posted: 6.5.2005
Hoàng Quốc Hải Tại sao văn học Việt Câu hỏi ấy đã bao hàm cả câu trả lờỉ rồi. Thật ra trên thế giới không phải đã có nhiểu quốc gia có nền văn học đỉnh cao. Và cũng không phải thời nào cũng có tác phấm đỉnh cao. Châu âu suốt ba thế kỷ (17-18-19), nền văn học xuất hiện nhiều trường phái, đạt nhiểu đỉnh cao chói lọi. Nhưng sang thế kỷ 20 các đỉnh cao cứ thưa vắng dẩn, và chỉ còn lại những bình nguyên văn học. Nước ta không phải không có văn học đỉnh cao. Nhưng người mình thường có tư tưởng vọng ngoại. Cái gì của nước ngoài cũng xem trọng, của ta thì xem thường. Đã thế, người trong nghề lại có thói quen không chiu thừa nhận ai, ngoài mình. Đó là đầu óc thiếu tự tin, nhưng lại nặng vẻ vị kỷ. Loại tư duy này làm con người trở nên bé mọn, và thường không được khách quan. sáng suốt. Mười năm (1932-1942) của Tự
lực văn đoàn làm nảy sinh các trường phái văn học: Chị Hằng và chồng chị đã đưa phần mộ của cha mình về ngôi vườn tại quê hương, nơi làng Mọc. Ngôi mộ được xây cất đàng hoàng. ốp đá cẩm thạch và không có bất kỳ một tài trợ nào từ nhà nước và các hội đoàn. Sự thờ ơ đến bội bạc của đương thời và hậu thế khiến nhiều nhà văn nản lòng. Lại mười năm nữa
(19S6-1995) thường gọi là ''Văn học thời đổi mới''.Giai đoạn nảy, các
nhả văn Việt Nam bằng văn chương của minh đã khuấy động toàn xã hội;
Đem lại cho mọi người một không khí sinh hoạt dân chủ. Công chúng độc
giả trong cả nước như bị lên đồng, và họ ''ngốn'' tác phẩm của
nhà văn như người khát trên sa mạc. Phân lớn các tác giả của những tác phẩm ấy vẫn còn tồn tại, và một phần không nhỏ có mặt trong Đại hội nảy. Thời đó, cái 10 năm vàng
son ấy, tuyệt nhiên không có một công chúng độc giả nào đòi chúng ta
phải có tác phẩm đinh cao. Và mười năm lại đây (1996-2005), số lượng tác phẩm của các nhả văn phát hành không phải là ít, nhưng không khuấy động được công chúng.Không khí văn học bình lặng như mặt nước ao thu. Khá nhiều tác phẩm rất đáng đọc. Nó tốt cả về nội dung lẫn nghệ thuật. Nhưng công chúng bạn đọc vẫn cứ thờ ơ, và đòi nền văn học đương đại phải có tác phẩm đỉnh cao. Đòi hỏi đó là nỗi bức xúc của công chúng trước hiện thực xă hội. Bởi soi vào tác phẳm văn học. họ cảm thấy hẫng hụt. Thật ra, cái nền hiện thực
xã hội trong 10 năm gần đây, dư thừa chất liệu cho các nhà văn Việt Bức tranh hiện thực xã hội
phong phú là vậy mà không được phản chiếu trong tác phầm. vì thế công
chúng mới chối bỏ. Và đó là điều tệ hại nhất đối với nhà văn.
Đó còn là dấu hiệu báo trước một nền văn học đang vững chắc bước
vào giai đoạn suy thoái. Có người đặt vấn đề, hay là nhà nước không
đầu tư tiền bạc thỏa đáng cho nhà văn sáng tác? Ta chẳng từng thấy Ngô Tất
Tố phải bán non tác phẩm cho nhà xuất bản Mai Linh, để lấy tiền sống
đó sao? Lại chẳng thấy Nam Cao,Vũ Trọng Phụng sống trong khốn khó, mà
các ông vẫn để lại cho đời những tác phẩm đỉnh cao đó sao? Thời Vũ Trọng Phụng. Nam Cao các mâu thuần xã hội, mâu thuẩn dân tộc và đế quốc đã phát triền tới đỉnh điểm. Các trào lưu văn học đua nhau nảy nở thành trường phái mà không có sự gò ép, cấm đoán. Chính quyền thực dân chỉ khống chế các đoàn thể chính trị, cách mạng. Các nhà văn như Nhất Linh, Khái Hưng, Thạch Lam, Thế Lữ. Ngô Tất Tố, Nam Cao.Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Xuân Sanh....tiêu biếu cho các trường phái đều có những tác phẩm đỉnh cao. Muốn nói gì thì nói, 10 năm đó (1932- 1942). các trường phái văn chương đua nhau nảy nở. đã là chất xúc tác cho các nhà văn sáng tạo. Bản thân mỗi nhà văn đều có lòng yêu ghét rỏ ràng, và được viết tất cả những gì mình muốn viết, mả không sợ chính quyền thực dân cản trở. Tình hình hiện nay, phải thừa
nhận điểm yếu chung của văn chương Việt Vậy cái gì đã cản trở nhà văn? Phải chăng quyền tự do sáng tác, tự do công bố tác phẩm của nhà văn bị hạn chế? Nó còn là sự tự kỷ ám thị. Lâu năm trở thành nỗi sợ hãi, tới mức không dám viết vể những điều mình nghĩ. Bởi chế tài những sai sót của nhà văn không được minh bạch, không có luật mà phụ thuộc vào định hướng chung chung. Và rồi ai cũng có quyền phá hỏng cả một sáng tác phẩm nghiêm túc của Nhà văn, thậm chí phá nát cả sự nghiệp và cuộc đời nhà văn bằng nhận thức thấp kém của chính một người quyền uy nào đấy. Tình trạng đó tới nay vẫn chưa chấm dứt. Thỉnh thoảng vẫn còn thấy những tác phẩm bị đình chỉ phát hành, bị thu hồi nhưng không công bố công khai, khiến tác giả và công chúng cũng không biết vì sao nữa. Để chấm dứt tình trạng mù mờ đó cần phải xây dựng một xã hội đối thoại, xã hội dân chủ. Vì vậy mọi thứ phải được minh bạch trên tinh thần thượng tôn pháp luật. Tôi đề nghị nhà nước trả lại cho văn chương báo chí quyền tự do sáng tác, mà nhà nước đã trưng dụng trong hai cuộc kháng chiến chống ngoại xâm vừa qua. Đó không chỉ là quyền tự do sáng tác của nhà văn, nhà báo mà còn là quyền được thông tin khách quan của công chúng. Chiến tranh đã chấm dứt 30 năm rồi mà văn chương, báo chí vẫn sống trong cảnh mù mờ. Cả nước có tới gằn 1000 tờ báo và tạp chí,nhưng qui về chỉ có một Tổng biên tập, tránh sao khỏi sự đơn điệu và sáo mòn . Tròn 60 năm từ ngày văn chương, báo chí đi theo cách mạng. Tỉ lệ mắc sai lầm về tư tưởng, về chính trị, kinh tế trong đội ngũ văn chương, báo chí là thấp nhất so với bất cứ một ngành nghề nào. Thế mà độ tin cậy của nhà nước đối với nhà văn lúc nào cũng ở mức thấp nhất! Nhân loại đang bước mạnh vào kỷ nguyên hội nhập: Những ngành có tính chất sống còn của một quốc gia, từ xưa nhà nước vẫn độc quyền nắm giữ như thông tin viễn thông, điện lực, tài chính ngân hàng. Thế mà nhà nước còn mở cửa, mời gọi tư bản đến hùn hạp. ti lệ tới 30%. Nhiều phương diện được thúc đẩy cổ phần hóa, tư nhân hóa, thế mà chỉ một tờ báo, một nhà xuất bản tư nhân lại không thể chấp nhận. Tiếc thay, những quyền đó đã được ghi trong hiến pháp từ ngày mở nước tới nay. Tôi đề nghị nhà nước nên
thành lập một cơ quan kiểm duyệt. \/í dụ đó là Cục kiểm duyệt chẳng
hạn. Đặt nó trong Bộ nào, ngành nào tùy nhà nước . Điều đó có nghĩa rằng công
dân nhà văn Việt Đương nhiên, đây là quyền công dân, lẽ ra phảị được tôn trọng, được bảo hộ song hành với việc ban bố các đạo luật trên. Chúng ta đang sống trong một xã hội công dân, đòi hỏi mọi sự phải được giải quyết minh bạch. Vì vậy, những tác phẩm bi kịểm duyệt toàn bộ hoặc kiểm duyệt một phần, cần được công bố công khai. Và nói rõ tác giả đã vi phạm những điều nào, điều nào theo luật định. Nếu tác gỉa không chấp nhận, họ có quyền khiếu nại việc đó ra tòa dân sự. Một khi mọi sự đã minh bạch mà nhà văn không đem lại được điều gì mới mẻ vào văn chương, thì đúng là họ bất tài. Mọi trách cứ, mọi lên án của công chúng bạn đọc đều trờ nên có lý. Điều hiển nhiên, tác phẩm
văn học đỉnh cao không phải là thứ cầu được ước thấy. Nó đòi hỏi
nhà văn phải có tài năng lớn, trí tuệ siêu việt, nhân cách cao. Thượng.
Hơn nữa, tầm tư tưởng phải vượt thoát ra khỏi mọi sự trói buộc và
cám dỗ của đời thường. Nhà văn cỡ này phlải có tâm huyết tới mức
tử vì đạo. Những tiêu chí trên, các nhà văn việt nam đều có cả, nhưng
thượng đế ban cho họ hơi ít. Tham luận đọc tại Đại Hội
Nhà Văn Việt |
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com