giêsu và môn đệ ăn cá thay vì ăn thịt
cừu.
Vào thời kỳ ấy đã có bàn tiệc
dài?
Vào thời Giêsu, chưa có xuất hiện
những bàn tiệc lớn, dài như trong hình vẽ. Đúng ra Giêsu và môn đệ phải
ngồi xoay quanh với nhau trên một loại ghế dựa lưng vào thời ấy, thích
hợp cho việc tiêu hóa những thức ăn, rượu nho. Nhưng Da Vinci phải trình
bày theo bức vẽ khác đi, để cho giới thưởng ngoạn vào thời kỳ Phục
hưng (Renaissance) có thể hiểu được những nét mô tả về nét mặt, phản
ứng tâm lý, cá tính của từng nhân vật.
Bàn tay và con dao bí mật
Nhìn vào gã đàn ông màu vàng về
bên phía cùng trái, ta thấy có bàn tay trái giơ lên trời, dưới bàn tay
đang cầm một con dao. Theo các nhà phân tích, Leorado da Vinci muốn diễn tả
quyền lực của giáo hội Catô vào thời kỳ trước đó rất ghê gớm, ai
chống lại giáo hội thì bị giết.
Không có Cốc lớn uống rượu
thánh (Chalice)
Theo trong các sách Kinh thánh, trong Buổi
Tiệc Ly, Giêsu và môn đệ chuyền tay nhau cốc rượu lớn để uống
chung. Nhưng trong bức tranh, ở trên bàn mỗi người đều có một cốc rượu
nhỏ. Theo Da Vinci, một cốc rượu lớn chuyền tay nhau uống chung chỉ là
biểu tượng chứ không phải là việc có thực.
“Code” quan trọng nhất: Mary Magdalene ngồi bên phải của Giêsu
“Mật mã” này chính là đề tài mà Dan Brown đã dùng
để làm đề tựa cho cuốn sách của ông: The Da Vinci Code. Theo Kinh
thánh, người ngồi bên phải của Giêsu là thánh Gioan (John). Thế nhưng
trong bức tranh, người bên phải Giêsu có những biểu tượng rất nữ tính,
tay nắm chặt bàn tay Giêsu, âu yếm. Nhân vật ấy không thể là thánh
John, mà chính là Mary, người tình và là người vợ của Giêsu
Một chương trình truyền hình tài
liệu lịch sử đáng theo dõi.
Tác giả cuốn
tiểu thuyết The Da Vinci Code nói rằng, ông đã dựa vào những sự kiện
lịch sử thật để dàn dựng nên tiểu thuyết, chứ không phải là tưởng
tượng để chứng minh rằng, Mary Magdalene là vợ của Giêsu. Sau khi Giêsu bị
đóng đinh, bà Mary chạy trốn khỏi Jerusalem, đến nước Pháp; ở đấy hậu
duệ của Giêsu kết hôn với một gia đình quý tộc Pháp... Câu chuyện
này đã được giữ kín, bởi một hội kín có tên là “Priory of Sion”,
mà trong đó có các hội viên có tiếng tăm như Sir Isaac Newton, Leonardo da
Vinci...
Các nhà tiểu thuyết có sách bán
chạy nhất trong quá khứ như Nelson DeMille, Clive Cussler, Harlan Coben, Vince
Flynn... đã phát biểu trong tinh thần chung về The Da Vinci Code như sau
: Đây là cuốn sách hấp dẫn, hoàn hão nhất về bí mật lịch sử của
một âm mưu. Đã đọc vài trang thì không thể nào bỏ cuốn sách xuống
được nữa. Dan Brown đúng là bậc thầy về tiểu thuyết.
Như vậy thiên phóng sự tài liệu
điều tra của E. Vargas để hổ trợ, chứng minh cho cuốn tiểu thuyết của
Dan Brown phù hợp với lịch sử có thật càng thêm phần hữu ích. Hoài Vy
tin tưởng trong thời gian tới, các nhà nghiên cứu về lịch sử, tôn giáo
của Giao Điểm sẽ đề cập đến vấn đề này rõ hơn nữa, nhưng ngay lúc
này đây, quý độc giả đừng quên chuẩn bị một cuốn băng video cassette
VHS, hay CD để thu hình chương trình phóng sự giá trị này trong ngày 3/11 sắp
tới.
(Bài viết này được viết bằng sự
tổng hợp từ các bản tin và các nguồn tài liệu khác nhau.

© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: hopthu@giaodiem.net