
VẪN LÀ... Không khí tết vẫn
còn lóang thóang trong cuộc sống trên mọi miền đất nước, nhưng khí hậu
năm nay có vẽ oi bức hơn, miền Bắc và Trung thì ấm, thay vì rét như mọi
năm, miền Nam nóng như vào hè, báo động một hạn hán không tránh khỏi.
Sinh họat kinh tế cũng khựng lại, giá vàng, khí đốt vùn vụt tăng theo tình
hình thế giới. Nhân dân vẫn thỏai mái vui xuân, ngày tháng ra khỏi mùng
mà họ vẫn chưa chịu về với lao động thường nhật, một hình ảnh
thanh bình trong thi ca chợt hiện : Tháng
giêng là tháng ăn chơi... Tuy mức sống nhân dân chưa sánh kịp với
các quốc gia trong khu vực, nhưng bản chất vô tư thanh thản hưởng nhàn
và thơ mộng vẫn thừa có trong giòng máu Việt, ngay trong khói lửa, duới
lằn tên mũi đạn, thơ văn vẫn tuôn chảy trên đầu thép súng lạnh
lùng... Nhưng, dưới bề mặt
an lành đó, từng đợt sóng xao động vẫn là những lo toan của bao tâm hồn
có trách nhiệm với Đạo và Đời... Mỗi người một cách lo, đồng thời
cũng có những phá hoại, mỗi kẻ có một cách phá, phá có chủ đích hoặc
phá vì vô tình do kém hiểu biết trong khi gánh vác trách nhiệm lớn lao!
Nhà nước khổ tâm cho những cán bộ tắc trách đó, thì PG cũng chả vui gì khi nhìn các tu sĩ hành động nói năng
một cách vô tội vạ... Trong mấy ngày sau tết, liên tục các nơi
báo về những việc đau lòng trong PG, đó
là: 1/ -Arăng
Tâm Hiền, các buông sắc tộc theo PG thường xuyên bị người Tin Lành đánh
phá dưới mọi hình thức: rãi miểng chai, đinh, cài chông trên đường
kinh hành của dân buông sóc, dưới suối, trên nương rẩy, hành hung dân
làng, hăm dọa sư cô Tâm Hiền, đánh cắp tài vật của Niệm Phật đường
Liễu Quán 3 tại Aru... Với giọng nói không
dấu của người sắc tộc, sư cô bảo: tôi lay may chu, bao Giac Ngo đưa
tin trước đay đa lam kho chung toi nhieu
lam, may chu dung dua len on ta net nua internet)
. Điện thoaị cầm tay trên núi cao mất
sóng, cô phải leo lên cây cao nói chuyện. Tôi hỏi: -địa
phương có giúp gì cho cô và buông làng không? Cô đáp: -ho chi noi
ben ngoai thoi, ho la nguoi Ton giao ma! Ho lam lo cho nguoi khac pha chung toi. Gio toi
so lam, khong muon di dau het, o luon tren nui tu giai thoat thoi. Toi đi đau ho cung
theo doi... Hỏi tiếp: -cuộc sống
dân mình có no đủ không? Đáp: -Cai nay an
khoai san thoi, it co gao lam. H: -Nếu giúp quý cô
và buông làng thì giúp cách nào? Đ: -Gao cung đuoc, tien cung đuoc, phai di qua Lao moi an toan
Trước đây Giác Ngộ có
đưa tin về Aru một cách mập mờ lúc thì nói Aru, khi thì nói làm độc giả
có cảm tưởng ở một địa danh nào đó trên Lâm Đồng, kèm luôn lời
thú nhận của Arăng Tâm Hiền. (Thực
tế sư cô không biết chữ, chả hiểu báo G.N. lấy đâu ra lời tự bạch
của sư cô Tâm Hiền như vậy) làm cho người đọc không hiểu chân giả
thế nào, để rồi chính trong nội bộ PG, chức sắc phải khiển trách sư
cô Tâm Hiền. Một buông làng an phận yên ổn tu tập bao năm qua, đã bị
xáo trộn từ nội bộ PG, bị đánh phá từ bên ngoài, một thân nữ người
sắc tộc như cô Tâm Hiền làm sao lấy sự chơn chất chống đở những thủ
đoạn độc ác từ mọi phía. Bản thân cô không an tòan, làm sao làm chổ
dựa cho hàng trăm dân làng đang xem cô là ‘già làng’ và hướng đạo tâm
linh. Hiện nay cô không có một ai để bảo vệ cô. Thật ra, Aru là xã thuộc
huyện Dakru, tỉnh Quảng Trị, không hiểu Giác Ngộ đưa tin hai số báo
liên tiếp, thiếu trung thực, có ý gì để đem lại hậu quả đáng thương
cho những người chỉ biết núi rừng và niệm Phật cầu giải thoát. Nhà
nước phải biết lắng nghe và tận tình giúp đỡ con dân sắc tộc không
hề phá rối trị an, đồng thời xử lý nghiêm minh những kẻ dùng tôn
giáo quấy phá cuộc sống kẻ khác, các cấp chính quyền địa phương
cũng phải là người vô tư, khi hành xử, không nên vì tín ngưỡng của mình
mà trấn áp kẻ khác tín ngưỡng. Tại sao một Daklak bạo loạn, ta đã biết
nguyên nhân từ đâu! 2/ Cũng từ Huế, nguồn tin bay
vào, tôi nhận được lời than phiền và sự lo âu của nhiều Phật tử
có tâm đạo. Huế là trung tâm văn hóa Phật giáo, từ lâu PG miền Các danh lam thắng cảnh của
thời vua chúa phong kiến, đi vào lịch
sử khá nhiều, nhà nước đang ra sức bảo tồn và phát triển những di
tích cũng như văn hóa đất Thần Kinh, miếu mạo, đình chùa, lăng tẩm
tương hợp với phong cách thâm trầm lặng lẽ của con người xứ Huế tạo
một nét đẹp tự hào của đất nước. Các tổng thể kiến trúc tân thời
cũng tránh xa sự lấn át các di tích lịch sử, nhưng một vài người nặng
óc kinh doanh cũng xem nhẹ những bảo vật bảo tồn quý hiếm của dân tộc.
Cái quan trọng muốn nói, tu sĩ PG thiếu kiến thức di sản, lắm khi cũng
muốn phô trương tự viện theo mô cách tân thời, chúng ta thấy nhan nhản
một số chùa tại thành phố HCM
không mang dáng dấp PG., vì linh hồn đã là biệt thự building. Rất may ở Huế, việc nầy chưa nhiều,
nghĩa là chùa chiền vẫn còn tích tụ sinh khí Thiền Lâm; nhưng gần đây,
Phật tử Kinh đô Huế đang lo âu ngôi chùa lịch sử mà nơi đó phát sanh
cuộc tranh đấu uy dũng nhằm bảo tồn sinh mệnh của PGVN vào triều đại
nhà Ngô, đang bị đe dọa xóa tan chứng tích lịch sử!. Đành rằng, Từ
Đàm có chật hẹp, xuống cấp, đành rằng dáng dấp không tương xứng với
thời đại phát triển, nhưng Từ Đàm đi vào lịch sử qua bài hát nhớ đời
‘Từ Đàm, quê hương tôi miền Trung...’ Từ Đàm gắn liền với công cuộc
đấu tranh lịch sử của PG, Từ Đàm là mãnh đất ươm mầm tình cảm của
bao người con Phật miền Trung. H.T. trụ trì, thầy Hải Ấn, đang qua Mỹ vận
động tiền của về xây dựng lại chứ không phải tu sửa bảo tồn nét
cũ. Thế hệ con em trẻ sau nầy sẽ không còn biết một Từ Đàm lịch sử
có một dáng vẽ đơn sơ xa xưa, thế hệ lớn tuổi đang thấp thỏm lo sợ
theo dõi từng bước chân của ngài kết hợp với thời gian sẽ chôn mọi
di tích, Từ Đàm đang đi theo bước chân của Thuyền Tôn, muốn lột xác
để trở thành một mẫu hình thời đại! Tu sĩ PGVN ngày nay có những
phương tiện khoa học kỹ thuật để phát triển kiến thức lẫn hoằng
pháp, có phương tiện đi lại nhanh chóng như xe gắn máy hai bánh, cũng có
những chức sắc xử dụng bốn bánh. Tại Huế, tu sĩ đi xe hơi không phải
là chuyện lạ, nhưng Phật tử thuần thành không vui khi thấy HT. Chơn Thiện được TỉnhThừa Thiên cấp cho chiếc du
lịch. Đi taxi hay xe du lịch riêng cũng thế thôi, quần chúng chỉ muốn thầy
mình xử dụng như một phương tiện nhưng là phương tiện không bị ràng
buộc bởi thế quyền. Một chuyện lạ, PG đang lo xây
chùa khắp nơi, nhưng tiền nhân hữu công với đất nước không hề quan
tâm, ngược lại nhà nước C.S. mang tiếng vô thần, lại xây dựng 14 bức
tượng đồng mang hình ảnh 14 vị vua đời Lý (liên hệ mật thiết với
đạo Phật) tôn thờ tại Nam Định ! Khi
mà PGVN xuống cấp mọi mặt, hy vọng miền Trung vẫn giữ được nét
riêng tư đáng kính vốn có! 3/ Cũng một sáng Xuân Bính Tuất,
một tin nhắn lạ vào máy: yêu cầu xem Giác Ngộ số 312 trang 12, mục Tịnh
Độ của HT. Thích Trí Quảng. Tôi liền tìm và đọc theo
hướng dẫn từ xa. Trong mục Tịnh độ, HT. giải thích lợi ích việc tu
hành, khi tâm an định thì không bị chi phối bởi ngoại cảnh, nhưng ngài
viết: Năm 1963, với sự bồng bột
của tuổi trẻ, tôi đã tham gia phong trào tranh đấu của PG, lúc ấy tự
động có nhiều người chống chế độ tìm gặp tôi để kích động, mới
xuống đường. Vì lòng mình nghĩ như vậy, họ mới tác động được.
Nhưng khi tâm tôi đã nguội lạnh sau 8 năm tu học ở Nhật về, cỏ dại
đã dọn sạch, nên rắn rít phải bỏ đi, nghĩa là tôi không muốn đi theo
con đường ấy, cho nên người khác không xúi dục được... Nghĩa là thế nào? Cuộc đấu
tranh của PG chống bất bình đẳng tôn giáo của họ Ngô là vô bổ, những
người đấu tranh là rắn rít, chế độ nhà Ngô là chính nghĩa? Thảo nào
sự hy sinh báu thân của Bồ Tát Quảng Đức là bồng bột nông nỗi, bởi
vì HT tham gia đấu tranh đã là nông nỗi thì tự thiêu càng nông nỗi bồng
bột hơn! Có lẽ vì thế mà thiệp chúc Xuân năm nay ở chùa Quán Thế Âm
được Chúc Hạnh biểu tượng kinh điển PG chỉ trao truyền cho Chó mà
thôi, không có bóng dáng con người trong đó !. Năm
1963 đã đi vào lịch sử với điểm son sáng chói đầy uy dũng, đành rằng
PGVN không truất phế nhà Ngô, nhưng là cốt lõi để thay đổi chế độ,
thế mà HT. Trưởng ban Hoằng Pháp , Trưởng ban Trị sự PG TP. HCM với
nhiều chức vụ quan trọng khác đã phủ nhận
công trạng PG, khinh miệt phong trào là ‘rắn rít’ khi tự cho mình đã dọn
sạch cỏ rác trong lòng. Hình như bất cứ bài giảng nào của HT. cũng
đưa bản ngã mình lên cao, triệt hạ cả tổng lực PG xuống thấp như một
đối chứng nổi bật! Và trong những số báo cũ, Giác Ngộ cũng ca ngợi các
thánh tử đạo của Kitô giáo trong thời Pháp thuộc; đem Giáo lý PG. cưỡng
ép tính tương đồng với Kitô giáo như bài : Cuộc Sống Hạnh Phúc của Thái Minh Trung,
M.D. trong Giác Ngộ số 83 P.L. 2545. Cách đây mấy năm, ngài lấy quyền Hoằng
Pháp, ra lịnh cho chùa Hoằng Pháp Hốc Môn, cấm thu nhận tu sinh ngoài địa
phương, có ý dẹp tiệm khi thành viên trong Thành Hội quy kết tổ chức Phật
Thất tại Hoằng Pháp có nhiều bất lợi cho xã hội và mô phỏng tổ chức
của nước ngòai; cấm thầy C.Q. diễn giảng vì không phải giảng sư của
Giáo hội đào tạo; không cho thầy C.Q. nhập hộ-khẩu TP. với lý do tu sĩ
phải nhập hộ khẩu tại chùa, mặc dù ngôi nhà thầy mua làm cơ sở tôn
giáo hợp pháp. Vậy, xin hỏi: Hòa Thượng, ngài là ai??. Trong hoàn cảnh hiện nay PG
còn lắm điều bất cập, trống đánh xuôi kèn thổi ngược, chức sắc
đi ngược lại tôn chỉ Giáo hội. Bênh vực ngoại đạo, nội bộ gây
khó cho nhau. Tín đồ đau buồn nhìn thấy đa số tu sĩ vì quyền lợi cá
nhân, phá hoại PG như những cán bộ biến chất phá hoại chế độ. Đất nước ra sức đổi mới,
thông thoáng, PG cổ súy canh tân, phát triển, thế nhưng tính chất tương
đồng của những biến thái vẫn là một, phải chăng đất nước VN là một,
dân tộc VN là một! Mọi điều Vẫn Là....
|
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com