
Hoàng Vũ Cuối
tháng 12/2004, Gs Trần Chung Ngọc cho công bố điện thư trao đổi giữa ông
và Tiến sĩ Lê Anh Huy trên mạng lưới Giao Điểm. Được biết Ts Lê Anh
Huy thách thức tranh luận với Gs Trần Chung Ngọc về “Thuyết Tiến Hóa”,
nhưng Gs Trần Chung Ngọc đã không chấp nhận tranh luận, vì ông cho rằng
việc đó phí thì giờ, vô ích. Trong các điện thư của Lê Anh Huy, tôi
chú ý một đoạn nguyên văn như sau: “Thuyết
Tiến Hóa là một atheist (spiritual) belief. Nó
cũng như thuyết Con Rồng Cháu Tiên vậy. Người
có học cũng như người bình dân, ai cũng có thể tin vào thuyết này. Trong bài “con rồng cháu tiên” tôi có viết
vấn đề spiritual belief nó nằm trong mặt phẳng tâm linh, sâu hơn, bao trùm
hơn, mặt phẳng tâm trí. Mặt phẳng
tâm linh không che mặt phẳng tâm trí…” Tôi tò mò muốn bíêt Lê Anh Huy viết gì về “Con Rồng Cháu Tiên”, về cái “mặt phẳng tâm linh” mà Lê Anh Huy vừa quảng cáo. Tôi đã tìm được bài “Truyền Thuyết Con Rồng Cháu Tiên” đăng ngày 23/12/2004 trên hoptinhhoply.org (http://hoptinhhoply.org/read.asp?Article_ID=231). Đọc
xong, tôi mới thấy Gs Trần Chung Ngọc hoàn toàn có lý khi từ chối tranh
luận với Ts Lê Anh Huy. Riêng
về phần tôi, nếu tôi tuyên bố: con ruồi bay qua, tôi có thể biết được
là đực hay cái! Tôi chấp nhận để người ta mắng tôi là “đồ ba xạo”.
Nhưng nếu tôi nói: Lê Anh Huy vừa mở miệng ra là tôi biết ông ta sắp
nói gì! Nói như thế là có cơ sở và hoàn toàn nghiêm túc. Bởi vì sau khi
đọc bài “Truyền
thuyết Con Rồng Cháu Tiên”,
biết được “mặt
phẳng tâm linh” của
ông ta là như thế nào. Cho dù ông ta có đề nghị tranh luận với bất kỳ
ai, về bất cứ đề tài nào, thuyết Tiến Hóa hay thuyết gì gì đi nữa.
Ông ta có vận dụng kíến thức khoa học và “đề
nghị công thức tranh luận như: Giới
hạn trong thuyết tiến hóa. Tranh luận trong lịch sự, chuyên nghiệp và
trí thức. Dùng các bộ môn như toán, vật lý, hóa học, sinh vật, tin học,
v.v. để hổ trợ cho luận cứ của mình”…Cuối
cùng, chính ông ta sẽ phá vỡ các giới hạn để dẫn vào sự cuồng tưởng
mà Lê Anh Huy gọi là “mặt
phẳng tâm linh”.
Tôi không suy diễn điều này, mà chính Lê Anh Huy đã viết như thế trong
điện thư gởi Gs Trần Chung Ngọc: “Mặt
phẳng tâm linh sâu hơn, bao trùm hơn mặt phẳng tâm trí”…
Qúy độc giả muốn biết “mặt
phẳng tâm linh”
của Lê Anh Huy ra sao, xin mời đọc phần “Phân
tích truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên trên bình diện tâm linh”
như sau: “Trên
mặt phẳng tâm linh có một câu hỏi cơ bản vẫn chưa được trả lời: Từ
đâu sinh ra hình ảnh của một con vật kinh sợ, gớm ghiếc đó? Có nhiều
người cho rằng đó là do sự tưởng tượng của nghệ thuật gia. Nhưng chúng
ta lại hỏi tiếp tại sao một hình ảnh "tưởng tượng" đó lại
có thể chiếm ngự sự yêu mến, kính sợ, tôn thờ của nhiều người? Một
sản phẩm của trí tưởng tượng lại đáng để cho nhiều người sùy sụp
cúi lạy? Có sợi dây liên hệ nào giữa sản phẩm của "trí tưởng
tượng" (là con rồng) và sự thờ lạy, là một hành động cụ thể của
hoạt động tâm linh? Để giải quyết vấn đề tâm linh như vấn đề con
rồng, chúng tôi trở lại Thánh Kinh là lời của Đức Chúa Trời. Ngài đã
mặc khải rằng con rồng là hình ảnh của quỉ Satan…” Độc
giả thấy rất rõ, để giải quyết mọi vấn đề thuộc “mặt
phẳng tâm linh” Lê
Anh Huy chẳng còn cách nào hay ho hơn là “trở
lại Thánh Kinh là lời của Đức Chúa Trời” (?).
Cho nên Gs Trần Chung Ngọc từ chối tranh luận với Lê Anh Huy là hoàn toàn
đúng đắn. Và nếu như Lê Anh Huy muốn tranh luận với tôi, thì như tôi
đã nói, Lê Anh Huy vừa mới mở miệng ra là tôi đã biết ông ta sắp nói
gì rồi… Điều này càng được khẳng định tuyệt đối đúng khi trên
trang nhà mucsu.net, Mục sư Nguyễn Thanh Vũ ra thông báo: “Mucsu.net
đã thiết lập diễn đàn dành cho cuộc đối thoại”.
Trong thông báo này có đoạn: “Mucsu.net
và những tác giả nơi đây chỉ chú trọng đến khai triển lẽ đạo chứ
không khai thác cá nhân, vì thế cho nên chúng tôi không đăng tải những tác
phẩm nào hạ bệ nhân cách cá nhân. Cho nên cuộc đối thoại giữa Tiến
sĩ Lê Anh Huy và Tiến sĩ Trần Chung Ngọc là một vấn đề giữa đôi bên
và ban điều hành MUCSU.NET không tham dự vào nội dung đối thoại”. Cho
dù ban điều hành mucsu.net không tham dự đối thoại, không khai thác, hạ bệ
nhân cách cá nhân, nhưng mục đích của cuộc đối thoại, dù bất kỳ đề
tài nào, đối thoại với ai, thì: “Mucsu.net
và những
tác giả nơi đây chỉ chú trọng đến khai triển lẽ đạo…”. Hay
nói cách khác, lợi dụng đối thoại để giảng đạo. Ts Lê Anh Huy cũng
không dấu diếm điều này khi viết “Hy
vọng anh quay trở lại với Chúa”
trong một điện thư gởi Gs Trần Chung Ngọc. Đối thoại với Lê Anh Huy
và những người trong mucsu.net chẳng khác nào “đối thoại với đầu gối”.
Chỉ tiếc cho cái diễn đàn của Mục sư Nguyễn Thanh Vũ:“Diễn
đàn
dành riêng cho cuộc đối thoại nầy đã mở thì sẽ không đóng”.
Không đóng dù nó có vắng như chùa bà đanh, vì chẳng có ma nào thèm đến
để nghe đám “tôi tớ chúa” nói tào lao… Mở mà không đóng dù không
có người vào, kể cũng phí! Trở
lại với bài “Truyền
Thuyết Con Rồng Cháu Tiên”.
Mở
đầu bài viết, Tiến sĩ Lê Anh Huy đã viết lếu láo: “Thánh
Kinh dạy rằng Đức Chúa Trời đã bày tỏ hết mọi chuyện có thể biết
được về Ngài cho nhân loại, trong đó có dân tộc Việt Ts
Lê Anh Huy đã đánh giá quá thấp, cố tình xem thường độc giả, nên đã
viết những dòng lếu láo nêu trên. Đừng nói chỉ mỗi “Thư
Rô-ma”, mà cả toàn bộ quyển Thánh Kinh, từ
Cựu Ước đến Tân Ước, Tôi đố Lê Anh Huy tìm ra được cụm từ “trong
đó có dân tộc Việt Nam”. Do
đó, những cố gắng quy kết vụng về “Ông Trời” của người Việt,
cũng chính là “Đức Chúa Trời” của Kitô giáo, chỉ tổ làm trò cười
cho thiên hạ… Đó là chưa nói đến trình độ “thiên chúa hóa ông trời”
của Tiến sĩ Thệ Phản giáo Lê Anh Huy còn rất non nớt, không có cửa để
so sánh với “trình độ” của các “tay tổ” Công giáo như: Cao Phương
Kỷ, Trần Văn Đoàn, Phan Đình Cho, Trần Cao Tường, Thiện Cẩm, Vũ Đình
Trác v.v… Đối với những người này, họ biết rất rõ không thể đánh
đổ văn hóa dân tộc, nên tìm cách hòa hoãn, hội nhập, trong cái gọi là
“hội
nhập văn hóa”. Với ý đồ từng bước “hòa để hóa”
theo đúng sách lược của “-Riêng
đối với người Công Giáo Việt Nam, vì được đào tạo theo sách lược
đào tạo của Ca-tô Giáo Rô Ma, cộng với lịch sử phụ thuộc ngoại
bang, nhất là trong thời thực dân Pháp v..v.. cho nên khó mà có thể thoát
ra sự lệ thuộc hoàn toàn vào Vatican, vào các “bề trên”, và nền thần
học Ki-tô Giáo. Đối thoại đối với
họ là tuyệt đối theo đúng sách lược “đối thoại” của “-Đối
với người Tin Lành thì đối thoại còn khó hơn, vì bản chất của Tin
Lành là u mê cuồng tín, tin tất cả vào Kinh Thánh, cho đó là những lời
mạc khải của Thiên Chúa nên không thể sai lầm.
Phần lớn tín đồ Tin Lành thiếu trình độ tôn giáo, đúng
như nhận định của Robert G. Ingersoll: quần chúng [Tin Lành] thì mê tín và
các mục sư thì đần độn (stupid)…”.
Bản
chất u mê cuồng tín của Tin Lành được Tiến sĩ Lê Anh Huy cụ thể hóa
qua việc “phân
tích truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên”.
Trước khi tiến hành “phân tích” Lê Anh Huy đã ranh mãnh lôi cả học giả
Trần Trọng Kim vào làm người cùng hội cùng thuyền để “không
mang tiếng là báng bổ tổ tiên của mình”. Lê
Anh Huy viết: “Mặc
dù một số người Việt Nam hãnh diện với gốc tích “con rồng cháu
tiên,” nhưng nhiều người Việt không tin vào truyền thuyết này, trong đó
có sử gia Trần Trọng Kim. Ông viết rằng: “Nhưng ta phải hiểu rằng nước
nào cũng vậy, lúc ban đầu mờ mịt, ai cũng muốn tìm cái gốc tích mình
ở chỗ thần tiên để cho vẻ vang cái chủng loại của mình. Chắc cũng bởi
lẽ ấy mà sử ta chép rằng họ Hồng Bàng là con tiên, cháu rồng…” Cũng
như sử gia Trần Trọng Kim, chúng tôi không tin truyền thuyết “con rồng
cháu tiên” (con rồng, cháu tiên, 100 cái trứng nở ra 100 con) là nguồn gốc
của dân tộc Việt.” Chỉ
có Lê Anh Huy đặt vấn đề “tin” hoặc “không tin”, chứ Trần Trọng
Kim có nói gì đến việc “tin” hay “không tin” đâu? Trần Trọng Kim chỉ
nói: “…nước
nào cũng vậy, lúc ban đầu mờ mịt, ai cũng muốn tìm cái gốc tích mình
ở chỗ thần tiên để cho vẻ vang cái chủng loại của mình…”
Điều này đặc biệt đúng, không chỉ đối với dân tộc Việt Ngày
nay, với kiến thức của một học sinh trung học, các em đã biết bất kỳ
dân tộc nào, khi bắt đầu bước vào lịch sử, đằng sau lưng họ là một
khoảng thời gian mênh mông khuyết sử. Các dân tộc với các nền văn hóa
khác nhau, đã lắp đầy khoảng không mênh mông khuyết sử ấy bằng chất
liệu văn hóa đặc trưng của dân tộc mình, đó chính là huyền sử. Vì
chưa có chữ viết, nên huyền sử chỉ được bảo lưu dưới dạng hội hè,
đình đám, đồng dao, truyện tích v.v… Tất cả đều là truyền khẩu đời
này qua đời khác, do đó không tránh được sự gia giảm, cùng một sự kiện,
nhưng ở mỗi địa phương lại có một lối kể khác nhau, điều đó làm
cho văn hóa càng trở nên phong phú… Đặc biệt, dù chưa có văn tự, người
xưa cũng đã để lại những kiến trúc, điêu khắc, hay các tranh vẽ như
trên mặt trống đồng, hoặc trên vách đá trong các hang động, đã giúp
ích rất nhiều cho con người của thời đại chúng ta ngày nay từng bước
khám phá tàng tích văn hóa phong phú của cha ông ta ngày trước… Và điều
may mắn đã đến, dù muộn, việc sáng tạo ra văn tự đã giúp con người
vượt qua được cái ngưỡng huyền sử, để bước vào lịch sử.
Tuy nhiên, những gì thuộc về huyền sử của một dân tộc đều đáng
trân quý, bảo lưu cẩn trọng … Đối
với Lê Anh Huy, nhận thức về lịch sử và văn hóa dân tộc bị khống chế
bởi ý thức hệ Tin Lành, nên đã méo mó, lệch lạc, thiển cận cả về
tầm nhìn lẫn cách nhìn. Ngày nay, không một người Việt Như
vậy, truyền thuyết “Con Rồng Cháu Tiên” của dân tộc Việt thuộc về
phạm trù Văn Hóa, là Minh Triết, không phải là Tôn Giáo như Lê Anh Huy đã
ngộ nhận. Vì không phân biệt được đâu là văn hóa, minh triết, đâu
là tôn giáo, nên Lê Anh Huy đã tự hỏi: “Nhưng
chúng ta lại hỏi tiếp tại sao một hình ảnh "tưởng tượng" đó
lại có thể chiếm ngự sự yêu mến, kính sợ, tôn thờ của nhiều người?
Một sản phẩm của trí tưởng tượng lại đáng để cho nhiều người sùy
sụp cúi lạy?” Đối
với truyền thống văn hóa của dân tộc Việt, yêu mến hình tuợng con rồng
thì có, vì nó vừa là vật tổ, vừa là linh vật, nhưng “kính
sợ, tôn thờ, sùy sụp cúi lạy”
chỉ có trong sự tưởng tượng của một đầu óc bệnh hoạn, tự nguyện
làm tôi mọi cho thần Da-vê của người Do Thái. Chính Lê Anh Huy và những
đồng đạo của ông mới “kính
sợ, tôn thờ, sùy sụp cúi lạy” Đức
Chúa Trời, mà theo Charlie Nguyễn là một biến thái từ Thần Bò, cũng chỉ
là một linh vật được nhân cách hóa. Hoặc theo Ngô Triệu Lịch, “Thánh
Linh” còn mang đậm dấu ấn của tín ngưỡng Tô-tem, bái vật qua hình ảnh
con chim Bồ Câu. Nghĩa là cũng không thể hơn được linh vật Rồng của dân
tộc Việt. Nếu vì yêu qúy linh vật của dân tôc, mà một số người Việt
tôn kính (chứ không phải tôn thờ, sùy sụp cúi lạy) cũng là điều bình
thường, vì trong quá trình bảo tồn và phát huy những giá trị văn hóa,
thường phát sinh những biến thái mang tính tín ngưỡng, nhưng chỉ là tín
ngưỡng dân gian tự phát ở một bộ phận dân cư trong cộng đồng dân tộc,
không thể nhầm lẫn với tôn giáo, vì nó không có hệ thống giáo lý,
tín điều, và cũng chẳng có tổ chức giáo hội nào cả . Do đó, đối với
người Việt yêu qúy linh vật Rồng của mình, cũng cứ gọi là CON Rồng,
chứ họ không hề gọi là NGÀI Rồng, hoặc ĐỨC Rồng. Đây là một điểm
son trong văn hóa Việt mà văn hóa Kitô giáo không thể có. Bằng chứng là
linh vật Thần Bò, chim Bồ Câu trong văn hóa Do Thái bị Kitô giáo nhân
cách hóa thành Đức Chúa Cha, Đức Chúa Thánh Thần (theo cách gọi của người
Công giáo). Tôi đố tín đồ Công giáo và Tin Lành dám thay từ “Đức”
bằng từ “Con” để gọi “chúa’ của họ, như người Việt thường gọi
vật tổ thiêng liêng của mình là “Con Rồng”… Cũng
như dân tộc Việt Nam, Người Trung Hoa cũng rất yêu qúy Rồng, nhưng Rồng
đối với họ chỉ là linh vật chứ không phải vật tổ. Lê Anh Huy đã ngộ
nhận cho rằng : “người
Trung Hoa cũng xem mình có gốc gác từ con rồng…”
Việc tự nhận mình là “con cháu Rồng” của người Trung Hoa là do ảnh
hưởng văn hóa Bách Việt. Một điều gần như quy luật, khi một dân tộc
muốn đồng hóa một dân tộc khác bằng vũ lực, thì dân tộc đó bị
dân tộc bị trị đồng hóa ngược lại bằng văn hóa. Lịch sử đã chứng
minh điều đó khi Hán tộc muốn thôn tính Bách Việt bằng vũ lực, thì những
yếu tố văn hóa Việt tộc lại ảnh hưởng sâu đậm đến đời sống
tinh thần của Hán tộc. Theo huyền sử thì người Trung Hoa bắt đầu từ
ông Bàn Cổ. Không biết hình thù ông Bàn Cổ ra sao, nhưng theo Will Durant
trong “Lịch Sử Văn Minh Trung Quốc” (bản dịch của Nguyễn Hiến Lê)
thì : “Bàn
Cổ thở thành gió mây, nói thì thành sấm, mạch máu của ông là sông, thịt
của ông là đất, tóc là cỏ và cây, xương là kim loại, mồ hôi đổ ra
thành mưa, sau cùng những con sâu bọ bám vào người ông thành loài người”.
Tất
nhiên “loài người” ở đây chỉ có thể hiểu là người Trung Hoa cổ
đại, cũng như “loài người” trong Cựu Ước chỉ là người Do Thái Cổ
đại, không thể lấy khái niệm “loài người” của ngày nay đánh đồng
với “loài người” trong huyền sử để hiểu là toàn thể nhân loại sống
trên hành tinh này. Chuyện ông Bàn Cổ cũng là một thứ “Sáng Thế Ký”
của người Trung Quốc, Lê Anh Huy không hiểu điều này nên đã viết theo
lòng tin mù quáng của một tín đồ Tin Lành : “Đấng
Tạo Hóa là Đấng sáng tạo nên vũ trụ này và muôn loài, trong đó có
loài người…”
Từ ông Bàn Cổ đến những triều đại tiếp theo cũng không thấy có chuyện
nhận Rồng làm vật tổ, đến như Thần Nông là vị vua của huyền sử
Trung Hoa cũng chỉ là một con quái vật đầu trâu mình người, chứ không
liên quan gì đến Rồng. Như thế đủ rõ Lê Anh Huy không biết gì về huyền
sử Trung Hoa, nhưng lại thích viết càn : “Người
Trung Hoa cũng xem mình có gốc gác từ con rồng”
(?). Như
đã nói trên, Rồng không phải là vật tổ, mà chỉ là linh vật được
người Trung Hoa yêu mến vì nó là biểu tượng của sự hưng thịnh, trường
tồn. Vì thế những điều vặt vãnh
mà Lê Anh Huy trưng dẫn như : “Áo
vua mặc gọi là long bào, giường vua nằm gọi là long sàn, thân thể của
vua gọi là long thể, diện mạo vua gọi là long nhan” v.v…
chẳng những không nói lên được điều
gì, mà còn tự phơi bày sự cuồng tín của một tín đồ Tin Lành, đem những
hiểu biết về lịch sử và văn hóa rất hời hợt của mình để mạ lỵ
Phật giáo
: “Con rồng trong Phật giáo là linh vật hộ pháp, tức bảo vệ cho
giáo lý Phật giáo…”, “Lời
dạy của Thánh Kinh chứng nghiệm thực tế của văn hoá Á Đông khi con rồng
có cặp mắt của ác quỉ lại là con vật "hiền," biết "ban
phước cho người làm lành," và chính nó cũng là "Hộ Pháp"
cho một tôn giáo lớn.” Rồng
đối với người Trung Quốc tuy chỉ là linh vật chứ không phải là vật
tổ như đối với dân tộc Việt Trở
lại với vật tổ Rồng của dân tộc Việt. Tiền nhân ta khi viết sử đã
phân định rõ ràng ranh giới giữa ngoại kỷ và bản kỷ, huyền sử thuộc
phần ngoại kỷ, lịch sử thuộc phần bản kỷ. Các sử gia khi viết sử
cũng chọn
lựa phương thức “dĩ nghi khuyết yên” hoặc
“dĩ nghi truyền nghi”. Đối với sử gia, những
gì còn nghi ngờ, chưa rõ ràng thì chưa vội viết, đó là “dĩ nghi khuyết
yên”. Nhưng nếu chọn phương thức “dĩ nghi truyền nghi” thì những gì
còn mịt mở như trong huyền sử, nếu đã sưu tập được, dù còn nghi ngờ
cũng cứ viết ra để nguời đời sau có cơ hội suy nghiệm, đánh giá lại.
Lê Anh Huy không biết được điều này nên đã chọn Trần Trọng Kim để
tham khao về huyền thoại “Con Rồng Cháu Tiên”, đã hí hửng nhận bừa
học giả họ Trần có cùng quan điểm với mình là “không
tin truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên”. Thật
ra Trần Trọng Kim là học giả thời nay, do ảnh hưởng khoa học nên đòi
hỏi những sự kiện khi viết phải chính xác, ông đã chọn lối “dĩ
nghi khuyết yên” để viết sử. Bằng chứng là trong “Việt Nam Sử Lược”,
thời đại Hồng Bàng ông chỉ sơ thuật vỏn vẹn khoảng vài trang sách.
Lê Anh Huy căn cứ vào đó để mạ lị tổ tiên : “Tổ
tiên thật chúng ta là loài bò sát!”, “ dân tộc mình là đồ súc
sinh!”. Lại
còn lớn tiếng huênh hoang : “Do
đó chúng tôi có tự do để nhìn vào vấn đề một cách khách quan mà
không mang tiếng là báng bổ tổ tiên của mình.” Kinh
Cựu Ước của Kitô giáo thực tế cũng chỉ là một cuốn sử của dân tộc
Do Thái, trong cuốn sử này, chúng ta thấy cũng đầy dẫy những yếu tố
huyền thoại, hư thực không phân biệt, những yếu tố kỳ bí đều được
giải thích là “mạc khải” của một vị thần mà dân tộc này nhận
là “thiên chúa”… Nếu so sánh với sử của dân tộc Việt, chúng ta có
quyền tự hào các phương pháp sử học mà cha ông ta đã sử dụng khi viết
sử, khoa học hơn “sử Cựu Ước” rất nhiều. Nếu Cựu Uớc gom tất cả
huyền thoại và lịch sử vào thành một mớ hổ lốn, rồi gán cho sự “mạc
khải”, thì ngược lại, nhờ sắp xếp sử liệu hoặc vào bản kỷ, hoặc
vào ngoại kỷ, để hậu thế có thể phân biệt được đâu là lịch sử,
đâu là huyền thoại. Các sử gia còn theo các khuynh hướng khác nhau như
“dĩ nghi truyền nghi” hoặc “dĩ nghi khuyết yên” để viết sử. Nhờ
thế nguời học sử đời sau biết được
huyền thoại “Con Rồng Cháu Tiên” là một giải pháp tốt để kéo người
Việt cổ trở về với giới hạn của mình trước những thắc mắc siêu
hình về nguồn gốc giống nòi … Ngày nay, người Việt trân quý, tự hào
về nguồn gốc “Tiên Rồng” của mình, hoàn toàn không có yếu tố thần
bí, mê tín nào như Lê Anh Huy và các đồng đạo Tin Lành của ông nhầm tưởng,
mà chỉ là sự hoài niệm về một quá khứ xa xăm trong huyền sử như một
kỷ niệm đẹp về tổ tiên của mình… Chính nhờ biết trân trọng di sản
văn hóa của tiền nhân để lại, hào khí Tiên Rồng đã đồng hành cùng
với dân tộc trong suốt bốn ngàn năm dựng nước và mở nước, dân tộc
Việt Nam mới tránh được nạn diệt chủng bởi móng vuốt ngoại xâm. Lê
Anh Huy và các đồng đạo Thệ Phản giáo của ông, còn được tồn tại
đến ngày hôm nay, cũng là nhờ các thế hệ người Việt nối tiếp nhau,
gìn giữ và bảo vệ hào khí Tiên Rồng, lý nào họ lại cam tâm ăn cháo
đá bát !… Nói
về việc phân tích truyền thuyết “Con Rồng Cháu Tiên”, do bị chiếc
vòng Kim Cô ý thức hệ Tin Lành chụp vào đầu, nên Lê Anh Huy càng phân
tích càng bậy. Lê Anh Huy viết: “Để
sáng tỏ vấn đề, chúng ta có thể nhìn vào truyền thuyết này qua khía cạnh
sinh vật học (vật thể) và xã hội tâm lý học (tâm trí) rồi từ đó
rút ra kết luận cho mình” Đã
nói “Con Rồng” chỉ là huyền thoại, truyền thuyết, tức không có thật.
Lê Anh Huy lại muốn mang sinh vật học ra để khảo nghiệm cái không có thật
đó. Đúng là chuyện ruồi bu! Khi mang sinh vật học ra phân tích cái không
phải là “sinh vật”, Lê Anh Huy đã “rút
ra kết luận cho mình”
như thế nào? Sao ông không mang sinh vật học ra phân tích “Thánh Linh”
cho độc giả thấy “Thánh Linh” của ông “qua
khía cạnh sinh vật học” ra
sao? Qua “phân tích”, Lê Anh Huy rút ra được kết luận là những lời phỉ
báng dân tộc như : “chúng
ta là con cháu của loài bò sát”, “dân tộc mình là đồ súc sinh”.
Về
khía cạnh tâm lý xã hội, chúng ta hãy nghe Lê Anh Huy phân tích tiếp: “Theo
khía cạnh xã hội tâm lý học, câu chuyện Lạc Long Quân và Âu Cơ là một
câu chuyện buồn. Đó là câu chuyện của một gia đình đổ vở vì không
thể giải quyết những xung đột bên trong. Gia đình đổ vở ly tán, xã hội
không đứng vững…” “Ấy
thế mà chúng ta lại tin vào một truyền thuyết buồn và xấu cho cả một
dân tộc, khi mà “tổ phụ” bỏ “tổ mẫu” và các con cái mình không
ai chăm sóc để vui chơi một mình. Đã không có trách nhiệm làm chồng,
làm cha, “tổ phụ” chúng ta lại không có ý chí để giải quyết chuyện
lục đục gia đình mà chọn một phương cách thật dễ dàng: bỏ cuộc!…” Tôi
tự hỏi Lê Anh Huy “phân tích” lếu láo như thế có đáng cho chúng ta phải
mất thời giờ phê bình hay không? Lê Anh Huy đã dám mạ lỵ tổ tiên là “loài
bò sát, đồ súc sinh”
thì cái gì mà ông ta chẳng dám nói. Tuy nhiên khi quy kết bậy bạ chuyện
Âu Cơ, Lạc Long Quân chia tay, kẻ lên rừng, người xuống biển, là “điềm
xui” cho nên mới có nạn 12 sứ quân, Trịnh Nguyễn phân tranh, Quốc Cộng
phân tranh…”
Nghĩa là, theo ý Lê Anh Huy, “điềm xui” chiến tranh ly tán suốt chiều
dài lịch sử dân tộc, chỉ vì người Việt dám nhận Lạc Long Quân, Âu Cơ
làm tổ? Thử hỏi Lê Anh Huy, ông có thể chỉ ra trên thế giới này, có nước
nào không chiến tranh ngay từ thời kỳ lập quốc? Hãy nhìn vào cái nước
Do Thái của “chúa Giê-su” xem, cho đến bây giờ vẫn đánh nhau ì xèo với
người Sau
khi phân tích truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên ở khía cạnh sinh vật và
tâm lý, Lê Anh Huy tiến hành phân tích “trên
bình diện tâm linh”,
Lê Anh Huy viết:
“Niềm
tin vào con rồng không phụ thuộc vào trình độ học vấn. Như vậy học vấn
không khống chế được niềm tin này. Như vậy, phải có một "mặt phẳng"
cao hơn, sâu hơn, cơ bản hơn "mặt phẳng" vật thể và tâm trí,
mà trên đó, vấn đề "con rồng" hiện hữu gay gắt để chúng ta
giải quyết. "Mặt phẳng" này ảnh hưởng, điều động, khống chế
lên hai "mặt phẳng" kia. Chúng tôi gọi nó là "mặt phẳng tâm
linh."” Cái
gọi là “mặt
phẳng tâm linh”
chính là cái Lê Anh Huy đã mang ra khoe với Gs Trần Chung Ngọc trong điện
thư “thách đấu” của Lê Anh Huy. Tôi không thể nào hiểu nỗi một người
có học vị Tiến sĩ như Lê Anh Huy, chỉ vì vớ phải cái bã Tin Lành mà u
mê đến thế. Ông viết : “Niềm
tin vào con rồng không phụ thuộc vào trình độ học vấn. Như vậy học vấn
không khống chế được niềm tin này.”
Rõ ràng ở Lê Anh Huy có sự nhầm lẫn giữa tôn giáo và văn hóa. Như tôi
đã trình bày ở phần trên,
truyền thuyết “Con Rồng Cháu Tiên” của dân tộc Việt thuộc về phạm
trù Văn Hóa, là Minh Triết, không phải là Tôn Giáo như Lê Anh Huy đã ngộ
nhận. Vì không phân biệt được đâu là văn hóa, minh triết, đâu là tôn
giáo, nên Lê Anh Huy phủ nhận vai trò học vấn trong việc nhận thức “Vật
tổ Rồng” thuộc văn hóa Việt tộc. Chỉ có niềm tin tôn giáo mới
không phụ thuộc vào trình độ học vấn. Ví dụ: Nếu tôi theo Tin Lành,
tôi chỉ cần tin vào “Đức Chúa Trời” là đủ, còn nếu tôi có học vị
Tiến sĩ như Lê Anh Huy cũng tốt, không có cũng không sao, miễn là tôi biết
chữ đủ để đọc Thánh Kinh, thế là qúa đủ để được “cứu rỗi”…
Hoàn toàn ngược lại, truyền thuyết “Con Rồng Cháu Tiên” đòi hỏi phải
có cái nhìn Minh Triết” có thể không cần phải có học vị cao, nhưng phải
có trình độ văn hóa vừa đủ để nhận thức. “Niềm tin” ở đây
không phải là niền tin tôn giáo như Lê Anh Huy lầm tưởng, mà là sự Suy
Nghiệm Minh Triết. Vì thế, chuyện “kính
sợ, tôn thờ, sùy sụp cúi lạy”
con rồng chỉ là sự bịa đặt của Lê Anh Huy. Và “sự
thờ lạy, là một hành động cụ thể của hoạt động tâm linh” chỉ
có nơi tôn giáo hữu thần như Tin Lành, chứ không hề có trong Minh Triết
Rồng của văn hóa Việt tộc. Ý
đồ của Lê Anh Huy là nâng “niềm
tin con rồng” lên
một “mặt
phẳng” mà
ông ta cho rằng “cao
hơn, sâu hơn, cơ bản hơn”. Lê
Anh Huy gọi đó là “mặt
phẳng tâm linh”. Và
cũng từ đây, với tâm lý cố chấp, hẹp hòi, ích kỷ, cuồng tín, Lê Anh
Huy đã lôi “thánh kinh” ra để hành hạ, tra tấn và thủ tiêu “con rồng”,
cuối cùng đạp nó xuống tận địa ngục! Thật
tình tôi quá chán ngán không muốn phê bình tiếp, nên đành dừng lại ở
đây. Để kết thúc bài này xin muợn hai câu của Gs Trần Chung Ngọc, trong
điện thư trả lời cho Lê Anh Huy: "-
Anh điên rồi! - Hãy tỉnh
lại đi, ông Tiến sĩ ơi ! |
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com