Minh Mẫn KỲ
DIỆU Cứ xem việc trở lại Hà Nội
lần thứ hai trong chuyến về thăm quê và hoằng hoá của Thiền sư là một
thủ tục hành chánh, vì đến một đất nước, phải trình Hộ chiếu tại
thủ đô, ngày ra đi phải trình làng cáo từ; thế nhưng, lưu ý ta sẽ thấy
vấn đề tế nhị trong công cuộc
hành đạo, nhờ thế, kéo theo những thành công ngoài dự đoán. Gần
nửa thế kỷ xa quê, nhất là Hà Nội, nơi mà cuộc chiến phân cách hai miền,
hầu hết dân miền Nam chưa hề biết được mãnh đất ngàn năm văn hiến
ấy, rồi năm tháng lưu xứ, Thiền sư chỉ còn hình ảnh mờ nhạt về một
Hà Nội 36 phố phường, một phố cổ, một Chùa Hương trên văn thơ, một
Trúc Lâm Yên Tử, một Hạ Long… Những danh lam thắng cảnh chỉ tồn tại
trong tâm cảm một nghệ sĩ giàu tình
dân tộc, do vậy, khi được hồi hương thăm viếng quê cha đất tổ, Hà Nội
là Thủ đô, Thiền sư và tăng đoàn phải đến
trước tiên để mở đầu cho chuyến đi lịch sử! Những ngày đầu đến
H.N, chưa rõ tập quán sinh hoạt, chưa nắm vững tâm lý địa phương, chưa
thấu cội nguồn tình cảnh PG nước nhà; vài cuộc thăm viếng, tham quan,
giao tế để thăm dò, vài cuộc nói chuyện để nắm trình độ và phản
ứng bổn xứ, thế là thiện cảm và sự an lòng bén rể đâm chồi; đó
là sự khai mào đầy khôn ngoan, làm bàn đạp tiếp theo cho chuyến viễn hành
vào Sài gòn, có người thắc mắc, tại sao Thiền sư không ghé Huế trước
khi vào SG? Nếu vào SG sau, chắc gì Huế có một cuộc hạnh ngộ nhiều kỷ
niệm đầy xúc động và ấn tượng vừa rồi! Sự thành công của Thiền sư
tại Sài Gòn, Huế, Hà Nội có rất nhiều yếu tố: - trước nhất là
phong thái bình dân, nếp sống giản dị của bản thân Ngài; người dân VIỆT
NAM quen nhìn những tu sĩ có danh phận thường sang trọng, kiêu kỳ, đây
là hai hình ảnh tương phản, dể đập vào mắt người tín đồ. Thứ nữa,
lối giảng dễ hiểu, mang tính tâm lý xã hội đại chúng, đạo đức cổ
truyền, không dùng thuật ngữ
thuần tuý tôn giáo; dung hoà nhiều mặt mâu thuẩn, cho dù là câu chất vấn
cực đoan, nhưng Ngài thoát khỏi bế tắt của một trong hai phía. Dùng Kiều,
một loại thi ca biểu tượng văn hoá bác học VN, giải thích sự tương
quan trong xã hội VN, trong đó có PG, nghĩa là –đạo học- thi ca – xã hội
– tập quán – tâm lý, luôn có mối tương quan khắn khít; và một phong
cách mà không giảng sư nào ở VIỆT
NAM có được : ngồi kiết hoặc bán già và duy trì chánh niệm trong lúc giảng
pháp. Hẳn nhiên Ngài đứng ngoài ý hệ chính trị và tranh chấp cục bộ,
ngài vượt ngoài tương quan đối đãi, vì vậy trong chuyến về gặp rất
nhiều phản ứng, nhưng qua phong cách hoằng hoá, mọi phía nhận được một
đáp ứng thật dễ chịu, và chính đó mà giải toả phần lớn mọi khó
khăn mắc mứu từ nội bộ đến ngoại bộ. Không gặp được đồng môn
pháp lữ chưa hẳn là một thất bại, ngược lại, từ đó, quần chúng Phật
tử dành cho Ngài một sự kính nể và cảm tình đặc biệt, vì sự kiên
trì và khiêm tốn của một Thiền sư quốc tế đã cho PGVN một bài học
đáng nhớ! Tiếp theo những thời pháp cho tăng tín đồ PG, những buổi giảng
cho cán bộ viên chức, chuyên ngành, và nhất là đảng viên, quả là một
sự kiện lớn đối với VIỆT Qua những thời pháp tại Sài
Gòn, Huế, là những quả bóng vang dội ngược lại Thủ đô, nơi mà nhà nước
quan tâm theo dõi từng bước đi, từng lời nói của Người, và từ những
hiệu quả đó, chương trình phát sinh ngoài dự kiến, mở thêm tầm nhìn
cho những cán bộ, trước đây nhìn PG chỉ là một tôn giáo - và định
nghĩa tôn giáo theo chiều kích Mác Lê, xem tôn giáo là thế giới quan đảo
ngược, để rồi, sau thời giảng, một cán bộ cao cấp, Thứ trưởng phải
tuyên bố : thì ra PG không phải nói chuyện Niết Bàn, Thiên đường, mà
nói những chuyện thực tế trong đời sống. Những cán bộ viên chức nhà
nước, sinh ra từ VN, trưởng thành trên đất Việt, một đất nước thấm
đượm PG, thế mà cứ nghĩ PG ăn cơm dưới đất, nói chuyện trên trời,
lỗi nầy do tu sĩ đã đưa PG ra ngoài
lề xã hội, không đem được đạo vào đời mà chỉ nghĩ đến những
tranh chấp mắc mứu lẫn nhau. Sài Gòn, Huế, Hà Nội, mỗi nơi
có một kỳ diệu, nhưng sự kỳ dịu chung cả ba miền là cảm tình quần
chúng, thay đổi tâm tư cho người tham dự, tạo niềm tin cho nhà nước, và
làm mới tầm nhìn của cán bộ, viên chức các bộ ngành đối với hình
ảnh, kiến thức một tu sĩ PG bấy lâu bị nhạt nhoà, đồng thời, tăng
đoàn Làng Mai gồm nhiều quốc gia Âu Châu, đoàn kết sau một Thiền sư nhỏ
bé người Việt, đội nón lá Việt, ăn cơm Việt, nói tiếng Việt, tụng
kinh Việt, sống trên đất Việt trong ba tháng chịu thời tiết khắc nghiệt
của VN, chấp hành một đời sống vô sản của PG, oai nghi tế hạnh của
một bậc ly trần, những thứ đó đủ nói lên một thành công của Thiền
sư tâm chất đầy tuệ giác. Trước khi vào Bình Định, Ngài
gặp Thủ tướng VIỆT NAM theo yêu cầu mà gần ba tháng trước Ngài từ chối
vì chưa hiểu hết nội tình VN, gặp Đại sứ Mỹ, Đại sứ Pháp, Đại sứ Hoà Lan, và từ chối một số Đại sứ
không liên hệ đến công cuộc sinh hoạt của Người, nhưng ngài không từ
chối bất cứ cuộc gặp nào với quần chúng, nếu thời gian làm việc của
Ngài không bị dẫm chân. Chương trình hoạch định quả
có sự tinh tế, đưa đến những kết quả bất ngờ, một sự kiện lớn
cho dân tộc, phải chăng những kỳ di?u khởi phát từ căn bản của
một bậc chân tu, một đạo lực mãnh liệt, một từ trường tâm linh nhiều
thu hút! PGVN hãnh diện có một bậc Thượng Sĩ như vậy! Minh Mẫn 25/3/05 |
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com