905-gd.gif (2472 bytes)

posted: 19.9.2005

Giọt Mực, Cánh Đồng và Vở Kịch Điên

tập thơ của Trần Xuân An

butterflies_flowers_mw.gif (8353 bytes)
CÚI XUỐNG
 
I. DÁN Ở NHÀ HÀNG “HẬU CHIẾN”
 
nhà hàng xế trưa
            khăn ngát sáng
            bình hoa rực rỡ
xương trắng miểng bom đúc thành
            muỗng nĩa chói lòa
tiếng nhạc gió thét gào lạnh tanh
            mùi trận mạc
bao người lính bày bàn xong,
            trở lại bãi tha ma!
 
II. THÂN TẶNG “RẠN VỠ”
 
người đánh giặc già nua lắt lay
                        vỉa hè tối
cái vênh vang xênh xang
                        bóng nhẫy miệng cười
thi sĩ cùng đinh không thể mù sự thật
đau lòng đất vọt trào phún thạch
                        bỏng sôi.
 
                                                         1995
 
LẠI BẮT ĐẦU TỪ CHỮ CÁI THỨ NHẤT
 
sớm mai bên hồ Xuân Hương
thấp thoáng nắng trên mưa sương bất chợt
cô gái không quen ngước tròn đôi mắt
nắng loáng qua niềm vui không ngờ
khi chung quanh tiếng thông buồn như khóc
nước rêu xanh che rong nhờn và rác
trời cứ sương cứ nắng cứ mưa
huyền hoặc, mị lừa?
những gì là có thực?
niềm ray rứt dẫn lòng tôi đi lạc
hoang mang sương mù
thảng thốt, mỉm cười, bẻ bút
thề chẳng bao giờ dại dột làm thơ
 
hai năm chẳng dại dột làm thơ
ai biến tôi thành gã lái buôn đau đớn nhất
mua nghìn giọt lệ bán trăm ngọc biếc
thu vào hờn oán đổi lấy sương hoa
đóng thuế lương tâm cho những thằng ngu
lãi vô vàn: rợn lạnh những hư vô!
 
đêm cuối năm. Tôi mềm trong tiếng thơ
rượu tàn cơn ngầy ngật
thấp thoáng nắng trong mưa sương lất phất
và đôi mắt, đôi mắt, triệu nghìn đôi mắt
từ đời thực hiện về
mưa chiêm bao sao ướt đầm khuôn mặt ai kia
rũ xuống bàn
sửng sốt
thảng thốt nhìn hai tay khánh kiệt
 
những gì là có thực?
tôi ngọng nghịu hỏi mình như trẻ thơ
và tập đọc lần thứ nhất
chữ A
ngơ ngác
chữ A
môi run hạnh phúc.
                                         
                                1982
 
ĐỌC THƠ CHIỀU CUỐI NĂM
 
ngọn gió chiều cuối năm
không còn là lốc xoáy
không còn là bão giông
gió dịu dàng biết mấy
hát nên lời mênh mang
 
thổi rực mùa quỳ vàng
gió về hồng sắc nắng
gió về đơm lộc nõn
thì tất niên, với bạn
mình đọc thơ mùa xuân
 
cùng nâng li hân hoan
cạn tình đời sóng sánh
gió mùa xuân nồng ấm
cuốn bụi nhòa gương tâm
cho tiếng thơ vang ngân
 
nhánh đào nở lửa bùng
nứt tim nhau, động đất
xé lòng, sao chổi quét
lại cành mai sáng bừng!
đón giao thừa, bật khóc
mắt thân thương ngời xuân.
 
                                  1982
SỢ
 
chí cao thời khó, thôi đành
cái tâm đỡ bệnh, thơ dành ru con
văn chương nghiệp chướng cứ còn
già câu đối tết đùa non mắt đời
sa mưu trúng kế, kinh rồi
đã thôi vì rứa, răng thôi thế này!
 
                                             1985
 
ĐI TRONG VƯỜN PHONG LAN
 
cơ hồ yêu phong lan
như yêu thương tuổi nhỏ
lan cần cành nâng đỡ
lá mát chỗ lan nằm
 
bé con như phong lan
dâng hoa vào tay mẹ
lan cũng thích ru nôi
gió đưa hương nhè nhẹ
 
ai cũng yêu phong lan
như yêu thời tấm bé
thời có quyền như thế
bởi còn là trẻ con
 
và còn thương phong lan
thương thời hoài hoài nhớ
ôm một nỗi đau thầm
sống mòn đời vắt sổ!
 
thương đời thực phong lan
một cuộc đời tầm gửi
lan cố giữ là mình
trả hương cho cây núi
 
thương đời thực phong lan
phải sống xa mặt đất
hương thơm đến không thật
như thể là vô tâm
 
càng yêu thêm phong lan
đẹp sao thời tuổi nhỏ
càng thương thêm phong lan
một niềm tâm sự vỡ
 
lan, nhìn từ hai phía
càng thương mấy quãng đời
may sao mình không thể
không đành trẻ con thôi
 
nhưng vẫn mê phong lan
mắt thơ, buồn cười quá
lan níu cây ngó đời
trên khí cầu, tìm tôi?
 
đây, nhà văn dở hơi!
cũng một đời tầm gửi
cố giữ mình là mình
trả hương cho cây núi.
 
                             1988 
 
NHẶT NHỮNG CÂU BÃO THỔI
 
ba trục tơ vắt sổ
sao chẳng dệt thành nắng thành mưa
                                    xôn xao trong hồn ai rạng rỡ
bao năm ước mơ
                                    để chỉ thành người thợ
                                    bình thường
anh nhìn anh, thôi chẳng buồn lòng
thực tế lạnh lùng!
                        thì bình thản lau đi đôi mắt
cảm ơn đời, anh còn sống thật
chưa hề chết, anh thử nghe anh hát
ô ồ! hẳn hoi anh hát chính thơ anh
khi như máy, đôi chân đạp và đạp!
thôi, sống. Sống!
đó là điều vui nhất.
 
                                            12.05.1987
 
THẬT THÀ CHUYỆN TRÒ VỚI CON
KHI CÒN PHÔI THAI
 
người cha như người thơ
mẹ, chính là sức sống
khát khao và hi vọng
mong hoài một tứ thơ
 
bổi hổi với đợi chờ
sau mấy lần cứ ngỡ
giờ hoài thai rồi đó
từ thăm thẳm giấc mơ
 
con sẽ là bài thơ
hương ngọt niềm ao ước
làn nắng tan rét buốt
lòng ba lại lập xuân
 
hay sáng niềm nhân văn
thơ phải cùng nghĩa ấy
dòng máu thơm thắm mãi
con trai ba thật người
 
ngọn bút tưởng buông xuôi
rụng nỗi thơ, lở dở
giờ vượt qua phần số
cũng nhờ con đó thôi
 
bài thơ, nhân văn ơi
tên con ba mẹ gọi
tia nắng đọng trên môi
ngọn nắng xua bóng tối
 
dẫu là gì trong đời
(thơ ca, không say đắm!?)
vẫn nụ cười sâu thẳm
trán ngẩng cao dưới trời
 
sống rất thơ rất người
như cái tên, con nhé
cựa mình vui lòng mẹ
có phải con trả lời?
 
                             1987
 
NHẶT NHỮNG CÂU BÃO THỔI KHÁC
 
lẽ đâu bây giờ
thơ còn khổ sở
thơ vờ mù chữ
hát hỏng bâng quơ?
 
bức bối cùng thơ
ném thơ vào lửa
giữ chút phẩm giá
sống giữa đời tù
 
trời ơi phẩm giá
quý vạn lần thơ
nhưng chẳng còn thơ
chẳng còn gì cả!
 
quê hương quanh ta
nhưng ngàn cách trở
thơ thành con thỏ
lịm trong chuồng nhà!
 
                     16.09.1988
 
TRẦM UẤT,
BÀNG HOÀNG LÍ GIẢI VỀ MÌNH
KHI CÁI NHÌN ĐÃ KHÁC
 
vắt sổ, gò lưng đạp
được đôi phút thong dong
tự dưng nhớ ngôi trường
một thời cơm với bắp
dằn vặt văn với chương
chữ, nghĩa chỉ còn xác
dạy, học sao ra hồn!
giấy bút không dám thật
phấn bảng càng thêm buồn?
 
văn chương trong tháp sắt
đời không thể bít bùng?
 
đã qua thời ngây ngất
trước tầm cao núi rừng?
 
đã qua thời ngơ ngác
trước tay khoa mắt trương?
 
bao lần đứng trên bục
giá như được khóc ròng
phải cười!
                        xuống tựa vách
bảng trắng đen chập chờn
dạy chữ và dạy hồn
áo cơm và nghề nghiệp
cái nhục và văn chương...
gió mấy luồng, xoáy lốc
chỗ đứng hóa bão bùng?
 
có nơi nào oan nghiệt
bằng trên bục giảng không?
 
ơi đôi điều ấm áp
cứ khiến lòng ngập ngừng?
 
kiệt lòng vẫn gắng sức
chẳng muốn ai coi thường?
ngỡ bôi vôi đóng tuồng
vở tồi vẫn luyện hát
hát cho hay, dẫu nhạt
đời có đỡ đau không...
dạy chữ còn hơn không...
 
ôi đóng tuồng, đóng tuồng?
phải vui dù chán chường
phải mừng dù phẫn uất
nên tinh thần chia cắt?
nên đau đớn tận óc
đến phát điên phát cuồng?
đến hoang tưởng lạ lùng?
như tấn trò kì quặc
cái ghê tởm, độc ác...
niềm khát vọng cháy bùng
tự do và sự thật
nhân phẩm và tình thương...
 
cả một thời chứa chất
những lực đời dồn ép
ám thành bức hại cuồng?
 
ôi chút lòng trinh bạch
Kiều chừa, còn ngập bùn?
ơi những kẻ đóng tuồng
trong cơn đau bùn ngập?
còn đó, giữa đời thường
những trái tim tội nghiệp
đau thương với đau thương
có trách gì nhau không
vẫn còn đây lồng ngực
trước bạn bè, mở tung
 
sáu năm dài xa lắc
bạn bè hiểu nhau hơn?
giữ mình, ai thường nhắc
nhớ chi cho đau lòng!
 
nhớ chi cho muốn khóc
nhiều học trò quá ngoan
hót rất kêu kế hoạch
ca rất hay tổng kết
thầy giật mình, kinh ngạc?
cô giật mình, ôm mặt?
ngỡ thấy mình trong gương!
 
sau nhiều năm ra trường
trò nhớ thầy, tặng sách
''Con Voi'' ''Sống Mòn''(*)
cho thầy trào nước mắt
 
phân tích bao nhân vật
liên hệ phải sượng sùng
cán bộ còn đến trách
sao con mình đi rong!
 
chút niềm tin vỡ nát
hoang mang hóa ngông cuồng?
một khi lòng đi lạc
bến bờ đâu mà dừng!
 
giữa bao điều cấm ngặt
che mắt nhau như bưng?
cũng tự mình che mắt
chẳng ai nhìn xa hơn?
 
ai cúi đầu thấp nhất
trong thời sám hối chung?
 
dăm bài thơ đau xót
gửi vọng cao nguyên hồng
xin gửi đến sân trường
có cây thông tím ngắt
đã chết nghìn hoàng hôn
xin đọc thầm và đốt
trên đất chôn nhau con
 
xin hát ru, mãi hát
đến ngày con lớn khôn
chút lòng ba tan nát
có ám đời con không?
lớn lên, mở rộng mắt
và lật xuôi ngược lòng
lật trở cho sâu sắc
con trả lời cho con!
 
ôi, đôi mắt đã khác
cái nhìn cũng đen hơn?
sao trĩu hồn trầm uất
tắt niềm tin, yêu thương?
biết đâu là sự thật
ba sững tim, ngơ ngác
cái Tâm, cần tĩnh hơn
hư cấu, trúng là trật
bệnh nặng - nghiệp văn chương?
 
có ai hòng gỡ gạc
nhuộm đen cái nhìn hồng
có ai hòng gỡ gạc
gieo vào ba vết thương
bàn tay ai đánh bật
trái tim thơ khỏi trường
có viên đạn trầm uất
bắn vào lương tâm không?
nửa đen là sự thật?
nửa đỏ có thật không?
 
ôi cái nhìn, đôi mắt
cũng có thể đổi khác
kính đỏ hay đen ngòm?
độc dược hay hạt cơm?
 
cái đau, thơ mộc mạc
quên tuốt văn vẻ luôn
thơ trào ra đến ngạt
khi đôi chân đạp ngừng
một mình cất tiếng hát
chỉ vắt sổ rối bung
ta nghe lòng rưng rưng!
 
                       23.09.1988
 
(*) Con voi: một truyện ngắn châm biếm của nhà văn Ba Lan, Mrozech.
      Sống mòn: tiểu thuyết của nhà văn Việt Nam, Nam Cao.
 
NHỮNG CÂU BẤT CHỢT THỞ RA
KHI GÒ LƯNG VẮT SỔ
 
I. NÉT DUYÊN VÀ THƠ
 
dễ dàng chi giọt nắng ngời ánh mắt
trang thơ nào làm sâu thêm nét duyên?
 
II. ĐÁNG SỢ
 
có thể máu, máu đỏ bầm sự thật
làng quê ơi, lẽ nào không đổi khác
đã sợ hãi cái tĩnh lặng bề ngoài,
                        càng sợ hơn nỗi câm nín bên trong
vâng, mừng sao, thời buổi này,
                        phải sợ hãi những bài thơ màu hồng
giấu giếm đằng sau bao niềm ngột ngạt.
 
III. NÓN LÁ
 
cô đi xa lắm rồi
nón bài thơ để lại
hồn quê hương, cô mơ
che đời con đẹp mãi.
 
IV. NGHỆ THUẬT VÀ CỨU RỖI
 
đôi khi
thơ là nén hương sám hối
thơ là tòa giải tội
cho nhà thơ cứu rỗi chính mình
cho mọi người trong sạch lại niềm tin
cúi xuống đền thờ trong mỗi trái tim:
                        Đất Mẹ và Cuộc Sống.
 
V. CÕI THƠ DÂN GIAN
 
trăm năm đâu phải hư vô
cõi thơ dân dã ai ngờ có ta!
trăm câu vung vãi xó nhà
thời gian kết lại, hát ca dâng đời.
 
VI. THOẢNG HƯƠNG CA DAO
 
đêm đêm em đứng ngóng trời
mong sao sớm nắng, gặp người em thương
ngày ngày em ngóng ra đường
mong sao được thấy người thương đi về.
 
                               tự ghi lại, 20 - 22.02.1989
BỞI BỊ XÔ VÀO VỞ KỊCH HOANG TƯỞNG
BỊ BỨC HIẾP VÀ BỊ BÔI NHỌ
 
xin tạ lỗi niềm đau nào
giọt lệ nào và trời cao đất dày
sống điên nói dại bao ngày
ngờ đâu gieo rắc đắng cay giữa đời
 
tâm hồn đâu phải lành rồi
thêm niềm đau đớn cứ khơi máu trào
 
(lắng sâu hồn hậu ngọt ngào
vào vai hoang tưởng rủa gào oan khiên
đành nhắc lại
                           nhớ
                           để quên
cho tâm thanh thoát hồn bền cùng thơ)
 
qua bao tháng nắng ngày mưa
lỗi chưa tạ được vẫn chưa yên lòng
nên thơ luẩn quẩn bao dòng
không sao thoát được khỏi vòng quẩn quanh
 
xin tạ lỗi với trời xanh
với đất đen với cây cành với hoa
thấm niềm đau cõi người ta
thơ tôi nay phải chính là hồn tôi.
                                                         1990

 


04-print.gif (107 bytes) In ra    @

04-top.gif (163 bytes) top page

 

Home 

© Copyright web Giao Điểm. Thư từ, bài vở xin gởi về: giaodiem@giaodiem.com