
posted: 04. 12. 2005
NĂM 2005- NĂM CERVANTÈS TRÊN TOÀN THẾ GIỚI CERVANTÈS CHÀNG HIỆP SỸ PHỤC HƯNG
Trần Mạnh Hảo Trên bản đồ châu Âu, nếu chúng
ta lấy thủ đô Madrid - nơi Cervantès đang nằm yên nghỉ trong tu viện
Trinitare từ năm 1616 - làm điểm xuất phát để kẻ hai đường thẳng, một
tới thủ đô Luân Đôn của Anh quốc, hai tới thủ đô Rome của nước Ý,
rồi kẻ tiếp một đường thẳng thứ ba nối Luân Đôn và Rome, ta sẽ
được một tam giác cân. Chúng tôi gọi tam giác này là tam giác Phục Hưng.
Phong trào văn nghệ Phục Hưng kéo dài ba thế kỷ bắt đầu từ thuở người khổng lồ Dante (1265-1321), bằng
kiệt tác Thần khúc đã kết thúc thời
kỳ Trung cổ, báo hiệu thời đại Phục Hưng. Vì vậy, đỉnh của tam giác
Phục Hưng chính là Rome, quê hương của những nghệ sỹ vĩ đại được
coi ngang với thần linh như Leonard de Vinci (1452-1519), Michelangelo (1475-1564) và
Raphaél (1483-1520)... Hai góc của tam giác Phục Hưng này chính là Từ thuở ấy đến nay, Cervantès vẫn
yên nghỉ trong tu viện Trinitaire giữa thủ đô Cervantès sinh ngày 29-9-1547 tại thị
trấn Alcala de Hénarès gần Nhìn thoáng qua trên bản đồ, nước
Tây Ban Nha trông giống một lá sồi. Nhưng nhìn kỹ, nó giống một cái đầu
bò tót với hai chiếc sừng là vùng tây bắc Galice và vùng đông bắc
Catalogne. Mõm con bò tót ấy là vùng Andalousie trù phú, hướng vào eo biển Trong cuộc chiến với quân Thổ
ở Lépante, chàng kỵ mã hải quân Cervantès đã bị thương nặng ở ngực
và bị chặt mất bàn tay trái. Trong thời gian dưỡng thương tại Messine,
chàng tranh thủ học tiếng Ý để thu vào hồn mình dòng thơ linh thiêng của
Dante, thấm đẫm những trang văn mỹ lệ của Boccasio. Sau khi lành vết thương,
Cervantès dù không còn bàn tay trái, không có nghề nghiệp gì ngoài cái nghề
chém giết , đành tiếp tục tham gia quân đội và chiến đấu rất dũng cảm
tại các mặt trận Navarin, Tunis, Goulette. Năm 1575, mang linh hồn nước Ý Phục
Hưng về Tây Ban Nha, Cervantès bị cướp biển bắt làm nô lệ 5 năm tại
Alger. Năm năm kinh hoàng đó, Cervantès đã bị rơi xuống địa ngục thực
sự. Được chuộc ra khỏi hang ổ bọn cướp bể, về Tây Ban Nha,
Cervantès lấy vợ và sống một chuỗi ngày nghèo khổ, cơ cực cho đến hết
đời. Khổ cực, đói khát tới mức ông đã để vợ vào tu viện sống
qua ngày. Ông đã từng bị bỏ tù hai lần vì bị nghi làm thụt két công
quỹ. Chiếc dạ dày không thể co bóp suông một thứ thi hứng hư vô thời trai trẻ và những suy tư triết
học kinh viện của Augustin và Thomas D’aquin được nữa. Chiếc dạ dày cụ
thể, dung tục kia rốt cuộc đã hành hạ ông hơn bọn cướp bể Maroc hồi
nào. Để cứu chiếc dạ dày đang làm giặc kia, Cervantès đã dùng chiếc
bút lông ngỗng làm con chiến mã phi như bay trên trang giấy mốc meo, hi vọng
tìm bánh mì và sữa bằng cách để lại những dòng chữ ngoằn ngoèo và
đặt tên cho nó là văn chương. Ông đã viết như đánh giặc, viết cật lực
như chèo thuyền hồi làm nô lệ, viết hàng trăm tác phẩm từ thơ ca, truyện
ngắn, truyện dài, bi hài kịch. Nhưng văn chương vẫn không nuôi sống được
con người. Có lúc ông cầu Chúa cho mình chết hoặc điên, hoặc là bị mộng
du mãi mãi. Nước Tây Ban Nha hai lần trung cổ, đến con kiến cũng buộc phải
tin Chúa này khiến ông không sao thoát được dù có nghìn đêm theo Dante xuống
địa ngục. Và Chúa ơi, trong cùng cực tàn nhẫn của thực tại bi thảm dồn
nén, hầu như toàn bộ cuộc đời chưa thể thành cuộc đời của ông,
được ai đó cứ nấp trong hồn như quỷ sứ, chợt nhúng ông vào một
dung dịch không phải là chất lỏng, cũng không phải là khí, khiến tư tưởng và tâm hồn ông được lột
xác như rắn. Cervantès chừng như không còn là Cervantès nữa mà chợt mang
một tên gọi khác vừa ngỗ nghịch, vừa dễ thương, vừa ma mị vừa chân
thật oai hùng đến ngớ ngẩn là Don Quichotte.
Năm 1605, phần một cuốn tiểu
thuyết vĩ đại Don Quichotte được Cervantès viết trong cơn ma ám ra đời làm
ngơ ngác nước Tây Ban Nha trung cổ. Cây
thập ác tinh thần mà xứ sở bò tót bắt ông vác đỡ, đã được dựng
trên núi Sọ. Tâm hồn Cervantès hầu như đã bị nghệ thuật đóng đinh câu
rút để phục sinh thành nhân vật Don Quichotte. Nước Tây Ban Nha trung cổ
chợt hoá thành con khủng long vĩ đại hứng chí nhảy lên vồ người anh hùng
quẫn trí đi tìm tự do trong một thế giới phi thực tại. Nhưng nhân vật
Don Quichotte kia hầu như không có thân xác; Nó chỉ là một linh hồn biết
cưỡi ngựa, một linh hồn vừa chạy thoát khỏi lò luyện tội trung cổ,
quyết lao vào thế giới thực tại đến tàn nhẫn kia để chứng minh sự
tồn tại đang đến của niềm Phục Sinh dị giáo có tên là Phục Hưng. Cái
nhân vật siêu thực tại toàn được cấu tạo bằng linh hồn ấy cho đến
nay như vẫn còn bị nhân loại săn đuổi hoặc là lẽo đẽo đuổi theo nhân
loại để thề thốt rằng nó chính là một thân xác, một thân xác có
tên là hiệp sĩ xứ Macha, vẫn một
mình làm cuộc chiến đấu với chính ảo tưởng của con người mình. Đấy
chính là cuộc chiến đấu vĩnh hằng của Don Quichotte với cối xay gió ảo
vọng, như là cuộc chiến đấu của chàng Hamlet với chính tồn tại của
chàng, cuộc chiến đấu giữa Paust với chính linh hồn mình đã bị bán
cho quỷ Méphistophélès để đổi lấy
sự khoái lạc và hiểu biết... Don Quichotte, một bi hài kịch vĩ
đại vào bậc nhất của nền văn chương thế giới, một sự quằn quại
lột xác của thời đại Trung cổ để hoá thân thành thời đại Phục
Hưng. Anh chàng dở người Don Quichotte cầm giáo cưỡi trên con chiến mã đã
về hưu, dắt theo một đồ đệ ngây ngô và chân thành đến thánh thiện
là Sancho Pancha ngự trên con lừa thổ tả, tôn nàng Thị Nở Dulcinée lên
thành người Đẹp lý tưởng cần bảo vệ. Rồi thày trò liều mình lao thẳng
vào cái thế giới giả tưởng này để chiến đấu đến ốm đòn đòi giải
phóng và cứu chuộc nó. Đằng sau trò cười cứu đời, cứu thế ấm ớ
và phi lý của Don Quichotte là bi kịch của cả thời Trung cổ dồn hết
lên đầu nhân vật nửa người nửa ma, nửa người nửa thánh này. Cả
cái thời đại phục cổ quay về tinh thần nhân văn dị giáo tiền Kytô
kia chừng như chàng đều phải gánh chịu? Don Quichote là nước mắt, là sự
bất lực của lý trí kinh viện Trung cổ, hay là tiếng cười, là niềm mê
mẩn tự do đến choáng váng của thời đại Phục Hưng đang đến ? Lòng tốt,
đức hi sinh, tinh thần yêu tự do, đòi giải phóng tất cả từ đàn cừu
đến đức Mẹ Maria... của thầy trò Don Quichote chừng như vẫn còn đồng
hành cùng thời đại chúng ta? Và những tên khổng lồ cối xay gió mà
thày trò người anh hùng yêu tự do đến tuyệt đối kia chiến đấu thuở
nào, hầu như vẫn còn đứng lù lù chặn đường nhân loại đi lên phía
trước ? Cervantès đã có hơn 450 tuổi, nhân
vật Don Quichotte năm 2005 này tròn 400 tuổi mà chừng như mới được sinh
ra. Con người vừa đi vừa phải đánh nhau một cách khá ác liệt với những
ngộ nhận của chính mình. Ngộ nhận này chết đi, ngộ nhận khác lại
tìm đến thay thế. Hoá ra, chỉ có món cối xay gió của Don Quichotte là bất
tử. Bất tử thay con người đã sáng tạo ra kỳ tích văn học : chàng hiệp
sỹ Phục Hưng Cervantès . Mùa xuân này, cả Tây Ban Nha đang rừng rực vũ
điệu pasodoble của sông Tage như muốn ghì xiết lấy Madrid bằng những nhịp
nhảy núi đồi, hi vọng tìm lại người của hơn 450 trước, tìm lại
chàng Don Quichotte mê cứu thế hơn mê cứu mình của 400 năm trước... ( Rút trong tập “NHỮNG VÌ SAO VĂN
HỌC” – Nhà Xuất Bản Văn Học –Hà Nội 12-2004) |
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com