posted: 05.3.2005
PHỤ LỤC
Phan Quốc Đông Đọc xong cuốn sách Bước Qua Ngưỡng Cửa Hy Vọng của Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ II, tôi nhớ lại
thời còn là một học sinh tiểu học, được gia đình ghi tên vào trường
Puginier ở Hà Nội. Đây là một trường đạo thuộc Giáo Hội Công Giáo
Việt Người Pháp tính kế lâu dài
vì họ biết rằng phong trào giải phóng các dân tộc bị nô lệ đã lên
cao. Việt Sau này gia đình tôi di cư vào Những điều tiên đoán của
cha tôi đã tỏ ra đúng: ngày tôi ra trường sau khi tốt nghiệp đại học,
tôi dễ dàng kiếm được địa vị cao trong ngành tư pháp. Dưới thời hai
chính phủ Công Giáo trị ở miền Nam Việt Bởi thế, tôi thấy có nhiều
người Phật giáo nhưng phải giấu diếm bàn thờ Phật ở tuốt trên lầu:
họ lập một bàn thờ Chúa rất to, rất trang ngiêm ở ngay phòng khách cho
mọi người nhìn thấy. Các xứ đạo tưng bừng nhộn nhịp được chánh
phủ nâng đỡ tối đa. Vị cha xứ được dân chúng khúm núm tôn thờ như
một ông thánh. Có những xứ đạo tự tạo ra những luật lệ riêng, bất
chấp luật lệ quốc gia! Thí dụ như ở Hố Nai, nếu bạn lái xe qua mà
vô tình cán chết một con chó của họ, bạn có thể bị giáo dân đánh chết
mà không có luật pháp nào bênh vực bạn cả. Một người bạn tôi bị mất
chiếc xe Gia đình tôi có 2 người con gái
út, tuy không xinh đẹp lắm nhưng cũng vào loại "coi được", dầu
rằng tính nết rất đanh đá. Ông anh tôi thường hay nói đùa: "Hai con
em mình mà cũng có thằng nó "ngửi" được kể cũng lạ!" Một
cô gả cho một ông bộ binh mang cấp bậc trung úy từ năm 1962, năm 1969
được thăng đại úy. Cho tới năm 1975 bò mãi cũng không lên được thiếu
tá vì ông khai là Phật giáo. Trái lại cô em út lấy chồng Công Giáo, cô
ta phải rửa tội theo chồng thì hôn nhân của hai người mới không bị cản
trở. Cậu này năm 1962 mới đi sĩ quan Thủ Đức để rồi ra trường với
cấp bậc chuẩn úy. Thế mà năm 1975 cấp bậc của cậu ta đã là trung
tá. Mỗi khi có một giới chức
nào thuộc Tòa Thánh Vatican tới thăm Việt Các vị linh mục, giám mục nhiều
khi trực tiếp can thiệp vào các công việc của ngành tư pháp, hành chánh,
quân đội và lần nào cũng đạt được kết quả như ý muốn. Việt Nam
được phong chức "Trưởng nữ của Tòa Thánh Vatican ở Á Châu", một
chức vụ mà ngay cả Phi Luật Tân lấy Công Giáo làm quốc giáo cũng không
có được. Tôi rất hãnh diện về chức vụ này, tuy tôi biết rằng tài
chánh của nước Việt Cho tới năm 1975 khi quân đội
miền Nam Việt Dân chúng Mễ Tây Cơ còn đi xa
hơn nữa: Họ ghi hẳn vào Hiến Pháp cấm chính phủ không được đặt liên
hệ ngoại giao với Vatican, các linh mục không được mặc áo đen ra đường,
không được mua ruộng đất, không được dạy học, không được kinh
doanh! Người Tây Phương theo Công Giáo chỉ vì truyền thống từ ngàn xưa.
Hỏi họ có tin vào những điều dạy trong Kinh Thánh không thì ít ai tin. Người
Công Giáo Việt
** Cũng chính trên đất Mỹ này
tôi bàng hoàng nhận thấy điều vô cùng thiếu sót là: mặc dầu là người
Công Giáo đã mấy chục năm, đi lễ đều đặn, say sưa trong câu kinh tiếng
hát, tôi vẫn chưa bao giờ đọc hết 2 cuốn kinh Cựu Ước và Tân Ước cả!
Có lẽ tất cả những người Công Giáo Việt Tìm hiểu sâu hơn tôi biết rằng
tòa thánh Nhờ có khả năng đọc được
ngoại ngữ, lại có nhiều thì giờ rảnh rỗi, tôi quyết chí tìm hiểu cẵn
kẽ, suy nghĩ từng chữ, từng câu của 2 cuốn Thánh Kinh này. Tôi cũng đọc
kỹ lịch sử của Giáo hội Vatican, tiểu sử của từng vị Giáo Hoàng,
các phương pháp bành trướng tôn giáo của họ tại các lục địa khác
ngoài Aⵠchâu, phương pháp nào nhanh, phương pháp nào chậm. Phương pháp
nhanh nhất được thực hiện bởi thực dân Tây Ban Nha tại các xứ thuộc
Châu Mỹ La Tinh thật là vô cùng tàn ác: Họ dùng gươm súng giết hết những
người đàn ông bản xứ, chỉ còn lại toàn đàn bà con gái thôi, để họ
vừa bắt buộc theo đạo, vừa hãm hiếp đồng hóa. Số người bị giết
lên tới mấy chục triệu. Đây là phương pháp truyền đạo của phái bộ
truyền giáo Tây Ban Nha được Giáo Hoàng Alexander Đệ Lục hỗ trợ. Đi du
lịch ở các xứ này ta chỉ thấy toàn những người lai mà thôi, hầu như
không còn một người bản xứ nào sống sót. Tại Phi Luật Tân, họ cũng
giết hàng triệu người, đập phá toàn bộ các đền thờ cổ, thủ tiêu
hoàn toàn mọi chứng tích của nền văn minh cổ của xứ này. Ngôn ngữ, văn
tự, truyền thống, văn hóa hoàn toàn mất hẳn. Tại Việt Nam phương pháp truyền
giáo được đảm nhiệm bơi렰hái bộ truyền
giáo Pháp Quốc, tuy cũng dùng những cán bộ, những linh mục đi theo các
đoàn quân viễn chinh, nhưng phương pháp này hơi chậm vì phải bưng bít,
phải mua chuộc, phải dùng những người bản xứ làm tay sai, vì đạo quân
viễn chinh đã bị dàn quá mỏng, không còn đủ sức. Không phải phái bộ
truyền giáo Pháp thương xót gì người Việt - Dân chúng Nam Mỹ đã bị xâm
lược từ thế kỷ thứ 16, trong khi Việt - Dân chúng Nam Mỹ lúc đó chỉ
là những bộ lạc lẻ tẻ, do đó không chống lại nổi. Trái lại, nước
ta lúc đó đã là một quốc gia lớn, có chủ quyền, có truyền thống chống
xâm lăng. Dù vũ khí của ta thô sơ, nhưng nếu chúng dở trò quá tàn bạo,
chúng sẽ gặp sự chống cự mãnh liệt và không thắng nổi. Lịch sử đã ghi rõ là Pháp
chiếm được nước Việt Thực dân Pháp lúc xâm lăng nước
ta đang ở trong vị thế rất suy yếu: đoàn quân viễn chinh bị đánh tan
tành ở Mễ Tây Cơ. Khắp nơi hải quân Pháp bị hải quân Anh đánh bại.
Ngay tại chính quốc, Pháp cũng bị Đức đánh bại (1870), thủ đô Paris bị
xâm chiếm, Pháp phải đầu hàng, cắt đất cho Đức, và bồi thường chiến
phí. Người Pháp đã định ngưng cuộc chinh phục Việt Nam nhiều lần,
nhưng vì các linh mục tích cực vận động, lấy cớ chiếm nước Việt
Nam chẳng tốn kém gì nhiều, vì đã có đạo quân thứ năm sẵn sàng hỗ
trợ, do đó Pháp lại tiếp tục và hoàn tất cuộc xâm lăng. Đọc cẩn thận hai cuốn kinh Cựu
Ước và Tân Ước, tôi bàng hoàng tìm ra lý do vì sao Giáo hội Vatican đã
cấm giáo dân không được đọc Kinh Thánh suốt mười mấy thế kỷ: Họ
muốn giáo dân chỉ là những con cừu ngu muội để họ nói gì phải tin thế,
không được thắc mắc gì cả. Họ nói “mặt trời quay chung quanh trái đất”
cũng phải tin là “mặt trời quay chung quanh trái đất”. Nếu có người
nào thắc mắc hoặc đưa ra những câu khỏi khó trả lời thì hãy coi chừng,
người đó sẽ bị đưa ra các tòa án tôn giáo (gọi là tòa hình án:
Inquisition) với những cực hình hết sức dã man: nào là đánh đập tàn nhẫn,
nào là xẻo thịt, cắt lưỡi, cắt vú, lóc xương, rất nhiều người bị
thiêu sống, vì không tin Chúa nên họ bị gán cho tội làm phù thủy. Tôi
đã được coi các dụng cụ tra tấn của tòa hình án của Công Giáo tại
một viện bảo tàng. Viện bản tàng này gọi là “Believe It or Not” được
đặt trong một tòa nhà gọi là Cliff House, ở ven biển Người Mỹ đã nhất quyết cho
con em học được biết tất cả những sự thực lịch sử về Đạo Thiên
Chúa. Các giáo dân Việt Vốn là một con chiên ngoan đạo,
tôi chưa bao giờ vắng mặt ở nhà thờ vào các ngày Chúa nhật dù có bận
rộn tới đâu. Sự siêng năng của tôi với ước vọng mãnh liệt là sẽ
được lên Thiên Đàng sau khi chết là điều tôi rất tự hào. Từ xưa tới
nay, giáo hội Triết gia Bertrand Russell, cựu
giáo sư đại học Harvard của Hoa Kỳ, thì cho rằng hình ảnh Đức Chúa
Cha được mô tả như một vị Thượng Đế đã sanh ra thế gian này chỉ
là một bịa đặt bắt người khác phải tin bằng gươm súng. Ông đã
dùng lý luận để bác bỏ những luận cứ của Giáo hội về vấn đề này.
Vả lại trước thời Môisen, loài người cũng đã đưa ra hình ảnh của
nhiều vị Thượng Đế khác nữa. Mỗi địa phương, mỗi giống dân, mỗi
nền văn hóa lại đưa ra một vị Thượng Đế khác nhau. Đúng là loài người
đã sanh ra Thượng Đế, chớ không phải Thượng Đế sanh ra loài người!
Nhưng giống dân nào, địa phương nào cũng cho rằng Thượng Đế của mình
là đúng, là nhân từ, là có nhiều quyền phép, còn các Thượng Đế khác
chỉ là ngụy tạo, là sai lầm, là tà giáo. Do đó mà có những mâu thuẫn
và người ta đem quân đi giết nhau về vấn đề này! Lịch sử đã ghi lại
không biết bao nhiêu những cuộc chiến tranh như vậy (đến nỗi từ ngữ
“Thánh Chiến” đã trở thành thuật ngữ riêng biệt của lịch sử bành
trướng của Giáo Hội La Mã). Sự tàn phá những kinh thành, tàn sát cả những
lương dân vô tội, đã gây ra không biết bao nhiêu điêu linh cho nhân loại.
Như vậy, phát minh ra một vị Thượng Đế xem ra không có lợi cho loài người,
có hại là đằng khác. Nếu ta không biết vũ trụ này khởi đầu ra sao thì
ta cứ thành thật nói là không biết chứ không cần phải bịa đặt ra rằng
có một ông Thượng Đế ở trên trời đã sanh ra nó. Bởi vì giải thích
như thế chỉ có thể đánh lừa được một số người nhẹ dạ và ngu dốt
mà thôi. Và sẽ không bao giờ hết được những thắc mắc. Nhà văn Lâm Ngữ Đường, con của
một vị mục sư, thì viết rằng mặc dầu cha ông là mục sư giảng đạo
lâu năm, ông vẫn hoàn toàn không tin vào Kinh Thánh. Ông cho rằng nếu quả
có một Đức Chúa Cha như đã được mô tả thì ông này thật vô cùng
tàn ác! Ông đã giận dữ giết chết không biết bao nhiêu người. Adam và
Eva do ông sinh ra chỉ ăn có một trái táo cấm thôi mà đã bị trừng phạt
quá nặng nề. Nào là bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng, nào là biết xấu
hổ, biết đói rách, phải làm lụng vất vả để sinh sống. Tàn ác hơn nữa
là tất cả con cháu của Adam và Eva cũng bị trừng phạt luôn! Nếu ai làm
lỗi thì trừng phạt người đó thôi chớ sao lại trừng phạt cả con
cháu người ta, tức là cả nhân loại ngày nay. Cho tới khi Đức Chúa Cha hối
hận cho ông con độc nhất (là chúa Giêsu) xuống thế để cứu nhân loại,
thì nhân loại lại giết ông con này một cách hết sức đau đớn. Thế mà
Đức Chúa Cha không giận gì cả! Cho rằng Chúa Giêsu tình nguyện chịu
đau đớn để “chuộc tội” cho nhân loại là một điều vô lý. Trên đời
này không có ai chịu tội dùm được cho ai cả. Ai làm thì người ấy chịu
mà thôi. Vả lại nếu Chúa Giêsu đã chịu tội cho nhân loại thì sau Chúa
Giêsu nhân loại (kể cả những người Công giáo tin vào Chúa) phải hết tội,
phải sung sướng lắm mới đúng chớ. Tại sao đau khổ đến thế? Người
ta lại còn nhân danh Chúa đi chém giết nhau suốt bao nhiêu thế kỷ. Nếu
Chúa có quyền phép, tại sao Ngài lại dung túng điều đó. Điều đáng nói là những người
Do Thái thì tin vào Cựu Ước, những người Công giáo thì tin thêm Tân Ước.
Chỉ khác nhau có một chút vậy thôi. Thế mà họ đã giết nhau vô cùng khủng
khiếp suốt gần 20 thế kỷ, không bỏ qua một thủ đoạn tàn độc nào
để ám hại nhau. Một trong những giáo điều
ông cho là sai lầm nhất của đạo Cơ Đốc là sự hiện hữu của một địa
ngục vĩnh cửu. Người nào bị trừng phạt ở đó thì sẽ bị lửa cháy
đời đời hết sức đau đớn, muốn chết cũng không chết được nữa. Bạn
thử đưa một ngón tay vào ngọn lửa cho nó cháy xem bạn đau đớn ra sao!
Đàng này cả một thân thể bị thiêu cháy như ngọn đuốc với những đớn
đau suốt từ ngày này sang tháng khác không bao giờ dứt. Ông cho rằng một
người dù tội lỗi đến đâu thì sau khi bị trừng phạt rồi cũng có
ngày được tha. Không có lý do gì trừng phạt người ta mãi mãi. Chỉ có
những kẻ bệnh hoạn mới nghĩ ra cách trừng phạt như vậy! Thì ra tôn
giáo này thường được đánh bóng bằng hình ảnh một vị Thượng Đế
nhân từ bác ái, lại đặt nền tảng trên sự đe dọa đầy ác tính và
vô lý! Tiến sĩ Peter De Rosa sau khi từ
bỏ chức vụ Tổng Giám Mục, ông âm thầm nghiên cứu các tài liệu cổ xưa
về giáo hội Công Giáo La Mã để viết cuốn Vicars Of Christ: The Dark Side Of
The Papacy. Ông kể lại những chuyện kinh hoàng của giáo hội với những cảnh
giết người, cướp bóc, hãm hiếp, trụy lạc, vô đạo đức. Kinh Thánh
viết rằng mặc dầu các vị Giáo Hoàng là do các vị Hồng Y bầu lên, nhưng
luôn luôn các cuộc bầu cử đó đều được hướng dẫn bởi Đức Chúa
Thánh Thần, và người được bầu vào chức Giáo Hoàng là do Chúa chọn.
Do đó, các Giáo Hoàng là những người vô cùng đạo hạnh, tài năng xuất
chúng và không bao giờ sai lầm cả. Thế nhưng, lịch sử còn ghi lại rằng:
Giáo Hoàng Sergius III (904 - 911) có vợ là cô điếm Marozia; Giáo Hoàng John
XI (931 - 936) đã từng loạn luân với em gái; Giáo Hoàng Leo VIII (963 - 964) bị
chết vì thượng mã phong; Giáo Hoàng Boniface VII (984 - 985) cướp ngôi của
Giáo Hoàng John XIV; Giáo Hoàng John XXIII (1410 - 1415) cưỡng dâm trên 300 nữ
tu; Giáo Hoàng Pius II (1458 - 1464) có vợ và 2 người con; Giáo Hoàng Sixtus IV
(1471 - 1484) loạn luân và có con với bà chị ruột, cấp giấy phép mở
nhà điếm ở La Mã để thu vào 30,000 đồng tiền vàng mỗi năm và chính
ông thành lập tòa án dị giáo năm 1478, tòa án giết hàng chục triệu người
vô tội: Có khi chỉ trong một ngày có đến 100,000 người “dị giáo”, kể
cả những người theo Tin Lành bị tàn sát. Giáo Hoàng Innocenti VIII (1484 -
1492) có vợ và bán đấu giá các chức vụ của giáo hội. Nhưng khủng khiếp nhất vẫn là
Giáo Hoàng Alexander VI thuộc giòng họ Borgia. Chính vị này là thủ phạm những
vụ tàn sát kinh hoàng nhất trong việc bắt buộc theo đạo Công Giáo ở
các lục địa Á Châu, Phi Châu và Mỹ Châu La Tinh. Số người bị giết lên
tới 100 triệu. Vị này lại còn loạn luân với chính con gái mình, tức
nàng Lucretia Borgia xinh đẹp, sau khi đã bậy bạ với mẹ cô ta và cả bà
ngoại cô ta nữa (cả 3 thế hệ). Nàng Lucretia có một người tình là một
sĩ quan hầu cận của Giáo Hoàng, nhưng anh nàng là Caesar Borgia không bằng
lòng ông sĩ quan này nên cấm đoán. Mối tình trở thành vụng trộm. Một
ngày kia Caesar Borgia thấy viên sĩ quan này quanh quẩn gần chỗ em gái mình,
ông ta rút gươm đuổi theo. Sĩ quan này không dám chống cự, bèn chạy tới
ôm lấy Giáo Hoàng để xin che chở. Nhưng Caesar Borgia đã không nể nang
gì. Ông ta đâm viên sĩ quan này nhiều nhát đến nổi máu bắn đầu mặt
Giáo Hoàng. Càng đọc Kinh Thánh, tôi càng
thấy những sai lầm nghiêm trọng. Thí dụ Kinh Thánh dạy rằng loài người
mới có trên trái đất này khoảng 6000 năm. Ngày nay một cậu học sinh
trung học cũng biết rằng loài người có mặt trên trái đất này cả triệu
năm rồi. Còn sự diễn tả trời đất thì cho thấy tác giả là một người
có trí tưởng tượng quá nghèo nàn và hạn hẹp. Ta hãy trích một đoạn
Kinh Thánh nói về ngày thứ nhì lúc Chúa sinh ra trời đất: “Ngày thứ 2: dựng nên vòm trời
(GEN.1:6) vòm trời đó cứng nhắc, có thể giữ nước ở phía trên, không
cho rơi xuống trần gian. Nó có hình vòng cầu hoặc như cái chảo úp như
ta thường trông thấy. Nó chắc chắn là phải hết sức cứng vì có thể
chứa một lượng nước khổng lồ ở bên trên. Vòm trời đó theo JOB đã
được đúc bằng đồng thay (JOB.37:18). Vòm trời đó có những cửa. Khi muốn
có hồng thủy, những cửa trời đó sẽ được mở ra cho nước trên trời
tuôn xuống (GEN.7:11). Mặt trăng, mặt trời và các vì sao là những đèm đóm
đều nương vào nền trời đó y như những ngọn đèn trên trần nhà
(GEN.1:17). Những ngọn đèn đó dĩ nhiên là nhỏ xíu, vì lúc tận thế,
tinh tú sẽ rụng xuống trần gian như những trái cây vả chín rơi rụng
khi cây vả bị dập vùi trong một trận cuồng phong (GEN.6:13). Cung đình
Chúa Cha và tòa ngôi ngài đặt trên vòm trời đó (PSALM.11:4) vì Sáng Thế
Ký đã định nghĩa cái vòm trời đó là Trời (GEN.1:8). Chúa Giêsu cũng xác quyết Chúa
Cha ở trên đó khi Ngài dậy cầu xin: Lạy Cha chúng con ở trên trời
(MAT.6:9). Vòm trời đó có nhiều cột chống đỡ (JOB.27:11) và trái đất
cũng có nhiều cột chống đỡ (JOB.9:6). Đất được Chúa đặt vững trên
mặt nước (PSALM 136:6), muôn đời đứng yên một chỗ.” Nếu nói thêm về những sai lầm
trong Kinh Thánh thì thật dài dòng. Trong một bài viết ngắn ngủi tôi
không thể viết hết được. Các bạn nào muốn tìm hiểu sẽ đọc sách
thêm. Trong cuốn Kinh Thánh Của Những Người Không Tin Chúa (The Bible
Handbook For Atheists) của 2 tác giả, tiến sĩ G.W.Foote và W.P.Ball đã tìm ra
tới 870 điều sai lầm trong Kinh Thánh. Bạn nào muốn đọc xin cứ tới các
thư viện của Mỹ, hoặc gởi mua với giá 3.95 đô la theo địa chỉ
American Atheist Press: Bác sĩ Nguyễn Văn Thọ sinh
trưởng trong một gia đình đạo gốc. Cũng như nhiều người Công giáo
khác, ông được trọng dụng, được qua Mỹ du học từ sớm, được giữ
chức vụ chỉ huy (Giám đốc Tổng Y Viện Duy Tân). Nếu ông không xin giải
ngũ thì chức vụ Cục Trưởng Cục Quân Y đối với ông không khó khăn gì
vì ông còn là đàn anh của nhiều vị Cục trưởng. Thế nhưng, ta hãy đọc
lời ông viết: “Năm 36 tuổi, nhân khảo về Khổng giáo, tôi được
một sự giác ngộ nội tâm, nên đã bừng tỉnh giấc Nam Kha và đã nhìn
thấy rõ những sự sai trái thấp kém của Thiên Chúa giáo. Cho tới ngày
nay, mỗi khi nghĩ lại sự mình thoát khỏi được Thiên Chúa giáo để đi
vào chánh đạo giải thoát nội tâm, tôi cho là một đại hồng ân của trời
đất”. Trong một đoạn khác, ông viết
rằng những người Thiên Chúa giáo không chịu đọc sách tìm hiểu nhiều,
đều là những người đã “bị lừa bịp bởi một lời nói láo vĩ đại”
(lời nói láo rằng “họ sẽ lên Thiên Đàng sau khi chết”). Tôi may mắn chịu khó đọc sách
nhiều nên cũng kịp thoát như ông. Thấy tôi không còn tin tưởng gì về
cái Thiên Đường bánh vẽ nữa, một vị linh mục đã nói với tôi: - Con đừng bỏ đạo vì
chắc chắn con sẽ là một nhà lãnh đạo tương lai của nước Việt Thì ra chính tôi cũng đang bị
mua chuộc bởi một chức vụ lãnh đạo trong tương lai! Nhưng tôi vốn là
một con người suy tưởng. Tôi cho rằng khi ta già rồi, nhìn lại cuộc đời
chỉ là một chuỗi ngày vất vả, tranh dành tiền bạc, tranh dành địa vị,
tranh dành ái tình, thì thật là đáng buồn. Cuộc đời phải có một ý
nghĩa gì khác nữa chứ. Nhiều người quan niệm một cách hời hợt rằng
“đạo nào cũng tốt cả, cũng dạy người ta ăn hiền ở lành”. Nhưng
đọc kỹ lịch sử nhân loại thì tôi không tin như vậy! Tôi sẽ tìm hiểu
kỹ hơn. Lịch sử đã ghi rằng những đế quốc hhùng mạnh xưa kia như đế
quốc Hy Lạp, đế quốc La Mã, đế quốc Ba Tư, đế quốc Mông Cổ, đến
ngày sụp đổ là do những khủng hoảng nội tại chứ không phải do ngoại
nhân đánh phá. Sự sụp đổ của đế quốc Cộng sản Liên Xô gần đây
cũng không ra ngoài định luật này. Một khi những khủng hoảng nội tại
không giải quyết được thì đế quốc sẽ sụp đổ. Nước Mỹ hiện đang trải qua
một cuộc khủng hoảng tinh thần hết sức trầm trọng, hậu quả khó lường.
Theo thống kê chính thức của chính phủ Mỹ được công bố trên nhiều tờ
báo, thì tại Mỹ hiện nay: - Cứ 5 người thì 1 người có
vấn đề thần kinh. - Cứ 5 gia đình thì có 1 gia đình
loạn luân (thường là sự giao hợp giữa người cha và con gái). - 1 trong 4 người da đen ở
trong tù. Số người da đen ở trong tù nhiều hơn số tốt nghiệp đại học. - Mỗi ngày có 100,000 học sinh
mang súng tới trường. Nghề dạy học ở Mỹ là nghề bạc bẽo nhất. - Tỷ số tội phạm cao hơn 60
lần so với Nhật Bản. Với những con số như trên, người
Mỹ đang cố gắng đi tìm một cái phao để tự cứu vớt. Và họ đã tìm
thấy: Đó là sự nghiên cứu và thực hành các đạo lý Đông phương. Các
trung tâm THIỀN mọc lên như nấm ở khắp nước Mỹ. Các đạo sĩ Ấn Độ,
Nhật Bản, Việt Riêng tôi không a dua theo học
để trở thành Phật tử một cách dễ dàng. Bởi vì tôi rất thận trọng
và sẽ không theo một tôn giáo nào, nếu tôn giáo đó không hội đủ những
điều kiện dưới đây: - Tôn giáo đó đã có từ ngàn
xưa và suốt giòng lịch sử xem ra có lợi cho nhân loại. - Tôn giáo đó đem lại từ bi
bác ái thật sự, không bao giờ truyền đạo bằng gươm súng, không giết
người. Các tín đồ không bao giờ cho phép các vị lãnh đạo được dùng
tôn giáo như một công cụ để chinh phục, để xâm lược bằng quân sự
và ngoại giao. - Tôn giáo đó phải đem lại sự
an lạc trong tâm hồn mỗi người từ khi còn sống. - Tôn giáo đó cho phép tín đồ
được tự do nghiên cứu các tôn giáo khác. - Khoa học càng tiến bộ thì
những điều dạy trong kinh sách của tôn giáo đó càng được chứng minh,
không bị đào thải. - Và tôn giáo đó không bao giờ
coi mỗi tín đồ như một khách hàng, không phải đóng tiền cho một giáo
hội quốc tế. Tôi chưa nghiên cứu kỹ đạo
Phật qua những vấn đề kể trên, do đó trên nguyên tắc tôi vẫn là người
Công giáo. Và tôi rất kính trọng Giáo Hoàng khi Ngài dạy rằng: “Bước sang thế kỷ 21, người
Công giáo phải dọn mình công khai ăn năn sám hối về những tội lỗi mà
những người Thiên Chúa giáo thuộc giáo hội La Mã đã phạm trong qúa
trình lịch sử do việc bảo vệ đức tin một cách nhiệt thành và sai lầm”. Tôi tin rằng Ngài là một con
người có lương tâm trong trắng và tôi theo dõi xem những người Công
giáo Việt Nam (trong đó có cả tôi và bạn bè tôi) sẽ ăn năn sám hối ra
sao về những tội lỗi đã gây ra trên quê hương Việt Nam, một quê hương
có quá nhiều đau khổ tủi nhục suốt 100 năm qua, kể từ khi người Công
giáo tiếp tay cho thực dân xâm lược. |
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com