
Những năm
gần nay, Đại Lễ Phật Đản được Liên Hiệp Quốc xem là ngày lễ trọng
đại, vì thế năm nay UNESCO đứng ra tổ chức tại Thái Lan. VN ta cũng sẽ
có phái đoàn sang tham dự như một thành viên Phật Giáo (PG) thế giới. Tại
VN, Ban Tôn giáo chính phủ, được sự nhất trí của Mặt trận Tổ quốc
và ngành an ninh hổ trợ, phổ biến văn bản đến các cấp cơ sở hạ tầng,
cho phép tổ chức đại lễ một cách trọng thể. Tuy nhiên,
đó là mặt hiện tượng xã hội, còn thực chất PG có được sự tôn trọng
của nhà nước và đi vào lòng người bởi các tu sĩ PG chăng, ta phải xét
những thái cách đã có hay sẽ có. Qua những
cuộc chiến trên thế giới, nhân danh tôn giáo hay ẩn danh tôn giáo, đem bạo
lực giải quyết quan điểm riêng tư, cho dù
dưới góc độ kinh tế hay an ninh thế giới, cũng ẩn chứa mầm
mống tôn giáo mà đại biểu : Thế giới Hồi Giáo và Thế giới Tư Bản
đại diện quyền lợi Vatican, luôn xung đột hàng bao thế kỷ khi có cuộc
Thập Tự Chinh đến nay! Những tôn
giáo Thần quyền luôn xung đột và làm đổ máu nhân loại, thế giới cũng
quá mệt mỏi, ghê sợ cho tôn giáo, nhưng ba nghìn năm qua, riêng PG vẫn âm
thầm tồn tại và phát triển mà không hề làm đổ máu ai, ngược lại, lắm
khi bị đổ máu mà không hề phản kháng. PG bị Kitô giáo tiêu diệt một
số nơi như VN trong thời Pháp và Diệm, Thiệu. PG bị Hồi giáo triệt
tiêu gần như tẩy trắng tại Ấn Độ, giết 10.000 tăng sĩ và giáo sư tại
đại học Nalanda, tại Afganistan, Indonesia, một số vùng Mông cổ và Nga
sô, hiện nay miền Nam Thái Lan vẫn thường xuyên bị đe dọa. Do phải chịu
đựng một cách thầm lặng và luôn dùng từ bi để hóa giải hận thù, PG
được nhân loại biết đến như một tôn giáo hoà bình; vì thế, đề cao
tính nhân bản và văn hóa trong tôn giáo, Liên Hiệp Quốc chọn PG làm biểu
tượng tôn giáo hòa bình, đã đứng ra tổ chức chào mừng Đại Lễ Phật
Đản trên thế giới. Một số quốc
gia có đa số PG, đã xem ngày lễ Phật Đản như một quốc lễ, cho phép
cán bộ, công nhân nghĩ phép vào ngày nói trên. Dĩ nhiên những nước như
Thái Lan, Lào, Campuchea, Miến đều xem PG là quốc đạo, phải tôn trọng
ngày lễ truyền thống với thời gian lâu dài hơn!. VN ta, Thời
Lý - Trần - Lê, PG là quốc đạo, ngày Phật Đản hay Vu Lan xem như ngày Tết thứ hai của dân tộc, vua thường
khai ân giảm án và phóng thích tù nhân, mở kho phát chẩn, trong dân gian
bày lắm trò giải trí lành mạnh và đạo đức. Khi Nho giáo độc tôn, đất
nước suy vi lọt vào sự thống trị phương Bắc ngàn năm, rồi đến Pháp
và Nhật, PG lui vào thâm sơn cùng cốc tu niệm, vì thế mất dần ảnh hưởng
trong dân chúng. Qua cuộc
chiến chống ngoại xâm, tuy PG không là chủ lực như thời Trần - Lê, nhưng
là nồng cốt để người dân có chỗ dựa tinh thần nuôi tâm niệm yêu nước
thương dân, và khi xã hội đón nhận
luồng sinh khí Tây Âu, mọi nếp sống đổi thay, tuổi trẻ không còn biết
đến một tôn giáo đã nuôi lớn tính tự tồn dân tộc, liên tục các thể
chế đẩy PG vào bóng đêm cuộc sống. Thập niên 1930, đối trước hiểm
họa xâm lăng của phương Tây, một số cao tăng thạc đức và cư sĩ nhiệt
tâm, cổ súy chấn hưng PG. Bấy giờ sinh khí PG hồi phục, bắt đầu đâm
hoa kết trái, nhưng do cuộc hiến ý thức hệ mà VN là thí diểm, một lần
nữa PG phải hao tán sinh lực, và bị phân hóa tiềm năng. 30 năm thống
nhất đất nước, hòa bình trở lại quê hương, mọi người dân xây dựng
lại cuộc sống bằng đôi tay trắng, nhưng nhà lãnh đạo đất nước không
thấy được tiềm lực PG có thể làm nền tảng cho một xã hội đạo đức
phát triển mà lịch sử đã minh chứng, không những ở VN, Trung Quốc, Nhật,
Cao Ly, Thái, mà bất cứ quốc gia nào PG từng là quốc đạo. Nếu nhà chiến
lược xây dựng đất nước , biết dùng PG như một phương tiện giáo dục
đạo đức xã hội và tâm linh dân tộc, PG sẽ là chất keo kết chặt
nhân dân, là dung môi chắt lọc văn hóa dân tộc, là thành trì ngăn cản
ngoại xâm, vì PG không chỉ là một tôn giáo mà là một sức sống nhân bản
không thể thiếu! Cho dù PG “chỉ” là một tôn giáo, cũng là một tôn
giáo không thể thừa trong xã hội, vì chủ nghĩa Mác Lê cũng đã xác nhận
tôn giáo là một thực thể tồn tại lâu dài với xã hội nhân loại , do
vậy không thể phí phạm khi một thực thể đó bị xem chỉ là vật trang
trí. Hơn lúc
nào hết, khi đất ta đang cần sự đoàn kết tiến vào kỷ nguyên phát triển
và hòa nhập vào toàn cầu hóa, PG phải là linh hồn dân tộc nếu nhà nước
biết trân trọng bảo tồn. Thế giới và Liên Hiệp Quốc đã thấy giá trị
của đạo Phật, PG từng là báu vật của dân tộc, tại sao chúng ta không
phát huy! Không phát
huy bằng văn bản mà phải đi vào thực dụng trong đời sống, phải tạo
điều kiện để PG và nhân dân như nước với sữa. Nhà nước phải xem
PG là tôn giáo nồng cốt của dân tộc song song với các tôn giáo đang tồn
tại. Bất cứ cái gì cũng phải có một cái chính, cái cốt lỏi chứ
không thể cá mè một lứa như nhau. Một khi xem PG có giá trị tích cực
cho xã hội, ngày lễ lớn như Rằm tháng Bảy, lễ Phật Đản phải là
ngày quốc lễ, nhân dân, cán bộ được nghĩ phép một ngày, và đạo đức
PG phải được bộ giáo dục đưa vào học đường đào tạo tinh thần
yêu nước và từ bi cho thế hệ con em, như vậy mới bảo tồn chủ quyền
tổ quốc và phát triển tâm linh dân tộc. Tâm linh không phải là một tôn
giáo mà là linh hồn dân tộc. Các sư PG
cũng thấy được trách niệm đối với đất nước, tích cực đem đạo vào
đới, không bằng con đường mê tín mà bằng đạo đức trí tuệ của đạo
Phật, chủ động đi vào nhân dân chứ không ngồi đợi nhân dân đến với
mình, vì Đức Phật chúng ta đã từng khuyên các thầy Tỳ Kheo, mỗi người
đi mỗi ngã, truyền bá sâu rộng chánh pháp, giúp con người hiểu rõ đạo
đức Nhân Quả để cuộc sống tốt đẹp hơn. Phật Đản
năm nay, niềm vui chung của người con Phật trên thế giới khi thấy Liên
Hiệp Quốc đứng ra tổ chức chào mừng Đại Lễ; VN ta cũng được nhà nước
cổ súy giúp đỡ, và các sư cũng bắt đầu tích cực để sắc màu Phật
Đản tươi thắm hơn. Người Phật tử chúng ta không mong ước gì hơn khi
đạo từ bi ban rãi khắp nơi, và nếu nhà nước tích cực chọn ngày Đại
Lễ này là một quốc lễ, chắc chắn xã hội VN sẽ còn nhiều chuyển biến
tốt đẹp song song với sự phát triển kinh tế đang trong tầm tay. Tâm linh
và vật chất là đôi chân vững chắc cho một dân tộc.
MINH
MẪN
04.5.2006
–P.Đ. 2550 © Copyright 2006 giaodiem.com |
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com