705-gdlogo.gif (49914 bytes)

posted: 08.7.2005

TRẦN XUÂN AN

NẮNG VÀ MƯA
thơ
 
LỜI GII THIU
của HOÀNG PHỦ NGC TƯỜNG

Tôi nghĩ rng Trn Xuân An thuc v nhng nhà thơ đang hiếm dn quanh ta bây gi, nhng con người sinh ra để mãi mãi nhớ v mt mnh đất vùng sâu ca đời người, gi là Quê Nhà. Giống như bao người, An ln lên để giã t quê nhà, để ra đi, để trôi git… Nhưng dù ở đâu, cả trong gic mơ, tâm hồn An vẫn đi đi về v nơi miền quê đó, nơi cái quán nhỏ có màu tóc mẹ trng dn theo năm tháng, nơi những con đường ly li suốt mùa mưa, nơi dòng sông ngụp lặn tuổi hoang di, ôi, nơi đó rơm rạ làm bay lên dc theo đời người cái mùi hương day dứt khôn nguôi ca rung đất yêu du.

Nhưng thơ Trần Xuân An không phi được viết ra để gii toả sức nng êm du ca nhng k nim thi thơ ấu. Chính t sc nuôi dưỡng ca Lòng Mẹ, ca tình bn hay là ca tình yêu trinh bạch thu đầu, t nhng gì đơn sơ được tiếp nhn trong khu vườn xanh biếc ca con chim vành khuyên kia, Trn Xuân An đã gìn giữ cht chiu thành vn liếng tâm hn để tr nên giàu có trong mối tương quan không ngừng ny sinh gia người thơ và cuộc đời.

Có lẽ không nên tìm kiếm nhng điều mi l trong thơ Trần Xuân An. Nhưng bù vào đó, người ta s bt gp mt cái gì còn đáng quý hơn nhiều: đó là một hn thơ điền dã, ni du dàng trong trẻo ca nng và gió trên đồng lúa, và lòng biết ơn nhân hậu ca mt người trước cuc sng, dù qua bao nhiêu bt hạnh. Và đó chính là những ca ci đáng giá của tâm hn mà chỉ Đất mi có th ban cho, và nhng cái đơn sơ lại hoá thành điều sâu thm, dõi theo năm tháng đời người.

Và Trần Xuân An đã giãi bày những điều y bng mt ngôn ngữ Thơ đích thực, không d mà có được. Ging thơ Trần Xuân An tuồng như chính là mêlôđi (*) của đồng quê trong Nắng và trong Mưa, là âm thanh của git nước tàu cau trước sân nhà, và là tiếng hát ca chim sơn ca giữa tri xanh mây trắng.

Quảng Tr, tiết Xuân Phân 1991
HOÀNG PHỦ NGC TƯỜNG
Cước chú của bài Lời gii thiu ca Hoàng Ph Ngc Tường:
(*) Melody: âm điu du dương; giai điu.

Lời thưa của tác gi

nhân dịp chép li bn Nng & Mưa xuất bn ln th nht
để phát hành trên mng liên thông quc tế (internet)

Tôi không có ý định ph nhn nhng gì đã viết và đã xuất bn, tuy nhiên, cũng xin thưa thêm một đôi lời bn chép li này.

Trong một vài dòng gii thiu phn gp bìa 1, nhà thơ Nguyễn Trng To viết:

“… Thơ là trạng thái thăng hoa của tâm hn. Đấy là khi cái vỏ bọc vô thc v ra và tâm hn b dn nén bng vút bay lên. Người thơ thường có “trng thái tâm thn” là vy. “Trng thái tâm thần” ca Trn Xuân An không ít, và khi anh làm chủ được ngôn từ, nhng ý tưởng đau đớn và cao đẹp bng lay động lòng ta.

Từ nh, tôi vn say mê hn thơ điên lạ lùng Hàn Mc T, giờ đọc An, không sao kìm ni xúc động …”.

Và ở bìa 4, Ban Biên tp Tp chí Ca Vit cho in li mt vài dòng lời toà son trên một s Ca Vit (chính xác là s 5, 1990), trong đó có câu: “Từ 1983, b “bnh tâm thn” nên nghỉ dạy, v làm th may quê nhà”. Nói đúng hơn, là thợ vt s.

Nhưng điều h trng nht vn là ba ch bnh tâm thn và bn chữ trng thái tâm thn. Hai cm từ này vn được xã hi quen dùng như nhã ngữ, hàm nghĩa chính xác là bnh điên, trạng thái bệnh lí cung điên. Tôi xin được in đậm hai cm t này và cẩn trng đặt trong du ngoc kép. Du ngoc kép, theo nguyên tắc ng pháp, được s dng vi vài dng ý khác nhau. Ở trường hp này, ch vi ý nghĩa thường được gi mt cách hình ảnh là nháy nháy.

“Bệnh tâm thn”, “trng thái tâm thn” vi du nháy nháy có nghĩa không phi là bnh lí tht s, mà ch nhm biu đạt sự cường điệu, phóng đại mt tâm trng u ut, phẫn chí thông thường trong mt thi điểm bc bi nht định ca xã hi và của văn nghệ sĩ trước Đổi mi và Ci trói. Nói rõ thêm là với du nháy nháy, người viết c ý dùng t ng thiếu chính xác, lệch vi nghĩa chun, như một th pháp din đạt.

Sở dĩ có s thể như vậy là bi bn thân tác gi cũng có nhng ngày, những tun tht s bđẩy và b rơi vào tâm trạng bi phẫn, trm ut, và đã viết dăm bài thơ điên, trong đó, yếu tố điên chỉ là mt th pháp ngh thut. Tuy vy, thơ điên của tác giả li không điên chút nào cả, xét mt cách toàn din, về mặt cu t, s dng t ng và sáng to hình nh thi ca! Hoàn toàn không có một du hiu ri lon tư duy, cảm xúc nào! Yếu t điên ấy ch là nhng chi tiết điển hình hư cấu nhm biểu đạt trng thái bc bi đến mc như thể phát điên của xã hội thi by gi.

Về trường hp Hàn Mc T, ai cũng biết nhà thơ này không phải b bnh tâm thn phân lit. Trng thái tâm thn Hàn Mặc T ch là phó sn bi nguyên nhân bnh lí v th cht. Đó là bệnh phong hi (bnh cùi). Vì b bệnh phong hủi, nên ông bị thân nhân, bn bè cách li do s lây nhim. T đó, Hàn Mặc T rơi vào tình trạng tuyt vng, cô độc. Bnh phong hủi, mt trong t chng nan y thi đầu thế k XX, cng vi tình cảnh cô độc, khiến Hàn Mc T phát điên. Nói gọn hơn, điên ở Hàn Mặc T ch là mt trng thái tinh thn b khng hong, hệ quả ca bnh trng phong hi.

So sánh nào cũng khp khing.

Tác giả chưa bao giờ là mt người mc bnh thc th nan y,ng không h b bnh tâm thn tht s (k c th bnh tâm thần nh, nói chi đến th tâm thn phân lit vn là mt thể bnh trm kha nht!), mà ch b “sc”, bđẩy vào tình cảnh bế tc trong sáng tác văn chương, nghiên cứu lch sử và về ngh nghip, do đó bị rơi vào tâm trạng bi quan, phn chí tột độ mà thôi.

Xin trân trọng ghi chú đôi điều như trên để tránh nhng ngộ nhận đáng tiếc, dn đến s vô hiu hoá tác gi trong mọi lĩnh vc xã hi.

Xin cảm ơn.
TRẦN XUÂN AN
28. 02. 2005
(20, Giêng, Ất du, HB. 5)

TÓC BAY SƯƠNG TRẮNG

kính tặng M

bây giờ ngài mình mưa chưa
con nghe lành lạnh ngày thưa chân người
nhìn sông nước lã trôi xuôi
con như lạc gia dòng đời đã lâu
 
bỗng dưng không biết t đâu
bay ngang trời đất mt màu tóc sương
 
con úp mặt nh quê hương
thương sao quán mẹ bên đường mưa bay.
1973
 
TIẾNG CHUÔNG XƯA
 
sáng nay em đi chùa
lòng tôi buồn hơn xưa
một thi con dế nh
ngậm sương mùa tương tư
một thi con kiến nh
khóc vùi trên đường m