
Đạo
Từ của Hòa Thượng Viện Trưởng Viện Hóa Đạo Kính bạch Chư Tôn Hòa Thượng, chư
Thương Tọa, Đại Đức trong Hội Đồng Viện Hóa Đạo, Kính thưa Quí vị Quan Khách, Kính thưa Đại Hội, Kính thưa quý liệt vị, Vời tư cách Viện Trưởng Viện Hóa
Đạo, chúng tôi xin kính gởi đến chư liệt vị lời chào mừng chân
thành của chúng tôi. Sự hiện diện quý báu và nhiệt thành của chư liệt
vị trong buổi lễ Khai mạc Đại Hội Văn Hóa Phật Giáo Toàn Quốc sáng
hôm nay quả đã nói lên sự lưu tâm của chư liệt vị đối với vấn đề
Văn Hóa Phật Giáo và tương quan giữa Phật Giáo Việt Nam với Văn Hóa
Dân Tộc. Chúng tôi cũng đặc biệt tán thán công đức của Thượng Tọa
Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Văn Hóa, của Ban Tổ chức Đại Hội, của toàn
thể cơ quan, đoàn thể và cá nhân hằng tâm hằng sản đã tích cực góp
phần hình thành một Đại Hội Văn Hóa Phật Giáo với quy mô toàn quốc lần
đầu tiên từ năm 1963 đến nay như thế này. Dù thành quả của mấy ngày
Đại Hội sắp tới sẽ là thế nào chăng nữa thì sự hình thành của một
Đại Hội tiên khởi thế này cũng đã là một công quả đáng ghi nhận
trong nỗ lực chung của Giáo Hội và của mọi hàng Phật Tử hằng lưu tâm
đến việc cụ thể hóa một đường hướng và chương trình văn hóa hợp
với tinh thần tín ngưỡng Phật Giáo và nhu cầu thăng tiến tâm linh đạo
đức của dân tộc. Chúng tôi xin nguyện cầu chư Phật gia hộ cho Đại Hội
gặt hái được nhiều thành quả tốt đẹp. Kính
thưa chư liệt vị, Nói đến Văn hóa là nói đến một
ý hướng tự lực thăng tiến. Văn hóa là làm cho đẹp, làm cho sáng. Tự
nơi mỗi người không có cái đẹp, không có cái sáng bản nhiên thì không
thể nói đến chuyện làm cho sáng làm cho đẹp được. Đó là bản sắc Văn
Hóa Đông Phương, và nói riêng Văn Hóa Phật Giáo. Đó là ý nghĩa của chư trưởng tự thành minh vị tính, tự minh
thành vị chi giáo của đạo Nho, là căn bản thể nghiệm Thường Đạo
của Lão Giáo, là nỗ lực hòa đồng với Đại ngã của Ấn Giáo là ý hướng
viên thành trí huệ Bát Nhã của đạo Phật. Cách đây hơn 25 thế kỷ, Thái Tử
Tất Đạt Đa đã từ bỏ quyền lực thế tục, từ bỏ ngôi vị đế
vương, gia đình đầm ấm hạnh phục để một mình ra đi cũng chính là
vì ý hướng thành đạt một yếu chỉ và phương thức hữu hiệu để thỏa
mãn được ước vọng tự lực thăng tiến đó. Ngài đã từ bỏ quyền lực
thế tục của một tiểu quốc miền Bắc Ấn, ngài đã từ bỏ ngôi vị
Đế Vương của một nước nhỏ chẳng phải để mà trở thành vua của
thiên hạ, vua của các vì vua, để mà trở thành Thượng Đế hay kẻ độc
quyền đại diện Thượng Đế. Ngài từ bỏ tất cả để trở thành một
Tỳ Kheo, nghĩa là một hành khất, để trở thành một nhà sư, nghĩa là một
bậc Thầy, một người khuyên nhũ chỉ dạy chứ không phải là một nhà
cai trị, một kẻ thống trị, một người có quyền ra lệnh và trừng phạt
những kẻ không tuân lệnh. Nói rõ hơn, Ngài đã từ bỏ tất cả để trở
thành một nhà văn hóa, tự hiện giá trị bản nhiên của mình và mời gọi
dùng thành quả chứng ngộ đó như một gương sáng để cảnh tỉnh, để
mời gọi khuyên nhũ kẻ khác đang còn trong vòng mê mờ hãy tiếp theo con
đường tự làm được, tự làm sáng giá trị bản nhiên hay Phật tính sẵn
có nơi mình. Kính
thưa liệt chư vị, Có thể có trăm ngàn cách để làm
văn hóa, nhưng người làm văn hóa theo tinh thần Phật Giáo thì không thể
nào quên kinh nghiệm văn hóa, bao bọc văn hóa mà chính đức Bổn Sư đã
thực chứng. Vì tôn trọng giá trị tự tại của
những người chưa giải thoát có thể giải thoát và đang giải thoát cho
nên hoạt động văn hóa của Phật Giáo không phải là một hoạt động cực
đoan, cuồng tín, quá khích. Bản sắc của hoạt động văn hóa của Phật
Giáo là khế hợp, là thích ứng. Nhờ
tinh thần bao dung, khế hợp đó mà Phật Giáo phát triển đến đâu thì đã
trở thành di sản tinh thần, sức mạnh tâm linh của chính địa phương đó
chứ không phải là một thế lực văn hóa hay một áp lực tư tưởng ngoại
lai. Đức Phật đã trở thành Đức Phật của người Việt và Phật Giáo
đã trở thành Phật Giáo Việt Nhờ có khả năng Việt hóa, dân tộc
hóa đó nên Phật Giáo Việt Nam mới có những đóng góp lịch sử lớn lao
trong thời lập quốc và đấu tranh tự chủ Ngô, Đinh, Tiền Lê lẫn trong
thời bảo vệ tự chủ và phát huy độc lập Lý, Trần. Đó không chỉ là
công lao của người Phật Tử Việt Nam, đó là công quả đương nhiên của
một đường lối giải thoát bằng nguyên tắc “Phụng Hành Chính Pháp,
là phục vụ dân tộc”. Thành công của các thời đại vàng
son Lý , Trần vẫn được nhắc nhở như là những thành công chính trị,
kinh tế, xã hội, quân sự. Nhưng xét cho cùng thành công đó trước tiên
chính là một thành công của tinh thần, của tâm linh, của đạo đức,
nghiã là một thành công văn hóa, một thành công tổng hợp Tam Giáo và Phật
Giáo là thành phần khởi sáng, và chủ động vậy. Kính
thưa chư liệt vị, Thưa quý vị trong Ban Tổ chức,
cùng các Đại biểu toàn quốc tham dự Đại Hội Văn Hóa Phật Giáo hôm
nay, câu hỏi mà mọi người Phật Tử chúng ta hằng ôm ấp hẳn là : “Kinh
nghiệm Phật Giáo thời Lý, Trần còn có giá trị gì cho hoàn cảnh hiện tại
và tương lai xứ sở không ? Về phương diện văn hóa, người Phật Tử Việt
Chúng tôi thiết nghĩ đó không chỉ
là những ưu tư của những người tham dự Đại Hội Văn Hóa Phật Giáo
toàn quốc hôm nay mà cũng chính là niềm băn khoăn thao thức của chung Giáo
Hội Phật Giáo Việt Nam T.N. vậy. Với niềm ưu tư đó mà chúng tôi
chân thành tán thán công đức của Thượng Tọa Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ
Văn Hóa, Ban Tổ chức và toàn thể quý vị đã đóng góp cho Đại Hội
Văn Hóa này được thành hình. Và cũng với niềm ưu tư đó mà chúng tôi
chân thành mong ước và cầu chúc Đại Hội đạt thành mục tiêu. Trân trọng cảm ơn và kính chào chư
liệt vị. H.T. Thích Trí Thủ.
|
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com