
Minh Mẫn
Sau 1975, giáo
hội Kitô La mã im hơi lặng tiếng trước những vụ tu sỹ của họ bị tống
giam, tài sản bị trưng thu tại VN, họ gởi phái đoàn sang gặp chính phủ
để ngoại giao, thương lượng, viện trợ trong thầm lặng. Mặt ngoài một
số bất lợi về phía họ trông thấy, nhưng 28 năm qua, họ thành công một
số mặt trong sinh hoạt cộng đồng phát triển tín đồ, tấn phong chức sắc,
các thánh tử đạo, hối lộ, lũng đoạn cán bộ thoái hóa, mua chuộc sử
gia minh oan Kitô giáo VN, phục
hồi công trạng những tên Việt gian bán nước nội địa lẫn ngoại quốc,
tung tài liệu bội lọ PG, lợi dụng phương tiện truyền thông và vận
chuyển nhà nước trong dịp giáng sinh, và thậm chí họ thành công ngoài dự
kiến khi Lê Khả Phiêu và Nguyễn Di Niên đích thân đến tòa thánh La mã
xác nhận việc Vatican bổ nhiệm hai tổng
giám mục chánh tòa tại VN là hợp pháp, rồi đây họ sẽ còn nhiều
thành công bằng mọi thủ đoạn ranh ma mà chính nhân quân tử không ngờ tới.
Cái khó hiểu,
trong thế giới CS trước đây luôn cảnh giác và ngăn cản sự bành trướng
tôn giáo. VN cũng có nhiều bài học về
những hậu quả của Kitô giáo đem lại cho thế giới và tại VN cho dân tộc
VN trong thời Trịnh Nguyễn. Pháp thuộc, ngay cả các tổ chức đấu tranh
cho dân tộc, những đau thương , thất bại và khó khăn khi chống lại ngoại
xâm, bài học lịch sử đó chưa qua trang mới, thế mà Nhà nước VN hiện
nay luôn nhượng bộ lấy lòng Vatican, phải chăng VN sợ Vatican mượn
tay đế quốc vu khống như một Saddam Iraq! Nhưng VN cũng đâu gặp dễ
dàng, mặc dù nhiều nhượng bộ khi
bang giao với các nước tư bản? VN luôn nhượng bộ nầy đến biết điều
khác mà vẫn không vơi đi mọi áp lực
từ bên ngoài. Các vụ phong
thánh cho Việt gian, tấn phong cho thành phần đầu gấu, tuy VN có phản ứng,
nhưng lấy lệ, đâu vào đó, và bây giờ, một chiêu thức mới, chiêu thức
một ăn một thua mà mở đầu tấn phong Hồng y cho Phạm Minh Mẫn, chuẩn bị
bổ cử giáo hoàng một khi giáo hoàng đương nhiệm chầu chúa, ta cũng
chưa quên giáo hoàng đương nhiệm gốc Ba lan được chọn lựa, tính toán
kỷ lưỡng giữa mafia tài phiệt chính trị Roma và Mỹ, một ván bài ngoạn
mục làm tan rã CS Ba lan, bây giờ, cũng chiêu thức đó, bổn cũ soạn lại,
áp dụng cho VN ? Rất tiếc,
nhà nước VN không đủ can đảm áp dụng chế tài cứng rắng đối với tổ
chức chính trị quốc tế có nợ máu với nhân loại nói chung và VN nói
riêng như Anh quốc, Nga và một số nước từng là nạn nhân của Kitô giáo La
mã,cái thế nhân nhượng dung hòa tự trói tay, lùi dần dến miệng hố,
không những một thể chế bị hủy diệt, rồi đây một VN nội chiến tắm
máu vì tranh chấp và thù hận, 80% dân số VN là PG cũng là đối tượng thù
hận của Kitô giáo La mã,
không tránh khỏi một Đông Timor, một Indonesia, và xã hội bất ổn tang thương
nát bấy như một số nước trên thế giới hiện nay, ngược lại, đáng
ra Phật giáo không là vấn đề gút mắc quá đáng đối với chính sách
nhà nước, trở thành vấn đề tai tiếng vô lý, đó là cái cớ để hoạt
đầu chính trị quốc tế lợi dụng, HT Huyền Quang đã ý thức được vấn
đề đó, nên biết vận dụng thời thế để mở trói giữa đôi bên, nhưng
rất tiếc HT Quảng Độ không thấy được mối đe dọa lâu dài, HT QĐ là
nhà văn hóa, không thấy tầm nhìn chiến lược của thủ đoạn chính trị,
thêm vào đó tính cương trực và cố chấp, nên quá khứ thù hận cứ dai
dẳng, đưa đến hành động bế tắc cho đôi bên, mà đáng ra, lúc nầy PG
không nên trở thành lợi thế cho những hoạt đầu chính trị từ bên
ngoài lợi dụng, không nên làm cái bung xung mở đường cho Kitô giáo La mã
đối với VN. HT HQ ý thức được PG phải làm gì trong tình thế mới khi mối
đe dọa từ bên ngoài lãnh thổ VN, nhưng HT không thể tự do hành động
khi HT QĐ kèm sát, ngài thẳng thừng dứt khoát sẽ mang tiếng phản bội,
thiếu tinh thần đồng đội, nhưng theo sách lược của HT QĐ, chắc chắn
không những bế tắc, còn trở thành vết đen trong một gia đoạn lịch sử
nhất định. Có thể không thích một thể chế nào đó, nhưng không thể cản
trở bước tiến phát triển của dân tộc. Đành rằng do chủ quan và kiêu
binh sau hai đợt chiến thắng oanh liệt hai cường quốc, CS VN đã xem thường
PG trong buổi giao thời, không biết lắng nghe và tôn trọng ý kiến của
PG, nên từ một vết xước nhỏ, đã trở thành một ung nhọt, đưa đến
ung thư như hiện nay, nhưng cũng thông cảm rằng, lúc bấy giờ, vừa thu hồi
độc lập, tái thống nhất đất nước, ổn định xã hội, không đủ kiên
nhẫn giải quyết công chuyện một cách ôn hòa từ tốn nên nhà nước dùng
quyền lực trấn áp, rất tiếc dân trí miền Nam không như miền Bắc, tu sỹ
có ăn học, PG miền Nam đã trải qua nhiều thời kỳ tranh đấu, nên bạo
lực không giải quyết được tinh thần uy vũ bất năng khuất của PG, cái
xử sự không phải trong buổi đầu đó, đã trở thành cái khó khăn mãi
đến ngày nay. Nhà nước đã biết lỗi, đã có nhiều nhượng bộ, cần có
sự đoàn kết để đối đầu nhiều khó khăn trước mắt mà những kẻ
thất sũng, những nước cựu thù không muốn cho một VN trở thành con rồng
Châu Á
Ngày nay, nhà
nước không còn có cái nhìn chung tôn giáo là thuốc phiện, không còn võ
đoán mọi tôn giáo là phản động, bán nước, tiếp tay cho giặc như nhau,
đã biết đâu là bạn, đâu là thù, đã biết tôn giáo nào xây dựng và
tôn giáo nào phá hoại phẩm cách con người, nhưng nhà nước chưa có sách
lược đúng để áp dụng cho từng loại tôn giáo. Trước đây cứng rắn
bao nhiêu, nay lại nhân nhượng bấy nhiêu, để rồi những thủ đoạn quốc
tế Mafia tôn giáo lại được nước lấn sân o ép, nhà nước lùi vào thế
bị động. Giả thử nhà
nước CS không còn lãnh đạo VN, một thể chế khác nắm quyền, liệu đế
quốc tôn giáo La mã và các cường quốc hiện nay có chấp nhận một giới
lãnh đạo phi Kitô giáo hay rồi
lại xách động gây rối, tuồng vũ khí vào VN, biến đất nước nầy thành
nơi tiêu thụ bom đạn, và nếu giới lãnh đạo mới là tín đồ trực thuộc
sự điều khiển của La mã, liệu 80% dân số ngoại đạo có được yên
phận hay sẽ thảm kịch mà Kitô giáo đã thực hiện trên thế giới 2000 năm
qua?
Đã đến lúc
nhà nước VN phải hành động, vì lợi ích dân tộc, trên nhiều mặt trận,
văn hóa, tôn giáo, giáo dục, chính trị và để duy trì an ninh đất nước,
vì sự tồn vong VN và nhất là nền văn hóa tổ tiên cá biệt; không khoan
nhượng kẻ thù bên ngoài, có chính sách đúng với từng tôn giáo bên
trong. Giáo dục cho
người dân biết đặt niềm tin đúng chổ nơi từng tôn giáo. Những sai lầm
của tôn giáo trong quá khư nên dung thứ, nhưng không có nghĩa làm cho người
dân không biết gì về bản chất của những tôn giáo bán nước. Phải hiểu
rằng đối với kẻ thù, nhân nhượng
là tự sát, thỏa hiệp là nhường sân cho địch. PG không phải là kẻ
thù của dân tộc, vì vậy phải xem PG là người đồng hành xây dựng đất
nước. Kinh nghiệm nhân loại qua hai thiên niên kỷ, Kitô giáo không là bạn
đồng hành của bất cứ dân tộc và thể chế nào, họ chỉ cộng tác trong một giai đoạn, vì họ
tự xem là hội thánh của thiên đường chứ không là bạn hữu của trần
thế, mọi quôc gia là phương tiện và mục đích mở mang nước Chúa, tạo
tài sản cho hội thánh, vì vậy, bang giao với Vatican là rước giặc vào
nhà, nhường quyền cho kẻ địch, nhà nước VN không phải không biết điều
này, nhưng nhà nước chưa tìm ra một sách lược hữu hiệu, trong khi đó
Vatican liên tục cấu kết với các cường quốc lấn ép, gây áp lực với
nhà nước VN, VN không còn thế dựa quốc tế, trong nước sự cố tôn
giáo là nỗi bức xúc chưa giải quyết xong, PG từng là linh hồn dân tộc,
nay chưa nhất quán giáo lượt góp phần xây dựng, lại tạo khó khăn tiếp
tay cho ngoại thù. Tóm lại,
chúng ta đều cảm thông sự tranh chấp nội bộ hiện nay giữa nhà nước
và PGTN, mỗi bên có cái lẽ phải riêng, cái khó xử riêng, cái thành kiến
riêng. HT QĐ vì mặc cảm và thành kiến quá khứ, tự ái lãnh đạo, HT HQ
vì tinh thần dân tộc và khó xử với tình đồng đội, nhà nước bế tắc
trong nội tình với PG và áp lực từ bên ngoài, nhưng đối với kẻ thù
chung của dân tộc, ta tin rằng sẽ có lối thoát dể chịu khi mỗi bên
nhân nhượng một ít! Chỉ có vậy, chúng ta mới rảnh tay đối phó mối
đe dọa to lớn triền miên của nhân loại, đó là tôn giáo mê tín, cuồng
nhiệt, phản khoa học và nô lệ hóa tinh thần con người, đang lăm le biến
VN thành một Philipin thứ hai, liệu thủ đoạn mới nhưng sách lược cũ đó
có thể thực hiện được khi mọi người dân đều ý thức trách nhiệm?
Nhà nước hiểu
rằng, bang giao nhận viện trợ, hứa hẹn, đi đêm, nhượng bộ với
Vatican là tự sát; Ba Lan, một bài học thấm thía vẫn còn trong thời đại
chúng ta!

© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: hopthu@giaodiem.net