 |
Thơ Nghiêm
Xuân Cường
Một Chuyến Đi
- Trong yên lặng
ánh trăng tỏa sáng,
- Muôn ngàn sao
lấp lánh trên cao.
- Tâm đã quyết,
đạo phải cầu
- Hành trang đã
sẵn bắt đầu chuyến đi.
- Người quay gót
phòng the nhìn rõ,
- Trong cõi mơ:
này vợ, này con.
- Phút chia ly, dạ
bồn chồn
- Dấu thân yêu
mãi một lòng khắc ghi.
- Sao đêm rõi lối
đi trước mặt,
- Suốt canh
khuya, hiu hắt dặm trường
- Mỏi mòn vó
ngựa bờ sương
- Thoắt trông
đã thấy vầng hồng mới lên .
- Tạm dừng bước,
Người khuyên Xa Nặc:
- “Hãy vì ta,
Kiền Trắc người đem
- Cầm theo, này
lọn tóc đen
- Của tin,
gươm báu về dâng Phụ Hoàng
- Xin Cha Mẹ vững
lòng tin tưởng
- Ta ra đi lòng
nặng tình thương.
- Những mong mở
một con đường
- Đạo Vàng giải
thoát khắp ngàn chúng sinh
- Hỡi Xa Nặc,
cố ngăn giòng lệ!
- Hãy vì ta,
nhanh nhẹ bước đường
- Quay về nói với
Công Nương
- Phụ Vương,
Dưỡng Mẫu chớ mang lệ sầu.”
- “Bạch Thái
Tử, lòng đau như cắt
- Nỡ lòng nào
Người bắt thân tôi
- Khải tâu hung
tín về Người
- Cho hoàng tộc
...Ôi rụng rời chân tay!”
- “Hỡi Xa Nặc,
lòng này đã quyết!
- Trước mặt
ta chỉ một đường đi
- Hãy vì ta, chớ
nề chi
- Phút này xin tạm
biệt ly, chớ buồn”
- “Bạch Thái
Tử, dặm trường bảo trọng
- Kẻ hèn xin
vâng lệnh Người trao.
- Một mai, ánh
đạo nhiệm mầu
- Sáng soi, Người
nhớ quy đầu cố hương.”
- Con Kiền Trắc
mắt rươm rướm lệ
- Cúi đầu nhìn
bóng chủ dần xa
- Giã từ cuộc
sống xa hoa
- Màn trời chiếu
đất, bôn ba tháng ngày.
- Chân nhẹ bước
lòng đầy thanh tịnh
- Trải sáu năm
khổ hạnh rừng già
- Bao lần hàng
phục yêu ma
- Con đường tỉnh
thức dẫu xa cũng gần
- Tâm đã vượt
thoát vòng sinh diệt
- Cứu chúng
sanh phá hết u mê
- Vô minh dù tỏa
bốn bề
- Đạo Giải
Thoát nắng tràn trề mười phương.
Trong Mỗi Chúng Ta
- Hạnh phúc là
chi, em hỏi tôi
- Là cánh chim
bay giữa khung trời
- Là mây bàng bạc
trôi lơ lững
- Là đóa hoa tươi
hé nụ cười
- Hạnh phúc bừng
lên trong ánh dương
- Xua tan u ám
cõi vô thường
- Theo chân Từ
Phụ đi hoằng pháp
- Lời ngọc
bên ta khắp nẻo đường
- Hạnh phúc ở
riêng trong cõi ta
- Ngoài trời
xanh thắm giữa bao la
- Qua từng hơi
thở, từng giây phút
- Đời mãi đẹp
trong cảnh thái hòa.
Về Thăm Quê
- Tôi trở về
đây với quê tôi
- Thoảng nghe
trong gió tiếng hoa cười
- Có con bướm
nhỏ trong vườn lạc
- Không muốn
cùng ai nói chia phôi
- Thăm lại trường
xưa... qua phố xưa
- Đã bao năm tháng,
mấy nắng mưa
- Cố nhân ơi,
nói làm sao hết
- Những nỗi niềm
thương nhớ mong chờ
- Em bé chăn trâu
tiếng sáo diều
- Lưng đồi
chim hót gió hiu hiu
- Trời hôm nay
nắng xanh, xanh lạ
- Ngập cả hồn
tôi bao nỗi yêu
- Nhẹ bước cùng
đi trên lối sương
- Vầng hồng vừa
thức, ấm muôn phương
- Câu chào tiếng
hỏi nghe vui quá
- Quen biết chưa
mà đã vấn vương!
Ngày Về
- Bão đâu ào
đến từ xa
- Đại dương bừng
ánh chớp lòa không gian
- Bóng đêm phủ
kín trời xanh
- Hàng phi lao bỗng
nỉ non ân tình
- Sóng tràn
trên biển Thái Bình
- Nhấp nhô
ngàn lớp, ầm ầm bãi xa
- Cánh chim trước
gió không nhà
- Giữa mênh
mông, nghĩ phận ta..ngậm ngùi
- Cố hương cách
mấy chân trời
- Trong giông
bão vẫn rạng ngời tình thương
- Sóng còn vang
mặt biển Đông
- Mẹ ơi, con vẫn
hoài mong ngày về.
|