
(đã đăng trên các báo VietnamNet, Tuổi Trẻ,
giữa tháng 1-2006)
Nguyễn Trung
Năm 2006, công
cuộc đổi mới của đất nước tròn hai mươi tuổi. Bất kỳ
ai cùng với đất nước trải qua đoạn trường dẫn tới công cuộc đổi
mới, bất kỳ ai cùng với cả nước chịu đựng mọi khó khăn thử thách
để khai phá con đường đổi mới dẫn tới những thành tựu đất nước
đạt được như hôm nay, đều có thể thở phào nhẹ nhõm: Sự nghiệp
cách mạng đất nước ta sau khi giành được độc lập và thống nhất đã
không đi vào vết xe đổ của các nước Liên Xô Đông Âu xưa như báo
chí phương Tây hồi ấy đã dự báo không tiếc lời.
Bất kỳ
ai trong mỗi chúng ta cùng với cả nước không tiếc tâm trí và công sức
mầy mò con đường làm cho bộ mặt kinh tế - xã hội đất nước thay da
đổi thịt được như hôm nay, đều có quyền tự hào: Việt Nam đã tìm
ra và đang bắt đầu khai phá con đường phát triển riêng của chính mình,
để hội nhập vào xu thế phát triển chung của toàn thể nhân loại, với
mục tiêu thực hiện dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ và
văn minh cho chính mình, vì hòa bình, hữu nghị, hợp tác và phát triển của
cả thế giới. Việt Nam đang quyết tâm đem hết cả tinh thần và nghị lực
dấn bước trên con đường do chính mình xác định được, do chính mình
đang không tiếc công sức tiếp tục khai phá!
Không tự
hào làm sao được, khi cuộc sống hôm nay ấm no hơn trước và đạt những
bước tiến bộ mới trên những phương diện nhất định.
Trước
đổi mới, GDP theo đầu người của nước ta ở cái ngưỡng dưới 200
USD, ngày nay tăng gấp hơn 3 lần, tỷ lệ số người đói nghèo trong xã hội
giảm nhanh ở mức kỷ lục so với hầu hết các nước nghèo và đang phát
triển - cả thế giới đánh giá cao thành tích này. Ngày nay, kim ngạch xuất
khẩu trong 8 ngày bằng kim ngạch xuất khẩu của cả năm trong thời kỳ
trước đổi mới. Ngày nay cứ làm ra 10 đồng của cải mới mỗi ngày
thì khoảng 5 - 6 đồng là dành cho xuất khẩu. Ngày nay sản phẩm của Việt
Sự nghiệp
cách mạng của đất nước mà đỉnh cao là Cách mạng Tháng Tám và hai cuộc
kháng chiến cứu nước đã đem lại độc lập và thống nhất cho Tổ quốc.
Giai đoạn đầu tiên vừa qua của công cuộc đổi mới đã bảo vệ thành
công thành tựu cách mạng cực kỳ trọng đại này trước bao nhiêu thách
thức hiểm nghèo sau khi đất nước ra khỏi những thập kỷ đằng đẵng
của các cuộc chiến tranh tàn khốc, và ngày nay đang đem lại cho đất nước
một vị thế chưa từng có trong cộng đồng các quốc gia trên thế giới
hôm nay.
Một
câu hỏi đơn giản: Nếu không tự đổi mới, nếu công cuộc đổi mới
không thành công như vừa qua, sự nghiệp cách mạng của đất nước sẽ
ra sao và ngày hôm nay đất nước ta sẽ đang ở đâu?
Nên tự
hỏi câu hỏi này để thấy rõ được mọi yếu kém của mỗi người và
của đất nước còn phải vượt qua, thấy rõ mọi hiểm nguy phía trước,
và nhất là để thấy rõ và tự tin vào con đường mình đã lựa chọn,
để quyết tâm khai phá tiếp và vững bước trên con đường mình đang
đi.
Nên tự
hỏi câu này để đoạn tuyệt với mọi quán tính bảo thủ lạc hậu, để
mở rộng tầm nhìn và tìm cách làm chủ những thành tựu mới nhất của
tri thức và văn minh nhân loại. Để tự tin, để yêu thiết tha hơn nữa Tổ
quốc của chúng ta! Để tất cả cho Tổ quốc của chúng Ta!
Trên hết
cả, nên tự hỏi câu hỏi này, để thấy rõ tương lai và vận hội
chưa từng có của Tổ quốc Việt
Nói một
cách khái quát: Thời cơ và vận hội của Cách Mạng Tháng Tám đã giành lại
độc lập và thống nhất cho Tổ quốc, thành quả của Cách Mạng Tháng
Tám và của giai đoạn đầu trong công cuộc đổi mới cho đến nay đang
đem lại cho đất nước vị thế quốc tế và vận hội mới có một
không hai trong lịch sử của đất nước. Đây chính là cơ sở vững chắc
cho những bước đi tiếp theo của đất nước vào tương lai.
Nhận định
chung cục diện quốc tế hiện nay xin để vào một dịp khác, đầu xuân
chỉ xin nói ngay về thời cơ vàng, về những năm phía trước là thời
gian vàng đang mở ra cho Tổ quốc Việt
Lần đầu
tiên trong hai thế kỷ nay Việt
Vị thế
này của đất nước chính là kết tinh của những thành tựu cách mạng
mà dân tộc ta dưới sự lãnh đạo của Đảng ta từ Cách Mạng Tháng Tám
đến nay đã không từ một hy sinh nào, đã cầm súng chiến đấu qua mấy
thế hệ, và đã vượt qua muôn vàn khó khăn trong ba thập kỷ đầu tiên của
sự nghiệp kiến thiết đất nước để giành lấy! Và có một điều may
mắn lớn từ bên ngoài, đó là: đất nước ta giành được vị thế này
vào lúc tranh chấp giữa các thế lực lớn trên thế giới tại khu vực Đông
Nam Á hiện nay chuyển sang hình thức tranh chấp bằng các phương tiện
hòa bình là chủ yếu, các thế lực lớn trên thế giới lúc này –
trong một thời gian nhất định, chưa ai nói trước được sẽ kéo dài bao
lâu, nhưng chắc cũng không phải là ngắn lắm – hoặc là đang bận bịu
với chính mình, hoặc là đang bận bịu với những vấn đề của họ ở
những nơi khác trên thế giới. Cơ hội và điều may mắn này hội tụ với
nhau đang đem lại thuận lợi tới mức nước ta chỉ cần tạo ra điều kiện
nhân hòa thật tốt bên trong, nước ta sẽ làm nên tất cả!
Nói nước
ta đang có cơ hội vàng, nói những năm phía trước là thời gian vàng,
chính là vì những lẽ vừa trình bầy.
Chỉ
xin nêu ra một câu hỏi để suy ngẫm: Điều gì sẽ xảy ra nếu như Việt
Nam trong những năm tới tận dụng được tốt vị thế của mình, ngày
càng mở rộng được khả năng hợp tác mọi mặt của mình với tất
cả các cường quốc và của hầu hết mọi quốc gia khác trên thế giới?
Nếu nhìn vào khả năng tiếp tục duy trì được sự phát triển năng động
như nước ta đang giành được, nếu chúng ta quan tâm hơn nữa đến chất
lượng phát triển, nếu nước ta có tầm nhìn và ý thức được vị thế
quốc tế mới của mình để hành động, nếu nước ta có tầm nhìn mới
để mở rộng sân chơi với cả thế giới trên mọi lĩnh vực.., thì câu
hỏi đáng đặt ra này dứt khoát không phải là một mong ước viển vông.
Câu hỏi này đang mở ra con đường tối ưu nhất cho sự nghiệp xây dựng
và bảo vệ đất nước trong thời bình – đồng thời cũng là con đường
đúng đắn nhất của sự nghiệp chấn hưng đất nước.
Vì vậy,
câu trả lời chỉ có thể là: Đây chính là cơ hội vàng! Thời gian
vàng của nướcViệt
Song cơ
hội vàng này, thời gian vàng này không phải là vô hạn định. Cơ hội vàng
và thời gian vàng này đỏi hỏi có điều kiện, thậm chí những điều kiện
khắt khe và quan trọng. Ví dụ như:
o
Việt o
Việt o
Đảng lãnh đạo thành công lớn trong
đoàn kết và hòa hợp dân tộc, để thu phục được nhân tâm về một mối
là tất cả cho chấn hưng đất nước, để cho trong ấm
ngoài êm với những điều kiện tốt nhất cho mở rộng hợp tác mọi
mặt với mọi đối tác bên ngoài. o
Khu vực và thế giới không xảy ra những
đột biến bất khả kháng. o
Vân… vân…
Đương nhiên, cũng không nên quên cơ hội vàng này, thời gian vàng này cũng dành cho nhiều quốc gia khác trong khu vực ý thức được điều này. Như vậy thời cơ không chỉ dành riêng cho nước ta, nước ta bắt buộc phải vươn lên và cạnh tranh quyết liệt để giành lấy. Song cuộc sống có thêm một điều may mắn mới, đó là thế giới hôm nay không chỉ có luật chơi thắng của kẻ này là bại của kẻ kia, được của mi là mất của ta (zero sum game), sự phát triển của thế giới hiện đại đã và đang tạo ra cả luật chơi cùng có lợi (win – win game) cho những quốc gia có bản lĩnh vận dụng luật chơi này.
Đấy là
nghịch lý, hay là một sự thật nhức nhối?
Nghịch
lý hay sự thật nhức nhối này có nhiều nguyên nhân, song những
nguyên nhân bên trong chi phối là chính và thường trực, những
nguyên nhân bên ngoài chỉ thực sự trở nên nguy hiểm trong những
tình huống nhất định và với những điều kiện nhất định.
Bàn
thêm về những nguyên nhân bên trong:
Thời cơ
vàng, thời gian vàng sẽ là vô nghĩa, nếu như chúng ta không tự tạo ra
được những yếu tố bên trong tốt nhất để nắm bắt lấy. Thách thức
lớn nhất có thể cướp đi thời cơ vàng, thời gian vàng này là những yếu
kém và những bất cập bên trong nếu không được khắc phục quyết liệt.
Đành rằng
khả năng cạnh tranh thấp của nền kinh tế nước ta là một thách thức rất
lớn. Nghèo và lạc hậu cũng là những thách thức lớn. Song tất cả những
thứ này không phải là những thách thức lớn nhất. Những thành tựu của
20 năm đổi mới đã làm rõ điều này.
Yếu tố
quyết định nhất cho phép nắm bắt lấy cơ hội vàng, thời gian vàng
này, trước hết là làm cho toàn thể dân tộc ta nhận thức sâu sắc thế
giới ngày nay và giác ngộ bằng được thời cơ vàng, thời gian vàng này.
Phải tạo ra nhận thức, sự giác ngộ và sự đồng tâm hiệp lực của
toàn thể dân tộc cho sự nghiệp chấn hưng đất nước như Đảng ta đã
từng thực hiện được thời tiến hành Cách mạng Tháng Tám và hai cuộc
kháng chiến. Có thể làm được như vậy, nếu Đảng ta có ý chí và quyết
tâm này, đơn giản vì lẽ: Người Việt
Thành tựu
của 20 năm đổi mới đã xoay chuyển hẳn thế cờ của đất nước để
mở ra vận hội mới cho đất nước. Nhưng nước ta vẫn chưa thoát khỏi
số phận nước nghèo và chậm phát triển! Hai mươi năm ra sức đuổi theo
như thế mà thu nhập theo đầu người hiện nay của nước ta mới chỉ bằng
khoảng hơn 1/3 của Thái Lan và khoảng 1/6 của
Xin đừng quên chúng ta mất nước vào tay chủ nghĩa thực dân Pháp hồi ấy vào lúc đất nước ta phát triển hoàn chỉnh nhất với tư cách là một thể chế quốc gia, và là một trong những nước phát triển nhất trong khu vực - với những hệ quả đầy máu và nước mắt.., mãi cho đến khi giành lại được độc lập và thống nhất đất nước. Xin đừng quên hồi ấy chúng ta mất nước không phải vì dân tộc ta thấp kém về chủ nghĩa yêu nước, mà nguyên nhân hàng đầu là vì nước ta bị lạc hậu hẳn một giai đoạn phát triển so với thế giới bên ngoài. Thật là phiến diện nếu chỉ một bề đổ hết mọi tội lỗi cho bên ngoài, cho chủ nghĩa thực dân, mà không nhìn nhận lại đến nơi đến chốn sự lạc hậu và yếu kém của chính mình. Đổ lỗi một bề cho bên ngoài như vậy có khác gì cầu mong trên đời này có một chủ nghĩa thực dân nhân đạo, một chủ nghĩa tư bản nhân đạo, và hôm nay là cầu mong có một toàn cầu hóa kinh tế nhân đạo!.. Vì vậy, bài học cay đắng mất nước vì lạc hậu so với thế giới bên ngoài vẫn còn nguyên giá trị và rất nóng bỏng cho hôm nay.
Bên
trên đã trình bầy vị thế mới, thời cơ mới của đất nước. Ở đây
chỉ xin lưu ý thêm, bên cạnh những thách thức khắc nghiệt mới, sự
phát triển của thế giới ngày nay cũng đang tạo ra những tiền đề phát
triển chưa từng có cho những nước đi sau. Cứ nhìn vào sự phát triển của
nước ta trong 20 năm đổi mới vừa qua, nhìn vào sự phát triển năng động
của nhiều nền kinh tế năng động của một số nước đang phát triển
khác, nhìn ngay vào sự phát triển của Trung Quốc đang làm chấn động cả
thế giới.., sẽ nhận thức rõ những điều mới lạ này…
Cuộc sống
chưa bao giờ có những điều kiện thuận lợi và khó tưởng tưởng nổi
như ngày nay, cho phép từ lạc hậu đi đến hiện đại bằng những con
đường ngắn nhất, nhanh nhất, nhiều khi cũng là rẻ nhất,
trên bất kỳ phương diện nào: kinh tế, xã hội, xây dựng thể chế
chính trị, phát triển văn hóa xã hội..., hầu như không ngoại trừ quốc
gia nào – miễn là nó ý thức được và có khả năng làm chủ được xu
thế phát triển này của thế giới! Tiến bộ của khoa học kỹ thuật và
công nghệ, đặc biệt là công nghệ thông tin, tiến bộ của kinh tế tri
thức, nói rộng ra nữa những bước phát triển mới của văn minh nhân loại
trong thế giới toàn cầu hóa ngày nay đang đem lại cho những nước
đi sau những cơ hội chưa từng có! Kèm theo cũng là những thách thức
chưa từng có nếu ý thức hời hợt hoặc thậm chí vô cảm với thế giới
chúng ta đang sống.
Sống
trong thế giới ngày nay, nhìn trên phương diện tích cực, chúng ta chẳng
những đang chứng kiến các quốc gia hoặc các vùng đạt được những thành
quả khó tưởng tượng nổi trong thế kỷ trước, trong những thập kỷ cuối
cùng của thế kỷ trước…
Trong thế
giới này, chúng ta đang chứng kiến biết bao điều khác thường, đảo lộn
hẳn suy nghĩ chúng ta vốn theo đuổi - ở ngay nước ta, đó là những đổi
mới thực sự đảo lộn rất nhiều tư duy cũ, là sự phát triển nền
kinh tế nhiều thành phần.., ở nhiều nước khác là sự phát triển lên
kinh tế tri thức và những bước phát triển mới trong công cuộc xây dựng
xã hội dân sự… Cả thế giới trầm trồ - và lo ngại nữa – về sự
phát triển thần kỳ liên tục hơn hai thập kỷ của Trung Quốc đã đành,
sự chiếm lĩnh những thị phần lớn ngay trên thị trường các cường quốc
kinh tế… Thế giới cũng đang chứng kiến chuyện chưa hề có trong bất kỳ
học thuyết, kinh điển hay chủ nghĩa nào về “một nước, hai chế độ”
ở Trung Quốc. Nhân đây có thể nói: Gần như điều chắc chắn, trong thế
giới ngày nay - và chỉ trong thế giới ngày nay - đường lối “một nước,
hai chế độ” ở Trung Quốc không còn là và ngày càng không phải là một
sách lược nữa, nó từ câu chuyện nuôi “con gà đẻ trứng vàng” đang
thực sự trở thành quốc sách, thành chiến lược, thành con lăn
đưa chuyển tòa nhà kinh tế khổng lồ của Trung Quốc lên tầm cao phát
triển mới! Chuyện này chỉ có thể xảy ra trong thế giới ngày nay – và
mầm mống từ trong cách lãnh đạo của Trung Quốc đổi mới hoàn toàn nhận
thức của họ về thế giới!
Thế giới
của chúng ta hôm nay chứa đựng biết bao nhiêu điều mới lạ khác nữa,
đòi hỏi cách tiếp cận khác hẳn. Ngay trong kinh tế, không thể cứ một
chiều đi theo con đường nhanh hơn, rẻ hơn, tốt hơn, nhiều hơn..,
môi trường ngày nay cũng không cho phép đi mãi trên đường mòn như vậy,
mà phải sớm biết xử lý những vấn đề mới, tìm ra “cầu” mới –
nghĩa là thị trường mới, làm ra sản phẩm mới. Trí tuệ, công nghệ, tổng
hợp chung lại là tri thức trở thành vốn quyết định nhất - với đúng
nghĩa con người là vốn quý nhất…
Cũng
trong thế giới ngày nay, cuộc sống chưa bao giờ chứng kiến sự sụp đổ
trong một đêm cả một hệ thống thế giới xã hội chủ nghĩa Liên Xô Đông
Âu cũ có 70 năm tuổi đời - hầu như do những nguyên nhân tự thân bên
trong. Sự phân hóa giàu nghèo giữa các quốc gia ngày càng khốc liệt trong
quá trình toàn cầu hóa kinh tế ngày càng gia tốc… Mỹ tuy ở vị trí
siêu cường nhưng đang tiếp tục suy yếu tương đối so với các đối thủ
cạnh tranh khác – thể hiện khá rõ qua mối tương quan giữa các đồng tiền
Euro, Dollar, Yên, Nhân dân tệ (TQ)… Các thách thức cũng như các vấn đề
phi truyền thống cũng đang tác động hết mức vào mọi mặt
đời sống thế giới…
Chúng ta
đang sống trong một thế giới rất khác so với thế kỷ trước, so với một
vài thập kỷ trước, so ngay với những năm đầu tiên của thế kỷ này,
có nhiều vấn đề hoàn toàn mới khiến nhận thức của chúng ta thường
phải đuổi theo sau nhưng không kịp, đòi hỏi cách tiếp cận và xử lý mới,
có những vấn đề chưa có lời giải…
Điều
quan trọng cần rút ra và khẳng định đối với nước ta là: Trong một
thế giới như vậy, dân tộc ta đang có trong tay cơ hội vàng, những năm
phía trước là thời gian vàng để thực hiện khát vọng cháy bỏng của
mình: Tự bứt mình ra khỏi hàng ngũ các nước nghèo chậm phát triển, vươn
lên thành quốc gia giàu mạnh sánh vai với năm châu bốn biển, như Chủ tịch
Hồ Chí Minh từng mong ước khi Người viết thư căn dặn các cháu học
sinh nhân dịp khai giảng năm học mới…
Kẻ
thù của nhân dân ta trên con đường thực hiện khát vọng thiêng liêng
này là ai?
Trước
hết đó là sự lạc hậu, là ý thức chưa đầy đủ về sự lạc hậu của
mình và về những biến đổi của thế giới chung quanh mình. Thắng được
kẻ thù này, dân tộc ta sẽ thắng được mọi kẻ thù khác.
Động lực
và sức mạnh để chiến thắng kẻ thù này?
Phát huy
tự do dân chủ để giác ngộ được sự lạc hậu phải khắc phục, quan
trọng hơn nữa là để có sức mạnh tinh thần và vật chất nắm bắt bằng
được vận hội mới đang đến với đất nước – bắt đầu từ
giác ngộ đầy đủ vai trò một dân tộc tự do là chủ nhân ông của một
đất nước độc lập tự do.
Chính
khát vọng này, chính sự giác ngộ này đang nung nấu, đang tích tụ chí
khí của toàn thể dân tộc ta. Chính khát vọng này, sự giác ngộ này
đang nhen nhóm để rồi sẽ bùng lên một hào khí trong toàn thể cộng đồng
dân tộc ta, một cao trào Cách Mạng Tháng Tám mới cho sự nghiệp chấn hưng
đất nước – như đã từng bùng lên một Cách Mạng Tháng Tám cho sự
nghiệp cứu nước. Tích tụ chí khí này, làm bùng lên hào khí của đất
nước cho sự nghiệp chấn hưng đất nước chính là sứ mệnh đích thực
của Đảng ta với tư cách là một đảng lãnh đạo. Không làm được như
vậy, hào khí của đất nước sẽ tích tụ lại thành những áp lực gây
tai biến khôn lường – đơn giản là vì sự vận động của cuốc sống
đất nước không có điểm dừng và không biết chờ đợi. Không
có một sự nghiệp chấn hưng đất nước nào của bất kỳ dân tộc nào
lại không đòi hỏi sự lãnh đạo của lực lượng tinh hoa của chính dân
tộc đó!
Lẽ
đơn giản, phát triển đi tới chấn hưng đất nước là một quá trình
phát triển đầy khó khăn gian khổ, đòi hỏi nhiều nhất sự giác ngộ
chính mình và thế giới chung quanh – nhất là sự giác ngộ những thành
quả của văn minh nhân loại và xu thế phát triển của thế giới. Phát
triển để chấn hưng đất nước đòi hỏi nhiều nhất trí tuệ, công sức,
ý thức đồng tâm hiệp lực, sự thực hiện tốt nhất công bằng - dân
chủ - văn minh, tất cả để phát huy tối ưu mọi nguồn lực bên trong và
tranh thủ tốt nhất mọi nguồn lực bên ngoài cho phát triển, tất cả phải
bắt đầu từ phát huy tối ưu khả năng, phẩm chất và quyền năng của từng
con người trong cộng đồng xã hội, để mỗi con người tự do
có thể với tất cả trái tim và khối óc mình đem hết công sức cống hiến
cho sự nghiệp chấn hưng đất nước, vì chính mình và vì đất nước, hài
hòa được lợi ích của chính mình và của đất nước.
Sự
lãnh đạo cần phải có này là đòi hỏi tất yếu, tất yếu nếu không hơn
thì cũng không kém thời cứu nước! Trong cách mạng, tự phát sớm muốn sẽ
dẫn đến thất bại. Trong sự nghiệp chấn hưng đất nước lại càng như
vậy.
Chúng ta
không nên đóng cửa trí tuệ trước bất kỳ thành tựu văn minh nào của
nhân loại. Mặt khác chúng ta cũng không nên bỏ phí trí tuệ của chính
dân tộc ta sáng tạo ra. Nhìn vào thực tế cuộc sống của nước ta, hiển
nhiên công cuộc đổi mới là một cuộc cách mạng từ dưới lên. Song với
trách nhiệm là người lãnh đạo, Đảng ta xuất phát từ khát vọng và
hành động đổi mới của quảng đại các tầng lớp nhân dân đã xây dựng
lên thành đường lối đổi mới của Đảng, thành quốc sách có hiệu quả
của nhà nước, nhờ đó đổi mới đã không biến tướng thành tự phát
vô chính phủ, không gây ra đổ vỡ như ở nhiều nước khác. Nhờ đó và
cuối cùng Đảng đã tổ chức thực hiện, về cơ bản là thực hiện
thành công công cuộc đổi mới trong hai thập kỷ đầu tiên vừa qua, để
cuộc sống đất nước được như hôm nay.
Nguyên
nhân quan trọng nhất của thành công là trong đổi mới đã thực hiện
được một bước đi quan trọng trên con đường dân chủ hóa toàn bộ đời
sống kinh tế và quản lý xã hội. Thành
tựu quan trọng bậc nhất đã đạt được của công cuộc đổi mới, dù
mới chỉ ở bước khởi đầu, là có biết bao nhiêu sáng kiến, nỗ lực,
tâm huyết của từng cá nhân con người đã được khơi dạy, được giải
phóng, được phát huy, vì lợi ích và hạnh phúc của chình mình, vì sự
giàu có của đất nước, tìm đường hài hòa lợi ích của chính mình với
lợi ích của đất nước. Dù mới
chỉ là ở bước đầu rất sơ khởi, công cuộc đổi mới đang đi vào hướng
đúng đắn là tạo điều kiện cho mỗi người tự thắp đuốc tìm đường
đi lên cho chính mình! Một dân tộc có mỗi cá nhân thành viên của mình
có khả năng tự thắp đuốc tìm đường đi lên cho chính mình, dân tộc
đó là bất khả chiến bại! Một Đảng chính trị có khả năng tạo ra
cho mỗi cá nhân thành viên trong cộng đồng dân tộc mình làm được việc
tự thắp đuốc tìm đường cho mình đi lên, đó chính là đảng lãnh đạo
của dân tộc đó!
Chính
vì những lẽ vừa trình bày, sự lãnh đạo sáng suốt và đúng đắn của
Đảng là đòi hỏi tất yếu. Chính
vì những lẽ vừa trình bầy, thời cơ vàng của dân tộc cũng là thời cơ
vàng của Đảng ta! Vậy kẻ
thù đối với vai trò lãnh đạo của Đảng ta là ai?
Trên con đường phát triển của
mình, nhân dân phải nhận rõ kẻ thù của mình. Là người lãnh đạo, Đảng
càng phải hiểu rõ hơn ai hết điều gì cản trở vai trò lãnh đạo của
mình. Đảng không thể không nêu ra cho mình câu hỏi ai là kẻ thù đối với
sứ mệnh lãnh đạo nhân dân, lãnh đạo đất nước của mình.
Có nhiều
câu trả lời. Cũng có nghĩa là có nhiều kẻ thù.
Câu trả
lời nghiêm khắc nhất, câu trả lời quyết định sứ mệnh vai trò lãnh
đạo của Đảng chỉ có thể là:
Kẻ
thù nguy hiểm nhất đối với vai trò lãnh đạo của Đảng ta là sự hẫng
hụt về trí tuệ và phẩm chất so với đòi hỏi của sứ mệnh đảng lãnh
đạo trong nhiệm vụ dẫn dắt dân tộc ta tiến bước thành công trên con
đường chấn hưng đất nước!* Chiến thắng kẻ thù này Đảng
ta mới tự bảo vệ được mình. Nhưng đặc biệt quan trọng, chiến thắng
kẻ thù này Đảng ta mới có lý do tồn tại với tư cách là đảng lãnh
đạo.
Tiêu biểu
nhất cho sự hẫng hụt về trí tuệ là Đảng ta chưa thành công bao nhiêu
trong sự nghiệp làm cho nhân dân ta giác ngộ sâu sắc và thực hiện được
vai trò một dân tộc tự do là chủ nhân ông của đất nước độc lập
tự do, để từ đó làm nền tảng cho việc xây dựng thể chế
chính trị và hệ thống tổ chức xã hội dân sự, làm nền tảng cho sự
phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội của đất nước, phát triển quan hệ
với thế giới bên ngoài. Có bao nhiêu yếu kém lớn mắc phải về mọi mặt
trong 30 năm qua, nhất là trong 10 năm đầu sau khi ra khỏi chiến tranh, kìm
hãm mãi nước ta trong vòng lạc hậu, trước hết chính là do Đảng lãnh
đạo mắc phải yếu kém tiêu biểu này.
Các văn
kiện chính thức của Đảng đã coi tham nhũng là quốc nạn. Tuy nhiên,
tiêu biểu nhất cho sự hẫng hụt về phẩm chất của Đảng ta hiện nay
phải nói là tệ nạn quan liêu tham nhũng và tiêu cực.
Sự hẫng
hụt về trí tuệ và phẩm chất như vậy đang hạ thấp vai trò lãnh đạo
của Đảng, đang làm mai một nhiều truyền thống cách mạng quý báu của
Đảng, đang từng bước đẩy lùi đảng lãnh đạo xuống thành đảng cai
trị, điều mà tôn chỉ mục đích của Đảng không bao giờ cho phép. Sứ
mệnh lãnh đạo và sự tồn tại của Đảng đòi hỏi phải khắc phục bằng
được sự hẫng hụt này.
Tuy
nhiên, sự hẫng hụt này có hai phần cần làm rõ và có cách khắc phục
thích hợp thì mới có hiệu quả. Đó là (1)hẫng hụt do tha hóa và bất cập;
(2)hẫng hụt do tầm cao của nhiệm vụ mới trong giai đoạn cách mạng mới
diễn ra trong tình hình mới đến mức gần như thay đổi hoàn toàn so với
trước.
Tha hóa
tự thân và hẫng hụt trong cuộc sống là hiện tượng thường xuyên diễn
ra, là một mặt vận động của cuộc sống. Ngay cả một đảng phái
hay một nhân vật lý tưởng có thể vẽ ra hay dàn dựng lên trong
kinh sách cũng không bao giờ hoàn hảo, không thể thoát khỏi những khiếm
khuyết. Cho nên chẳng có gì để hoang mang, cũng không phải là bôi nhọ,
khi thẳng thắn vạch ra sự tha hóa tự thân và sự hẫng hụt này của Đảng
ta. Hơn thế nữa, phải có dũng khí của Đại hội VI “nhìn thẳng vào sự
thật!”, “nói sự thật!” để có dũng khí khắc phục sự tha hóa và sự
hẫng hụt này!
Thái độ
ứng xử đối với sự tha hóa và hẫng hụt này mới là điều quyết định!
Loại bỏ
những ý đồ thù địch với Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt
o
đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của
Đảng, thực hiện đa nguyên đa đảng để có tự do dân chủ cho phát triển;
o
Đảng phải khắc phục bằng được
sự hẫng hụt của mình để thực hiện tốt vai trò lãnh đạo.
Thế
nhưng người đảng viên Đảng Cộng Sản Việt
Đảng
ta lựa chọn sự ứng xử khắc phục sư hẫng hụt này, hay là chỉ lựa
chọn sự bảo vệ quyền lãnh đạo của Đảng? Sự lựa chọn nào thì kết
quả hay hệ lụy ấy.
Ý kiến
đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng để thực hiện đa nguyên đa đảng
để có tự do dân chủ dựa trên lập luận: ĐCSVN không thể bước qua
cái bóng của mình. Ý kiến
đòi hỏi Đảng phải khắc phục bằng được sự hẫng hụt của mình để
thực hiện tốt vai trò lãnh đạo dựa vào truyền thống cách mạng của
Đảng và sự gắn bó của nhân dân với Đảng.
Đảng
ta lựa chọn sự ứng xử nào?
Không ai
có thể trả lời thay, và Đảng ta không thể để bất kỳ ai trả lời
thay mình câu hỏi này!
Trong khi
nội tình ở nhiều quốc gia có sự tranh giành khốc liệt giữa các lực lượng
chính trị để xác lập vị trí lãnh đạo của một lực lượng nào đó,
thì ở nước ta Đảng ta là lực lượng chính trị đã được thử thách
dày dạn nhất và đang hội tụ được trong hàng ngũ của mình nhiều nhất
những công dân ưu tú của đất nước. Đến giờ phút này Đảng hãy còn
giữ được tấm lòng của quảng đại nhân dân đối với Đảng, vẫn
đang được hưởng sự bao dung và bảo vệ của nhân dân. Chỉ cần Đảng
đặt lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc lên trên hết, phát huy tự do
dân chủ trong Đảng để phát huy tự do dân chù trong cả nước, Đảng sẽ
tự tạo ra được cho mình nghị lực và phẩm chất cách mạng, để lựa
chọn được sự ứng xử của Đảng mà dân tộc ta đang mong đợi.
ĐCSVN có
vượt qua được cái bóng của mình không?
Trong lịch
sử của mình, Đảng ta đã hơn một lần vượt qua cái bóng của mình –
lẽ đơn giản là Đảng chỉ có một mục đích duy nhất là phụng sự
nhân dân, phụng sự Tổ quốc. Gần đây nhất Đại hội VI là như thế,
trong những năm đổi mới đã có nhiều ví dụ như thế.
Ý kiến
cho rằng ĐCSVN không vượt qua được cái bóng của mình nói: Người đảng
viên bây giờ có quá nhiều đặc quyền đặc lợi, đã dính chặt vào cái
ghế cầm quyển của mình rồi! Không thay đổi được!..
Đưa hai
tay bịt tai lại, hay phùng má đao to búa lớn đối với ý kiến trên – cả
hai loại việc này đều vô nghĩa. Điều
trước sau quyết định sống còn vẫn là: Đảng ta lựa chọn sự ứng xử
nào? Hoặc là… Hay sẽ là…
Cuộc sống
luôn luôn có những sự thật đanh thép. Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm
nay. Hôm qua người cộng sản Việt
Đau thấu
nỗi đau của dân tộc, khát vọng da diết khát vọng của dân tộc, mỗi
đảng viên và toàn thể Đảng ta sẽ mỗi ngày vượt qua được cái bóng
của mình! Đau thấu nỗi đau của dân tộc, khát vọng da diết khát vọng
của dân tộc, Đảng ta sẽ tự trang bị được cho mình trí tuệ mẫn tiệp
và ý chí bất khuất, trước hết là để thu phục nhân tâm toàn thể cộng
đồng dân tộc ta về một mối cho sự nghiệp chấn hưng đất nước, để
phấn đấu làm cho Đảng trở thành lực lượng tinh hoa của dân tộc, và
nhờ đó Đảng sẽ thực hiện được sứ mệnh là lực lượng lãnh đạo
sự nghiệp chấn hưng đất nước. Khi nói đên xây dựng Đảng trở thành
lực lượng tinh hoa của dân tộc. cũng có nghĩa là tự do dân chủ phải
được phát huy mạnh mẽ trong cộng đồng dân tộc.
Thời cơ
vàng đang đến của dân tộc, vì vậy cũng chính là thời cơ vàng của Đảng
ta! Hoặc là… Hay sẽ là…
Mong rằng
Đại hội X dành tâm trí cho vấn đề sống còn này của Đảng ta – vì hạnh
phúc và vinh quang của Tổ quốc chúng ta!
|
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com