posted: 28.4.2005
* * * Bài 1-
Giao Chỉ – San Jose
2005
Lời nói đầu:
Từ suốt 30 năm qua, cứ đến 30 tháng 4 là mọi người đều
nhắc đến câu chuyện tướng Dương Văn Minh đầu hàng với biết bao
nhiêu là oán trách.
Riêng chúng tôi vẫn giữ trong lòng những suy nghĩ khác. Bây giờ sống trong thế giới tự do và
dân chủ xin cho chúng tôi được giãi bày quan điểm khác biệt với quý vị. Vào năm 2000, nhiều hồ sơ về chiến tranh
Việt Nam đã được giải mật và tháng 4-2005 tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng mới
phát hành cuốn Khi Đồng Minh Tháo Chạy đã cho thấy dù quyết tâm chiến
đấu ngay từ đầu năm 1975 và không có các quyết định chiến lược sai
lầm thì số phận miền Nam cũng phải được giải quyết trong thời hạn
một năm.
Tiếp theo với chiến lược sai lầm trong 55 ngày cuối cùng làm mất
vùng 1 và vùng 2 với hai quân đoàn và tất cả lực lượng Tổng Trừ Bị,
miền Nam chắc chắn không thể nào gượng lại được nữa.
Vào ngày 28 tháng 4-1975, khi Cộng quân đã đến ngưỡng cửa Sài
Gòn, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã không còn bất cứ một nguồn tiếp
liệu dự trữ nào tại thủ đô. Hai tổng
kho vĩ đại là Đà Nẵng và Long Bình có khả năng cho 90 ngày tiếp liệu
đã nằm trong vùng địch. Kho bom đại
vĩ đại nhất Đông
Vào những ngày tháng năm 75 của 30 năm về trước những cấp chỉ
huy cộng sản suốt đời đội bom B52 sẽ rất hả hê vui mừng được bắn
phá thủ đô miền Nam trả thù, để tiến vào như đạo quân chiến thắng
thực sự thay vì đem quân vào một thành phố bỏ ngỏ.
Và miền Tây của tướng Nguyễn Khoa
Đó là hoàn cảnh của ngày 28 tháng 4-1975 khi ông Dương Văn Minh lên
làm tổng thống. Dù muốn hay không, số
phận nghiệt ngã của lịch sử đã dành cho ông vai trò chấm dứt cả hai
nền Cộng Hòa Việt
Nhờ ông Minh người Mỹ có thể ra đi trong trật tự và kéo theo
130,000 dân di tản đợt đầu.
Và từ đó lịch sử mở tiếp các trang mới đầy đau thương cho đến
30 năm sau. Trải qua những năm dài
với thuyền nhân trên bể khổ để rồi gần 500 ngàn được định cư. Trải qua những năm dài với tù đày lao cải,
trên 400 ngàn HO và gia đình đã định cư. Các
đợt thuyền nhân và HO kéo theo ODP, con lai để rồi chúng ta có 1 triệu
300 ngàn trên miền đất hứa Hiệp Chủng Quốc.
Chúng ta thành công dân của chính quốc gia đã phản bội chúng ta
trong chiến tranh Việt
Nếu chúng ta bằng lòng với cuộc sống hiện nay, chúng ta không thể
nguyền rủa ông Dương Văn Minh. Nếu
chúng ta bất mãn với cuộc sống hiện nay, chúng ta cũng phải trút oán hờn
vào nơi khác. Niên trưởng Dương Văn
Minh với công việc làm tổng thống miền * *
*
Trong số các niên trưởng quân đội, tôi nghĩ rằng tướng Dương
Văn Minh là người đã gặp nhiều oan trái nhất.
Có thể do lỗi của chính ông. Tuy
nhiên, thực ra nguyên nhân đã đến từ nhiều phía. Trong một niềm riêng, tôi viết bài này
cho đại tướng, một cấp bậc mà ông không chấp nhận, ông cũng không
bao giờ đeo lon đại tướng từ lúc được thăng cấp cho đến khi ông qua
đời. Đây không phải là một vòng
hoa rực rỡ cho người anh hùng mà là một vòng hoa tang lạnh lẽo cho vị
niên trưởng đã ra đi lần cuối tháng 8-2001.
Hơn 30 năm qua, ông Dương Văn Minh là người bị phê bình và oán
trách khá nhiều, nhưng ông lại là người ít lên tiếng để biện minh. Trong chỗ riêng tư và qua người con rể là
đại tá Nguyễn Hồng Đài, ông đã nói như sau:
“Viết để bào chữa cho mình thì tôi không làm, viết để kể xấu
người khác thì tôi càng không muốn.” Ông
đã nhận chức tổng thống VNCH trong hai ngày cuối cùng, cô đơn giữa một
nội các khập khiễng và hoàn toàn không nắm vững tình thế. Các giới chức Hải Quân VNCH trước khi lên
đường có ngỏ ý sẵn sàng chở tướng Minh đi vào đêm 29 tháng 4-1975.
Tướng Minh quyết định ở lại và dự trù chỉ gửi vợ con ra đi. Nhưng bà Dương Văn Minh cũng nhất định
ở lại với chồng và chỉ có gia đình con gái và con rể đi vào giờ
chót. Ông Minh cho biết là Cộng Sản
đã phối trí pháo chung quanh để khai hỏa đồng loạt dằn mặt Sài Gòn. Ông ở lại và chấp nhận tất cả mọi hậu
quả.
Ông cũng cho biết, qua lời đại tá Nguyễn Hồng Đài là người Mỹ
đã yêu cầu chính phủ của ông ra thông cáo “mời họ ra đi.” Việc này vị Thủ tướng của ông Tổng
thống Dương Văn Minh là luật sư Vũ Văn Mẫu đã chính thức lên tiếng
trên đài phát thanh Sài Gòn.
Tuy nhiên, phải thành thật mà ghi lại rằng, đây vẫn còn là bí ẩn
của lịch sử. Mỹ yêu cầu Việt
Sau khi đầu hàng, ông ở nhà chờ Cộng Sản kêu đi học tập. Ông nói rằng: Khi cụ Huyền (tức phó tổng thống Nguyễn
Văn Huyền) và ông Mẫu (tức thủ tướng sau cùng Vũ Văn Mẫu) bị gọi
đi học tập, mình ở nhà chờ đợi thật khó chịu.
Một năm sau, có một người nhận là “thủ trưởng” đem đến một
thùng sách nói là để giúp ông học tập tại nhà. Tướng Minh nói:
“Tôi không có lòng dạ nào mà học tập, cũng chẳng thấy có gì cần
học tập, xin anh cứ đem về.” Thùng
sách nằm tại phòng khách. Bốn tháng
sau, thủ trưởng đến khảo sát kết quả nhưng thấy ông bị bệnh nên đã
đem sách về.
Khi bị đau nặng chính phủ Hà Nội đề nghị ông đi Nga, hoặc là
đi Đông Đức để chữa bệnh nhưng ông từ chối. Gia đình ông yêu cầu cho đi Pháp nhưng cứ
chờ đợi mãi. Sau cùng được biết
trước một ngày. Sáng hôm sau có xe chở
ra phi trường Tân Sơn Nhất, đến cửa phi cơ mới thấy vé máy bay và
thông hành.
Viên phi công người Pháp đã được lệnh chờ và dành chỗ cho 2 người
khách đặc biệt, lúc đó mới biết đó là ông bà cựu tổng thống Dương
Văn Minh.
Một vài tin tức ghi trên đã ghi lại từ đại tá Vũ Quang và đại
tá Nguyễn Hồng Đài.
Sau hết, đã từ lâu đã muốn đưa lên một ý kiến riêng tư về hoàn
cảnh đại tướng Dương Văn Minh, tuy nhiên tôi không muốn mở ra một cuộc
tranh luận mới. Vì vậy nên ý kiến của
chúng tôi nếu không được chấp nhận, xin quý độc giả vui lòng lượng
thứ. Những ý kiến đó như sau:
OAN TRÁI MỘT ĐỜI
Mỗi người trong chúng ta đều có riêng một ngày ba mươi tháng tư. Và niên trưởng của tôi, Đại Tướng
Dương Văn Minh tức Minh Dương hay Big Minh cũng có riêng của ông một ngày
ba mươi tháng tư vô cùng tệ hại.
Hình ảnh Tổng Thống Dương Văn Minh cao lớn, cúi đầu, hai tay buông
thõng phía trước như người bị trói, bước đi giữa hai cán binh Cộng Sản
đăng trên báo chí toàn thế giới đã làm cho chúng ta vô cùng đau đớn.
Trước đó 12 năm, báo chí thế giới phổ biến hình ảnh hai anh em Tổng
Thống Ngô Đình Diệm và cố vấn Ngô Đình Nhu bị thảm sát trên thiết vận
xa M113. Hình ảnh này cũng mang nặng trách
nhiệm trên vai tướng Minh, là người lãnh đạo cuộc đảo chính ngày 1
tháng 11-1963. Thậm chí dư luận buộc
tội ông chính là người ra lệnh giết Tổng Thống và bào đệ.
Sáu năm sau ngày 30 tháng 4-1975, chiến binh Việt Nam Cộng Hòa huynh đệ
đang ở trong các trại tù lao cải bị lùa ra sân ngồi chờ coi phim thời sự.
Anh em đã lại thêm một lần căm gan tím ruột khi Cộng Sản chiếu
hình Tướng Minh, vị Tổng Thống cuối cùng của miền Nam đi bỏ phiếu bầu
với tư cách là công dân của chế độ mới.
Trong suốt một phần tư thế kỷ lưu vong, Đại Tướng Dương Văn
Minh thường là đề tài của biết bao nhiêu oán hận, chê trách. Dưới thời đệ nhất Cộng Hòa, ông
bị nghi là thân Pháp âm mưu phản nghịch. Đến
biến cố năm 1963 ông bị tố cáo là tay sai của Mỹ và giết chết Tổng
Thống. Dù là người lãnh đạo đảo
chính thành công, ông đã bị đàn em lưu đày đi Thái Lan dưới thời đệ
nhị Cộng Hòa của Tổng Thống Thiệu.
Sau đó ông trở về nước tham gia cuộc tranh cử Tổng Thống với các
liên danh ông Thiệu, ông Kỳ. Rút cuộc
Thiếu Tướng Kỳ và Đại Tướng Minh cùng rút lui để Trung tướng Thiệu
độc diễn và đắc cử.
Cho đến tháng 4-1975 ông bị buộc tội thân Cộng và lên cầm quyền
chỉ nhằm mục đích đầu hàng.
Hình ảnh của một Tổng Thống miền Nam đầu hàng và cộng tác với
chính quyền Cộng Sản đã ghi xâu đậm niềm cay đắng trong tâm khảm của
hàng ngàn anh em tù “cải tạo” đem ra hải ngoại, tưởng chừng sẽ không
bao giờ xóa bỏ được. Cho đến ngày...
Cho đến ngày 6 tháng 8 năm 2001 khi ông Dương Văn Minh 86 tuổi, bị té
xuống đất tại thành phố Pasadena, quận Los Angeles phía Nam tiểu bang
California.
Và như vậy, người thanh niên của tỉnh Long An sinh năm 1916, học
chương trình Pháp, đi lính cho Pháp, trưởng thành trong quân đội Việt Nam
Cộng Hòa, ở lại với xã hội chủ nghĩa, đi chữa bệnh và cư ngụ tại
Pháp, nhưng sau cùng đã trải qua những năm chót cho đến khi qua đời tại
Hoa Kỳ. Trong nhà của cô con gái và
các cháu ngoại.
VÀI HÀNG TIỂU SỬ
Theo tài liệu của Chử Bá Anh, dù vóc dáng võ biền nhưng ông Dương
Văn Minh là người có học lực khá cao.
Sinh năm 1916 tại Mỹ Tho, theo học Chasseloup Laubat tại Sài Gòn, ông
Minh đỗ tú tài II chương trình Pháp ban toán vào năm 1938 cùng một lớp với
tướng Trần Văn Đôn. Thế chiến lần
thứ hai bùng nổ, người Pháp tổ chức 3 chương trình đào tạo cán bộ
cho quân đội. Trung tâm huấn luyện
“TONG” ở miền Bắc đã đào tạo ra Thiếu Tướng Nguyễn Văn Vỹ. Trung tâm Mang Cá ở miền Trung đã đào tạo
ra Đại Tá Hà Văn Lâu sau này theo Cộng Sản.
Trung tâm ở miền
Khi Nhật đảo chánh Pháp, ông Minh đang phục vụ tại Cap’s Jacques và
bị Nhật cầm tù năm 1945. Khi Pháp trở
lại, ông bị Tây bắt cùng với ông Nguyễn Ngọc Thơ. Hai cái răng cửa của ông bị Tây đánh gẫy
và nhiều năm sau này ông vẫn không trồng răng giả để giữ kỷ niệm về
trận đòn của công an Pháp. Vì vậy
trong quân đội còn gọi ông là Minh Sún. Khi
lên cấp tướng, các sĩ quan gọi là Minh Dương hoặc Minh lớn để phân biệt
với tướng Minh Trần. Báo chí Hoa Kỳ
gọi ông là Big Minh.
Tháng 9 năm 1955 ông được cử làm đại tá tư lệnh chiến dịch Hoàng
Diệu đánh Bình Xuyên tại Rừng Sát. Lúc
đó trung tá Nguyễn Khánh làm tư lệnh phó và thiếu tá Nguyễn Hữu Hạnh
làm tham mưu trưởng.
Sau khi hoàn tất việc dẹp Bình Xuyên, ông Minh được tổng thống Diệm
tín nhiệm trong chức vụ tư lệnh chiến Nguyễn Huệ rồi tiếp đến Thoại
Ngọc Hầu để bình định miền Tây đánh quân Hòa Hảo của tướng Ba Cụt.
Trở về Saigon dù mang lon tướng nhưng ông Dương Văn Minh dần dần bị
thất sủng trong chức vụ “ngồi chơi xơi nước” tại Bộ Tư Lệnh Hành
Quân. Năm 1963 với cấp bậc trung tướng
thâm niên nhất sau đại tướng Lê Văn Tỵ, tướng Minh được coi như một
thứ anh Hai của các tướng lãnh ngấm ngầm chống gia đình tổng thống
Ngô Đình Diệm.
Tuy ông là người lãnh đạo cuộc đảo chính 1 tháng 11-1963 nhưng thực
sự chủ động do các tướng lãnh đàn em thực hiện. Từ việc âm mưu móc nối, đến việc liên
lạc với Hoa Kỳ, điều động các đơn vị đều do các tướng Trần Văn
Đôn, Lê Văn Kim, Tôn Thất Đính v.v... đảm trách.
Trong một cuốn hồi ký đại tá Phạm Bá Hoa đã ghi lại một câu
nói phản ảnh của con người tướng Dương Văn Minh và sự liên hệ trong
vụ đảo chánh.
Ông Minh nói với hội đồng quân nhân Cách Mạng sau khi nhóm họp: “Sao, tụi toi có cần gì moi nữa
không?”
Với cung cách lãnh đạo như vậy, các tướng lãnh đảo chánh đã phải
trải qua một thời gian đầy sóng gió, sau khi nền đệ nhất Cộng Hòa bị
xóa sổ.
Trong sự rối ren về chính trị đó, dưới sự điều động của Tướng
Nguyễn Khánh, quốc Trưởng Phan Khắc Sửu đã thăng cấp đại tướng cho
ông Dương Văn Minh và cả ông Nguyễn Khánh.
Dù vẫn được gọi là đại tướng nhưng ông Minh từ chối đeo lon
và bị đàn em đẩy đi Thái Lan làm đại diện chính phủ. Một chức vụ rất vớ vẩn đặt ra
vì nhu cầu chính trị.
Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu khi ổn định nền đệ nhị Cộng Hòa
đã cho phép tướng Minh về nước. Trở
về với thú vui cây cảnh tại dinh “Hoa Lan” Tướng Minh lại được phía
Hoa Kỳ móc nối để yêu cầu ra ứng cử tranh đua chức tổng thống với
ông Thiệu, ngõ hầu tạo cho cuộc bầu cử có mầu sắc dân chủ.
Sau đó vì nhận thấy sẽ chỉ là lá bài lót đường nên ông Minh đã
rút lui.
Bất hạnh cho ông, thay vì lót đường trong kỳ tranh cử tổng thống
thì định mệnh đã dành cho ông làm công việc lót đường tủi nhục hơn
vào tháng Tư năm 1975.
MỘT VÒNG HOA CHO NIÊN TRƯỞNG
Khi ông trưởng thành thì tôi mới ra đời.
Ông vốn là dân Long An sinh ra ở Mỹ Tho.
Nơi sinh của tôi là
Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh của ông tư lệnh chiến dịch Nguyễn Huệ
duyệt qua hàng sĩ quan tại bộ tư lệnh ở Long Xuyên hơn 40 năm về trước.
Tướng Dương Văn Minh vóc dáng cao lớn, mặt mũi đen đủi, răng cửa
trống toác, tay cầm can vung vẩy nói với anh trung úy Bắc Kỳ con nít mặt
còn mụn trứng cá, với nửa mối tình đầu.
“Toi người Bắc vậy có muốn theo qua đánh ra Hà Nội không?”
Tôi đáp lại giọng yếu xìu: Có.
“Nói nhỏ xíu mà đánh đấm gì.”
“Thưa Thiếu tướng có, đánh thẳng ra Hà Nội.” Anh trung úy đáp lớn hơn, giọng pha một
chút tự ái.
”Bon, Engage” ông tướng hài lòng nói bằng tiếng Pháp rằng tốt lắm,
hãy sẵn sàng nhập cuộc.
Sau đó, tôi với ông không có nhiều liên hệ trực tiếp. Sau các chiến dịch miền Tây, ông tư lệnh
về Sài Gòn, còn anh Trung úy Bắc kỳ đổi về Quân khu 1 sống với các địa
danh lạ lùng từ Sông Bé đến Bình Giả. Hết
Bời Lời, Củ Chi lại đến Hồ Bò Đồng Xoài
Cho đến những năm sau cùng tại bộ Tổng Tham Mưu, tôi biết về
ông qua anh bạn Nam Kỳ là đại tá Nguyễn Hồng Đài con rể của tướng
Minh mà anh em gọi đùa là phò mã.
Tuy nhiên, tôi vẫn còn ghi nhớ cái thỏa ước bất thành văn với niên
trưởng Dương Văn Minh về một trận đánh ra Hà Nội.
Nào ngờ tháng 4 năm 1975 ông chẳng đánh ra Hà Nội mà lại ngồi ở
Dinh Độc Lập chào đón người Hà Nội đánh vào Saigon. Phần tôi, anh trung úy Bắc Kỳ con nít năm
xưa cũng chẳng bao giờ có dịp theo ông đánh ra Hà Nội. Khi nghe tiếng ông ra lệnh buông súng trên
Radio thì tôi chỉ còn đường vội vàng xuống tàu Quân Vận tại Khánh Hội
mà chạy thẳng ra biển.
Đại tướng Dương Văn Minh xuất thân võ bị nhưng thực ra cuộc đời
của ông dính liền đến chính trị. Từ
trong tâm khảm, ông là người thích vui thú điền viên nhưng với một chút
tham vọng còn lại cũng đủ bị lôi kéo vào thời sự. Với hình ảnh của một anh Hai Nam Kỳ, “qua”
nói cho các em nghe, ông đã có được một số thân cận trong chính giới
và nhà binh trải qua nhiều năm và nhiều hoàn cảnh. Tuy là người hoạt động chính trị nhưng
ông luôn luôn bị thời sự chính trị qua mặt và bị lừa vì những ảo tưởng
của chính ông cũng như từ nhiều phe phái đem đến.
Với thành tích dẹp các giáo phái từ Bình Xuyên đến Hòa Hỏa đúng
ra ông phải là công thần số một của nền đệ nhất Cộng Hòa. Vì nhờ đó mà chế độ đã vượt qua
giai đoạn phôi thai khó khăn nhất. Nhưng
tướng Dương Văn Minh đã trở thành một tướng lãnh Nam Kỳ bị ngồi chơi
xơi nước, ngay sau ông Ngô Đình Diệm ổn định được miền Nam.
Qua cuộc binh biến của Nhẩy Dù với Nguyễn Chánh Thi, Vương Văn Đông,
giới quân nhân rút kinh nghiệm về khả năng của anh em ông Diệm lật lại
thế cờ, nên đã phải ra tay quyết liệt.
Khi phe đảo chính tấn công vào dinh Gia Long không thấy anh em ông Diệm,
tất cả đều đã sững sờ thất sắc.
Do đó cái chết của anh em ông Diệm là chuyện không thể tránh được
trong hoàn cảnh đảo chính hỗn quân hỗn quan.
Nhất là sau đợt đấu tranh căm thù sôi sục vì những hành động
sai lầm của ông và bà Ngô Đình Nhu.
Trong vai trò lãnh đạo, mỉa mai thay, người quyết định ít nhất nhưng
lại là người lãnh trọn vẹn trách nhiệm về cái chết của một tổng
thống. Ông Dương Văn Minh không thể
chối bỏ được trách nhiệm đó.
Đến năm 1975, một lần nữa tướng Dương Văn Minh lại bị thời cuộc
chính trị và tất cả các phe phái lừa dối.
Người Mỹ liên lạc mời ông chuẩn bị cầm quyền để thương thuyết
trong giai đoạn chuyển tiếp. Người
Pháp, qua tòa đại sứ dứt khoát cho biết đã liên lạc với mọi phía và
rằng chỉ có Big Minh mới là nhân vật giải quyết được tình hình. Nhóm phật giáo Ấn Quang tự nhận có móc
nối với phía bên kia hứa hẹn sẽ sẵn sàng nói chuyện.
Thậm chí cả chính quyền Hà Nội khi lên tiếng đòi tổng thống Thiệu
từ chức, rồi tiếp theo cũng không chịu nói chuyện với ông Trần Văn
Hương vì nại cớ cụ Hương cũng là người của ông Thiệu.
Bằng cách không phản đối tướng Dương Văn Minh, Hà Nội có ý
gián tiếp gửi một thông điệp coi như đây là người có thể nói chuyện
được.
Và chính tướng Minh cùng giới chức thân cận của dinh Hoa Lan cũng
đều hy vọng là sẽ lập nội các mới để thỏa hiệp ngưng bắn tại chỗ,
ngõ hầu bàn chuyện hòa giải dân tộc.
Ngay cả quốc hội VNCH vào những ngày cuối cùng cũng đều có ảo tưởng
giao quyền từ cụ Hương qua ông Minh sẽ ngưng được cuộc tiến quân của
Cộng Sản để nói chuyện hòa đàm.
Vào buổi chiều mưa gió tại Dinh Độc Lập, khi trung tướng Nguyễn
Văn Thiệu, tổng tư lệnh quân đội đã bay qua Đài Bắc, đại tướng Cao
Văn Viên, tổng tham mưu trưởng bay qua Thái Lan, phía quân đội chỉ còn
trung tướng Đồng Văn Khuyên đại diện. Cuộc
bàn giao chức tổng thống giữa cụ Trần Văn Hương và ông Dương Văn Minh
đã diễn ra trong bầu không khí nghiêm trọng và ảm đạm.
Cả 2 người đều dùng những tiếng rất tình cảm trong các bài diễn
văn lịch sử. Mở đầu cụ Trần Văn
Hương: “Thưa đại tướng, bây giờ
xin đại tướng có cơ hội thì ra nhận trách nhiệm mà cứu đất nước.” Cụ Hương không bao giờ nghĩ rằng sẽ
giao cho đại tướng công việc đầu hàng.
Để đáp từ, ông Dương Văn Minh gọi cụ Hương là thầy: “Thưa thầy, tôi sẽ hứa chu toàn
trách nhiệm. Sẽ nói chuyện phải
quấy với người anh em phía bên kia.” Đại
tướng không bao giờ nghĩ rằng nhận trách nhiệm từ thầy Hương để rồi
sẽ đầu hàng. Trước khi ông Big Minh
đọc bài diễn văn nhậm chức, một sĩ quan đã gỡ tấm huy hiệu cũ của
tổng thống Thiệu trên bục thuyết trình để thay bằng huy hiệu Mai Vàng
rực rỡ. Đó không phải là sự chuẩn
bị để đầu hàng.
Vì vậy niên trưởng Dương Văn Minh đã bị lừa. Ông Thiệu lừa cả cụ Hương, cả quốc hội,
cả QLVNCH và cả miền
Cũng như năm xưa, dưới thời thủ tướng Phan Huy Quát và quốc trưởng
Phan Khắc Sửu, khi Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ đã đổ bộ xuống ở miền
Trung ngày 8 tháng 3-1965, qua hôm sau chính phủ Việt Nam mới biết để vội
vàng thảo thông cáo mời quân đội Mỹ tham chiến.
Người Pháp và Phật Giáo Ấn Quang đều bị Cộng Sản lừa bịp ậm
ừ sẵn sàng hòa đàm để rồi chuyển lại các tin tức bánh vẽ cho tướng
Minh và thân hữu..
Kịp đến khi toàn quân tan nát, không còn gì để điều đình, thậm
chí không còn gì để bàn giao nữa thì đã quá muộn màng.
Năm 1963 với quyền rơm vạ đá, niên trưởng Dương Văn Minh đã chịu
tội cho tất cả các tướng lãnh và quân đội làm đảo chánh, nếu cho rằng
cuộc đảo chánh giết anh em ông Diệm là một tội lỗi.
Năm 1975, một lần nữa, niên trưởng Dương Văn Minh đã giơ đầu chịu
báng theo cung cách mà quân đội gọi là ra “lãnh đạn”.
Tất cả các tướng lãnh đã một thời Huynh Đệ Chi Binh chia ngọt sẻ
bùi đều không ai có mặt, để lại một ông đại tướng hoàn toàn không
nằm vững tình thế từ quân sự đến chính trị gánh toàn bộ ngàn cân tủi
nhục của vai trò thua trận đầu hàng.
Nếu toàn quân và toàn dân có những lý do mà trách cứ ông Dương
Văn Minh, tôi sẽ không có gì để tranh luận.
Nhưng riêng phần tôi, tôi không tin là ông Minh lên cầm quyền nhằm
mục đích đầu hàng phản bội miền
Trong khi đó niên trưởng Dương Văn Minh cay đắng trong bản án đầu
hàng oan nghiệt cho đến ngày phải ra đi lần cuối.
Quả thực từ trong tâm khảm, ông đã biết cuộc chiến kéo dài chỉ
thêm đau thương chết chóc. Chịu đựng
nhục nhã thêm một lần, ông chỉ muốn thành phố
“Qua chỉ muốn sống chết ở Saigòn, nhưng không được!” Đó là thành phố của ông Minh.
Trải qua bao nhiêu dâu bể, trước khi ra đi lần cuối, tướng Dương
Văn Minh đã trở về nhà con gái sống giữa cộng đồng Việt
Hơn 10 năm trước, chuyến bay muộn màng đã đưa ông ra khỏi Việt
Thưa niên trưởng Dương Văn Minh.
Khi đi khỏi Saigòn, anh em chúng tôi ai cũng muốn làm một De Gaule để
vượt biển Manche mà trở lại
Khi nghe tin niên trưởng ra đi lần cuối, xin nhờ bạn Nguyễn Hồng
Đài gửi một vòng hoa phúng điếu của anh trung úy Bắc Kỳ năm xưa trong
Bộ Tham Mưu chiến dịch Nguyễn Huệ. Dù
Trung Nam Bắc, ở đâu thì cũng cần phải có sự công bình và chung thủy. Giao Chỉ – San Jose 2005 Bài 2-
NGUYỄN KHOA
|