
Lê Xuân Nhuận TÔI
ĐÃ GÓP PHẦN GIẢI-THỂ CHẾ ĐỘ CỘNG-SẢN BA-LAN & ĐÔNG ÂU
ỦY-HỘI
QUỐC-TẾ Hiệp-Định
NGÀY 27 tháng
1 năm 1973, Hiệp-Định Phần đông đồng-bào
Miền Nam đã nghe, đã đọc và đã phát-biểu quá nhiều những lời chỉ-trích
Hiệp-Định Paris, và chính những người thân-Chính-Quyền nhất cũng phải
đồng-ý phần lớn với những phát-biểu bất-mãn về các điều-khoản
trong đó thua-thiệt cho Việt-Nam Cộng-Hòa. Tám tháng sau đó,
vào ngày 26 tháng 9, tôi rời Vùng II ra Vùng I đảm-trách Giám-Đốc Đặc-Cảnh
(An-Ninh và Phản-Gián) Miền Trung. VỚI tôi, về
mặt nổi, những điều liên-quan thiết-thực đến cách xử-trí của
nhân-viên công-lực, những khi đối-diện với các thành-viên Cộng-Sản (cộng-sản
Ba Lan và Hung Gia Lợi trong Ủy Hội Quốc Tế, và cộng sản Bắc Việt
Xâm-Lược trong Ban Liên Họp Quân Sự 4 và 2 Bên) ở nơi công-cộng, là điều
cần đề-cập nhất, thì không nghe Cấp Trên chỉ thị gì, mả lại còn ra
lệnh cấm tiếp-xúc với họ nữa, nên tôi đã tự ý hướng-dẫn cho thuộc-viên
từ trong Vùng II rồi, nay ra Vùng I tôi cũng làm lại việc đó cho các cấp
nhân viên ở ngoài này. NHƯNG. quan-trọng
hơn hết, về mặt chìm, tôi đã có cách cụ-thể vớt-vát thiệt-thòi cho
phe Quốc-Gia đối với Hiệp-Định Từ trong Vùng
II, tôi đã quyết-định tấn-công tình-báo ngay vào chính các Phái-Đoàn Bắc-Việt
Xâm-Lược và CS. Miền Nam (ít nhất thì cũng đã đạt được một thành
công ban đầu tại Phan Thiết); và nay thì tại Vùng I, gặp được hoàn-cảnh
cả đối-nội lẫn đối-ngoại thuận-lợi hơn, tôi phải đích-thân ra tay
đối với cả Ba-Lan lẫn Hung-Gia-Lợi, bắt đầu từ các Phái-Đoàn liên-hệ
tôi gặp hằng ngày trong thành-phố Đà Nẵng này. Ủy-Hội
Quốc-Tế tại Khu-Vực II THEO Hiệp-Định
Paris thì lĩnh-thổ Việt-Nam Cộng-Hòa được chia ra làm nhiều Khu-Vực; mỗi
Khu-Vực được đặt dưới quyền kiểm+giám của một Phái-Đoàn đại-diện
Ủy-Hội Quốc-Tế, tức Ủy-Hội Kiểm-Soát và Giám-Sát Quốc-Tế
(ICCS=International Commisssion of Control and Supervision). Ủy-Hội Quốc-Tế
gồm có 4 nước: Gia-Nã-Đại ( Đại Diện các
phe lâm-chiến được gọi là Ban Liên-Hợp Quân-Sự 4-Bên (Hoa-Kỳ, Việt-Nam
Cộng-Hòa, Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hòa tức Cộng-Sản Bắc-Việt, và Cộng-Hòa
Miền Nam Việt-Nam tục gọi “Việt-Cộng”) -- về sau chỉ còn 2-Bên (VNCH
và CHMNVN). Riêng (Quân-)
Khu I của VNCH được chia thành 2 Khu-Vực của Ủy-Hội Quốc-Tế:
Khu-Vực I đặt trụ-sở tại Huế, và Khu-Vực II đặt trụ-sở tại
Đà-Nẵng. Đà-Nẵng là
thủ-phủ của Miền Trung, nơi có Bộ Tư-Lệnh Quân-Đoàn I & Quân-Khu I,
Bộ Tư-Lệnh Cảnh-Lực & Ngành Đặc-Cảnh Vùng I, các cơ-quan Chính-Quyền
cấp Vùng, các Tòa Tổng-Lĩnh-Sứ ngoại-quốc cấp Vùng, v.v... Trong lúc Cảnh-Sát
Quốc-Gia toàn-quốc đều phải tuân theo chỉ-thị của thiếu-tướng Tư-Lệnh
Nguyễn Khắc Bình -- không được tiếp-xúc với Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi --
thì tôi đã xin, và đã được phép, cho riêng tôi được tiếp-xúc với
các thành-viên Cộng-Sản nước ngoài ấy. (Đối với Cộng-sản
Việt-Nam thì Ngành Đặc-Cảnh, từ cấp lĩnh đạo xuống đến các Điệp-Trưởng,
Trưởng Lưới, Trưởng Mũi và Trưởng Mối Biệt-Tác, đã tiếp-xúc từ
lâu rồi, ngay từ trước khi bọn họ bị giết, bị bắt, hoặc hưởng-ứng
chính-sách Chiêu-Hồi, nhất là trở thành nội-tuyến cho ta). Hai Phái Đoàn Ba-Lan và
Hung-Gia-Lợi
ỦY-HỘI Quốc-Tế
được một Hãng Thầu Hoa-Kỳ cung-cấp một tòa nhà riêng, để làm trụ-sở
chính-thức; nơi đó hai Phái Đoàn Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi làm việc chung với
các Phái Đoàn Ba-Tư và Nam Dương. Đó cũng là nơi
Ủy-Hội Quốc-Tế chính-thức hội-họp với các Phái Đoàn Hoa-Kỳ và Việt-Nam
Cộng-Hòa. Hai Phái Đoàn
Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi được cấp một chỗ ở riêng, để phe Cộng-Sản
ở chung với nhau: họ chiếm toàn-bộ khách-sạn “Hồng Kông”. Một hãng-thầu
Hoa-Kỳ cung-cấp cho họ mọi thứ cần dùng trong đời sống và sinh-hoạt hằng
ngày. TẠI khách-sạn
“Hồng Kông” này, hai Phái Đoàn Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi có đặt những phòng-giấy
bỏ túi cho Trưởng Phái Đoàn, Sĩ-Quan Điều-Hành, Sĩ-Quan Truyền-Tin/ Mật-Mã,
và Thông Dịch-Viên của mình. Dưới quyền
Phái Đoàn Khu-Vực II, tại Đà-Nẵng, có 3 Tổ Ủy-Hội Quốc-Tế: tại
Hội-An, Chu-Lai, và Quảng-Ngãi. Về phương-tiện
di-chuyển của UHQT thì: về đường bộ là xe-hơi sơn màu trắng, có
gắn cờ ICCS (mà tài-xế lúc đầu là người Mỹ, về sau là nguời Việt-Nam);
và về đường hàng-không là các loại phi-cơ của Hãng “Air Về phía Hãng
Thầu thì: tại khách-sạn “Hồng Kông” có một bộ-phận chấp-hành,
gồm có một thư-ký khách-sạn là đại diện chính; quản-gia; và các
công-nhân như bồi, bếp, tài-xế, thợ máy; v.v... đều là người Việt-Nam. Kế-hoạch hoạt-động của
tôi
VỀ phía
Chính-Quyền Việt-Nam: Trung-Ương không hề ra lệnh; và hẳn sẽ không
chấp-thuận cho tôi, cũng như cho bất-cứ ai, hướng mũi hoạt động – gián
điệp, tức là tình-báo chủ động; chứ không phải phản-tình-báo bị động
-- của mình vào các mục-tiêu Cộng-Sản nước ngoài. Việc đó nằm
ngoài phần-vụ và trách-nhiệm của Ngành Đặc-Cảnh VNCH. Nhưng tôi đã
thuyết-phục và được phía Người Bạn Đồng-Minh (CIA) đồng-ý và trợ-giúp
tôi. Các
thành-viên Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi, nhất là các cấp chỉ-huy và chuyên-viên,
không phải chỉ là sĩ-quan bộ đội bình-thường, mà là cán-bộ gián điệp
quan-trọng của 2 nước này; chính CIA cũng đã xác-nhận như thế với tôi
. Bọn họ đến đây để tiếp sức cộng-sản Việt-Nam chống phá
chúng ta, tại sao chúng ta không dùng gậy ông để đập lưng ông, mượn
tay bọn họ để gây biến-loạn ngay trong nội-bộ guồng máy độc-đảng
của chính bọn họ ngay bên trời Âu. Trong ngành
tình-báo, kẻ thù có thể thuộc nhiều dân-tộc khác nhau, hoạt-vực có thể
gồm nhiều quốc-gia khác nhau; huống gì CIA cũng đang cần tung thêm lưới
vào trong hàng-ngũ các nước thuộc Khối Liên-Xô ... Tôi mượn của
Tòa Tổng-Lĩnh-Sứ Hoa-Kỳ một số từ-điển bách-khoa cũng như tài-liệu
thời-sự để tìm hiểu thêm về hai nước Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi. NÓI chung, tuy
ở trong khối Liên Bang Xô Viết, đại đa số dân-nhân cả Ba-Lan lẫn
Hung-Gia-Lợi đều đang vùng-vẫy để thoát khỏi quyền thống-trị của
Nga-Xô . Tôi gợi ý
Hoa-Kỳ lợi dụng tối-đa tình-hình ở hai nước ấy, đặc-biệt là
Ba-Lan. Ở Ba-Lan thì công-nhân là lực-lượng tiền-phong hùng-hậu, và
các tầng-lớp dân-nhân thì chịu ảnh-hưởng sâu-rộng của TRONG lúc chờ-đợi,
tôi đứng ra móc nối các thành-viên cộng-sản trong Ủy-Hội Quốc-Tế hiện
có ở đây . Tôi lý-giải
rằng: nếu tôi mà làm được việc, thì chính Người Bạn Đồng-Minh
hưởng công; viên-chức liên-hệ sẽ được chuyển đến quốc-gia hữu-quan
để phát-triển thêm mạng lưới của mình, thành tích gia tăng; làm việc
bên đó, không có chiến-tranh, hẳn là an-toàn, an-nhàn hơn ở Việt-Nam! Thế là tôi
được Người Bạn Đồng-Minh tán-đồng và yểm-trợ mọi mặt tối đa . Một cơ-hội tiếp-cận tự-nhiên
MỘT hôm, có
một viên-chức cao-cấp thuộc Tòa Tổng-Lĩnh-Sứ Hoa-Kỳ tại Vùng I tổ-chức
một buổi dạ-tiệc tại tư-gia -- thật ra là một bữa ăn đặc-biệt. Chủ nhà
không nấu dọn gì, mà dùng sân trước và vườn sau làm một cảnh chợ vỉa
hè. Họ đặt mua trọn chuyến hàng: nơi này là xe phở bò; nơi kia là
gánh bánh lá & chả tôm; hầu hết các món hàng rong quen-thuộc của Đà-Nẵng
đều được quy-tụ về đây . Thực-khách đến ăn món nào thì đều
theo đúng cách-thế thông-thường đối với món đó, chỉ khác là khỏi trả
tiền. Trong khung-cảnh
đó, tôi đã tiếp-xúc lần đầu với các viên-chức lãnh đạo 4 Phái Đoàn
Ủy-Hội Quốc-Tế, và đặc-biệt là 2 Trưởng Phái Đoàn Cộng-Sản Ba-Lan
và Hung Gia Lợi . Cấp-tốc nghiên-cứu, lượng-giá đối-tượng, tôi
đã dễ dàng tìm ra phương-thức đối đầu với các mục-tiêu. Toán “Thạch-Mã”
BỘ Tư-Lệnh
Cảnh-Lực Quốc-Gia có chỉ-thị cho các Địa-Phương nơi nào có Ủy-Hội
Quốc-Tế cấp Khu-Vực thì tổ-chức một Toán Hộ-Tống bảo-vệ an-ninh
cho các Phái Đoàn. Các Phái Đoàn Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi tại Khu-Vực
II ở Đà-Nẵng không nhận việc hộ-tống ấy, vì họ cảm thấy là bị
theo dõi; họ muốn tự-do đi lại, hành-động theo ý muốn riêng; nên các
Phái Đoàn Ba-Tư và Nam Dương cũng đồng-ý theo . Do đó, tôi nhận
nhiệm-vụ theo dõi các Phái Đoàn Ủy-Hội Quốc-Tế từ phía Cảnh-Sát Sắc-Phục
sở-tại chuyển qua cho Ngành Đặc-Cảnh cấp Vùng. Tại đây có
một bộ-phận đặc-trách mang bí danh “Toán Thạch-Mã”, trong đó có cả
một số nhân-viên của Sở I An-Ninh Quân Đội biệt-phái đến; tất cả
đều mặc dân-phục để hoạt-động chìm. TÔI thuê cho
Toán một trụ-sở riêng. Vì không tiện
bề sử dụng xe Jeep sơn màu xanh+trắng của phía Sắc-Phục nên tôi đã
xin Người Bạn Đồng-Minh một chiếc xe Jeep dân-sự để cho Toán dùng.
Xe này là của Tòa Tổng-Lĩnh-Sứ Hoa-Kỳ nên mang bảng số NT (nhập
tạm) dành riêng cho các ngoại-kiều . Tôi không tiện xin cơ-quan Lộ-Vận
cấp cho một số trước-bạ bình-thường, vì xe không thuộc sở-hữu chung
của Cảnh-Lực hay riêng của cá-nhân nào . Có nhiều chỉ
dấu, mà chiếc xe ấy là rõ-ràng nhất, khiến có một số đồng-bào gọi
người sử-dụng xe ấy là CIA . Tôi chỉ nhắc-nhở
anh+em trong Toán về mặt an-ninh bản-thân, chứ không giải-tán hoặc thay đổi
ngụy-thức, mặc dù thật ra kết-quả giám-thị của họ chỉ thuộc lĩnh-vực
thám-báo -- chưa phải điệp-báo như tôi mong muốn -- mà ở Trung-Ương thì
do một Văn-Phòng khác chứ không phải Ngành chuyên-môn của tôi chủ đạo,
mà Văn-Phòng ấy lại chỉ chủ-trương hoạt-động như thế mà thôi . Có lần đại-tá
Lê Quang Nhơn, Chánh Sở I ANQĐ, ngỏ ý muốn rút nhân-viên của Sở mình về,
nhưng tôi không thuận. Tôi muốn có sự hiện diện của Toán ấy để
đánh lạc hướng chú ý của đối-phương, nhằm bảo-mật các đường dây
điệp-báo riêng của tôi. Biệt-Đội “Thiên Nga”
BỘ Tư-Lệnh
Đặc-Cảnh Trung-Ương, từ thời đại-tá Nguyễn Mâu, có thành-lập một
đơn-vị nữ-tình-báo, từ cấp Trung-Ương xuống đến các Vùng, Tỉnh và
Thị, mệnh danh “Biệt-Đội Thiên-Nga”. Tuy trong một số trường-hợp
Biệt-Đội này đã lập được thành-tích khả-quan, nhưng nhìn chung thì kết-quả
hoạt-động vẫn chưa tương-xứng với tổ-chức quy-mô nói trên. Nhiều
nữ-nhân-viên được dùng vào các công-việc văn-phòng thay vì ra ngoài dò
tìm và gài người xâm-nhập vào các chi-bộ cộng-sản nằm vùng hoặc từ
mật-khu về móc nối tại nội-thành. Thế nhưng Thiên-Nga
dù sao thì cũng đã được đồng-bào -- và cả Việt-Cộng -- nghe tiếng,
biết tên. GẶP lúc Bộ
Tư-Lệnh Cảnh-Lực Vùng I tuyển-mộ một đợt nữ-nhân-viên, tôi chỉ-thị
cho Sở Yểm-Trợ -- mà cốt là để bắn tiếng ra ngoài -- hãy chọn cho
tôi mươi cô trẻ nhất, đẹp nhất, độc-thân, để tôi huấn-luyện
tình-báo cho họ, trong đó có môn tiếng Anh và môn khiêu-vũ, kể cả kỹ-thuật
chinh-phục đàn-ông. Trong lúc đó,
Bộ Tư-Lệnh Đặc-Cảnh Trung-Ương điện hỏi ý-kiến các Vùng về việc
giải-tán Biệt-Đội “Thiên- Nga”. Trong Vùng II,
tôi đã nhân danh Vùng ấy mà trả lời là xin vẫn giữ y nguyên; nay tại
Vùng I, có nhiều triển-vọng sử dụng mỹ-nhân-kế hơn, tôi lại có dịp
góp ý mạnh hơn về việc duy-trì cái tổ-chức ấy ... mà tôi không hề
dùng đến trong các điệp-vụ của tôi. THIÊN-NGA -- của
tôi -- là bất-cứ người-đẹp nào hội đủ điều-kiện cho tôi chấm chọn,
từ học-đường, công/tư-sở, thương-xá, trà-thất, vũ-trường, cho đến
nông-thôn, v.v... vốn sẵn có mặt khắp nơi, và tự họ đã sẵn có
môi-trường sinh-hoạt thích-hợp với công-tác hơn là các nữ viên-chức
Ngành An-Ninh. Đối với các cô gái phòng trà, từ ca-sĩ, má-xán, vũ-nữ,
đến bồi bàn -- là giới “nhảy dù” tự do tại Thành Đà-Nẵng -- tôi
đã bố-trí cho một số Trưởng Lưới, Trưởng Mũi, và Trưởng Mối thuộc
Sở Tác-Vụ, kín-đáo khống-chế những ai có cơ-hội tiếp-xúc với các
thành-viên Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi . Đối với phiá
Cảnh-Sát Sắc-Phục, tôi đã khéo-léo sắp-xếp để không tổn-thương quyền-hạn
của họ; và trung-tá Nguyễn An Vinh, Chỉ-Huy Cảnh-Lực Thị-Xã Đà-Nẵng,
đã hiểu biết và hợp-tác với tôi trong việc này . Đồng-thời,
tôi đã đạt được sự hợp-tác trọn-vẹn của Hãng Thầu nước ngoài,
để tôi sử dụng nhân-viên có sẵn của họ, hoặc gài thêm người của
Đặc-Cảnh vào làm công-nhân cho Hãng Thầu . * Đối nội, tôi
đã xin được thiếu tá Ngô Phi Đạm, là giảng sư xuất sắc nhất về tình
báo tại Trường Tình Báo Trung Ương, thuyên chuyển ra Vùng I làm việc với
tôi . (Tôi chỉ lược
kể đôi điều chung chung mà thôi, còn nhiều vấn đề và các chi tiết
khác nữa thì tôi đã viết trong cuốn hồi ký “Cảnh-Sát-Hóa, Quốc Sách
Yểu Tử của Việt Nam Cộng Hòa”, xuất bản năm 2002, mới tái bản năm
2005). * Nói chung, do sáng kiến
riêng của tôi nói trên, nhóm thiểu số Đặc Cảnh Vùng I chúng tôi đã
tuyển dụng được khá nhiều thành viên Ba Lan và Hung Gia Lợi, về mặt nổi
thì từ các đại tá Trưởng Phái Đoàn cấp Khu Vực xuống đến các sĩ
quan cấp úy Trưởng Tổ cấp Liên Tỉnh và Tỉnh, nhưng về mặt chìm thì
họ là cán bộ tình báo chiến lược cấp trung ương (thông dịch viên có
vị thế cao hơn Trưởng Phái Đoàn) của Đảng, Nhà Nước và Quân Đội 2
nước cộng sản quan trọng nhất, sau Nga, trong Liên Bang Các Nước Cộng Hòa
Xã Hội Chủ Nghĩa Xô Viết (gọi tắt là Liên Xô, tức USSR: Union of
Socialist Sovietic Republics), làm nội tuyến cho ta (tức là Hoa Kỳ, vì sau khi
tuyển dụng được thì tôi đã chuyển giao họ cho cơ quan Tình Báo Trung
Ương của Mỹ (CIA) tiếp tục khai thác sử dụng ngay trong hàng ngũ Liên
Xô bên châu Âu .
Những cán bộ vốn
được chọn lọc và tín nhiệm đưa đi công tác tại Việt
Vì tôi còn phải lo
về Việt Cộng (cộng sản Việt Nam) và về nội chính (các chính đảng, các
giáo hội, các tổ chức “đối lập”, v.v...), trong tình hình rất nguy ngập
của thời gian 1973-75, nên tôi đã cho phép các thuộc viên liên hệ tùy tiện
chiếu theo chủ trương và phương thức làm việc đã có kết quả cụ thể
của tôi mà hợp tác với Người Bạn Đồng Minh (cố vấn CIA) để tiến
hành thêm, do đó tôi không nắm vững hết các thành quả đã đạt được,
phải là to lớn hơn. Lại nữa, trong tinh thần phối hợp đồng minh
chống Cộng, tôi đã chấp thuận cho Người Bạn Đồng Minh được trực
tiếp sử dụng một số viên chức Đặc Cảnh của tôi mà họ thấy là xuất
sắc, biệt phái hẳn qua cho họ (hẳn là thành quả phải không thua kém
thành quả của phía Việt Nam), nên tôi không biết gì nhiều về các kết
quả liên quan. Ngoài ra, tôi cũng giúp cho NBĐM phương tiện cần thiết
(giấy phép đi lại trong giờ giới nghiêm, giấy phép mang vũ khí, v.v...) để
họ tuyển dụng nhân viên riêng cho họ, nên tôi hoàn toàn không biết gì về
thành quả hoạt động của các đường dây bí mật này . Chỉ riêng trong phạm
vi những gì mà tôi có đích thân trực tiếp làm và còn nhớ, tôi đã tuyển
dụng :
Đại tá Konelsko, Trưởng
Phái Đoàn Ba Lan Đại tá Guy Nagy, Trưởng
Phái Đoàn Hung Gia Lợi Trung úy Teleski, Trưởng
Phòng Truyền Tin Mật Mã của Ba Lan Đại úy Signalia, Trưởng
Phòng Truyền Tin Mật Mã của Ba Lan (kế nhiệm Teleski) Trung úy Benjenc Grosz,
thông dịch viên của Hung Gia Lợi Trung úy Benez Kadar,
Trưởng Tổ Hung Gia Lợi tại Tam Kỳ (quá trình nghiên cứu,
chấm định, tiếp xúc, móc nối, bao vây, gài bẫy, thuyết phục, thử
thách, tuyển mộ... đã được kể lại trong sách).
Họ là cán bộ tình
báo cấp cao, ở cả hai lãnh vực chính trị và quân sự, mà lại chuyên
môn truyền tin mật mã (biết rõ bí mật nội bộ), và rành (ít nhất là)
tiếng Anh, làm thông dịch viên quốc tế (có tư cách công khai tiếp xúc với
cả “đế quốc Mỹ”, huống gì bí mật liên lạc với các nhân vật
ái quốc & chống Liên Xô), nay được tuyên dương là đã có công đánh
Mỹ, được thăng lên cấp cao hơn và cử giữ chức lớn hơn: họ mà
làm tay trong cho Mỹ thì nguyện vọng của dân nhân Ba Lan và Hung Gia Lợi
thoát khỏi gọng kìm Liên Xô chắc chắn là sớm đạt thành.
Hồi đó, năm
1974-75, Người Bạn Đồng Minh đã chính thức thông báo cho tôi biết về một
số tiến triển và kết quả khởi đầu ngay tại Ba Lan và Hung Gia Lợi, đồng
thời nhiều lần công khai đãi tiệc khen thưởng các viên chức Đặc Cảnh
hữu công (trong sáng kiến của tôi, bắt đầu từ năm 1973).
Năm 1979
(sáu năm sau), Giáo Hoàng John Paul II về thăm Ba Lan lần đầu tiên, mở đầu
cho những hoạt động kế tiếp của Ngài, có thể là nhằm góp phần giải
thể chế độ cộng sản ở quê hương mình (?).
Năm 1981, Công An
trung ương Việt Cộng nói thẳng với tôi: “Tôi báo trước cho anh biết,
chỉ trong vài hôm nữa thôi, tất cả các thành phần phản động tại Ba
Lan cũng như Hung Ga Ri đều sẽ phải đền tội trước tòa án nhân dân; vả
ngay cả bọn CIA liên quan cũng sẽ bị nhà nước có chủ quyền của hai nước
ấy trừng trị thẳng tay ... Sẽ không bao giờ xảy ra sự cố mà bọn
đế quốc và lũ tay sai như anh hằng mơ, để anh có thế “tự hào” là chính mình đã góp phần
đánh đổ hệ thống xã hội chủ nghĩa tại Ba Lan và Hung Ga Ri, kéo theo sự
sụp đổ của cả Khối Cộng Sản Đông Âu! Có phải bọn
chủ CIA của anh đã nhồi nhét cái ý tưởng hão huyền ấy vào trong đầu
óc vong bản của anh hay không?” (trích từ các trang 323-325, hồi ký “Cảnh
Sát Hóa...”). Năm 1989, cộng-sản
Ba Lan nhượng-bộ, qua năm 1990 thì cáo-chung. Cộng-sản Hung-Ga-Ri chấm
dứt trước đó một năm. Năm 1991, Liên Xô sụp đổ. Các biến
cố ấy kéo theo sự sụp đổ của các chế-độ cộng sản còn lại trong
Khối Cộng Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Xô-Viết Đông-Âu .
(còn nữa)
LÊ
XUÂN NHUẬN
|
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com