
Việt Gần
đây có nhiều bài viết của một số tác giả đăng trên các trang báo điện
tử trong và ngoài nước, trực tiếp hoặc gián tiếp cho rằng Việt 1.
Trước hết theo tôi, chúng ta không thể lấy lý thuyết và thực tiễn
chính trị của các nước châu Âu (Anh, Pháp, Ý, Thụy Điển, Đan Mạch, Na
Uy…) hay Mỹ để áp dụng cho Việt Nam, bởi vì các nước đó có hoàn cảnh
lịch sử-xã hội khác xa với Việt Nam. Xét
về đặc điểm xã hội, đa số các nước châu Âu đều không phải là các nước đa dân tộc, đa
văn hóa, đa tôn giáo, vì vậy các mâu thuẫn xã hội ít phức tạp; xét về
mặt lịch sử, hệ thống chính trị đa nguyên ở các nước đó đã xuất
hiện cách đây hàng trăm năm và đã trải qua những thời kỳ sóng gió để
đạt được trình độ như ngày nay. Với
Mỹ, mặc dù là một nước đa dân tộc đa văn hóa nhưng trong đó người
da trắng gốc Âu vẫn chiếm đa số (khoảng 75%), Thiên chúa giáo vẫn là
tôn giáo chính (85%), và nước Mỹ cũng đã trải qua hàng trăm năm để phát
triển và hoàn thiện hệ thống chính trị lưỡng đảng của mình. Chúng ta cũng không thể bắt chước máy
móc con đường của các nước Đông Âu (Ba Lan, Hungari, Tiệp,…) hay Nga để
áp dụng cho Việt Nam, bởi vì mặc dù các nước trên đã một thời là
xã hội chủ nghĩa như Việt Nam, nhưng đặc điểm xã hội, lịch sử và
trình độ phát triển của các nước đó cũng khác xa với VN. Về mặt xã hội, các nước này cũng không
phải là các nước đa dân tộc, đa tôn giáo, và không có các mâu thuẫn
gay gắt do lịch sử để lại như Việt Nam (tại thời điểm những năm
90, phần lớn công dân của các nước này là các thế hệ sinh sau chiến
tranh), mặt khác trình độ kinh tế, trình độ dân trí của các nước đó
tại thời điểm những năm 90 của thế kỷ XX cũng phát triển cao hơn Việt
Nam hiện nay. Hơn nữa theo tôi, thay vì thay đổi hoàn toàn, nếu các nước
trên duy trì được hệ thống cũ (với
những cải biến nhất định) để đảm bảo sự ổn định về mặt chính
trị đồng thời với việc mở cửa về mặt kinh tế - xã hội thì rất
có thể các thành tựu mà họ đạt được còn lớn hơn nhiều và tránh
được những cái giá mà nhiều nước đã gánh chịu trong 15 năm qua (chia rẽ,
nội chiến sắc tộc và tôn giáo, gia tăng sự căng thẳng trong đời sống
chính trị và đời sống thường nhật, gia tăng sự bất bình đẳng). Chúng
ta cũng không thể lấy kinh nghiệm của Cămpuchia vì sản phẩm đa nguyên của
Cămpuchia ra đời do những nguyên nhân lịch sử nhất định: tại thời điểm
1990, ở Cămpuchia có 2 lực lượng chính trị đối kháng kịch liệt (Đảng
Nhân Dân Cách Mạng Cămpuchia có Việt Nam ủng hộ, Liên minh Khơ-me đỏ +
Sihanuk + Sonsan do Mỹ và Trung Quốc trợ lực…) và sự ra đời chế độ
đa nguyên hiện nay là một thỏa hiệp chính trị có lý do lịch sử. Hơn nữa,
mặc dù là đa nguyên chính trị nhưng tình hình chính trị, kinh tế, xã hội
hiện tại của Cămpuchia không hơn gì Việt Nam, thậm chí thua kém về nhiều
mặt (kém ổn định hơn về chính trị, tăng trưởng kinh tế thấp (trong 2
năm 2004-05, chỉ tăng trưởng 3,5 - 4%), tệ nạn tham nhũng cũng khủng khiếp…).
Hơn nữa, dù sao Cămpuchia cũng là một nước nhỏ (10 triệu dân), không phức
tạp về mặt dân tộc (gần 100% là người Khmer), tôn giáo (gần 100% là đạo
Phật) và xã hội (tất cả đêu thừa nhận quyền lực của nhà Vua). Chúng
ta có thể lấy kinh nghiệm của Đài Loan, Hàn Quốc, Singapor, Malaixia… nhưng
nên lưu ý là các nước đó cũng có
đặc điểm dân tộc, xã hội, lịch sử khác Việt Nam khá nhiều: ngọai
trừ Malaixia, các nước còn lại đều là các nước có một dân tộc đa số
và một tôn giáo gần như tuyệt đối. Hơn nữa, thời kỳ phát triển nhất
của của các nước đó trong thế kỷ XX lại gắn liền với giai đọan gần
như độc quyền về mặt chính trị của một nhà độc tài hoặc một đảng
độc quyền, chứ không phải là đa nguyên về mặt chính trị. Vấn đề này
đã được nhiều nhà nghiên cứu đề cập, nên tôi xin phép không đi sâu.
2.
Chúng ta hãy lấy thực tiễn và kinh nghiệm đa nguyên của các nước có
hoàn cảnh xã hội, lịch sử… tương tự như Việt Nam để phân tích, so
sánh và rút ra kết luận cần thiết là có nên lựa chọn con đường đa
nguyên chính trị Việt Nam ở thời điểm hiện nay hay không? Đó là những
nước nào? Theo tôi, đó là
- Về mặt xã hội, đây đều
là những nước khá đông dân (hầu hết trên 50 triệu người), đa dân tộc,
đa tôn giáo và có các mâu thuẫn xã hội (dân tộc, tôn giáo, giai cấp) rất
phức tạp do lịch sử để lại… mặc dù biểu hiện ở mỗi nước có
những sự khác biệt nhất định.
- Về mặt lịch sử đây đều
là những nước thuộc địa cũ của phương Tây, mới giành được độc lập
từ năm 1945 trở lại đây, và xuất phát điểm khi giành được độc lập
đều là những nước rất nghèo. - Về mặt địa lý: đây đều là các nước
có diện tích nhỏ nhưng địa hình phức tạp, không thuận tiện về mặt
giao thông và dễ dàng bị chia cắt (Philipine và Indonesia có nhiều đảo, Pakistan nhiều đồi núi, địa hình hiểm
trở; Việt Nam dài nhưng hẹp, có nhiều
đồi núi; Bangladesh thì quá trũng , thường xuyên bị úng lụt).
Tuy nhiên, khác với Việt Nam, sau
khi giành được độc lập, các nước trên không trải qua các cuộc chiến
tranh khốc liệt , kéo dài, và đặc biệt là không đi theo con đường xã hội
chủ nghĩa mà đều xây dựng nhà nước theo chế độ cộng hòa với hiến
pháp dân chủ (tam quyền phân lập) và đa nguyên về mặt chính trị (đa đảng),
không có nước nào xây dựng hiến pháp theo chế độ cộng sản, độc tài
hay quân chủ . Sự xuất hiện các nhà độc tài hay các chính quyền quân sự
lâm thời ở các nước này trong một giai đoạn lịch sử nào đó thực ra
chỉ là hệ quả của sự tranh giành quyền lực giữa các lực lượng đối
lập trong hệ thống đa nguyên ở những thời điểm khủng khoảng về chính
trị và bất ổn về xã hội (sẽ phân tích ở sau). Vậy chúng ta xem các nước
đó đã phát triển như thế nào?
- Ở Đông Nam Á, Philipine và Indonesia giành được độc lập gần
như đồng thời với Việt Nam (Indonesia 1945, Philipine 1946), và từ đó đến
nay gần như không có chiến tranh với nước ngoài. Như vậy họ đã giành đuợc độc lập 60
năm nay, cũng đi theo quỹ đạo của Mỹ và phương Tây từ đó, và cũng xây
dựng hệ thống chính trị theo mô hình đa nguyên từ đó (mặc dù có những
giai đọan do hệ quả của hệ thống đa nguyên chính trị đã xuất hiện
các nhà độc tài và chính quyền quân sự), nhưng
cho đến nay về kinh tế xã hội họ không hơn Việt Nam là bao nhiêu thậm
chí nhiều mặt còn sút kém. Về kinh tế, theo thống kê hiện nay (CIA World
FactBook 2005), GDP/ đầu người theo sức mua của Indonesia (3700 USD) chỉ hơn Việt Nam (3000 USD) 1,2 lần, còn
Philipine (5100 USD) hơn Việt Nam 1,7 lần, trong khi đó thì vào năm 1990 thì tỷ
lệ này là 2 lần (với Indonesia) và ba lần (với Philipine). Còn nếu tính
theo HDI - chỉ số phát triển con người nói chung (cả về kinh tế , văn hóa,
sức khỏe…) thì năm 2005 Việt nam (với 0.704 ở vị trí 108/177 nước), mặc
dù còn dưới Philipine (0.758, 87/177) nhưng trên Indonesia (0.697, 110/177) Điều đáng chú ý là mức độ tăng trưỏng
về GDP và chi số HDI của Indonesia và Philipine chậm lại kể từ khi các nước
này dấn sâu hơn vào con đường đa nguyên về mặt chính trị. Theo tốc độ
tăng trưởng hiện nay chỉ 2 năm nữa, Việt Nam sẽ qua mặt Indonesia và
trong 5 - 7 năm tới sẽ vượt qua Philipine, các nước đi trước và là
thành viên WTO trước Việt Nam nhiều thập kỷ. Điều đáng lưu ý là do chọn
con đường đa nguyên về mặt chính trị mà trong quá khứ cũng như hiện tại
Philipine và Indonesia thường xuyên phải đối mặt với các vụ khủng khoảng
chính trị và rối loạn xã hội do đảo chính, bạo lực (khủng bố) và
chia rẽ (Indonesia đã mất Đông Timo, vùng Acer cũng đang đòi tách ra..), và
đó là lý do chính làm cho các nước này chậm phát triển về mặt kinh tế
và xã hội. Và mặc dù đa nguyên về chính trị, Philipine và -
Ở Nam Á, các nước như Pakistan, Bangladesh, Srilanca cũng giành được độc
lập hơn trên dưới 50 năm nay và cũng
lựa chọn con đường đa nguyên (mặc dù đôi khi do sự rối loạn của hệ
thống chính trị đa nguyên mà các chính quyền quân sự độc tài xuất hiện)
nhưng lại là những nước chậm phát triển nhất và thường xuyên bất
ổn về mặt chính trị vì biểu tình, bạo lực, khủng bố, thậm chí nội
chiến (như ở Srilanca). Năm 1990, Pakistan có GDP/người là 409 USD (tính theo
giá trị hối đoái) gần gấp đôi VN (215), Bangladesh thì xấp xỉ VN (khoảng
200 USD) nhưng đến năm 2005, GDP/người của Pakistan chỉ tụt xuống còn
2400 USD (tính theo sức mua), bằng 0,8 của VN (3000 USD), còn Bangladesh thì chỉ
mới đạt 2100 USD (bằng 0,7 của VN), mặc dù hai nước này được Mỹ và
phương Tây thường xuyên khen là dân chủ và cũng thường nhận được những
khỏan viện trợ lớn, có nhiều ưu đãi trong thương mại (đều là thành
viên WTO). Xét theo chỉ số HDI, tức
là sự phát triển về con người, các nước này đều thấp hơn VN rất
nhiều: -
Ở Nam Mỹ, các nước như Bolivia, Peru…mặc dù diện tích và dân số nhỏ
hơn Việt Nam nhiều, vốn là sân sau của Mỹ, cũng lựa chọn con đường
đa nguyên mấy chục năm nay nhưng các cải cách xã hội thường diễn ra chậm
chạp vì thường xuyên bất ổn vì hệ thống chính trị. 3.
Những ví dụ trên đây cho thấy, các nước có hoàn cảnh tương tự như
Việt Nam (dân số đông, đa dân tộc, đa tôn giáo, cơ cấu xã hội phức tạp,
các mâu thuẫn do lịch sử để lại còn căng thẳng) lựa chọn con đường
đa nguyên về chính trị chỉ làm cho tình hình chính trị xã hội thêm phức
tạp và vì vậy không có điều kiện để tập trung sức lực và trí tuệ
phát triển kinh tế và thực hiện các
cải cách dân sinh khác. Có thể phản bác lại ý kiến này rằng thực ra
các nước như Philipine, Indonesia, Thailand, Pakistan…trước đây chưa phải là
các nước đa nguyên về mặt chính trị, chưa phải là các nước dân chủ.
Bằng chứng là ở các nước đó đã tồn tại của các chế độ độc tài
(như Marcos của Philipine, Suharto của Trong khi
đó, trong 20 năm qua Việt Nam và Trung Quốc mặc dù chỉ có một Đảng lãnh
đạo nhưng đã tạo ra những thay đổi vượt bậc về kinh tế và xã hội,
điều mà không một nước nào có hoàn cảnh lịch sử - xã hội tương tự
nhưng có hệ thống chính trị đa nguyên làm được trong cùng giai đọan vừa
qua (từ năm 1986 đến nay Việt Nam tăng trưởng ở mức trên 7%, Trung Quốc
trên 9%; Việt Nam có chỉ số HDI duới 120 những năm đầu 90 lên vị trí
108 hiện nay, Trung Quốc từ vị trí dưới 100 lên vị trí 85). Vậy thì tại
sao chúng ta lại tự nhiên từ bỏ con đừong đang thuận lợi đó để lựa
chọn một con đường khác mà thực tế nhiều nước có hòan cảnh tương
tự đã cho thấy không phải là sáng sủa. Tất nhiên với những bất cập
của hệ thống chính trị một đảng (bất cứ hệ thống nào cũng có những
bất cập của nó) vẫn còn nhiều việc phải làm để cho hệ thống vận
hành tốt nhưng không phải là thêm một lần thử nghiệm nữa. 4.
Cuối cùng tôi đề nghị các vị chủ trương đa nguyên thử hình dung về
viễn cảnh của một Việt -
Đảng Cộng sản: chủ trương con đường xây dựng xã hội như hiện nay. -
Các đảng phái theo hướng Dân chủ xã hội: lấy mô hình Tây Âu và Bắc
Âu. -
Các đảng phái theo khuynh hướng dân tộc như Quốc Dân Đảng: có thể áp dụng các mô hình cổ điển của Đài Loan, Hàn
Quốc (độc tài trong đa nguyên). -
Các đảng phái có khuynh hướng “quốc gia”, chủ trương khôi phục chế
độ Việt Nam cộng hòa, nhưng với nhiều quan điểm khác nhau (Đảng thì
ủng hộ chế độ Ngô Đình Diệm, Đảng thì ủng hộ chế độ Nguyễn
Văn Thiệu). -
Các đảng phái có khuynh hướng tôn giáo (Thiên Chúa Giáo, Phật giáo, Hòa
Hảo): chủ trương tôn giáo tự trị, thậm chí là các vùng tự trị tôn
giáo. -
Các đảng phái của các tộc người thiểu số...chủ trương độc lập hoặc
tự trị cho các vùng Tây Nguyên, Tây Bắc, Việt Bắc (thậm chí có khi còn
chủ trương sát nhập một phần vào nước ngoài) -
Các đảng phái có khuynh hướng địa phương chủ nghĩa, chủ trương phân
chia Bắc, Trung, Nam...thậm chí tách các vùng này thành các quốc gia độc lập...vv.
Trong các đảng phái, các tổ chức
chính trị trên đây, chắc chắn sẽ có các đảng phái, các tổ chức
chính trị có chủ trương, đường lối trái với lợi ích quốc gia, nhà nước
sẽ xử lý như thế nào? Nhà nước có
thể cấm họ tổ chức, tuyên truyền và hoạt động, nhưng như vậy sẽ
vi phạm các quy tắc của trò chơi dân chủ (quyền lập hội, quyền tự do
ngôn luận, quyền không bị phân biệt đối xử vì chính kiến), và sẽ đẩy
họ vào con đường đấu tranh phi pháp. Vậy
thì chấp nhận luật chơi cạnh tranh, cứ để họ tổ chức đảng phái,
tuyên truyền và tham gia bầu cử, nếu thu trên 5% sẽ được vào Quốc hội
còn dưới 5% thì ở ngoài để tiếp tục tranh đấu một cách hòa bình?
Xin thưa lý thuyết là như vậy, nhưng thực tế thì lại khác. Lịch sử
quá khứ và tình hình hiện tại ở Philipine, Indonesia, Srilanca, Iraq, Pakistan,
Thailand, Peru, Bolivia, Nam Tư và hàng loạt các nước khác cho thấy khi mà
dân trí thấp, khi mà các mâu thuẫn về lịch sử xã hội, tôn giáo và
dân tộc phức tạp, khi mà lợi ích cục bộ bị đặt trên lợi ích quốc
gia, khi mà các thế lực bên ngoài tìm mọi cách can thiệp chia rẽ để trục
lợi, có không ít đảng phái lựa chọn các hình thức khác nhau (hợp pháp
và phi pháp và bất bạo động và bạo động) để tạo ra sự hỗn lọan,
gây sức ép nhằm thực hiện mục tiêu chính trị của mình. Và lấy cái
gì để đảm bảo điều đó không lặp lại ở Việt Có
thể có người cho rằng Việt Đất
nước mới qua thời tao lọan và đang bắt đầu hồi sinh, phát triển. So với 15 - 20 năm trước đây, con tàu đất
nước đã khỏe hơn nhiều và con đường đi tới cũng đã rõ hơn nhiều.
Có nhiều trắc trở khó khăn nhưng đây không phải là lúc chúng ta đứng
trước ngã ba đường để băn khoăn chọn hướng, mà là lúc chúng ta đang
tìm cách làm cho con tàu tăng tốc để tiếp tục cuộc hành trình. Nếu có
phải lựa chọn, thì sự lựa chọn lúc này không phải là thêm một lần
thử nghiệm rẽ sang phải hay rẽ sang trái, mà là làm sạch bộ máy, chỉnh
sửa hỏng hóc, thậm chí thay thế những bộ phận hư hỏng thoái hóa và
tiếp thêm nhiên liệu, nguồn lực mới để con tàu đi nhanh hơn, đến đích
sớm hơn trên con đường đã chọn. Quang
Linh (ĐHQG
|
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com