
Phạm Phú Bổn
Bốn bản văn
Ngày thứ hai, 20 tháng 10 năm 2003, nhật báo
Người Việt (phát hành tại thành phố Westminster, bang California) có đăng
trong phần Diễn Đàn một bài dịch của tác giả Lâm Lễ Trinh. Nội dung
bài dịch là buổi “Mạn đàm với cựu điệp viên CIA Yung Krall “ (tức
bà Đặng Mỹ Dung) với tiêu đề trong ngoặc kép là “Hoàng Văn Hoan, Kẻ Tử Thù Của Lê Duẫn, Tiếp
Tôi Tại Bắc Kinh”.
Cuối bài viết, ở trang B10, là phần bàn
thêm của dịch giả được in nghiêng với nguyên văn như sau:
Mác, Lê, Mao
và Hồ thuộc vĩnh viễn về quá khứ. CSVN hiện là một giỏ cua. Giải
pháp của họ không phải là giải pháp dân tộc. Vì thế, thất bại là
chuyện chắc. Hình ảnh lưu vong của Hoàng Văn Hoan nhắc lại sự rạn nứt
trong hàng ngũ cộng sản Bắc Việt đã nổ lớn ngay từ lúc Hồ còn sống.
Hiện nay, tình trạng chia rẽ và đối kháng bên trong nghiêm trọng hơn trước
bội phần. Từ trên nửa thế kỷ, Đất nước càng băng hoại và lún sâu
vào vũng lầy chậm tiến. Chưa thấy lối thoát. Trông chờ cộng sản tự
sửa đổi là một ảo vọng ! Hòa hợp, hòa giải chỉ là độc kế của các tên cướp khoác áo nâu sồng sa vào
ngỏ cụt. (Phần in đậm nhấn mạnh là của PPB).
Ông Lâm Lễ Trinh, ngày xưa, là Bộ trưởng Nội
vụ hét ra lửa dưới thời Đệ nhất Cọng hòa. Đến bây giờ ông vẫn
còn nổi tiếng vì hành xử bất minh trong vụ án bức tử thiếu tướng Hòa
Hảo Lê Quang Vinh (tức Ba Cụt). Từ sau năm 1975, tại hải ngoại, ông viết
nhiều bài phân tích rổn rảng về nội tình đảng Cọng sản Việt Nam, và
lần nào (nhất là sau những kỳ họp đại hội đảng CSVN) cũng đoan quyết
là đảng nầy sẽ tan vỡ vì mâu thuẫn nội bộ nhưng đã chẳng bao giờ
trúng cả. Ông cũng dịch nhiều bài báo hoặc phân đoạn (của sách) của
các tác giả ngoại quốc. Ngoài ra, ông còn viết nhiều bài binh vực chế
độ Ngô Đình Diệm mà ông cho là nguyên nhân của sự sụp đổ chế độ
độc tài giáo trị nầy, một phần lớn, là do phong trào đấu tranh cho bình
đẳng tôn giáo của Phật giáo năm 1963.
Lời bàn thêm của ông trong bài dịch nói
trên, nhất là cụm từ “các tên cướp khoác áo nâu sồng”, đã
tức khắc gây nên một làn sóng công phẫn trong và ngoài giới độc giả
của báo Người Việt. Do đó, chỉ một ngày sau, vào ngày 21 tháng 10, báo
nầy đã phải đăng lời “Minh Xác của Nhật
báo Người Việt” ở đầu trang A2 như sau:
Trong số
báo ngày hôm qua, 20 tháng Mười 2003, Nhật Báo Người Việt đã đăng trong
mục Diễn Đàn một bài do tác giả Lâm Lễ Trinh gửi đến. Trong bài này,
tác giả đã dịch một phần cuốn hồi ký của Yung Krall, được in từ
trang B-6 và tiếp theo nhiều trang khác. Tuy nhiên, sau bài dịch trên, ông
Lâm Lễ Trinh đã viết thêm một đoạn bình luận với ý kiến của riêng
ông trong đó có câu chót, in trên trang B-10 như sau: “Hòa hợp, hòa giải
chỉ là độc kế của các tên cướp khoác áo nâu sồng sa vào ngỏ cụt”
Khi nói tới
“khoác áo nâu sồng” trong tiếng Việt Nam, mọi người thường hiểu đó
là các tu sĩ Phật Giáo. Vì vậy câu trên có thể ám chỉ một số tu sĩ Phật Giáo mà vì
không nói rõ ràng đầy đủ nên có thể xúc phạm tới rất nhiều vị tăng
ni. Trước hết, Nhật Báo Người Việt xin minh xác ý kiến trên do tác giả
bài báo nêu lên không phải là ý kiến của nhật báo nầy. Mặc dầu trang
Diễn Đàn là nơi đăng tải nhiều ý kiến và quan điểm khác nhau, chúng
tôi không bao giờ ủng hộ một ý kiến có tính cách xúc phạm đến một
tập thể tôn giáo như vậy.
Chúng tôi
xin quý vị độc giả tha lỗi sơ suất đã không đọc đầy đủ các hàng chữ trong
bài lai cảo của một tác giả từng cộng
tác lâu năm với báo này. (Phần in đậm nhấn mạnh là của PPB).
Ai cũng biết ông Đỗ Ngọc Yến là đầu não
của nhật báo nầy. Ông vừa ở trong Hội đồng Quản trị vừa là Tổng
Giám đốc Điều hành của công ty Nguoi Viet
News, Inc., cơ quan xuất bản ra Nhật Báo Người Việt mà ông cũng là Chủ
nhiệm. Và ai cũng biết ông là một tín đồ Công giáo, đồng đạo của
ông Lâm Lễ Trinh.
Cho nên, ngay cả khi tác giả câu “các tên cướp khoác áo nâu sồng” là
ông Lâm Lễ Trinh chưa lên tiếng giải thích gì cả thì
nhật báo của ông đã vội “cứu bồ” liền: “Bồ” tôi chỉ muốn
“ám chỉ một số tu sĩ Phật giáo” thôi, và biện hộ cho ông Lâm Lễ
Trinh là đã “không nói rõ ràng đầy đủ”. Ngoài ra, để tự bào chửa,
nhật báo Người Việt còn giả vờ xưng tội là “không đọc đầy đủ”
dù đoạn bình luận của ông Lâm Lễ Trinh rất ngắn và đã được đặc biệt in nghiêng để dễ
đập vào mắt độc giả. Phải cho đến cuối bài Minh Xác, nhật báo Người
Việt mới thành thật khai báo là giữa nhật báo nầy và ông Lâm Lễ Trinh
đã có quan hệ “cộng tác lâu năm”. Thì ra là như vậy ! Cộng tác lâu
năm thì không đồng tình cũng đồng chí thôi.
Tuy nhiên, dù đồng lõa, nhật báo Người Việt
đã nhanh chóng nhận ra và “xin tha lỗi sơ suất” thì cũng là điều đáng
khen biết ... nhanh trí !
Một tuần sau, ngày 28 tháng Mười, nhật báo
Người Việt lại cho đăng “Thư Minh Xác Của
LS Lâm Lễ Trinh” ở cùng một vị trí với Lời Minh xác của Nhật
Báo Người Việt một tuần trước đó ở trang A2 với lời lẽ như sau:
Tòa soạn
Người Việt nhận được thư minh xác của LS Lâm Lễ Trinh liên quan đến
lời minh xác của Nhật Báo Người Việt đối với bài báo nhan đề “Mạn
Đàm của Tôi Với Yung Krall” nguyên văn điện thư như sau:
Tôi ngạc
nhiên đọc trong số Người Việt sáng 21/10/2003, nơi trang A2 lời Minh Xác của
quý báo về câu “Hòa Hợp, Hòa Giải chỉ là độc kế của các tên cướp
khoác áo nâu sồng sa vào ngõ cụt (trích trong Mạn đàm của tôi với Yung
Krall) vì cho rằng câu này “xâm phạm đến các tu sĩ Phật giáo”.
Tôi nghĩ không
thể (và không nên) tách câu này ra khỏi 5
câu phía trên trong phần kết luận của tôi vì danh từ “tướng cướp”
rõ ràng là để chỉ nhà cầm quyền Cộng
Sản Việt Nam hiện nay chứ không ai khác. Còn câu “khoác áo nâu sòng”
chỉ có nghĩa là Cọng Sản dùng tôn giáo
Quốc Doanh để kêu gọi hòa giải bịp bợm và một chiều, điều mà dư
luận CHÂN CHÍNH – trong cũng như ngoài nước – không thể chấp nhận
được. Tôi không bao giờ có ý biếm nhẽ người CHÂN TU, bất luận thuộc
tôn giáo nào. Giải thích câu “Hòa Hợp hòa giải v.v...” nói trên theo
cách khác để phao vu tôi nhắm riêng vào Phật Giáo (CHÂN TU) là một sự
giải thích lệch lạc và đáng tiếc. (Chấm hết điện thư). (Phần
in đậm nhấn mạnh là của PPB).
Trong khi đó thì lẫn lộn trong các mẫu quảng
cáo của Digital Graphic Printing, L&L Printing, San Hiển Huỳnh Realty &
Mortgage, Skynet Financial ở nửa dưới trang B2, nhật báo Người Việt cho đăng lá “Thư Ngỏ Gửi Cựu Luật Sư Lâm Lễ Trinh”,
trình bày theo format đăng có trả tiền:
Báo Người
Việt ngày 20-10-2003 có đăng bài dịch của ông nói về Hoàng Văn Hoan và
Lê Duẫn, trong đoạn kết với ý kiến riêng của ông ở trang B 10 có câu:
“Hòa hợp, hòa giải chỉ là độc kế của các tên cướp khoác áo nâu sồng
sa vào ngỏ cụt”
Tôi vô
cùng ngạc nhiên khi đọc thấy những lời nói hỗn láo của ông đối với
chư Tăng Ni Phật Giáo. Ngạc nhiên hơn nữa bởi vì câu kết luận đó không liên hệ gì đến toàn thể nội dung
bài viết. Ngạc nhiên vì một người có học vị như ông Lâm Lễ Trinh
sao lại tỏ ra thiếu trí thức khi dùng những lời lẽ vô lễ như vậy đối
với một tôn giáo; Ngạc nhiên vì đạo Phật cũng là đạo Tổ tiên của
ông, đạo Công giáo La Mã là đạo ông mới
gia nhập năm 1958 mà thôi. Rất tiếc câu kết luận lăng mạ và bất
kính mà ông đã viết trên đây nhằm vào thời điểm lễ giỗ của vị ân nhân của ông.
Kính chào
ông – Quận Cam, ngày 24-10-2003 – Trần Vĩnh Long. (Phần in đậm nhấn
mạnh là của PPB).
Cho đến thời điểm viết bài nầy, 1 tháng
11 năm 2003, bốn bản văn trên là toàn bộ những dữ kiện công khai của sự
cố mà người viết bài nầy, một độc giả ở xa của nhật báo Người
Việt, gọi là Sự Hèn hạ và Ngu xuẩn của ông Cựu Bộ trưởng Nội vụ
(Đệ nhất Cọng hòa) Lâm Lễ Trinh.
Ba suy nghĩ
1- Trước
hết là suy nghĩ về hai chi tiết rất sâu sắc của ông Trần Vĩnh Long về
cấu trúc văn hóa và căn cước chính trị của ông Lâm Lễ Trinh. Ông theo
đạo Công giáo La Mã vào năm 1958, thời điểm cực thịnh của hiện tượng
“theo đạo có gạo mà ăn” dưới nền
Đệ nhất Cọng hòa. Đó cũng là thời điểm khi chính quyền Ngô Đình Diệm
bắt đầu tiến hành ý đồ Công giáo hóa miền Nam qua hai chính sách đàn
áp trù dập Phật giáo, lực lượng văn hóa nền móng và đa số của xã hội
Việt Nam; và phân phát đặc quyền đặc lợi cho những người đồng đạo
Công giáo cả ở trong lẫn ngoài chính quyền. Các kế sách Dinh Điền, Khu
Trù Mật, (và sau nầy là Ấp Chiến Lược); các tiêu chuẩn kỳ thị về
tôn giáo trong chính sách nhân dụng của bộ máy hành chánh và quân đội,
trong các lãnh vực kinh tế, giáo dục, xã hội, và quốc phòng, ... đã làm
cho không thiếu người từ bỏ truyền thống tâm linh của dân tộc, đổi
đạo để tìm bổng lộc và/hoặc để bảo toàn mạng sống.
Ông Lâm Lễ Trinh đổi đạo đúng vào thời
gian đó! Và ông đã làm đến chức Bộ trưởng bộ Nội vu, một chức vụ
cực kỳ quan trọng trong một chế độ độc tài với mạng lưới công an
mật vụ dày đặc của miền Nam. Chế độ Diệm sụp đổ vì đi ngược
thời đại và phản lại lòng dân nhưng ông Lâm Lễ Trinh thì cứ một
lòng căm thù Phật giáo. Sau kế hoạch Nước Lũ tàn bạo của vợ chồng
Ngô Đình Nhu vào đêm 20-8-1963, toàn bộ cơ cấu và nhân sự lãnh đạo của
Phật giáo Việt Nam hoàn toàn bị tê liệt trong ngục tù để nhường chỗ
cho các lực lượng chính trị của quân và dân miền Nam tiếp tục cuộc
đấu tranh chống độc tài. Nhưng ông Lâm Lễ Trinh bị đui mù lịch sử,
cho nên trong một kết luận không liên hệ gì đến chủ điểm bài dịch
(là mâu thuẫn nội bộ giữa các nhân sự lãnh đạo trong đảng CSVN), ông
không kiểm soát được nên bật miệng “phán” một câu về vấn đề hòa
hợp hòa giải dân tộc, do đó làm hiển lộ ám ảnh chính trị thầm kín
của ông giữa lúc Phật giáo đang hồi tưởng về 40 năm trước, mùa Pháp
nạn dưới chế độ Ngô Đình Diệm. Ám ảnh bệnh hoạn đó là bọn cướp
Phật giáo khoác áo nâu sòng lật đổ Cụ và chủ trương hòa hợp hòa giải
nên hôm nay ông mất nước và mất luôn cái hào quang Bộ trưởng hét ra lửa
của ông.
Hòa hợp hòa giải dân tộc là một cống hiến
văn hóa của Phật giáo cho nhân dân hai miền Nam Bắc Việt Nam trong lòng cuộc
chiến đang tàn phá đến cùng cực tổ quốc. Phật giáo đồ không muốn
có chiến tranh, nhất là chiến tranh do ngoại bang ủy nhiệm trên thân xác
người Việt, nên đã đề nghị một giải pháp của người Việt, hóa giải
hận thù giữa người Việt và cho hòa bình của nước Việt. Ông lấy cái
văn hóa “đổi đạo” và miếng đỉnh chung chính trị của ông để đánh
giá nội dung cao quý và hùng vĩ đó của Phật giáo thì chẳng khác gì se sẻ
mà chê phượng hoàng sao được ông Bộ trưởng ơi !
2- Suy
nghĩ thứ nhì là hai lời ngụy biện xảo trá của ông Lâm Lễ Trinh trong Lời
Minh Xác:
Luận cứ thứ nhất của ông là tính liên
hoàn và thống nhất của mạch văn nên không thể tách rời 5 câu trước với
từ “tướng cướp” được. Do đó, từ “tướng cướp”, theo ông Lâm
Lễ Trinh, phải được hiểu là “nhà cầm
quyền Cọng Sản hiện nay”. Khổ nỗi danh từ “tướng cướp” lại
không thể tách ra khỏi thuộc từ “khoác áo nầu sồng” được. Và khi
đếm ngược lại 5 câu trước, ta thấy có 2 ý chính là “nhà cầm quyền
hiện nay” đang làm đất nước chậm tiến thất bại, và nội bộ đảng
Cọng sản thì đang rạn nứt chia rẽ. Còn câu sau thì rõ ràng cảnh báo người
đọc đừng nghe lời “các tướng cướp nâu sồng” mà hòa hợp hòa giải
với “nhà cầm quyền hiện nay”. Đó là hai chủ thể “tướng cướp”
và “nhà cầm quyền” khác nhau, hai tập hợp tách biệt, không thể ngụy
biện rằng hai tập hợp đó là một được. Vậy thì ông muốn nói “các tướng cướp mặc áo nâu sồng”
đó là ai thì cứ công khai nói ra chứ xảo trá tráo bài ba lá vụng về
làm gì hỡi ông Lâm Lễ Trinh ?
Điều này lại càng rõ ràng khi ông dùng luận
cứ thứ nhì, cho rằng “khoác áo nâu sồng” là “Cọng sản dùng tôn giáo quốc doanh để kêu gọi
hòa giải bịp bợm”. Trước hết , trong tiếng Việt, danh từ “tướng cướp” viết liền với
thuộc từ “khoác áo nâu sòng” thì vẫn là một thực thể (entity) mà
thôi, không thể hiểu từ “tướng cướp” là định chế cầm quyền riêng,
còn “khoác áo nâu sồng” là định chế tôn giáo riêng ra được. Thứ đến, ngay cả ngu xuẩn dùng
như thế thì sao không gọi thẳng từ “tôn giáo quốc doanh” ? Hay “bọn
bán nước khoác áo quạ đen” để chỉ Công giáo quốc doanh, mà lại
dùng một biểu ngữ mà ai cũng biết là để độc nhất chỉ các Tăng Ni
Phật giáo. Dấu đầu mà lòi đuôi, như con chó Pavlov phản ứng có điều
kiện, ông đãrơi mặt nạ của người nghiên cứu chống Cọng “khách
quan” để lộ ra bộ mặt hận thù Phật giáo thâm căn cố đế của ông.
Câu viết của ông, “các tướng cướp mặc áo nâu sòng” sẽ
đi vào lịch sử dân tộc Việt Nam như câu nói để đời khác của Linh mục
Hoàng Quỳnh, “thà mất nước chứ không thà mất Chúa”.
3- Suy
nghĩ thứ ba là qua ứng xử chính trị và hoạt động trí thức của ông
Lâm Lễ Trinh, một trí thức Công giáo có vai vế, lại quan tâm và thường
lập thuyết về các vấn đề chiến lược có quan hệ đến Việt Nam, ta
thấy rõ ông tiêu biểu cho một số khá đông những tín đồ Công giáo
già nua đã từng nhận ơn mưa móc của chế độ Diệm, và nay đang khống
chế các công cụ truyền thông trong các cộng đồng người Việt, để
trao lại mối hận thù Phật giáo (mà ông Diệm từng trối trăn là tôi chết
thì hãy trả thù cho tôi) cho thế hệ Công giáo tương lai.
Những ai còn có ý định hợp tác với những
người Công giáo như ông Lâm Lễ
Trinh để mưu đồ chuyện chống Cọng, nhất là những Tăng Ni Phật tử hồ hởi liên tôn chống Cọng, xin đừng
xem nhẹ câu viết chắc nịch và lời minh xác xảo trá của ông Lâm Lễ
Trinh. Lịch sử sẽ lập lại cho những ai không học được bài học của
lịch sử đấy.
Và hai lời kết luận rất ngắn ...
Ông Lâm Lễ Trinh dốt về lịch sử nước ta
thì không nên trách, cố gắng học hỏi thêm thì có ngày sẽ khá ra. Nhưng
ông lại bóp méo lịch sử để nuôi dưỡng hận thù giữa đồng bào với
nhau thì tội xảo trá đó không thể không vạch ra được. Ngoài ra, ông hận
thù Phật giáo Việt Nam thì cứ lương thiện và can đảm nói thẳng ra, tại
sao lại xảo ngôn minh xác “không biếm nhẽ
người chân tu” thì ông hèn thật. Đó là kết luận thứ nhất về
hành xử và não trạng Lâm Lễ Trinh.
Kết luận thứ hai là ông hèn hạ và xảo
trá như thế thì vì cẩn trọng và chính xác trong lúc viết, tôi đã không
thể đặt tựa đề cho bài viết nầy câu gì khác ngoài tựa đề SỰ HÈN HẠ VÀ XẢO TRÁ CỦA ÔNG CỰU BỘ TRƯỞNG NỘI VỤ (ĐỆ
NHẤT CỌNG HÒA) LÂM LỄ TRINH.

© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: hopthu@giaodiem.net