|
- thơ Trần Thuỵ An Phương
-
- Nói với Tình yêu
-
- Tình yêu ơi! xin hãy đứng
lên
- Ngày tháng cũ không thể
là kỷ niệm
- Tôi không muốn chôn vùi nỗi
nhớ
- Trong trái tim của một kẻ
dại khờ
- Tôi đã yêu và còn mãi
tôn thờ
- Một mối tình hàng đêm
tôi thao thức
- Trái tim tôi còn vẹn
nguyên rạo rực
- Nỡ làm sao tôi quên được
tình tôi?
- Quên làm sao được nỗi
đơn côi?
- Yêu dấu cũ còn hằn in dữ
dội
- Tình yêu ơi, ngươi nào đâu
có tội
- Tại sao tôi làm khổ tình
tôi?
- Đứng lên thôi, ôi một nỗi
tâm tình
- Không còn nữa, hãy là
mình trước nhất
-
26-12-2005
-
-
- ngã
-
- -“Một lần ngã là một
lần bớt dại
- Ai nên khôn mà chẳng dại
một đôi lần”-
-
- Đứng dậy đi thôi, ta cần
đi tiếp
- Vấp ngã này không làm nản
lòng ta
- Những tháng năm cùng bao nỗi
xót xa
- Rồi qua hết, cả những
ngày vất vả
-
- Có vết xước nào đau nhức
thịt da
- Hơn cả vết thương lòng
đang âm ỉ
- Thời gian vẫn miệt mài
không nghỉ
- Không đứng dậy rồi,
tương lai sẽ qua đi
-
- Vấp ngã rồi, đứng dậy
và đi
- Dù khấp khểnh, dù phải
lê chân bước
- Đường đời vẫn ngút
ngàn phía trước
- Phải ngẩng cao đầu, ta
không thể buông xuôi.
-
18-8-2004
-
- Trăn trở
-
- Trong giấc ngủ chập chờn
- Bóng hình anh thấp thoáng
- Mơ ước ngày tươi sáng
- Giật mình, đêm về khuya
-
2004
-
-
- © Copyright 2006 giaodiem.com
|