posted: 05.3.2005
LỜI NÓI ĐẦU
Trong phần mở
đầu của tác phẩm Bước Qua Ngưỡng Cửa
Hy Vọng (BQNCHV) mà nguyên bảng là tiếng Ý (với hai bản dịch được
phổ biến rộng rải nhất bằng Pháp ngữ, Entrez Dans l’Espérance, và Anh ngữ, Crossing The
Threshold of Hope), nhà văn Ý Vittorio Messori, người thực hiện cuốn sách,
có viết:
Bây giờ là lúc
mà những chuyên gia về thần học và phân tích gia về việc hành đạo của Giáo Hoàng phải đương đầu với công
việc phân định thể loại cho quyển sách này, quyển
sách mà thể loại của nó chưa từng có trong lịch sử của Tòa Thánh, và
vì thế quyển sách này đang đặt ra
nhiều khía cạnh khả dĩ mới cho Tòa Thánh.
Khía cạnh mới
mà ông đề cập ở đây chỉ là khía cạnh hình thức thể loại. Ba điểm
“mới” hơn nhiều về khía cạnh thái độ, mới thật là điều đáng
làm cho chúng ta thật sự quan tâm:
Thứ nhất là
Giáo Hoàng công khai hóa những tư tưởng chiến lược mà Tòa Thánh đang
đối trị với các cuộc khủng hoảng hiện tại; Thứ hai là thông qua
những tư tưởng đó, hiển lộ lên bản sắc không giấu kín được
của lãnh tụ một thế lực tôn giáo lớn; và thứ ba thái độ gần như
thách thức bằng một cuộc đối thoại rộng rãi và trực tiếp, mà
phần tham dự của những nguồn trí tuệ phi-Thiên Chúa giáo không phải là
không quan trọng.
Mới vì ba điều
này đều không nằm trong truyền thống và lịch sử của Giáo Hội Vatican
cũng như của đại đa số các Giáo Hoàng tiền nhiệm, vốn bảo thủ, kín
mật và giáo điều. Thông cảm và chấp nhận những điều mới đó, Giao
điểm quyết định hình thành Tuyển
Tập Đối Thoại này.
Chúng ta đều
biết rằng
Từ tháng 10 năm
1993, khi chấp nhận một buổi phỏng vấn trực tiếp truyền hình, cho đến
tháng 4 năm 1994, khi Trưởng phòng Báo chí Tòa Thánh Joaquin Navarro trao lại
cho ông Vitorio thủ bút 35 câu trả lời (với những đoạn cẩn thận gạch
dưới để nhấn mạnh những ý chính), rồi sau đó lại đích thân lược
duyệt và chấp thuận bản in, hẳn Giáo Hoàng cũng đã biết tác dụng to lớn
của những điều Ngài phát biểu trong cuốn sách này.
Hơn nữa, ở
cương vị của một nhân vật “đại diện cho Thiên Chúa”, chủ chăn của
một Giáo Hội, lãnh đạo một thế lực tôn giáo mà thế quyền nhiều
lúc còn mạnh hơn cả giáo quyền trong các biến động lớn, tác động lên
cả toàn thế giới, Giáo Hoàng và những vị phụ tá chuyên ngành của
Ngài chắc chắn đã dự kiến được những chấn động sâu sắc và lâu
dài trên lịch sử Giáo Hội cũng như một phần khá lớn của nhân loại.
Tại vì “khi một con bướm đập cánh ở Cấm thành Bắc Kinh thì nó đã
thật sự gây ra những ảnh hưởng tương tác trên mô hình khí tượng tận
xứ Ba Tây” (Theory of Chaos của
Lorentz).
Do đó, dù đây
là một Ex Cathedra, không phải như khi công bố một Giáo điệp (“Đức Mẹ
vô nhiễm nguyên tội” của Giáo Hoàng Piô IX hay “Đức Mẹ lên trời cả
hồn lẫn xác” của Giáo Hoàng Piô XII chẳng hạn), thì tính không sai lầm
(infaillibility) của Giáo Hoàng cũng mang
sức mạnh áp đảo lên trên nhận thức - và do đó, lên trên ứng xử - của
gần một tỉ tín đồ trực thuộc Giáo Hội La Mã và rất nhiều thành phần
khác xa lạ với những chủ đề mà Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ II đề cập đến.
Một trong những chủ đề đó là Đức Phật và đạo Phật (7 trang của
chương 14, và 6 trang khác rải rác trong tác phẩm).
Những chủ đề
khác liên hệ đến ba cuộc khủng hoảng
Giáo lý, khủng hoảng Giáo chế và khủng hoảng Giáo quyền của
Giáo Hội La Mã (minh nhiên đàng sau những câu hỏi hơn là lộ diện trong
những câu trả lời) xin để cho các thức giả về lãnh vực này, hoặc
các thành phần liên hệ trực tiếp đến ba cuộc khủng hoảng đó, góp
ý. Riêng tuyển tập này của Giao Điểm,
chúng tôi chỉ giới hạn trong những nhận thức cá nhân của một số học
giả Việt Nam về những quan điểm của Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ II khi đề
cập đến đạo Phật mà thôi. * * *
Có ba lý do
khiến Giao Điểm cần đối thoại
với Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ II:
Thứ nhất là
về mặt thái độ. Chúng tôi quan niệm rằng đối thoại là bước đầu
tiên của cuộc trường chinh tìm kiếm Hòa Bình và Phát Triển, và chúng ta
thật sự đang ở hồi chung cuộc của một cuộc thách thức lớn, trong đó,
nhu cầu, ý chí, và khả năng đối thoại giữa người với người, giữa
quốc gia với quốc gia, giữa trào lưu với trào lưu, đã cỡi lên được
đầu sóng của cơn bùng nổ thông tin để đạt đến mức độ cao nhất.
Thoát ra được những ốc đảo thiên kiến, những ghetto vô minh, chúng ta sẽ
an lạc và tỉnh thức để phát triển trong hòa bình. Không thoát ra được,
chúng ta sẽ trở thành nạn nhân của sự thui chột trí tuệ trong hận
thù và thoái hóa. Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ II đã ngoạn mục hé mở
cánh cửa đối thoại về đạo Phật, đã công khai và rộng rãi trình bày
những quan điểm của mình về đạo Phật, và cụ thể và rốt ráo hơn,
đã quy định chiến lược đối phó với Đạo Phật cho các tín hữu
Thiên Chúa giáo của Ngài. Do đó, Giao
Điểm sẽ mở toang cánh cửa đã mở này và bước vào đối thoại
với Ngài. Thái độ này hoàn toàn phù hợp với sự vận hành của Lý
Duyên Sinh và Luật Nhân Quả của Đạo Phật cũng như nhu cầu đối thoại
của thời đại.
Thứ hai, mọi
cuộc đối thoại là tìm ra chân lý, và, quan trọng hơn cả, vận dụng chân
lý đó vào việc thăng hoa cuộc sống. Chúng tôi cho rằng Giáo Hoàng đã
có những ngộ nhận, thậm chí có những trường hợp còn xuyên tạc, nội
dung của Giáo Pháp đạo Phật. Như đã trình bày ở trên, chúng tôi
không nghĩ rằng Ngài và các phụ tá của Ngài hiểu biết nông cạn về một
tôn giáo mà, qua tác phẩm BQNCHV, bị xem như là đang tranh giành một cách
có hiệu quả ảnh hưởng của Tòa Thánh tại các xã hội Tây phương. Hơn
nữa, Gioan Phao Lồ II, ở cương vị giáo chủ một Giáo Hội, nguyên thủ một
siêu quốc gia, dĩ nhiên sẽ không tuyên bố một điều mà mình không biết
rõ. Ngoại trừ Ngài cố tình như vậy.
Nhưng dù là
ngộ nhận hay xuyên tạc, vô tình hay cố ý, thì cả triệu ấn bản (bằng
hơn 20 ngôn ngữ khác nhau) cũng đã được phát hành cho nhiều người đọc
trên thế giới rồi. Giao Điểm không
làm chuyện giải hoặc luận điệu của Ngài để tranh thủ những người
đó. Giao Điểm chỉ muốn trình
bày lại sự thật như nó là thế. Đạo Phật không có truyền thống tranh
thắng, chỉ có nỗ lực đi tìm chân lý. Lời dạy của Đức Phật vừa khế
lý (đúng với chân lý) lại vừa khế cơ (hợp với căn cơ), không phải
chỉ vì một câu nói của một người, dù đó là Giáo Hoàng Thiên Chúa
Giáo “đại diện cho Thiên Chúa” chăng nữa, mà mất tính khế lý và khế
cơ của Phật Pháp.
Thứ ba, và đây
có lẽ là điều thiết thân nhất của Giao
Điểm, là tình cảm xót xa của những người Việt Nam có sống một
phần và có hiểu biết một cách lương thiện về lịch sử cận đại của
đất nước mình. Một chuỗi lịch sử được nối kết bằng những đợt
sóng chống ngoại xâm bi hùng, trong đó, vai trò của những nhà truyền
giáo phương Tây và các sản phẩm bản địa của họ, tác hại của những
chính sách xâm thực văn hóa đến những trung tâm quyền lực Thiên Chúa
Giáo Âu Châu (mà tài liệu chắc chắn còn được lưu trữ trong văn khố của
Tòa Thánh Vatican) đến nay vẫn còn di hại sinh lực của Tổ quốc.
Trong gần 300
năm cuồn cuộn đó, đạo Phật và Phật tử chưa bao giờ đứng ở phía
cường quyền, lại càng chưa bao giờ đếm xỉa đến những ân huệ của
quân ngoại xâm. Ngược lại, đạo Phật và Phật tử Việt Nam đã tận
tình cống hiến cho sự nghiệp cứu nước và dựng nước của dân tộc để
rồi lại trở thành nạn nhân của những thế lực vừa phi dân tộc vừa
phản dân tộc. Nạn nhân ấy cho đến kể cả giờ phút này, trải dài từ
quảng trường Thánh Phêrô ở
Với tâm cảnh
đó, và trong nổ lực tháo gỡ những gọng kềm oan trái của lịch sử, Giao Điểm thấy cuốn BQNCHV không những
đã không đóng góp gì cho tiến trình hàn gắn một trong những vết thương
chí tử của dân tộc mà lại còn, từ nhân vật cao cấp nhất và có thẩm
quyền nhất của Giáo Hội Thiên Chúa Giáo La Mã, xé nát thêm tình nghĩa đồng
bào trong một quả địa cầu mà biên giới quốc gia và đạo nghĩa dân tộc
càng lúc càng bị mờ nhạt. Vì vậy mà ngoài tư cách Phật tử, Giao Điểm còn đứng trong vị thế
của một người Việt Nam để đối thoại với Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ II
nữa.
Vì hai tư cách
đó quấn quít với nhau như trầu với cau nên bạn đọc sẽ thấy các bài
viết trong Tuyển Tập Đối Thoại này
đan bện cả tình lẫn lý. Cho nên dù lĩnh vực biện giải là Đạo học
hay Sử học, dù hình thức trình bày là thảo luận hay hồi ức, thì mục
đích của những bài viết vẫn là làm sáng tỏ những ngộ nhận, làm triệt
tiêu những xuyên tạc về Đức Phật và Đạo Phật trong tác phẩm BQNCHV.
Lẽ dĩ nhiên, tùy căn cơ và duyên nghiệp, tuy mức độ tu học và kinh nghiệm
hành trì, các tác giả có những phương cách tiếp cận khác nhau và có những
cách thế lý giải khác nhau. Nhưng dù là cách nào, thì cuối cùng đạo
Phật cũng sẽ được hiểu không những khác mà còn ngược lại với cách
mà Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ II đã trình bày trong tác phẩm của Ngài.
Tính đa diện đó, vì vừa bất biến vừa tùy duyên, là đặc tính tất yếu
của một Đạo Phật, vốn lấy trí tuệ làm rường cột tu học và lấy tự
do độc lập tư duy làm nền móng hành xử.
Tuyển tập
này, do đó trước hết là để đối thoại với Giáo Hoàng bằng cách gửi
đến cá nhân Ngài một ấn bản để tham cứu và trả lời. Sau đó là chủ
yếu nhắm vào thành phần độc giả muốn có một cái nhìn đối chiếu về
Đạo Phật, với tinh thần tư duy độc lập, làm đối tượng. Đặc biệt
nó cũng được trao gửi cho những đồng bào Thiên Chúa giáo tiến bộ còn
quan tâm đến và còn muốn duy trì một bản sắc văn hóa đặc thù của
dân tộc ta. Và cuối cùng, là cho những đồng
đạo Phật tử Việt Nam, để được thông tin về một sự cố có liên
quan đến tôn giáo của mình, dù, như Kinh
Kim Cương đã biện chứng: “Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng”.
Vào thế kỷ
thứ 13, tại Việt Nam đời nhà Trần, chúng ta có Thiề⮠Sư Tuệ Trung Thượng
Sĩ, người mà tư tưởng hành trạng đã vượt lên trên những kích thước
của thời đại ông, đã đập vỡ những khuôn phép trần thế của chính
tôn giáo ông, đã thể hiện sáng chói tính rỗng không của hai phạm
trù đối đãi Xuất thế và Nhập thế. Ông có một tài Tụng Cổ mà
Huệ Chi đã diễn ngữ như sau: Một phen phất áo bước thong dong
Tháp chủ trừng
trừng, giận chẳng xong
Phật, Tổ rốt
cùng đều chẳng lễ
Ngọc ngân khe
sớm, ánh thu trong. An trụ trong phong thái “phất
áo bước thong dong” đó, Giao Điểm
xin mời độc giả vào cuộc Đối Thoại.
Nhân đọc cuốn BƯỚC
QUA NGƯỠNG CỬA HY VỌNG với các bài viết của: Phạm Trọng Chánh * Minh Chi *
Nguyễn Tử Đóa * Phan Quốc Đông * Phan Tấn Hùng * Nguyễn Kết * Trần Văn
Kha * Lê Hiếu Liêm * Vũ Trọng Minh * Trần Chung Ngọc * Hoàng Nguyên Nhuận *
Đặng Nguyên Phả * Vũ Huy Quang * Nguyễn Phúc Bửu Tập * Hoàng Hà Thanh *
Nguyễn Văn Thọ * Nguyễn Hoài Vân * Lý Khôi Việt Xuất bản: Tạp
chí Biên tập: Phan Mạnh Lương và
Đỗ Hữu Tài Bìa: Khánh Trường Xuất bản lần thứ nhất 3000
cuốn, tháng 6-1995 Lần thứ hai 2000 cuốn, tháng
8-1995 Lần thứ ba 2000 cuốn, tháng
1-2000 Sửa bản vi tính lần 4, tháng
2-2005: Nguyên Định |
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com