505-gd.gif (3538 bytes)

posted: 9.5.2005

TÚ GÀN CÓ GÀN THẬT HAY KHÔNG ??

Trần Chung Ngọc

Ông Tú Gàn, alias Lữ Giang, alias Nguyễn Cần, thỉnh thoảng vẫn cứ gửi cho tôi những bài viết phản ánh một loại kiến thức của ông ấy: rất hời hợt, ăn đong một chiều, và bất lương trí thức gồm từ đạo văn đến xuyên tạc lịch sử.  Cũng vì vậy mà từ lâu rồi tôi chẳng buồn phê bình làm chi cho mất thì giờ, e rằng trở thành gàn như Tú Gàn thì nguy to.  Nhưng thật ra Tú Gàn có gàn thật hay không?

“Nghệ thuật” viết của Lữ Giang là viết khơi khơi, đưa ra những khẳng định vô trách nhiệm thuộc loại  “cưỡng từ đoạt lý”, không bao giờ dẫn chứng để chứng minh những điều mình viết.  Đây chính là thủ đoạn của những kẻ khôn lỏi, hi vọng người đọc sẽ tin nếu mình cứ tiếp tục nói dai, nói dại, nói lấy được, bất kể đến liêm sỉ và lương thiện trí thức.  Nhưng ông Lữ Giang đã đánh giá quá thấp trình độ của người đọc.  Thật vậy, trình độ, văn phong và tư cách của ông Tú Gàn thì giới độc giả hải ngoại không ai còn lạ gì.  Cũng vì vậy mà một vài vị trong giới hiểu biết ở Hải Ngoại như ông Lê Trọng Văn, Cụ Phan Bá Kỳ, cụ Trần Văn Kha, Giáo Sư Nguyễn Mạnh Quang... đã tặng cho ông Tú Gàn vài danh hiệu mô tả rất chính xác con người của Tú Gàn như "Chuyên viên phịa sử", "Dốt sử", "Côn đồ văn hóa", "Đao phủ văn chương".  Sau đây là vài lời phê bình điển hình về thực chất con người của Lữ Giang, alias Tú Gàn, alias Nguyễn Cần.

Trong bài Sửa Sai, Người Dân số 77, cụ Phan Bá Kỳ đã viết như sau về Lữ Giang:

Ông Lữ Giang viết về những sự kiện lịch sử mà không có nổi những kiến thức sơ đẳng, mà lại không chịu tìm tòi...

Nhưng thực ra ông Lữ Giang hoặc thế lực nào đàng sau ông đâu có ngớ ngẩn.  Họ chủ trương một điều cũ rích, nhưng vẫn cứ ăn tiền: "Nói mãi, nói mãi rồi thiên hạ sẽ tin, và rồi điều đó sẽ thành sự thật, thành... lịch sử.

Thế lực nào dùng ông Lữ Giang, tức Tú Gàn, tức Nguyễn Cần ngớ ngẩn, cẩu thả, liều lĩnh, gặp đâu nói đó, và hỗn hào để làm những việc viết lách nhảm nhí, thì thật là bất trí và bất lương vậy.

Viết như vậy, thật ra cụ Phan Bá Kỳ đã đánh giá quá cao Tú Gàn Lữ Giang.  Vì Lữ Giang chỉ có thể viết trên tờ báo chợ Saigon Nhỏ, trong đó Tú Gàn "viết mà chơi" để cho một số độc giả nhàn rỗi   "đọc mà chơi" cho qua những thì giờ "nhàn cư vi bất thiện" chứ thực ra chẳng có mấy ai để ý đến những điều viết "bố lếu bố láo" của Tú Gàn mà cho rằng những điều hắn viết là những sự kiện lịch sử.

Trong cuốn Việt Nam Những Sự Kiện Kịch Sử Trong Thế Kỷ 20, tác giả Lê Trọng Văn đã viết về Tú Gàn như sau:

Theo tờ Con Cò cho biết: "Tú Gàn chỉ có trong mơ thôi, khi tỉnh bút hiệu ấy chính là Tú Xạo!  Xạo như khi "viết" những "bí mật" trong cuốn sách bố lếu có tên...Thánh Chiến, để xuyên tạc và đánh phá Phật Giáo một cách bỉ ổi...

Mới đây trong bài viết "Bố Lếu, Bố Láo" Lữ Giang lấy một đoạn nhỏ trong bài viết của ông (Lương Minh) Sơn sửa lại rồi bảo đó là của ông Sơn và rồi tha hồ công kích ông Sơn.  Thú thật, tôi không ngờ trên thế gian này lại có con người độc đáo không biết cả thẹn và có đủ can đảm làm việc đó.

Tiểu xảo sửa văn sửa ý của người khác rồi dựa vào đó mà công kích chỉ là một trong những thủ đoạn vặt đầy tính bất lương của Tú Gàn: đó là thủ đoạn dựng lên một người rơm rồi tự tay mình quật xuống, một thủ đoạn rất quen thuộc của Tú Gàn. Quý độc giả nên tìm cuốn Thực Chất Của Giáo Hội La Mã của Giáo sư sử học Nguyễn Mạnh Quang, quyển hai, để biết về những bộ mặt thật của con người Tú Gàn.  Giáo sư Quang đã để ra 3 chương, chương 18, 19 và 20, dài hơn 130 trang, phân tích trình độ, kiến thức, tâm địa v..v.. của Lữ Giang tức Tú Gàn.  Chương 18 phân tích về "Trình Độ Hiểu Biết Lịch Sử Và Mục Đích "Ziết" Sử Của Lữ Giang"; chương 19: "Lữ Giang Đã Để Lộ Ra Sự Dốt Sử, Thiếu Căn Bản Sử Học Và Gian Ý Trong Cuốn "Thánh Chiến..."; và chương 20: "Thêm Những Bằng Chứng Về Sự Dốt Sử Và Gian Ý Của Chuyên Viên Phịa Sử Lữ Giang".  Hai danh hiệu "Côn Đồ Văn Hóa" và "Đao Phủ Văn Chương" là do Giáo sư Quang đặt ra để tặng Tú Gàn tức Lữ Giang.  Riêng tôi, tôi không dùng những danh từ nặng nề như trên, tôi chỉ gọi ông ta là Tú Ghèn, vì mắt ông ấy dính đầy ghèn Công Giáo, thứ ghèn truyền kiếp trong nhiều đời và có tác dụng làm mờ mắt con người, không thể nhìn rõ các vấn đề, nhìn cái bánh vẽ trên trời tưởng là Thiên Đường, và ngay cả đọc một bài báo cũng không hiểu, như tôi đã chứng minh trong bài "Phiếm Luận Về Gàn Hay Ghèn?", đăng trên báo Giao Điểm cũng như trên các trang nhà Giao Điểm, Buddhismtoday v..v..

Vài ngày trước đây, tôi lại nhận được một E-mail ngắn của ông Lữ Giang, từ địa chỉ QBinh2000@vinet.com gửi đến chuyen_luan @yahoo.com nhưng lại lọt vào account của tôi.  Tôi cho rằng, sở dĩ có cái E-mail này của Lữ Giang là vì ông ta nhột trước bài viết rất có giá trị về một giai đoạn lịch sử Việt Nam cách đây đã trên 40 năm: Ánh Đuốc Quảng Đức & Một Vài Điều Chưa Nói Về Vụ Phật Đản 1963 trên trang nhà Chuyển Luân.  E-mail của Lữ Giang nguyên văn như sau:

Kính anh,

Tôi rất ngạc nhiên, đã 43 năm rồi, vụ Phật giáo năm 1963 vẫn được tiếp tục tường thuật một cách lếu láo như thế, mặc dầu vụ đó đã được Phái Đoàn Liên Hiệp Quốc điều tra và "Tòa Án Cách Mạng" đưa ra xét xử rồi!

Chỉ cần đọc bản phúc trình của Phái Đoàn Liên Hiệp Quốc, bản cáo trạng vụ án Đặng Sĩ, lời khai của các nhân chứng... cũng đã có thể thấy nó hoàn toàn khác hẵn những gì đã được lưu truyền trong 43 năm qua. Đọc tài liệu của Mỹ tiết lộ về vụ thiêu Thầy Quảng Đức mới thấy ngao ngán! Có khi nào anh đọc bản văn Dụ số 10 chưa? Tôi không hiểu tại sao các anh lại có thể diễn giải như thế được!

Điều sai lầm lớn nhất của nhóm Phật Giáo đấu tranh là cố tình gán ghép vụ Phật Giáo năm 1963 với Công Giáo để kích động Phật tử, đưa đến những hậu quả mà họ không lường được.

Cứ tiếp tục vọng ngữ đi, lời Đức Phật dạy chắc chắn sẽ ứng nghiệm.

Kính chào anh.

Lữ Giang

Hiển nhiên là Lữ Giang muốn phản bác bài viết của ông Hoàng Nguyên Nhuận nhưng cũng như thường lệ, Lữ Giang chỉ viết khơi khơi như trên mà không đưa ra bất cứ một tài liệu nào để hỗ trợ cho ý định phản bác của mình, trong khi bài của Hoàng Nguyên Nhuận có tới 25 tài liệu dẫn chứng.   Chừng đó cũng đủ để chúng ta đánh giá con người của Lữ Giang.  Thật ra, luận điệu của Lữ Giang không có gì mới lạ, mà chỉ nhắc lại một số điều láo lếu trong cuốn sách hắn xuất bản cách đây 11 năm, năm 1994: "Những Bí Ẩn Đàng Sau Các Cuộc THÁNH CHIẾN Tại Việt Nam" mà ông Lê Trọng Văn đã lên án là “để xuyên tạc và đánh phá Phật Giáo một cách bỉ ổi...”

Tôi đã phê bình cuốn sách này cách đây 10 năm, sau đây là vài đoạn tượng trưng, có edit lại chút ít, tưởng nhắc lại cũng không phải là vô ích, vì trong E-mail trên Lữ Giang đã nhắc đến vụ Đặng Sĩ ở Đài Phát Thanh Huế:

*

*    *

Gần đây, trong 1 chuyến Tây Du, ra tiệm sách Văn Khoa trong khu Phúc Lộc Thọ, tôi thấy một cuốn sách có cái tên ngồ ngộ: "Những Bí Ẩn Đàng Sau Các Cuộc THÁNH CHIẾN Tại Việt Nam", tác giả là Lữ Giang, ấn bản 1994.  Đây quả là một sự mới lạ đối với tôi, vì đọc lịch sử thế giới tôi chỉ biết tới 8 cuộc Thánh Chiến của Thiên Chúa Giáo ở Âu Châu, không ngờ nay lại có cả Thánh Chiến ở Việt Nam.  Mà Thánh Chiến thì có quái gì là bí ẩn, vì đặc tính của Thánh Chiến là sự tàn sát tập thể những người ngoại đạo, đàn bà con nít cũng không tha; hoặc là cưỡng ép họ phải cải đạo.  Đó là một chuyện đã quá rõ ràng, vậy đâu có gì là bí ẩn. Thật vậy, chúng ta hãy đọc đoạn sau đây để biết thế nào là Thánh Chiến.

 "Năm 1209, 1 đoàn quân khoảng 30 ngàn người, gồm các kỵ sĩ và bộ binh, như một cơn gió lốc tràn xuống Languedoc - vùng chân núi phía Đông Bắc của dãy núi Pyrenees, ngày nay là miền Nam nước Pháp.  Trong cuộc chiến tranh này, toàn vùng bị tàn phá, mùa màng phá hoại, các thành phố và thị trấn thành bình địa, cả một dân tộc bị chém giết.   Cuộc tiêu diệt này rộng lớn và khủng khiếp đến độ ta có thể coi đó như là trường hợp đầu tiên của chính sách "diệt chủng" trong lịch sử Âu Châu hiện đại.  Thí dụ, chỉ nguyên trong thành phố Béziers, ít nhất là có 15 ngàn người: đàn ông, đàn bà, trẻ con bị tàn sát, nhiều người bị giết ngay chính trong cung Thánh của nhà thờ.  Khi một sĩ quan hỏi vị đại diện của Giáo Hoàng: 'làm sao phân biệt được ai là tín đồ và ai là tà đạo?'  thì câu trả lời là: "Giết hết đi.   Thượng Đế sẽ nhận biết ai là tín đồ của Người."  Sau đó, chính vị đại diện trên vinh dự báo cáo với giáo hoàng Innocent III ở La Mã là: "Không một ai, bất kể thân phận, tuổi tác, hay trai gái, được sống sót."

   Sau Béziers, đoàn quân xâm lăng tràn qua toàn vùng Languedoc.  Các vùng như Perpignan, Narbonne, Carcassonne, Toulouse lần lượt rơi vào tay đoàn quân này.  Và bất cứ nơi nào đoàn quân đi qua cũng để lại dấu vết của cảnh tàn sát, máu đổ, chết chóc.  Cuộc chiến này, kéo dài trong 40 năm, ngày nay được biết dưới tên "Cuộc Thánh Chiến Albigense."  Đây là cuộc Thánh Chiến theo đúng nghĩa của nó.  Chính giáo hoàng đã huy động cuộc Thánh Chiến này.  Đoàn Thánh-Chiến-binh mang dấu thập ác trên quân phục, như những Thánh-Chiến-binh ở Palestine.  Phần thưởng cho họ cũng giống như phần thưởng cho những Thánh-Chiến-binh trong vùng đất Thánh - được tha mọi tội lỗi, được giải tội, được bảo đảm 1 chỗ trên Thiên Đàng, và được làm chủ tất cả những tài vật có thể chiếm đoạt được."

(In 1209 an army of some thirty thousand knights and foot soldiers from northern Europe descended like a whirlwind on the Languedoc - the mountainous northeastern foothills of the Pyrenees in what is now southern France.  In the ensuing war the whole territory was ravaged, crops were destroyed, towns and cities were razed, a whole population was put to the sword.  This extermination occurred on so vast, so terrible scale that it may well constitute the first case of "genocide" in modern Europe history.  In the town of Béziers alone, for example, at least fifteen thousand men, women, and children were slaughtered wholesale - many of them in the sanctuary of the church itself.  When an officer inquired the Pope's representative how he might distinguish heretics from true believers, the reply was, "Kill them all.  God will recognize His own.".. The same papal representative, writing to Innocent III in Rome, announced with proud that "neither age nor sex nor status was spared."

After Béziers the invading army swept through the whole of Languedoc.  Perpignan fell, Narbonne fell, Carcassonne fell, Toulouse fell.   And wherever the victors passed, they left a trail of blood, death, and carnage in their wake.     This war, which lasted for forty years, is now known as the "Albigensian Crusade."  It was a crusade in the true sense of the word.  It had been called by the Pope himself.  Its participants wore a cross on their tunics,  like crusaders in Palestine.  And the rewards were the same as they were for crusaders in the Holy Land - remission of sins, an expiation of penances, an assured place in Heaven, and all the booty one could plunder.  (Michael Baigent, Richard Leigh, and Henry Lincoln, “Holy Blood, Holy Grail" , A Dell Book, 1983, pp. 49-50))

Đó là những sắc thái và đặc tính của 1 cuộc Thánh Chiến, và Thánh Chiến là sản phẩm đặc thù của Công Giáo ở Âu Châu, khi các lãnh tụ tôn giáo ở vị thế nắm quyền thế gian, dùng quyền hành và lòng mê tín dị đoan của các tín đồ, gây ra những cuộc chiến tranh khủng khiếp xương chất thành núi, máu chảy thành sông, để truyền bá cái đạo "Tình Thương" của Chúa.  Nhưng con người càng ngày càng tiến bộ văn minh nên từ thế kỷ thứ 15 tới giờ đâu còn cuộc Thánh Chiến nào nữa?  Hơn nữa, dân Việt Nam nổi tiếng là hiền hòa, với tinh thần hòa hợp của Tam Giáo Đồng Nguyên cố hữu, thật khó có thể quan niệm có một cuộc Thánh Chiến ở Việt Nam.  Dưới thời Ngô Đình Diệm  thì cũng có những vụ đàn áp Phật Giáo và các tôn giáo khác, cũng có những vụ cưỡng bức cải đạo đó, nhưng đâu có tính chất quy mô của một cuộc Thánh Chiến?  Vậy thì nhất định tác giả phải phịa chuyện để bôi nhọ 2 nền Cộng Hòa ở Việt Nam rồi, vì trong thời gian này chúng ta có 2 ông Tổng Thống theo Công Giáo, tôi đoán chừng như vậy.

Tò mò muốn biết tác giả viết những gì nên tôi cũng muốn mua coi.  Giá 20 đô (năm 1994) khá đắt, nhưng may được anh bạn Tuân, chủ tiệm sách, trừ cho 10 phần trăm, nên tôi cũng hy sinh bỏ ra 18 đô, không phải trả thuế, để mua cuốn sách với cái tên tiếu lâm trên.

Mở trang đầu, tôi đọc được câu như sau:  "Chia xẻ niềm đau sót của các anh em chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã chiến đấu anh dũng chống lại Cộng Sản để bảo vệ độc lập, tự do, dân chủ, nhân quyền và hạnh phúc của toàn dân, nhưng đã bị phản bội."  Chắc tác giả phải là người thuộc loại chống Cộng chết bỏ cho Chúa, giống như Linh Mục Hoàng Quỳnh với nhóm giáo dân gậy gộc xuất phát từ Hố Nai, về làm loạn ở Saigon, và hô to khẩu hiệu: “Thà mất nước chứ chẳng thà mất Chúa”.  Nhưng có vẻ như Lữ Giang chỉ chống Cộng bằng miệng, vì hình như tác giả chưa bao giờ nhập ngũ, cầm đến khẩu súng, nên mới viết được một câu cho rằng hai chế độ Công Giáo ở miền Nam dưới thời Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu  đích thực là “chống lại Cộng Sản để bảo vệ độc lập, tự do, dân chủ, nhân quyền và hạnh phúc của toàn dân”, một điều hoang tưởng không dựa trên những sự thật lịch sử.

Nếu muốn nói là phản bội, thì đúng là các anh em chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, trong đó có tôi được hân hạnh dự phần, quả thật đã bị 2 ông Tổng Thống Công Giáo Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu phản bội, điều này có lẽ ai mà không biết?  Chuyện ông Diệm xử dụng quân đội  để bảo vệ chế độ độc tài gia đình Công Giáo trị thay vì đánh giặc ra sao, dùng lực lượng đặc biệt để tấn công Chùa chiền thay vì Việt Cộng ra sao, tài liệu ngày nay có đầy rẫy.  Và khi ông phản bội chiến sĩ quốc gia, đi đêm với Cộng sản để bán đứng miền Nam thì quân đội phải bứng ông đi để cứu vãn tình thế chứ còn cách nào khác nữa?  Để chứng tỏ tôi chẳng có viết vu vơ, chúng ta hãy đọc đoạn sau đây:

"Nhưng ngày 21 tháng 8 năm 1963, Lực Lượng Đặc Biệt do Mỹ huấn luyện dưới quyền Nhu đã đột kích, lục soát toàn diện các Chùa ở Huế, Saigon và các tỉnh khác, bắt giữ hơn 1400 Phật tử (trong số này có nhiều bậc tu hành)...

   Vài ngày sau cuộc đột kích các Chùa này, một nhóm  Tướng lãnh trong quân lực Nam Việt Nam mở cuộc tiếp xúc mật với Hoa Kỳ.   Họ khuyến cáo Hoa Kỳ rằng, cuộc đột kích vừa qua cho thấy rõ ràng là (Ngô Đình) Nhu không từ bất cứ thủ đoạn nào.  Họ đưa ra bằng chứng là không những Nhu hoạch định tiêu diệt họ mà còn đang thương thuyết với Hanoi mà kết quả là sẽ bán đứng sự độc lập của miền Nam."

(But on August 21, 1963, Nhu's American-trained Special Forces carried out massive raids in Hue, Saigon, and other cities, ransacked the pagodas and arresting more than 1400 Buddhists...

Within several days after the raid on the pagodas, moreover, a group of South Vietnamese generals opened secret contacts with the United States.  The most recent incident made clear, they warned, that Nhu would stop at nothing.  Reporting evidence that he was not only planning their execution but was also discussing with Hanoi a deal that would sell out the independence of South Vietnam.. (George C. Herring, “America's Longest War", John Wiley & Sons, 1979, p. 97)).

   Về vụ này, cựu đại tá Trần Văn Kha có bình luận một câu thiệt hay: "Khi ông Diệm bí mật điều đình với Cộng sản với mục đích bảo vệ quyền hành cho ông và gia đình ông, thì ông đã lùi, ông đi ngược lại những điều ông đã tuyên bố từ nhiều năm (Tôi lùi hãy giết tôi).   Vậy thì khi giết ông, các tướng lãnh chỉ làm có mỗi một việc là thi hành lời ước nguyện của chính ông nói ra, mà ai cũng biết." (Trần Văn Kha,  "Tranh Đấu",  trg. 224).

 Tiếp theo, tôi đọc tới 6 trang "Vài Lời Phi Lộ".  Đọc xong phần này tôi mới biết là tôi "bé cái lầm".  Hóa ra là tác giả đặt tên cho các cuộc tranh đấu của Phật Giáo năm 1963 là thánh chiến chứ chẳng liên quan gì tới 8 cuộc Thánh Chiến trong lịch sử Thiên Chúa Giáo Tây phương.  Trong phần này tác giả viết ý tưởng lộn xộn, chuyện nọ nhảy sang chuyện kia, chẳng biết chuyện nào chính, chuyện nào phụ.  Nhưng có một chuyện cần bàn đến là đoạn sau đây của tác giả:

"Trong vụ nổ  trước đài phát thanh Huế đêm 8.5.1963, có 7 người chết và 1 người bị thương, nhóm Phật Giáo miền Trung quả quyết Thiếu Tá Đặng Sĩ đã xả súng bắn, ném lựu đạn tấn công, cho xe tăng chạy ngang qua cán nát đầu các Phật tử và đòi phải xử bắn Thiếu Tá đặng Sĩ.  Luật sư Nguyễn Khắc Tân, người biện hộ cho Thiếu Tá Đặng Sĩ, và tôi đã xem hồ sơ của tòa án, bản cáo trạng, y chứng thư của Bác Sĩ Lê Khắc Quyến, biên bản kiểm tra của các chuyên viên võ khí v..v.. Tất cả (nghĩa là cả bản cáo trạng và biên bản kiểm tra võ khí) đều ghi rằng các nạn nhân bị chết do một chất nổ plastic cực mạnh.  Chất nổ này vào thời đó, Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa chưa hề được Mỹ cung cấp.  Bản phúc trình của Ủy Ban Liên Hiệp Quốc đến điều tra tại chỗ cũng đã ghi như thế.   Nhưng các sử gia Phật Giáo nhất quyết viết Thiếu Tá Đặng Sĩ đã xả súng bắn vào Phật tử, ném lựu đạn nổ và cho xe tăng cán qua đầu các nạn nhân."

   Thứ nhất, hồi 1963 tác giả đang còn là 1 sinh viên trường Luật nhưng chắc tác giả cũng đã đủ khôn lớn để mà biết rằng, trong thời đệ nhất Cộng Hòa, các cơ quan Lập Pháp, Hành Pháp, và Tư Pháp, chỉ là những công cụ bù nhìn của gia đình họ Ngô.  Vậy tác giả dựa vào vài cái văn kiện, biên bản trong thời đó để mong thuyết phục người đọc là những người bị chết trong biến cố ở Huế là do 1 chất nổ plastic cực mạnh thì thật là chuyện không tưởng.  Ngay thời đó, chính quyền nắm đầy đủ mọi quyền lực và phương tiện truyền thông với công an mật vụ làm hậu thuẫn mà cũng còn chẳng bóp méo được sự thực nữa là bây giờ ở ngoại quốc, tài liệu đầy đủ.

Thứ nhì, không hiểu tác giả có đi lính không?  Có thứ chất nổ plastic cực mạnh nào mà làm chết 8 người mà chỉ bị thương có 1 người.  Có thứ chất nổ plastic nào mà biến những vết thương trên mình các nạn nhân thành những lỗ đạn súng máy và vết xe thiết giáp như trong những tấm hình mà 1 bác sĩ người Đức đã chụp được trên mình các nạn nhân ở nhà xác, làm cho chính quyền thời đó hết chối cãi? 

Thứ ba, để cho vấn đề được rõ ràng, chúng ta hãy đọc sơ sơ vài tài liệu ngoại quốc:

1. "Thế rồi súng bắn ra từ những xe tăng đang tiến vào đám dân chúng... Khi tiếng súng ngừng, 9 người, trong đó có 6 trẻ em, chết.  Chính phủ cho rằng 1 tên Việt Cộng khủng bố trong đám đông đã làm nổ 1 trái bom plastic.   Nhưng các nhân chứng và những bức hình mà bác sĩ Eric Wuff và 1 bác sĩ người Đức khác chụp được trên đường phố Huế và ở trong nhà xác đô thành đã chứng tỏ rằng những nạn nhân bị chết vì súng bắn hoặc do vết xe thiết giáp cán qua...Bác sĩ Wuff đã trao những bức hình này cho các Phật tử, và sự bất mãn của dân chúng đối với chính phủ  lan rộng."

  (Then firing began from the tanks that were advancing into the crowd...When the firing had stopped, nine people, six of them children, lay dead.  The government claimed that a Vietcong terrorist in the crowd had exploded a plastic bomb in their midst.  But eyewitnesses and photographs taken by Dr. Eric Wuff and another German doctor on the streets of Hue and in the city morgue indicated that the people were killed by shellfire or crushed by the threads of the armored cars... Pictures of the dead were passed to the Buddhists by Dr. Wuff, and public resentment against the government festered. (Jerrold Schecter, The New Face of Buddha, p. 175)

2. "Quân đội được phái tới để dẹp những người biểu tình, và khi lựu đạn cay không giải tán nổi, quân lính được lệnh bắn vào đám đông.  9 người  chết, trong đó có 3 người đàn bà và 2 trẻ em.  Diệm nhất định là 9 Phật tử bị chết ở Huế là nạn nhân của 1 trái bom plastic do Việt Cộng đặt, một cách giải thích vô lý  đã bị các nhân chứng ngoại quốc bác bỏ thẳng thừng."

   (Troops were sent to disperse the demonstrators, and when tear gas failed, they were ordered to fire into the crowd.  Nine persons, including 3 women and 2 children, were killed.   Diem maintained that the nine Buddhists slain at Hue were the victims of a plastic bomb planted by the Vietcong, a preposterous claim effectively rebuted by foreign eyewitnesses. (Joseph Buttinger, Vietnam: A Political History, p. 465)

3.  "..Theo mệnh lệnh của Thục (Tổng Giám Mục Ngô Đình Thục), đám đông Phật tử tề tựu trước đài phát thanh Huế được lệnh giải tán, nhưng vòi xịt nước, đạn mã tử, và lựu đạn cay cũng không làm cho họ giải tán.  Thiếu Tá Đặng Sĩ, phó tỉnh trưởng người Công Giáo La Mã, ra lệnh cho binh sĩ dùng đạn và lựu đạn thực, và cuộc giết chóc xảy ra.  Chính phủ  cho rằng những người bị giết là do lựu đạn plastic của Việt Cộng, nhưng tất cả những quan sát viên trung lập đều đồng ý rằng người của Thiếu Tá Sĩ phải chịu trách nhiệm."

(...At Thuc's behest, Buddhist crowds, gathered at the Hue radio station were ordered to disperse, but fire hoses, blank shells, and tear gas failed to move them.  Major Dang Si, the Catholic deputy province chief, then ordered his troops to use live ammunition and grenades, and the killing took place.  The government claimed that the murders were caused bu communist plastic grenades, but all neutral observers agreed that Major Si's men were responsible. (Robert Shaplen, The Lost Revolution, p. 193)

4.  "Vị chỉ huy [Đặng Sĩ] ra lệnh cho đám đông giải tán, rồi ra lệnh cho thuộc hạ bắn.  Mọi người chạy toán loạn.  Một phụ nữ và 8 trẻ em chết, hoặc bị bắn hoặc bị đè bẹp trong cảnh hỗn loạn.  Chính quyền Diệm đổ biến cố này lên đầu Việt Cộng, nhưng một  y sĩ có tiếng (Eric Wuff) đã khám nghiệm các nạn nhân và xác nhận nhận định của Phật Giáo về những người bị chết; chính quyền đã ếm nhẹm bản phúc trình của ông.

(The commander (Dang Si) ordered the crowd to disperse, then told his men to fire.  The people stampeded.  A woman and 8 children died, either shot or trampled in the melee...Diem's regime blamed the whole incident on the Vietcong, but a distinguished physician who had examined the victims confirmed the Buddhist account of their deaths; the governement supressed his report. (Stanley Karnow, Vietnam: A History, p. 279)

5.  "9 người chết, và 1 xe thiết giáp đã cán lên vài nạn nhân.  Giả thuyết chính thức đầu tiên về biến cố này là của chính phủ, cho rằng 1 cán bộ Việt Cộng đã ném 1 quả lựu đạn vào đám đông.  Giả thuyết này lần lần mất sự khả tín khi người ta biết thêm được nhiều chi tiết ; một nhóm bác sĩ người Đức, làm việc ở Huế trong 1 chương trình trao đổi, đã đưa ra những lời chứng và hình ảnh ủng hộ luận cứ sau đó của Phật Giáo... Những phúc trình ngược nhau tiếp tục được lọc lựa; Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ ở Huế phúc trình vào Saigon là nhận định của Phật Giáo là đúng và của chính phủ là hoàn toàn sai sự thực."

  ( Nine people were killed, and an armored car rolled over some of the victims.  The first official version on the incident was the government's; it stated that a Vietcong agent had thrown a grenade into the crowd.  But this account was slowly discredited as more details became known; a group of German doctors worhing in Hue as part of an exchange program, produced eyewitness and photographic evidence that supported the subsequent Buddhist version....Conflicting reports continue to filter in; the American Consulate in Hue reported to Saigon that the Buddhist version was correct and that the government's was completely inaccurate. (David Halberstam, The Making of a Quagmire, p. 198)

6. "Ngay sau đó, cùng với 1 bác sĩ người Đức khác, Wuff đi tới nhà thương, nơi đây có 15 người bị thương đang được chữa chạy.  Một nữ điều dưỡng viên đề nghị ông ta vào nhà xác coi.  8 người chết, 1 phụ nữ và 7 trẻ em, tuổi từ 7 cho tới 15, nằm trên những bàn đá, thân thể 1 phần đầu bị nát bởi đạn súng máy."

( A little later, with another German doctor, Wuff went to the hospital where 15 wounded people were being treated.  A nurse suggested that he look in the morgue.  Eight deaths, 1 woman and 7 children, ranging from seven to fifteen years, reposed on the slabs, partially decapitated by heavy machine-gun fire. (Hilaire du Berrier,  Background To Betrayal, p. 240)

Tôi tự hỏi, mấy cái tài liệu của thời đệ nhất Cộng Hòa về vụ biến cố ở Huế mà giá trị không hơn mấy tờ giấy lộn đáng tin hay là những nhận xét của các ký giả và nhân chứng với đầy đủ bằng chứng bằng hình ảnh đáng tin?   Điều lạ đối với tôi là sau 11 năm mà đầu óc của Lữ Giang càng ngày càng cùn đi, ngày nay còn có thể viết lên luận điệu xuyên tạc lịch sử như:  đọc bản phúc trình của Phái Đoàn Liên Hiệp Quốc, bản cáo trạng vụ án Đặng Sĩ, lời khai của các nhân chứng... cũng đã có thể thấy nó hoàn toàn khác hẵn những gì đã được lưu truyền trong 43 năm qua.

Bao nhiêu nhân chứng ngoại quốc, và sự chấp nhận sự thật về biến cố ở Huế của Tòa Lãnh Sự Mỹ ở Huế như trên không đủ hay sao mà còn phải tin vào những cáo trạng, nhân chứng của đám gia nô gia đình họ Ngô trong đó tất nhiên có Nguyễn Cần, alias Tú Gàn, alias Lữ Giang.

*

*      *

Hãy tỉnh lại đi ông Tú Gàn ơi!  Đừng có tiếp tục gàn nữa.  Và tôi hi vọng trong tương lai ông Tú Gàn hay Lữ Giang hãy chấm dứt gửi đến account E-mail của tôi những bài viết của ông về bất cứ vấn đề gì, vì từ trước tới nay tôi không thấy bài nào của ông ra hồn cả, đúng như nhận định của Cụ Phan Bá Kỳ: “không có nổi những kiến thức sơ đẳng, mà lại không chịu tìm tòi...”

 

04-print.gif (107 bytes) In ra    @

04-top.gif (163 bytes) top page

 

Home 

© Giao Điểm.  Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com