
NÉT ĐẸP VĂN HÓA Minh
Mẫn Dân
tộc ta có nền văn hóa tổng hợp và cá biệt, đa phần tiếp thu từ những
năm tháng thống thuộc của Tàu, Tây, ảnh hưổng một ít khi cha ông ta mở
mang bờ cỏi về hướng Nam, vùng đất Campuchea, đặc biệt Champa hầu như
không ảnh hưởng nào về ngôn ngữ lẫn âm ngữ, và gần nhất là Mỹ,
ảnh hưởng không những ngôn từ, còn cả nếp sống thực dụng, hưởng
thụ trong giới trẻ. Trong quá trình tiếp thu, được sự chắt lọc để
trở thành dân tộc hóa qua thời gian, và biến tấu trở thành một đặc
thù cá biệt. Thuở
xa xưa đều có những tác hưởng như thế, trong cơ chế cộng đồng mà
hành tinh trở thành ngôi nhà chung, liên lạc nhau cách nửa vòng trái đất
chỉ vài mươi giây, năm châu bốn bể trở thành xóm giềng lân cận, chắc
chắn gần mực thì đen, gần đèn thì sáng không thể tránh khỏi, nếu
một dân tộc không đủ ý thức tự tồn, không biết trân trọng đặc
sản quý hiếm của mình, bán rẽ gia bảo, xem ngọc ngà và khoai sắn
đồng giá, chắc chắn dân tộc sẽ mất gốc như
một số quốc gia đã mất gốc từ ngôn ngữ, văn hóa bản địa
đến giấy khai sinh của một dân tộc. Chúng ta hãnh diện cha ông khéo bảo
tồn di sản văn hóa đó cho dù nhiều lần ngỡ như bị xóa tên trên bản
đồ thế giới. Trong
quá khứ, chúng ta từng thắng ngọai xâm, không những bằng quân sự,
chính trị, ngọai giao mà cả văn hóa ( như sứ giả Tàu Lý Giác từng
thán phục tài ứng đối của người chèo đò VN khi đưa sứ giả qua sông,
đó là một Thiền sư cải trang, bèn thốt – ngòai trời vẫn còn có một
mặt trời soi sáng ). Trên
khía cạnh nào đó của lịch sử chiến
tranh,thế kỷ 20, chúng ta thắng, Mỹ thua, nhưng thực tế của thời hậu
chiến, chúng ta thua, Mỹ thắng. Sau
khi đất nước hòa bình, chúng ta không thể bế quan tỏa cảng, khép kín
dân tộc sau bức màn sắt như thuở 1954 của chiến tranh lạnh, buộ⣠chúng
ta phải hội nhập, không những hội nhập kinh tế khu vực, hội nhập kinh
tế toàn cầu, đưa chân vào tròng Liên Hiệp Quốc, vung tay vào mậu dịch để chuẩn bị gia nhập
WTO. Mỗi lãnh vực, chúng ta phải trả một giá nhất định theo yêu cầu của
cuộc chơi, tùy theo năng nổ khẩn thiết cho việc hội nhập, chúng ta có một
giá phải trả nhất định, nhưng nếu
miếng mồi được nhử, chúng ta không quan tâm, họ sẽ mời mọc, tiếp thị
một cách sốt sắng, lúc ấy, cái giá phải trả nhẹ hơn, và ưu đãi hơn.
Nhưng khi chiến tranh lạnh hạ màn, ranh giới Tư Bản và CS không nặng mùi
sát khí, cả hai đều cần có nhau, một bên muốn vực dậy nền kinh tế
rách nát bởi cơ chế quản lý, bao cấp sai
lệch, một bên muốn tiêu thụ sản phẩm và đồ quá date trên hàng tỷ
dân đang thiếu, đói; quả thế, các nước XHCN trước kia đều cần những
thành quả khoa học kỹ thuật của tư bản, người dân của những xã hội
đó đều muốn nếm mùi những loại sản phẩm tươi mát và cảm giác mạnh,
chắc chắn, sa đọa, bạo lực song hành cuốn theo chiều gió! WTO
là thương trường ưu đãi mậu dịch, nhưng không có nghĩa là đôi đũa thần
đem lại tất cả; giả thử chúng ta không cần, chắc chắn những nước cầm
cân không bỏ lỡ cơ hội chào hàng với những hứa hẹn hấp dẫn, vì
chính sách toàn cầu hóa do Mỹ chủ đạo, sẽ không bỏ rơi bất cứ Em nào
ngoài quỹ đạo khống chế kinh tế của họ, dĩ nhiên chúng ta cần và họ
cũng cần ta; ( như hiệp định thương mại Việt Mỹ vào năm 2001, kết quả
ngày nay họ có nguồn đầu tư lớn nhất tại VN, chúng ta vẫn không xuôi
chèo mát mái trong việc giao thương với Mỹ ) một sản phẩm bày trên thương
hiệu, khách không quan tâm, chủ cũng phải chào mời, dĩ nhiên giá mềm hơn
cho kẻ không cần mua; rốt cuộc, chúng ta nóng vội, phải chịu giá đắt,
nhiều thử thách, o ép, không những điều lệ của tổ chức, cả những
điều kiện ngoài lề cũng được tận dụng làm tiêu chí. Ví dụ Vatican
không liên hệ gì đến thương mãi mậu dịch và bang giao quốc tế, nhưng
Mỹ và các nước Âu Châu vẫn buộc chúng ta nói chuyện với họ, và chính bản thân họ cũng không còn
đủ uy tín đối với các quốc gia Tây phương, nhưng họ vẫn là thương
hiệu sáng giá để⠮ước
mạnh làm bửu bối mặc cả với VN
trong mọi lúc, mọi nơi, cuối cùng, một bước nào đó, chúng ta ngậm đắng
chấp nhận sự hiện diện của quan Thái Thú Vatican – Sepe sang thị sát, lắng
nghe và vạch kế hoạch bành trướng
nước Chúa tại VN, hy vọng dọn đường cho Chủ Soái sang VN trong tương
lai gần! Khi
kinh tế thị trường được chọn thay cho kinh tế tập trung, bao cấp, mở
rộng cửa đón luồng gió mát, đồng thời gió
độc cũng tuồng vào, cái nào cũng có hai mặt, tốt và xấu. Tự do kinh
doanh giúp dân giàu nhưng không hẳn nước mạnh nếu bộ phận nắm giữ
linh hồn dân tộc không phân biệt thế nào là văn hóa tốt bổ trợ cho văn
hóa tổ tiên, cái nào là văn hóa độc hại, phá hoại sinh mệnh nhân dân,
để rồi ngoài xã hội, chúng ta thấy nhan nhãn các cô cậu biến thành con
lai tóc vàng, chạy xe như ma đuổi, tai nạn giao thông tăng vọt, thậm chí
nhiều ông nhiều bà bộn tuổi cũng nhuộm tóc màu đồng, ăn mặc diêm
dúa, chạy xe hippy. Từ cặp kính mát, áo quần mode đến xâu chuỗi trên cổ
tay, con trai bấm lổ tai, đều là những loại hình sao chép kịch cởm từ
phim ảnh Đại Hàn Trên
màn ảnh nhỏ hằng ngày, phim Đại Hàn chiếm lĩnh những cuộc tình nham nhỡ
vô duyên, bệnh họan, phim bạo lực, đồi trụy thay thế nội dung giáo dục nhân cách và tình người.
Phim VN chưa đủ tầm vóc hấp thu quần chúng, đa phần nội dung nghèo nàn;
bèn xoay qua khai thác những pha kích dục mà gọi là tiến bộ trong phim ảnh
VN. Nhà nước XHCNVN trước kia rất kỵ những gì đi ngược văn hóa Á đông,
bây giờ để cho các nhà làm phim, các đạo diễn thể hiện tính cởi mở
của chính sách qua những hình ảnh trơ trẽn chỉ xẩy ra nơi phòng kín. (
Rồi đây, Đại Hội Đảng lần X, sẽ có nhiều cởi mở hơn, tình trạng
làm văn hóa như thế nầy sẽ đi về đâu? ) Diễn
viên điện ảnh Hàn Quốc là thần tượng cho thế hệ trẻ qua phong cách
trang phục, nhà may, tiệm chụp ảnh, uốn
nhộm tóc được trúng mùa! Không
thiếu phong trào quảng cáo thời trang mà những mode trang phục chỉ có
trên sàn diễn, không thể phổ biến cho xã hội, mang tính cầu kỳ, mệnh
danh thời trang lập dị. Hội
thi Hoa hậu là cách tôn vinh sắc đẹp,
nhưng bị lạm dụng trở thành áp phe thương mãi, bản thân hoa hậu, người
mẫu, một số thiếu kiến thức và nhân cách, biến thành món hàng trao đổi
đắt giá cho các đại gia lắm tiền nhiều của. Các nghệ sĩ trên sàn diễn cảm thấy hãnh diện với bộ đồ hở
hang, nhảy nhót lố bịch. Nhạc phẩm không giàu chất sâu lắng như những
bản nhạc tiền chiến vượt cả thời gian; Thậm chí ngôn phong của nhạc
phẩm cũng nông cạn thiếu văn hóa. Hài
kịch giúp cho nhân dân thư giãn sau những giờ phút mệt mỏi vì cuộc sống,
ngược lại làm cho khán giả khó chịu, không những không tạo được nụ
cười thâm trầm ý nhị, diễn viên cứ phải gằn giọng lớn tiếng quá
ư chát chúa, càng không tạo thêm một nụ cười nào, ngoài nụ cười
thương hại cho sự lố bịch của nghệ sĩ hài VN. Học
sinh ngày càng kém chất lượng, các phòng game online Emu luôn có mặt các em
học sinh trốn giờ tại lớp. Thầy cô giáo cũng không buồn quan tâm vì
kinh tế gia đình không đủ sống . Tuổi
trẻ ngày càng lún sâu vào thác lọan, sa đọa hưởng thụ, thực dụng kiểu
Mỹ, đưa tới ma túy, xì ke, si đa ( HIV/AID ) hư hỏng cả một thế hệ. Cán
bộ đã lạm dụng chức quyền và kẽ hở luật pháp, thâm lạm công quỹ,
tham ô hối lộ, hưởng thụ sa đọa, gây khó cho dân làm nghèo đất nước.
Vì đồng tiền bất chánh, tiếp tay cho những mưu đồ phá hoại quốc gia,
làm ngơ cho những người khoác áo tôn giáo bành trướng thế lực, hoặc cấu
kết với chức sắc tôn giáo trấn áp kẻ cô thế, chiếm dụng tài sản
công dân, cùng lúc đó, một số chức sắc tôn giáo cũng muốn loại trừ
những thành phần bất phục tùng hoặc nổi danh hơn mình. Năm 2005 đã cho nghĩ hưu những thành phần
tai tiếng như Trưởng phòng P.38, Phó Chủ tịch UBND tỉnh, Phó Chủ tịch Mặt
trận và một số chức sắc tại tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu, nhưng nội bộ Phật
giáo bình chân như vại trước những hung thần tu sĩ tha hóa!. Một
số nhân viên trong công tác từ thiện HIV/AID đáng ra họ phải được ưu
đãi lương bổng khi phải lăn xả vào nghề nguy hiểm, nhưng công tác phí
không đủ chi tiêu. Một số cán bộ chuyên ngành như an ninh, hành chánh,
không có phương tiện cải thiện mức sống, gia cảnh phải nhờ thêm đôi
tay đảm đang của hiền nội, làm sao họ có tinh thần phục vụ khi một số
có quyền chức ung dung hưởng thụ bởi đồng tiền thu nhập ngoài luồng
!. Tham
nhũng hối lộ, viên chức sa đọa không phải là tội nếu ngành quản lý
lao động tiền lương giải quyết hợp lý theo mức sống lạm phát hiện
nay. Anh chị em công nhân các tỉnh đổ về làm thuê cho các công ty nước
ngoài, nếu lương đủ sống, họ không bán rẽ nhân phẩm cho những đường
giây chào hàng. Hình
như lâu lắm, chúng ta chưa có một tác phẩm văn học nào có tầm vóc vượt thời gian, vấn đề nầy
không tùy thuộc vật chất mà là sinh khí, sinh lực nghệ thuật của xã hội
đương đại. Các
ca sĩ, diễn viên điện ảnh thường đi tu nghiệp ở Mỹ, thế thì văn hóa
nghệ thuật của Mỹ chứ đâu phải của VN. Chúng ta chấp nhận khoa học
kỹ thuật cần phải được đào tạo từ các nước tiên tiến, nhưng chả
lẽ chúng nghèo đến độ hàng ngàn năm vẫn chưa có một nền văn học
nghệ thuật cá biệt. Thảo nào mùa Noel vừa rồi, các cơ quan truyền thông
ồ ạt cổ súy cho chương trình mừng Chúa giáng sinh, chẳng những thế,
ông già Noel được Bưu điện tung ra hàng loạt trong các ngã đường, khu
phố. Chúa
giáng sinh, trừ 7 triệu tín đồ Kitô giáo, không liên hệ gì đến 80 triệu
dân còn lại, tại các cơ quan nhà nước nhiệt tình quảng cáo, khi mà
chính sách tôn trọng tự do tín ngưỡng lẫn không tín ngưỡng, những người
không cùng tín ngưỡng đó bị bắt buộc phải nhìn, phải nghe những nhạc
phẩm, những hình ảnh của thiểu số do nhà nước quảng cáo trên truyền
hình, truyền thanh, các hình ảnh quảng cáo trên hè phố SG, và đèn ngôi
sao, cờ xí, hang đá giăng ngang đường, chạy dọc khu phố Phạm văn Hai, và
một số nơi trong thành phố, những nhà dân không có đạo. Các nước trong khu vực như Đài Loan, Nam
Triều Tiên họ rầm rộ ngày Noel vì vấn đề thương mãi, ngoại kiều Âu
châu hiện diện đông đảo, các thương gia nhắm vào lợi nhuận, còn Bưu
Điện, có noel hay không, vẫn phải phát thư, thông báo tiền điện thọai,
gửi bưu phẩm, bưu thiếp, không phải ngành kinh doanh, cạnh tranh thương
trường với một công ty Bưu điện song hành nào, tại sao phải cần đến
hình ảnh ông già xứ tuyết cho chuyên ngành nếu không phải vì ý đồ quảng
cáo mà ngành đã nhận được một sự trợ cấp nào đó. Chúng ta nghèo tiền,
chả lẽ nghèo cả óc sáng tạo cho cách tiếp thị chuyên ngành hợp với
phong cách, văn hóa dân tộc? Cơ quan nhà nước không nên tiếp tay quảng
cáo cho bất cứ tôn giáo nào, nếu có, phải bình đẳng cho các tôn giáo;
đài truyền hình có thể vì nhận dịch vụ để có thu nhập, trang trải
chi phí; báo chí phản ánh qua loa ngày lễ nào đó, hoặc nhận tiền cho
trang quảng cáo một món hàng, nhưng không thể quảng cáo cho một tôn giáo
giàu tiền lắm của, để những tôn giáo khác phải thiệt thòi, bất
công. Tổ chức nhà nước không quán triệt cho cán bộ các cơ quan để nhất
quán tính vô tư của nhà cầm quyền trước mọi tôn giáo có mặt trong xã
hội. Cựu TT. Võ Văn Kiệt nói lên tính cộng đồng của Kitô giáo VN đồng
hành cùng dân tộc, vào lễ Giáng sinh 2005, nhưng ở một góc độ khác, người
đọc cảm nhận tính đãi bôi lấy lòng, ca ngợi không cần thiết với một
thiểu số trong xã hội đa tôn giáo. Tại sao không quảng cáo rầm rộho
ngày sinh của Mohammed, Hồi giáo. Tại sao không ai biết ngày sinh của Đức
Huỳnh Phú Sổ, một tôn giáo khởi phát tại VN, Chưa ai nghe Ngài Hộ Pháp
Phạm Công Tắc của Cao Đài, một tôn giáo dân tộc, và thật vô lý, toàn
dân đa số không ai biết ngày Đản sinh của giáo chủ một tôn giáo lớn
có mặt hàng ngàn năm và sống chết cùng dân tộc như PG ?? Cái quảng cáo rầm rộ mùa Giáng sinh vừa
rồi các cơ quan nhà nước, từ đảng viên trung ương đến các ban ngành,
làm cho người dân ngỡ rằng VN sắp bị Kitô giáo hóa toàn bộ. Người dân
có quyền chọn bất cứ ngày lễ nào thích hợp để vui chơi hoặc để
kinh doanh, nhưng nhà nước không thể chọn riêng một tôn giáo nào để quảng
cáo, dù bị một áp lực kinh tế hay chính trị, quyền lợi hay quyền lực.
Thật vô lý khi các nước Âu châu đang đơn giản hóa Kitô giáo, cấm phô
trương trong xã hội những hình thức tín ngưỡng, kể cả thiệp mừng Giáng
Sinh, VN lại lẽo đẽo dấu vết hàng thế kỷ trước của các nước còn
nằm trong vùng tối của Hội thánh một thời. Liên Hiệp Quốc trang trọng
làm lễ kỷ niệm Đản Sanh của Đức Phật thì VN đã từng lấy PG làm quốc
giáo, người dân không hề biết ý nghĩa ngày trọng đại của rằm tháng
tư ! Jesus,
một nhân vật lịch sử, một đạo sĩ xuất thân từ các học phái tại
Ấn qua những trường phái Yoga, Bà La Môn, Phật giáo...thuở thiếu thời
đến 30 tuổi trở về Do Thái hành đạo bằng tình thương nhân ái, nhưng
đã bị chính trị lợi dụng, đánh bóng bằng những huyền thoại vu vơ, gán
ghép cho ngài những trọng trách phản khoa học, biến ngài thành một giáo
chủ nuôi sống cả một tập đoàn thương vụ, chính trị trên 2000 năm,
nhuộm máu nhân loại để tỏ uy quyền nước Chúa. Người dân Âu Châu đã
chối Chúa mạnh hơn Phero chối Chúa ba lần, nhưng họ chỉ chối Chúa của Thần học chứ không
phủ nhận nhân cách của đạo sĩ Jesus. Ngày
nay, tôn giáo không những được nhà nước VN nhìn dưới một góc độ cởi
mở hơn, tuy chưa am tường cốt lỏi của từng tôn giáo. Cán bộ nhà nước
bắt đầu tin tưởng tâm linh, hẳn nhiên pha tạp mê tín khi họ chưa nắm
vững yếu tố khoa học trong tôn giáo đó. Bộ trưởng Văn Hóa TT, Phạm
Quang Nghị, phê phán một số cán bộ đi lễ đầu năm, khấn vái thần
thánh xin thăng quan tiến chức mà không tự mình tu dưỡng đạo đức để
nhân dân yêu mến, điều đó đúng, nhưng bảo cán bộ đi lễ là biểu hiện
thiếu tu dưỡng đạo đức là sai, và làm sao ông bộ trưởng nghe được
lòng mong cầu của cán bộ đi lễ chùa? Phải chăng đây là lời nhắc
khéo để cán bộ đảng viên không dám bước sang lãnh vực tín ngưỡng tâm
linh ? Chính tín ngưỡng tâm linh là nét văn hóa đẹp bảo tồn sinh mệnh dân
tộc trước những áp lực vô tận của ngọai bang; thuần túy vật chất
đưa xã hội đến tệ nạn thiếu đạo đức như
ta từng thấy trong 30 năm qua, và nhà nước đã thấy giá trị
Tâm Linh song hành cùng vật chất để xây dựng một VN đặc thù, không thể
đứng vững bằng một chân ( cần phân biệt tín ngưỡng Tâm Linh và tín
ngưỡng Thần học ). Ngành
Văn Hóa Du Lịch Thể Thao chưa kết hợp với ngành Văn Hóa Sử Việt để
giáo dục cán bộ các ngành ý thức khi thực hiện một đề án mang tầm
vóc lớn, nếu không bị bên ngoài lợi dụng phô trương thì cũng bị pha
trộn miễn cưỡng giữa các nền văn hóa dị biệt một cách kịch cỡm. Tuy
nhiên không phải tín ngưỡng tôn giáo nào cũng giúp cho đất nước phồn
thịnh nếu làm tín đồ đánh mất tự chủ, giao phó mọi quyết định cho
thần thánh. Một góc báo ANTG cuối tháng, số 55, gửi cho người viết mục:
Người tìm cha cho các con của mình. (
Người viết nói lên tâm trạng tôn kính một người cha không cùng máu mủ,
cố gắng tìm cha ruột của hai đứa con khi mẹ họ qua đời; người con viết:
Chẳng lẽ cha tôi là một vị Thánh? ) -Mục Thư tín của báo ANTG cuối tháng
khuyên: Có một người như cha anh
đang sống bên cạnh chúng ta thật. Thế
rồi ANTG kể câu chuyện : Chúng tôi có người bạn mắc bệnh gần 15
năm nay, anh ấy theo đạo Thiên Chúa và chính vì thế anh ấy tin Chúa sẽ
chữa lành bệnh cho anh và anh ấy không chịu đi gặp bác sĩ. Chúng tôi
nói rằng Chúa sẽ nghe lời cầu xin của anh và phái Thiên sứ xuống thế
gian, đội lốt một bác sĩ để chữa bệnh cho anh. Cuối cùng, anh ấy đi
gặp bác sĩ và anh ấy đã đã khỏi bệnh. Nếu chúng ta còn đặt câu hỏi
về những gì người cha của anh đã làm cho chị em anh thì nghĩa là trong
lòng chúng ta vẫn còn hẹp hòi đâu đó, và chúng ta vẫn còn ngờ vực về
lòng tốt kỳ diệu của con người trong
đó có chúng ta... ( Đây không phải ngờ vực lòng tốt của người cha
nuôi mà là kinh ngạc , có quyền kinh ngạc chứ ) Thay
vì khuyên chị em anh ta chấp nhận một
người cha quá ư thánh thiện như vậy, (chính họ cũng đã hài lòng, không
cần phải khuyên) không nên phân vân, lại đem hình ảnh Chúa dùng bác sĩ
như một Thiên sứ xuống chữa bệnh cho một tín đồ, báo ANTG đã bảo
trong con người chúng ta chứa đựng những phẩm tính của một vị Thánh và cũng chứa đựng những
thứ của Ma Quỷ. Nghĩa là có hai mặt trong một cá thể, vấn đề phản
diện cũng chính tự thân nội tại chứ không thể từ một tha lực như một
Thượng Đế trên cao. Tuy đây là một so sánh đầy thiện ý nhưng không
là so sánh logic của tâm linh khoa học mà là đức tin Thần học, một loại
đức tin đánh mất tự chủ, vong bản của con người. ( Người Thiên Chúa
giáo vẫn phân biệt rõ, Thượng Đế
là đấng sáng tạo, chủ động, con người là vật thụ tạo, bị động,
hai lãnh vực biệt lập, không thể nhập nhằng hai cũng là một như thiện
và ác cùng một trong con người. Thượng đế của đức tin không phải Thượng
Đế của triết học, bằng chứng người bạn anh ta tin vào một Thượng
đế của đức tin ). Gần
đây có nhiều loại tôn giáo tín ngưỡng hỗn hợp xuất hiện, pha trộn
nhiều giáo lý và thờ cả Phật lẫn Chúa, một biểu hiện do nhu cầu tâm
linh hay một biến thái thần giáo để hòa nhập đức tin quần chúng? Những
nét văn hóa từ tín ngưỡng nhân gian cho đến loại hình du nhập do cơ chế
thị trường rộng mở, gần đây, lễ Tình Yêu phát xuất từ Thánh
Valentine của Kitô giáo, tôn vinh tình yêu, loại hình văn hóa đẹp, rộ nở
trong giới trẻ thành phố, chưa sâu xa vào các tầng lớp quần chúng như lễ
hội Bông Hồng, nhớ ơn mẹ cha, vào tháng bảy, chúng ta có thể chấp nhận,
nhưng không thể chấp nhận bừa bải như mốt thời thượng, bất cứ cái
gì từ ngoài vào chưa hẳn điều tốt, làm chệch hướng văn hóa dân tộc
hay pha loãng nét đặc thù giòng giống tổ tiên. Hàng
ngàn năm qua, dân tộc ta không thiếu những biểu tượng văn hóa đẹp
trong cuộc sống, nếu cần hiện đại hóa, thời trang hóa, cứ mượn những
cái đẹp từ ngoài để phát triển cái đẹp của ta. Ví dụ, hình ảnh Bố
Đại HT mang cái bị trên vai đi khắp thôn xóm cho quà trẻ em, không chỉ
xuất hiện một ngày như ông già Noel mà quanh năm là mùa xuân của trẻ! Hôm
qua tát nước đầu đình, bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen...Yêu nhau cởi
áo cho nhau, về nhà dối mẹ qua cầu gió bay... đều là những cách tôn
vinh tình yêu đầy ấn tượng, tại sao nhất cứ phải một món quà
Valentine nhân ngày Valentine ? Sống và tồn tại trong lòng dân, tại sao
không vì dân, vì ý nguyện của dân mà cứ phải nhượng bộ áp lực bên
ngoài ! . Có
thể chúng ta thắng Mỹ trên mặt trận ngọai giao, chính trị và quân sự,
nhưng chúng ta đã thua Mỹ trước mãnh lực đồng dollar, du nhập cuộc sống
hưởng thụ, thực dụng, để nhiều tầng lớp người dân có cả cán bộ
ngã gục trên mọi cám dỗ vật chất. Do đâu
? nếu chỉ thuần xây dựng xã hội trên mặt kinh tế mà bỏ qua nhân cách
con người thông qua văn hóa dân tộc, chắc chắn sẽ bất ổn. Nhân dân cũng
như cán bộ nhà nước không thể trở thành liêm khiết trên văn bản, pháp
qui, phải cần được giáo dục đạo đức tâm linh, lấy nhân quả làm căn
bản, từ đó lòng yêu nước và tính tự trọng dân tộc sẽ phát sinh. Một
nền văn hóa đẹp không ở phô trương trên bình diện xã hội mà phải
là một nét văn hóa đầy tính nhân bản, đạo đức tự thân và biết tự
chủ, đó là căn bản tự thanh lọc hóa mọi luồng văn hóa du nhập. Dân
tộc ta vốn từ ngàn xưa có đủ phẩm chất đẹp mang tính văn hóa, trước
trào lưu thực dụng, thế hệ trẻ mất căn bản giáo dục, điều nầy, trách
nhiệm thuộc về ai? MINH MẪN 24/3/06
|
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com