905-gd.gif (2472 bytes)

posted: 19.9.2005

butterflies_flowers_mw.gif (8353 bytes)

Giới thiệu tập thơ: “Giọt Mực, Cánh Đồng và Vở Kịch Điển”

của TRẦN XUÂN AN

tập thơ thứ tám
(nhặt lại những bài thơ bão thổi bay mất)
tháng giêng
một chín chín tám

Tập thơ này do anh Lê Ký Thương và chị Cao Thị Kim Quy xếp chữ vi tính từ bản thảo đánh máy chữ của Trần Xuân An,  vốn theo hệ QuartXpress, font VnTimes, vào tháng giêng 1998.

phần một

nhật kí vào vai Người Điên

                   Lời đề tặng

         Trên trang đầu phần thứ nhất của tập thơ này, phần thơ tỉnh thức, tôi xin trang trọng đề tặng hai nhân vật thân quý của tôi: Lê Đất Lành và Trần Sa Mưu, vốn là hai hình tượng rất thích thú nghiên cứu tâm thần học và đã bị ''phát điên'' trong một thời gian ngắn. Những cảm xúc, suy nghĩ hoang tưởng của hai hình tượng nhân vật đó, tất nhiên chỉ là hư cấu nghệ thuật, nhưng ít nhiều đã ''phản ánh những âu lo, thao thức, khát vọng của con người'', hiện tại cũng như mọi thời, nhất là trong các lĩnh vực văn hoá, sử học ... Cũng trên trang đầu phần thơ này, tôi xin được bày tỏ chút lòng đồng cảm về nỗi ''cuồng điên'' ấy của hai nhân vật, nỗi ''cuồng-nhân-nhật-kí'' đậm màu thời cuộc. Tôi muốn thể hiện thành thơ ca và tiểu thuyết với ít nhiều cách điệu, với thủ pháp nhập thân, để làm nổi rõ tính điển hình, chân thật của hai hình tượng.

10.01.1998 

                      TRẦN XUÂN AN

THƠ NGỎ
giã từ bao thao thức giằng xé
                                    thuở mười lăm, xa xôi
mười bảy tuổi con ốc mượn hồn làm thơ
                        cho mộng mơ và người lớn
những năm mười chín hai mươi, tôi
                        tìm thấy tôi chỉ giữa cuộc đời
tuổi hai mươi sáu độ nào, bị xô
                        xuống vực sâu suy ngẫm đau đớn
                        về vở kịch hoang tưởng
(vở kịch nào cũng vặn vẹo diễn viên khóc cười
theo chủ quan trong ý hướng!
như bao nỗi bức bối, oan khổ nghìn đời
nhào nặn thánh thần thành hình tượng?)
cắn răng bao năm, cùng nhân vật thành thơ,
                        trèo lên vách cao đá dựng
vượt qua mấp mé tuổi bốn mươi,
                        tôi thảng thốt, chơi vơi
thôi thì tập mỉm cười.
                                                     03.12.1997
 
HÁT RU TRONG VỞ KỊCH HOANG TƯỞNG
 
mấy năm điên dại điên khôn
bàng hoàng chợt tỉnh, vợ con có rồi
 
cảm ơn em, cảm ơn đời
đã cho ta biết nụ cười làm cha
 
mẹ ơi, xiêu xế tuổi già
ngờ đâu có cháu gọi bà, dâu ngoan
 
sân đình sống lại gốc bàng
thơ rưng lộc nõn ơn làng xanh non
 
người điên đưa đẩy nôi con
giọng cay đắng cũng ngọt ngon ru hời
 
mai sau con học làm người
gắng dằn tiếng khóc, tập cười thật quen!
 
ba cuồng, ba dại, ba điên
ru con đâu dám đạp nghiêng đất tròn
 
sụp quỳ trước nụ cười con
chắp hai tay lạy nỗi hồn nhiên thơ.
 
                                                1988
 
THƠ VÀ MƯA, BA MƯƠI NĂM TRƯỚC
 
mưa
năm tháng và số phận
trái tim như ngọn lửa bừng soi
 
những luồng mưa xoáy lốc mịt mùng ơi
kiếp người sinh tàn ngẫu nhiên
            như lá mọc lá rơi trong niềm bi thảm
cho nhà thơ mò mẫm suốt đời
chọn lựa
thơ là lửa
bừng soi
 
xóm nhà bên ai gõ đàn mà hát
                        trời xanh nơi đâu
                        ơi con chim câu
                        ơi chim xa xứ
                        nắng vàng phương nao
                        hai miền đất nước
                        trời mưa niềm đau     
 
                        can chi mà khóc
                        cớ chi mà gào
                        vỗ đàn mà hát
                        tháng ngày nghêu ngao
                        sinh ra rồi chết
                        có bởi mình đâu...
 
khúc hát cuồng ca như lời hát ru
ai cất lên trong mưa rồi chợt tắt
mưa! mưa! lạnh buốt
sau một đêm
            không ai tìm ra kẻ hát cuồng ca
chỉ còn mưa
những sợi mưa như song sắt
 
có thể đã đốt bùng thơ và tiếng hát
ngọn đuốc sáng soi
trên con đường chưa một ai đặt bước
mưa! mưa! lạnh buốt
và mưa! mưa! mưa rơi, ngập trời!
 
                               tháng 7 - tháng 9
                                           1984
 
Ý NGHĨ TRONG NHỮNG NGÀY
CHỜ CON RA ĐỜI
 
một năm sắp trôi qua
thì sẵn sàng đón tuổi
ờ, mới ba mươi ba
tâm bệnh, tính chuyện già
lại sáng lên nắng mới
số phận còn thương ba
 
con là niềm mong đợi
là mùa xuân của ba
từ lòng mẹ bao la
 
đã ba mươi ba tuổi
ba lần nữa sinh ra
từ bụng đời vời vợi
 
ước mơ chưa nhạt nhòa
niềm thơ đành để nguội
bệnh như dây buộc trói
bên lề đời, khuất xa
 
ôi bao điều chưa nói
từ trong trái tim ba
và tháng năm sắp tới
có trở thành thơ ca
 
chắt chiu nửa đời ba
thơ ra thơ, ít ỏi
giờ lại nghĩ vồi vội
đưa bút lướt qua loa
tâm bệnh, thơ lập lòa!
 
gần lập xuân, ba đợi
con là nguồn sống mới
chữa lành bệnh cho ba
bằng tiếng khóc oa oa
bằng đôi môi tập nói
bằng tên con, ba gọi
 
mộc mạc và thật thà
viết cho con như nói
đâu phải tự an ủi
đâu phải tự lừa dối
 
ba thì vẫn là ba
dù thơ chẳng nên nỗi
ôm bệnh ngồi bó gối
quanh quẩn ở trong nhà!
 
con là mùa xuân mới
nở từ ước mơ ba
gốc đời ba cằn cỗi
cành đời con dâng hoa
 
cuối đông, xuân đã tới
từ lòng mẹ bao la
từ bụng đời vời vợi
cha con mình cùng tuổi
cùng một lần sinh ra!
 
ôi mùa xuân phơi phới
rất người rất thơ ca
cha con mình bước tới
đường còn dài còn xa!           
                                      1988
 
KẺ BỊ GIẾT CHẾT SINH MỆNH CHÍNH TRỊ
 
tôi có là gì đâu giữa cuộc đời này
là thằng điên
một thằng hoang tưởng!
là thằng điên
            mê trò ngâm nga hát xướng
lại ngâm và hát thơ mình!
dù hát đúng
            hát sai
            ngâm trầm ngâm bổng
ai có nghe
                        nhớ gạn đục
                                    khơi trong
gắng nghe bằng cả tấm lòng
 
mươi bài điên sẽ có câu rất tỉnh
trăm khúc tỉnh có thật tỉnh hay không
bị bức hiếp số phận,
                           tôi điên buồn, điên ngông
những ai đó yên tâm hoạt đầu mưu tính
tôi, gò lưng bên bàn chỉ tơ lỉnh kỉnh
đạp và đạp, tôi, người máy nhập đồng!
 
                                                19.01.1990
MẸ LÀ CÕI ĐỜI
 
đứa con ra đời
như chiếc lá tàn rụng khỏi mẹ
để đón nhận cả vòm trời
rồi hóa thành đất đai
tự biến thành màu mỡ
và qua mẹ, chỉ là mẹ thôi
màu mỡ biến thành hoa tươi
và trên bàn tay mẹ,
            chỉ trên bàn tay mẹ
hoa sẽ thành quả
cho dù nhỏ nhoi
 
ơn mẹ là cõi đời
cho lá khát vọng tự đổi thay số phận
khốc liệt sự chống lại niềm-bi-thảm-nghìn-đời
cho dẫu màu xanh lá thắm
chưa ngắt khỏi cành tươi
cho dù nhỏ nhoi
quả vẫn muốn khởi đầu là lá
tự nở sinh kiếp đời
giữa cõi đời, giữa cõi đời giông gió
mẹ ơi mẹ ơi
thế hệ muốn vượt lên bao cơn vật vã
nhưng vòm trời
mưa mãi niềm đau khôn nguôi!
bật khóc
 
sống còn là sự giằng co khốc liệt
với chính mình và cuộc đời
để thành Con Người
đứa con bật khóc
mẹ ơi mẹ ơi.
                              tháng 7 - tháng 9.1984
 
GIẬT MÌNH
 
chiều trên gác lửng nghe mưa
bao cơn gió cũ xoáy lùa trong tôi
 
giật mình, nhớ một quãng đời
giống sao chuyện kể về người năm xưa
nỗi đau kia, có ai ngờ
viết rồi, giấy rực bao giờ, mực sôi
 
chỉ là tâm bệnh đó thôi?
những trầm uất tưởng nén vùi, bùng lên?
sao trong ảo giác mê điên
màu thời thế đậm nét riêng mỗi thời
(dẫu chung khát vọng con người
muôn đời đau đáu khóc cười đớn đau)?
 
niềm tin, dự cảm mai sau
và vang vọng tiếng thét gào yêu thương
cứu trẻ con! rộng con đường!
đớn đau sao nỗi điên cuồng xa xưa!
 
thương mình, một gã làm thơ
thèm nhân phẩm, khát tự do giữa đời
 
người điên lại rất con người
trong hoang tưởng, tiếng kêu đòi thật sao!
thường khi chẳng dám nghĩ đâu
trong hoang tưởng, cái nhìn sâu không ngờ!
 
tự do sống giữa tự do
có lẽ nào là ước mơ điên rồ?
 
không ai cưỡng bức lời thơ
không ai ám thị giấc mơ cách nhìn
không ai đấu tố trái tim
buộc làm con rối ngày đêm diễn trò
 
đẹp nhân phẩm giữa tự do
có lẽ nào là ước mơ xa vời?
 
cơn gào thét hai năm trời
vẫn im lặng trước kêu đòi đớn đau
chẳng phải là vô tâm đâu
kẻ chức quyền cũng ước ao làm người?
muốn đấu tranh, sợ dập vùi
''cuồng nhân nhật kí'' nói lời khát khao?
lòng dân khép lại từ lâu?
sống lầm lũi, ngóng phương nào mà đi?
cái im lặng đến lạ kì
niềm đau? nỗi oán? hồn mê? tâm hèn?
cơn ''gào thét'' hai năm liền
cái im lặng ấy nói lên những gì?
 
đã qua rồi giấc điên mê
''bàng hoàng'' tỉnh lại, làng quê khác rồi
ơn Lỗ Tấn - một con người
viết từ lâu đã lâu rồi trong mơ
 
chiều trên gác nhỏ, sững sờ
thơ hoang tưởng? vẫn là thơ rất đời
biển nguồn cũng buốt thế thời
thoáng nghe gió mới bên trời, nắng lên?
biết đâu rền tiếng kên kên
bóng ma đế quốc lượn trên phận người?
                                     
                           24.9.1987 –  29.1.1988
 
BIẾT LÀM SAO
 
sống như cây như cỏ
máu trào sôi không yên
thơ viết tràn ra đó
bạn làm báo ngại phiền
 
ngâm to cho bớt khổ
lại sợ cả láng giềng!
học người xưa đào hố
gào thầm, lấp đất liền?
 
(cái Tâm nào muốn nhỏ
chạm chi chuyện đời riêng!)
 
ôi, ngay chuyện cười cổ
kể được mới lưu truyền!
thời Nguyễn Du, Bạch, Đỗ (*)
khổ, còn sướng hơn tiên!
 
cố tập sống hồn nhiên
thì khác chi cây cỏ
bệnh làm sao cho đỡ
câm nín hoài thêm điên!
 
                               16.10.88
(*) Bạch Cư Dị, Đỗ Phủ.
 
HUYỀN TƯỢNG BÚA VÀ LIỀM
 
I. QUÁN THẾ ÂM,
    KHÁT VỌNG TỪ RUỘNG ĐỒNG (1)
 
            lắng tiếng Đời vạn nghìn năm
            chân quê, Mẹ ngự trong tâm - sen hồng
            nến hương tỏa sáng hư không
            nhân gian thờ lạy Nỗi Lòng trần gian.
 
                                                             1993
1. Quán Thế Âm - Thị Kính là một hình tượng mã hóa phản ánh bi kịch không thể giãi bày (cái oan từ sự cố ''giết chồng'' buộc phải nín lặng trước nỗi oan ''hoang thai'' vì sợ lộ tông tích), ý thức nhẫn nhục bi đát, cùng ước vọng thăng hoa và sự lí giải về tiền kiếp, hiện kiếp (chín kiếp chịu thử thách chứ không phải bị quả báo, theo luật nhân quả siêu hình thông thường)...
 
II. ĐỒNG TRINH, NIỀM RẤT THIÊNG
    NHỮNG MA-RI-A  XÓM THỢ (2)
 
            Mẹ ơi, nước mắt rơi thầm
            nguồn đau vô thức xa xăm vơi đầy
            hóa Thánh Linh chút thơ ngây
            hạt máu Đời vút trời mây - Hồn Đời!
                                                           
                                                                1993
2. Xem : Ma-thi-ơ, Lu-ca, Mác, Giăng: Ma-ri-a là một hình tượng lưỡng nghĩa: mẫu đề (mô-típ) bi kịch thân phận và mẫu đề phi thường, siêu phàm. Nghĩa ''con hoang'' nhất quán với sứ mệnh cứu chuộc của Giê-su, với nhiều chi tiết hiện thực vượt khỏi tư duy thần thoại, truyền thuyết, nghiêng về thế sự.
 
XEM PHIM ĐEN
Ở QUÁN ĐÈN MỜ, PHỐ BIỂN
 
súng nổ đao vung loang loáng
đứa bé bưng mặt khóc oà
đêm mơ gào rú hét la
 
súng nổ đao vung loang loáng
đứa bé cười ha ha
đêm mơ miệng rít tay khoa
 
súng nổ đao vung loang loáng
đứa bé thù cả lá hoa
đêm mơ bóp chết sơn ca
 
súng nổ đao vung loang loáng
đứa bé phun nọc mọc nanh,
                                    lột vỏ thay da
đêm mơ dài đuôi gõ búa quan tòa!
 
                                                      1995
 

04-print.gif (107 bytes) In ra    @

04-top.gif (163 bytes) top page

 

Home 

© Copyright web Giao Điểm. Thư từ, bài vở xin gởi về: giaodiem@giaodiem.com