truyện
ngắn
Minh
Mẫn
Mưa
bụi
Không khí se lạnh. Ngọn đèn
dưới hiên phả thứ ánh sáng ảo dịu xuống sáu người ngồi quanh mặt bàn
tròn thấp. Năm nam và một nữ. Chai rượu đế làng Chuồn lưng nửa, đĩa
hàu luộc còn đầy.
Cạn ly xong, Hoàng lảng mắt ra vườn cây nặng trĩu bóng chiều và mưa hờ
hững nói:
- Nào, hát đi Ngọc Yến B.
- Ngọc Yến Bê à, tên gì nghe ngộ vậy? - Luân buột thốt, nhìn chăm chăm
cô gái ngã người trên lưng ghế mây, mắt lim dim cơ hồ thả hồn lạc tận
đâu. Vẻ mặt nửa ngờ của Luân khiến Lĩnh bật cười:
- Không phải nhan sắc này họ Ngọc tên Bê đâu ngốc ạ, cô nàng có giọng
hát na ná nữ ca sĩ Ngọc Yến nên được thiên hạ ở đây tặng cho quái
danh ấy, B, bờ chứ không phải bờ ê Bê.
Cả bọn cười rộ, Xuyến mở choàng mắt, làu bàu:
- Cả tỷ lần em nói với các người em hát không giống ai, chỉ giống em
thôi, sao ưa gán ghép hoài vậy? Ưu tiên kẻ mới từ xa về, anh Luân thích
em hát bài gì nào?
- Bài gì cô thích.
Luân dè dặt. Xuyến chơm chớp mắt:
- Hôm ở nhà anh Thái không có mặt em nhưng nghe kể anh đã yêu cầu chị Hằng
hát "Diễm xưa", cái bài mỗi lúc nghe anh thường... nổi da gà phải
không?
- Đúng thôi! - Luân đỏ mặt dù mặt đã đỏ sẵn vì rượu - Nhưng hôm
ấy nghe Hằng hát tôi lại... toát mồ hôi hột, bởi chợt nhận ra mình
không còn trẻ lắm nữa, cái thằng học trò khờ khạo thuở xa xưa đã ly
dị vĩnh viễn, bỏ mình mà đi mất rồi.
Đoạn Luân kể vào cái thuở xa xưa nọ có cậu học trò trường cao đẳng
mỹ thuật yêu một cô sinh viên y khoa, mỗi ngày đưa đón nhau trên bến đò
Thừa Phủ, cùng tham gia phong trào học sinh sinh viên tranh đấu... Ngỡ tình
nồng đến trăm năm, nhưng rồi vào một buổi chiều thu mưa gặp nhau ở bến
đò, nàng bỗng "ân cần" gỡ chiếc cặp tóc đồi mồi chàng vừa
tặng mấy hôm trước trả lại, "âu yếm" thỏ thẻ rằng lòng
nàng đã khác, đã "lỡ dại" yêu, và nhận lời cầu hôn của một
anh phi công mất rồi. Buồn rầu, tức tưởi, chàng ném chiếc kẹp vô
duyên ấy xuống bến sông, lững thững qua phố, vào một quán cà phê vắng
ngắt, tình cờ nghe Diễm xưa của Trịnh Công Sơn phát từ quầy, dỗ lòng
nguôi ngoai bằng năm tách càphê đen không đường, yêu cầu bà chủ quán tốt
bụng cho nghe lui tới bài hát cả chục lần và từ đó, ở bất cứ không
gian, thời gian nào hễ nghe Diễm xưa chàng lại không thể không nhớ mối
tình non yểu ấy.
Giọng kể tưng tửng, chẳng mấy hào hứng của Luân làm kẻ tin người ngờ.
Dẫu vậy, Ngọc Yến B vẫn cất tiếng hát đầm ấm, du dương với cây
ghi-ta thùng cũ sờn ôm trên lòng.
Mưa vẫn hay mưa trên tầng tháp cổ.
Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua.
Gương mặt đẹp vốn trắng xanh thoáng hồng vì men rượu, người hát
chìm đắm vào giọng nhạc non mềm yếu tựa chiếc lá mỏng manh, vẫn ngồi
mà như trôi theo dòng. Điều khiến Luân kinh ngạc, lúc ngẩng ngước, mắt
nàng nhòa lệ.
Những gương mặt vây quanh cơ hồ vụt chao mờ đi sau màn sương mỏng mịn.
Thứ sương khói không hẳn của hoài niệm. Đĩnh tóc muối nhiều hơn tiêu,
nhà thơ lâu nay cất kỹ thơ trong ký ức và những cuốn tập, thi thoảng mới
bốc hứng đọc đôi ba bài cho bạn bè nghe trong những cuộc nhậu, cởi mở,
hào phóng. Thái sau thời gian dài đỡ khá nhiều đòn "hữu chiêu"
lẫn "vô chiêu" ở một cơ quan văn hóa thấm mệt, đành hưu non,
trở thành phóng viên báo chí lặng lẽ, sâu lắng. Hoàng chủ quán cà phê
kiêm mánh mung chợ trời bỗ bã, vui tính. Tảo họa sĩ ngày mỗi phất nhờ
nguồn tranh luôn được chiếu cố bởi những khách yêu tranh nước ngoài,
cần kiệm, chừng mực. Những gương mặt suốt mười lăm năm ở Canada tít
mù đôi khi thoáng nhớ Luân không thể mường tượng nổi mỗi người có
thể tĩnh tại với cuộc sống của mình. Cuộc sống vào thời anh bỏ đi
ai cũng ít nhiều lao đao, cái thời còn đậm dư âm cuộc chiến tranh đã
qua, bè bạn đứa chết đã chết, đứa sống sót quay về, dẫu lằn ranh
chia cách hai phía chiến trận đã xóa vẫn nhìn nhau qua những kính mầu
nghi kỵ, giữ kẽ, thậm chí tị hiềm nhỏ nhen. Bây giờ thì đứa bon chen
hồ như đã mỏi gối, đứa bị đá đau quên bớt đau, đứa thất chí
lúc nào chẳng hay. Tất cả đều được thời gian lộng vào cái khung thanh
thiên quá đát, thích trào lộng hơn tranh cãi, khoái nói cười văng mạng
hơn trầm tư hiền triết... Và Xuyến, cô gái đến với cuộc đời muộn
hơn cả bọn chừng hai chục năm lúc này lại có vẻ âu sầu hơn cả.
Nheo mắt ngắm nước mắt hoen má Xuyến một cách giễu cợt, Lĩnh cười
khề khà, nói ngay khi nàng vừa ngưng tiếng hát:
- Hóa ra không chỉ thằng Luân mà cả nhan sắc này cũng có những chiều ngồi
ngắm mưa qua!
Và tiếng cười lẻ phụ họa. Xuyến tặng ông anh họ cái lườm mượt mà.
- Cảm ơn Ngọc Yến B. Luân nói, cầm chai rót đầy ly đưa Xuyến, nàng vui
vẻ "cưa đôi" đoạn lật tay nhìn đồng hồ bảo có cái hẹn, ai
muốn theo cứ việc tháp tùng. Đĩnh khoát tay:
- Dẫn thằng Luân theo cho hắn biết lễ độ với các hội nhóm quái đản
ở xứ này.
- Đi đâu? - Luân bửng lửng. Xuyến nháy mắt:
- Một nơi rất... thú vị!
Cả bọn về hùa dốc Luân nên đi.
***
Họ ra đường lúc chiều vừa chín rụng. Đêm dâng ngợp. Phố lên đèn.
Luân định gọi xích lô, Xuyến bảo:
- Trời đẹp, nên thả bộ. Giờ này trên thiên đường đang quét dọn gì
đó làm bụi bay xuống trần thành mưa bụi, mình đi trong bụi kể như
đi... bụi, anh thấy không?
Luân hít sâu hơi thuốc lá, ém khói xuống tận bụng rồi thở ra từ tốn:
- Trí tưởng tượng của cô giàu cỡ tỉ phú.
- Không dám đâu, triệu phú thôi!
Cả hai cùng cười. Dư vị bữa nhậu còn váng vất trong họ tí lửa, chưa
say cũng chợt nghe giọng hơi bông bốc.
- Xuyến thường hát ở những cuộc đàn đúm như thế?
- Chỉ với bạn bè thôi, thỉnh thoảng anh Đĩnh lại rủ em tới bù khú, gọi
là để quên đi phần nào em thường ngày.
- Em... à cô thường ngày thế nào?
- Đừng tò mò, rất có thể anh cho em không mấy đức hạnh, đức hạnh
sao được khi chỉ mỗi mình con gái lại ngồi nốc rượu cười đùa hát
hỏng giữa cả một xâu đàn ông thế kia!
- Sao lúc hát "Diễm xưa" cô lại khóc?
Xuyến cau mày, dấm dẳng:
- Anh hỏi cứ như là công tố viên lục vấn bị cáo trước tòa ý. - Rồi
nàng cười khúc khích: - Rất đơn giản, bởi vì em cũng là người phàm như
anh.
- Người phàm! Luân thú vị lập lại, cười tiếng cụt:
- Nói một chút về cô đi Xuyến.
- Em hả? Biết nói sao về mình nhỉ? Anh thử hình dung một nhân viên mậu
dịch bán các thứ tặng phẩm, hàng thủ công mỹ nghệ trong Đại Nội
xem. Ngoại trừ những lúc tiếp các đoàn du khách nội địa hay nước ngoài
dẻo miệng xí xô xí xao lập lui tới mở mẩu quảng cáo đã mòn nhẵn hết
sự bóng bẩy của ngôn từ, còn thừa khối thời gian để ngồi ngáp vặt
hoặc đi lang thang khắp các ngõ ngách thành quách, và cứ ngỡ mình là
nàng công chúa lạc loài, một cung phi bị quân vương quên để mắt tới.
Thời còn ngồi trên ghế đại học em đâu ngờ có ngày lại phải giam
mình vào nơi cung cấm kia. Còn anh, nghe nói sắp tới tính quay về đây ở
luôn, tìm lại cây cọ vẽ đã đánh mất, bộ bên đó không vẽ được
sao?
- Được, nhưng thiếu... không khí!
- Điên! Trong lúc em muốn bỏ nơi này mà đi. Đại Nội không chỉ ở chỗ
kia đâu, em luôn có cảm tưởng từ lâu nó đã phình rộng ra choán cả
thành phố, và mọi người cứ lẩn quẩn trong những bức thành cổ y hệt
bầy kiến bám mãi cái tổ cũ kỹ của mình.
- Bậy!
Luân buông thõng, thoáng rùng mình không phải vì những điều nàng nói gợi
cho anh chút liên tưởng nào mà bởi vì những âm sắc của giọng Huế bất
chợt đụng vào nơi nào đó sâu kín trong tâm khảm. Chất giọng trải qua
bao thăng trầm vẫn dịu dàng, đài các, đôi khi bén buốt đến nao lòng.
Thận trọng ướm thử rồi Luân bạo dạn khoác tay cô gái, nửa đùa nửa
thật.
- Lúc này công chúa có cảm thấy lạc loài không?
Nàng làm thinh, tặng anh cái liếc xéo sắc lạnh như mắt mèo. Ngang qua một
góc phố vắng, đèn đường bị hỏng, tối mù. Xuyến bỗng níu Luân dừng
lại dưới tán me, ngửa mặt thấp giọng.
- Hôn em đi, nếu anh thích.
Ngỡ ngàng, ngập ngừng, đoạn người đàn ông ôm hôn nàng. Môi vừa rời
nhau Xuyến cười buồn:
- Cảm ơn, cái giống đàn ông các anh vớ vẩn, quỷ quái thật, nhưng không
thể sống mà thiếu các người được.
Và, họ tiếp tục bước. Đêm thưa tiếng động, đèn đường soi qua mưa
bụi tỏa ánh lù mù lên những mặt tường, mái phố ướt át. Gió chốc
chốc luồn qua mọi khe hở len vào tận lòng thoáng se lạnh êm ả.
Người đàn ông đốt thuốc gần như liên tục, và Xuyến ngậm tăm im lặng
suốt lúc họ thả bộ qua cầu Trường Tiền, như thể chỉ cần mở miệng
thốt ra lời nào tức khắc bị ngã tòm xuống sông.
Đến cái nơi Xuyến nửa đùa nửa thật bảo là Câu Lạc Bộ Những Người
Mộng Du, Luân cảm thấy ấm cúng ngay khi thoạt bước qua ngưỡng cửa thấy
khá đông người trong một căn phòng rộng. Tất cả đều ăn mặc đẹp,
thậm chí rất chải chuốt và, dĩ nhiên không hề lệch một li thời trang.
Thoáng nhìn những đôi nam nữ ngồi sánh vai bên nhau dễ lầm tưởng họ là
vợ chồng, hồ như chẳng có ai lẻ bạn. Không khí sực nức mùi hội hè.
Mọi người ồn ào chào đón Ngọc Yến B, tò mò ngắm nghía khách lạ. Xuyến
lôi Luân đến một bàn trống, ấn vai anh ngồi xuống, cao giọng giới thiệu:
- Tối nay tình cờ gặp kẻ xa lạ này ở nhà anh Đĩnh, em bèn nhặt rồi
bê ông ta tới đây, bạn rất thân của anh Lĩnh gàn ý!
Luân ngượng nghịu nhận những cái bắt tay nồng nhiệt của quý ông, và
những nụ cười chào có duyên lẫn vô duyên của các quý bà.
Hoa, bia Huda, thức ăn bày biện trên bàn phủ khăn trắng nom sang trọng, đẹp
mắt. Các thứ đã sẵn sàng, nhưng mãi đến lúc bà chủ nhà xuất hiện bữa
tiệc mới bắt đầu.
Sang trọng, quý phái trong chiếc rốp dài mầu lam ngọc, tóc bới cao phô gương
mặt trái xoan khéo điểm trang làm to thêm đôi mắt vốn to, nét môi mọng
hường hẳn vốn cũng mọng hường từ thuở mới dậy thì, người đàn
bà lượn ánh mắt mềm mượt khắp phòng, mủm mỉm cười, dịu dàng nói:
- Cảm ơn các bạn đã đến gần như đông đủ. Nào, xin mời tất cả
cùng nâng ly kỷ niệm ngày ly hôn lần thứ hai của tôi.
Tiếng nàng nói hệt phát pháo lệnh làm nổ chuyển cả dây pháo, không
khí lập tức thịnh hỉ tiếng cười nói, chạm li rôm rả. Luân thốt giật
mình bởi thình lình Xuyến đập khẽ lên tay anh:
- Sao cứ nhìn người ta đắm đuối như bị hớp mất hồn vậy ông?
Cắt khóe nhìn khó tả soi mói hay ngây ngẩn khỏi bà chủ nhà, dọn vẻ mặt
tỉnh tuồng khá nhanh, Luân vờ nhăn mặt:
- Quái, ngày ly hôn cũng bày đặt kỷ niệm.
- Ngày được trả lại tự do mà, nên lắm chứ, tại sao không? - Nghe giọng
mình hơi xẵng, Xuyến cười:
- À mà... đại để mỗi tối thứ bảy họ đều gặp gỡ nhau theo kiểu
luân phiên mang đồ ăn thức uống đến cùng góp vui, mỗi tuần phải viện
lý do nào đó mới vui chứ!
- Bà ta đã ly hôn tới lần thứ hai? Thật hay đùa?
- Suỵt, lại tò mò.
Câu chuyện bị cắt ngang vì ông khách trung niên có bộ ria mép khá bảnh
ngồi đối diện trịnh trọng nâng ly bia ngang mày, tươi cười mời Luân.
Tương tự mọi cuộc vui khác, ăn uống, trò chuyện chán, họ chuyển sang
"hệ" ngâm thơ, đàn hát, vài cặp dạn dĩ dìu nhau ra khiêu vũ
trong cả biển vỗ tay tán thưởng. Một lúc nào đó Xuyến không còn ngồi
bên Luân, nàng đi quanh các bàn hiến tặng tiếng hát hết mình như thể ngày
mai không được hát nữa.
Tiệc tan trước nửa đêm. Chủ nhà đứng bên cửa thân mật, lưu luyến bắt
tay từ biệt từng vị khách, ngoại trừ Luân, ai cũng nhận được một đóa
hồng bạch - lấy từ những lọ hoa chưng trên bàn - do nàng tặng kèm nửa
nụ cười duyên.
Ra đường, Luân ngạc nhiên thấy Xuyến lại lững thững bước đến sóng
vai mình.
- Ủa, Xuyến chưa về sao?
- Em vốn thích thả bộ, vả lại... Vừa nói nàng vừa đặt vào tay Luân
chiếc cặp đồi mồi bảo khẽ: - Chị ấy gửi tặng anh, thay vì tặng hoa
như những người khác, quà đặc biệt ý!
Luân vụt ngỡ mình bị đẩy lọt thỏm vào tâm một cơn lốc quỷ tha ma bắt
trong khi vẫn đứng yên. Năm ngón tay khô lạnh xiết chặt cái vật cũ kỹ
tưởng như không bao giờ còn gặp lại. Nhìn vẻ mặt cực kỳ khó tả của
người đàn ông, Xuyến bật cười thành tiếng:
- Em thấy đêm nay lúc nào anh cũng sẵn sàng trợn muốn rách cả khóe mắt
diễn tả đủ mọi tư thế... ngạc nhiên. Có gì kinh khủng đâu, cái kẹp
xấu xí này đúng là cái anh đã ném xuống bến sông ngày nọ, lúc anh thất
thểu bước đi, chị cảm thấy nhẫn tâm nhưng không đủ can đảm gọi
anh lại, bèn thuê mấy đứa nhỏ vạn đò mò nó lên và cất giữ đến tận
bây giờ, rõ rồi chứ?
Nửa tin nửa ngờ, Luân ngắc ngứ nói:
- Quái, thế bao nhiêu năm nay...
- Lỡ yêu rồi nhận lời cầu hôn của một chàng phi công chỉ là chuyện
phịa. Thật ra hồi ấy chị biết anh thuộc típ mơ mộng, lãng mạn kinh
niên, tham gia hoạt động phong trào chỉ vì ham vui, nên chẳng dám rủ anh
cùng bí mật lên Xanh rồi sau đó tập kết ra miền bắc. Nay thì công danh
khá vững vàng, nhưng tình duyên toàn gặp bước không may, năm ngoái chị rời
Hà Nội quay về sửa sang lại mảnh vườn hoa, căn nhà cũ của ông bà
già...
- À ra thế. Tôi thấy họ đều rất tỉnh táo, lịch sự, vui vẻ sao cô
dám bảo đó là Câu Lạc Bộ Những Người Mộng Du?
- Mộng du theo cách nói ác khẩu của anh Đĩnh gàn ý. Anh ấy cho rằng mọi
thành viên đến đó mong tìm thấy hạnh phúc chắp nối hay chắp vá đều
là người đi trong lúc đang ngủ cả, rởm tuốt!
- Thế họ không phải là vợ chồng hay bồ bịch của nhau sao?
- Đa số đang tìm hiểu, thử bắt đầu lại sau một vài lần gãy đổ y
như bà chủ nhà vậy.
- Ngộ thật, kể cả... cô?
- Em sắp ra tòa ly dị - Xuyến nói rành rọt sau chừng nửa phút e thẹn, ngập
ngừng. Mỗi tuần em đến đó chung vui với họ để quên đi hoàn cảnh
không vui của mình, mộng du vài khoảng khắc để rồi... Giờ thì chắc
anh hiểu tại sao em lại khóc khi hát "Diễm xưa", mọi đổ vỡ hình
như bao giờ cũng mang chung một tần số.
Chợt dường như cố nuốt nỗi nghẹn vừa dâng lên cổ, đoạn nàng tiếp
tục giọng trút bầu:
- Cô bán hàng cho khách du lịch trong Đại Nội dù đã có chồng vẫn ngỡ
mình là cung phi bị quân vương quên lãng, những mong giũ bỏ cái ám ảnh bị
tù túng trong những bức tường thành cô bèn bỏ việc đi làm tiếp viên
nhà hàng, một hôm gặp một "hoàng tử" về từ nước ngoài như
anh vậy, phải lòng rồi thầm lén ngoại tình. Nay "hoàng tử" quất
ngựa tàu cau, đức ông chồng muốn nói với nàng bằng tay hơn bằng miệng,
đành lôi nhau đến trước vành móng ngựa. Đơn giản quá phải không?
Thôi muộn rồi, em về, chúc anh ngủ ngon!
Xuyến dợm quay gót. Thoáng hẫng. Luân níu vội tay nàng:
- Khoan đã, nếu không quá phiền lòng, tôi mời cô lên ga uống vài tuần
trà. Trên ấy các hàng quán mở suốt đêm. Chậc, chả là tôi muốn nghe
thêm về cô ấy. Xuyến cười:
- Hình như anh đang bị choáng? Thỉnh thoảng nhất là đêm nay anh nên bắt
chước em mộng du một tí, lên đó đi, vừa uống trà, nghe có tàu hú gọi
biệt ly, vừa trò chuyện với cái kỷ vật tình buồn của anh, hoặc quay
lui đóng vai kẻ trộm lẻn vào nhà nàng để bị chó bẹc giê xé xác xin cứ
tùy ý.
Chiếc hôn dưới tán me hồi đầu đêm vụt cháy lại trong tâm trí với đủ
độ nồng lẫn độ ấm khiến người đàn ông nghe giọng mình bỗng hơi lạc
đi một cách kỳ cục:
- Em... nỡ về thật sao?
Câu nói kèm ánh mắt nửa van lơn nửa mơn trớn làm Xuyến thoáng rùng
mình, nhưng rồi nàng nói ráo hoảnh:
- Đến quán trà hay mặt nệm nào đó trong khách sạn? Đừng có dụ khỉ,
em sáng mắt ra rồi anh ạ, kiếm một tấm chồng nội địa dù chắp vá vẫn
đảm bảo hơn...
Nàng vụt quay đi, biến khuất sau màn sương dày mịt, âm vang lạnh lẽo của
câu nói cơ hồ còn ong ong trong tai người đàn ông. Luân đứng sững nhìn
chiếc bóng mình đổ dài trên mặt đường ánh ướt ngước nhìn, ngạc
nhiên thấy trời đã thôi mưa...
***
Đêm hôm ấy ngồi trầm tư trong một quán nước trước sân ga, thay vì uống
trà anh đốt tiếp ngọn lửa hoài niệm trong mình bằng cách uống thêm
vài cốc rượu. Mân mê, ngắm nhìn chiếc kẹp đồi mồi rồi Luân chợt
phát hiện nó chẳng phải của mình như lời Xuyến "tự bạch". Trên
lưng nó mang hai cái tên khắc chìm bằng dao khá vụng về. Nhưng không phải
tên anh và nàng mà mang tên nàng và... Đĩnh.
Ngây người hệt bất thần nuốt phải gậy mất một lúc, Luân mới thốt
nhớ dạo ấy hai đứa ở chung trong ký túc xá Nam Giao, sau một chuyến đi
Nha Trang chơi, anh mang về hai cái kẹp tóc, Lĩnh nằn nì xin một, gọi là
để tặng người hắn ta ngày đêm thương thầm nhớ trộm nào đó. Buồn
cười là bây giờ chiếc của hắn ta còn đây, chiếc của anh bị người
ta chê đành xuống sông chải tóc Hà Bá từ dạo ấy.
Ôi, cái thuở học trò... Kinh thật, thằng Đĩnh bí mật đến thế là
cùng, giấu tình kỹ hơn mèo giấu cứt. Phải đi vòng vèo "mộng
du" ngoài hai mươi năm giờ mới biết hóa ra hai đứa cùng thờ chung một
mối thất tình: Giờ hắn ra vẻ kinh bạc, coi nàng như đồ rởm nhưng biết
đâu vẫn còn yêu nàng dữ dội!?
Chị chủ quán ngái ngủ ngồi giấu mình sau cái tủ thuốc lá lạ lùng thấy
ông khách bỗng phát ra những tiếng cười lục khục nghe kỳ cục hết sức,
bèn chắc bụng ông ta không khùng cũng say. Người bình thường thì đâu
có ai nửa đêm ra quán ngồi mân mê mãi một cái kẹp tóc đồi mồi cổ lỗ
sĩ rồi cười y hệt đười ươi như thế?
***
Mảnh trăng liềm đính giữa nền trời sau cơn mưa nom mỏng manh hệt vệt
bơ vàng quệt hững hờ trên nền giấy thẫm. Ánh trăng dù yếu ớt vẫn
góp chung ánh đèn đổ dài chiếc bóng người đàn bà trẻ trên mặt đường.
Nàng thong thả đi về phía nhà ga như dạo chơi, nhưng thật ra trong lòng
đang rối rắm lắm nỗi niềm.
Họ gặp nhau giữa ngã ba, dù thêm khăn trùm đầu và áo khoác Luân vẫn nhận
ra Xuyến ngay khi hai người còn cách nhau cả chục thước. Như chưa hề
chia tay, nàng cất tiếng trước:
- Bộ anh đi uống trà thật sao?
- Thật chứ.
- Đừng ngạc nhiên. Về nhà, gọi cửa mãi đức ông chồng mới mở, rồi
thì cả một trận mưa đấm đá đổ xuống người, em cắn chặt răng không
thèm thốt lấy một lời, không dưng chợt nhớ tới anh, bị thôi thúc bởi
ý nghĩ có phải anh đang ngồi ở quán trà hay đang vui thú ở chỗ nào
khác nên ra khỏi nhà. Khùng quá đi mất!
Tiếng nói nhỏ nhẹ nhanh chóng tan trong sương mù, Luân lại còn tưởng nó
còn bám dai dẳng trên da mặt mình thứ cảm giác ghê gai. Người đàn ông
thầm rủa mình vô tình, mãi đến lúc này mới thấy đôi má nàng tím bầm,
và bên cánh mũi trái hằn vết cào rớm máu. Anh lảng mắt lên vòm cây cố
giấu tiếng thở dài:
- Nếu không gặp tôi em sẽ đi đâu?
Ánh lặng đoạn Xuyến nói không quả quyết lắm:
- Ngồi ở một quán nào đó trên ga chờ sáng. Rất vui là anh đã không hề
nói dối.
Đảo mắt về phía dốc Nam Giao rồi ngoảnh lại phía bờ sông. Luân tự hỏi
nên rẽ đường nào? Một mặt nệm trên phòng ngủ quán trọ hay khách sạn
sẽ rất tuyệt vời, nhưng nếu nhắc đến nó lúc này e đường đột, thậm
chí nhẫn tâm. Như đọc thấy nỗi băn khoăn của anh, Xuyến mỉm cười.
- Về chỗ của em trong Đại Nội đi, dù nghỉ việc mấy tháng rồi, ông bảo
vệ già vẫn chưa quên em đâu, có anh đi kèm ông sẽ cằn nhằn nhưng chỉ
cần ít tiền lót tay là xong. Nào, mình qua bên kia sông nghe anh!
Thật hay đùa? Ánh mắt nàng trong suốt đến không đọc được ý nghĩa khác
thường nào vẩn lên trong ấy. Luân lập lờ:
- Gấp gì, trời còn đẹp lắm mà, cứ thả bộ như em vẫn thích, cứ nép
sát vào anh cho đỡ lạnh.
Họ chầm chậm dưới dưới bóng râm những hàng cây. Đêm quạnh vắng, cả
thế giới cơ hồ im ngủ, chỉ còn mỗi hai người thức, kéo lê những chiếc
bóng qua mặt đất hoang vu. Người đàn ông lại đốt thuốc gần như liên
tục, và Xuyến ngậm tăm im lặng. Đến giữa cầu Trường Tiền, nàng khẽ
níu tay anh dừng lại, tháo khăn trùm cho tóc xõa bông trong gió, ngửa mặt
thì thầm:
- Hôn em đi!
Môi vừa rời nhau, Xuyến chậm rãi buông rời từng tiếng:
- Cảm ơn! Cái giống đàn ông các anh thật đáng yêu, nhưng đã đến lúc
em không cần đến các người nữa rồi. Chiếc kẹp đồi mồi của anh vẫn
ở dưới ấy, có muốn em tìm hộ không?
Vẻ mặt bỗng tối sầm trong khi môi còn rạng nét cười huyễn hoặc, buồn
rượi. Và, vào cái khoảng khắc ngắn ngủi ấy anh chưa kịp thốt nên lời
thì nàng đã vụt quay người, buông mình xuống mặt sông tối đen. |