905-gd.gif (2472 bytes)

posted: 19.9.2005

Giọt Mực, Cánh Đồng và Vở Kịch Điên

tập thơ của Trần Xuân An

butterflies_flowers_mw.gif (8353 bytes)
MỘT Ý THU ĐÃ CŨ
 
mùa thu muôn đời trời xanh
muôn đời lá ở trên cành, vàng, rơi
thơ mùa thu của muôn đời
đang còn nguyên giữa hồn tôi, cũ càng!
 
bao ngày thu mới, bàng hoàng
bút sao trơ nhạt đôi hàng thơ thu?
hay mình cứ mãi giam tù
trong thơ kinh điển, hóa ngu muội rồi!
 
chữ xưa, giấy úa, rơi thôi
tan vào đất, cho cây đời lại xanh
tan vào em, tan vào anh
trời thơ cao vút, trong lành, cao hơn.
 
                                                            02.11.1990
NHÀ SAO
 
hơn mười lăm năm qua rồi
tôn thời chiến tranh còn đó
mảnh đạn găm dày lỗ chỗ
ngày đêm, sao mọc khắp nhà!
 
trăng chiếu vào, đèn soi ra
nắng cũng thắp ngàn sao lạ
nhưng đợi nhà xây khắp đã
chuyện khổ thành tứ nên thơ
 
hơn mười lăm năm cứ chờ
ha hả bật cười, chờ mãi
nhà xây mới vài mươi cái
làng vẫn ngân hà, nhà sao!
 
thì biết chờ đến khi nào
nói đùa không rơi nước mắt
nhắc lại những cơ cực khác
nói trạng và cười, nhìn nhau.
                       
                                         19.10.1990
 
CẦU NỐI NHỮNG CHÂN TRỜI
 
vòm khí quyển xanh trong
nhưng nào đâu mái nhà chung?
tuổi thơ bao chân trời kia
                        khóc gào khản tiếng
cầu vồng, cầu vồng
cũng chỉ là khát vọng hiện lên
trên thép súng nhẫn tâm Vùng Vịnh
trên nhẫn tâm dầu tràn mặt biển
 
quả đất là tổ kiến
treo trên cành ước mơ
                                    đôi khi ấm ức
                                    bảy màu cầu vồng!
 
tuổi thơ đôi khi lồng lộng và vòi vọi
ngỡ dải giấy hoa ngày hội
                                    bảy màu cầu vồng
                                    nối những chân trời
                                    thành mái nhà chung
 
quả đất đôi khi thành trái bóng
cho trẻ thơ sút một đường cầu vồng
từ thiên hà này sang ngân hà kia
và vụt thành Thánh Gióng
rong chơi cỡi ngựa nhong nhong
bay vào công nguyên Hòa Bình, hừng đông.
 
                                                                   14.02.1991
ĐỊNH CƯ
 
bây giờ
có nhà thơ tìm đến rừng cây
nhòa mình trong màu xanh sương khói
tự do phải mua ư!
thôi thì đành phạm tội
cam thân ở ẩn giữa rừng người?!
 
                                                            02.07.1991
 
NGỒ­I Ở QUÁN BIA
 
với đồng chí công an
                           ghé vào nhấp chút men bia
các em đến ngồi bên cạnh
từng sợi tóc mang bão giông xứ Thanh
                                     buốt lạnh
cứa vào tâm hồn tôi
 
thịt da tê dại mất rồi
em, em say chưa, sao đôi mắt đôi khi quá tỉnh
có chút chi như buồn rầu nhẩm tính
hôm nay mất thêm gì?
                        rồi sẽ được bao nhiêu?
 
kính lạy các em, đâu phải là Kiều
ôi liêu trai đèn mờ, nhập nhòa
                        lung linh phấn son của nhạc
có giấc mơ nào vung lưỡi gươm phẫn uất
xuống nhà thơ và công an?
                        với nước mắt ăn năn?
 
Tố Như kính yêu, Người có bao giờ
                                    suýt hụt chân
chết đuối dưới vũng đen nghiên mực?
tôi hóa thú, rơi đê mê vào ngực
nhỏ nhoi như con ong cái kiến thiêu thân
 
ánh đèn màu ánh đèn màu (*)
               hắt ánh buồn vào tôi trơ trẽn
                                                    bao lần
 
(giữa khi nghệ thuật lắm lúc
             chỉ là lầu xanh hay nhà thổ!)
ánh đèn màu ánh đèn màu
             tôi nguyền rủa tôi trong vòng tay
                                        quỷ ma cám dỗ
quyết trải nghiệm hết mình
             trái tim hồng thành khối nặng dục tình
                                                         và cô đơn
 
tôi ghê tởm tôi, nén tiếng cười
                        trước trang thơ xanh non
quán đèn mờ đánh lừa nhau trong cơn mê
                                                     ảo giác:
các em trinh nguyên và tôi hành khất
đồng chí công an ơi,
                       hay tôi là hoàng đế giữa một
                            đàn cung nữ ngọc ngà?
 
Kiều ơi Kiều, em có chăng?
    ánh đèn màu, buồn trong cõi người ta.
 
                                                   08.10.1991
 
(*) Ánh đèn màu (Limelight): tên một bản nhạc của Sác-lơ Sáp-lin (Charles Chaplin).
 
CHẠM VÀO HƯ KHÔNG
 
buồn đau cùng thiên hạ
bay thoát vào trời xanh
hoang mang, về, đói lả
làm chi cũng không đành!
 
ơi cánh chim bé bỏng
niềm vui là cố vui
biết khát vọng - biết sống
hư không đâu?
                      sao ngủ vùi!
 
                              06.11.1991
 
CỨ SỐNG HẾT MÌNH, NGÀY MAI
 
của ngày mai, khổ đau và hạnh phúc
làm sao biết được bây giờ
cũng không làm sao chọn lựa?
thì việc gì phải chờ đợi âu lo?
 
                                            08.01.1991
                       
CA DAO TRĂNG VÀ HẸN
 
bóng chim đã tắt cuối trời
nắng chiều vơi xuống núi đồi mờ xa
bâng khuâng chờ ánh trăng ngà
cùng ai đúng hẹn đến nhà thăm ai.
 
                                          23.10.1990
 
ĐẾN VỚI NHỮNG NGÀY THÁNG TRONG LÀNH
 
rối rắm những gì không thuộc về tình ta
quên đi, đừng nhớ
quên hết bụi bặm lẩn vào hơi thở
hãy tìm đến nhau!
                           yêu, đôi khi là quên
 
tất cả có thể ngậm ngùi tạm bợ
cát bụi ngậm ngùi!
                           tình thơ cõi thơ không thể vùi quên!
vì trái tim trăm năm nghìn năm phải thở
 
không phải dễ mục nát như ngai vàng ngai đen
anh mời em lên mênh mông ngai gió
bên bờ sông thơ không bao giờ lãng quên
nơi trái tim thênh thang hơi thở.
 
                                                              31.12.1997
 
THƠ VÀ HAI CHỮ TÌNH YÊU VIẾT HOA
(thơ bạt)
 
dẫu thơ là tinh huyết người thơ
kể cả cái tôi trữ tình
(biểu hiện hay tự biểu hiện...)
tất thảy chỉ là hình tượng
hư cấu
từ chất liệu đời!
vẫn tin vẫn hi vọng
''hư cấu còn thật hơn sự thật''
của thế giới hiện thực!
vẫn tin vẫn hi vọng
với nhiều khuôn mặt khắc đậm
vào một trái tim phơi mở
''cùng nhìn về một hướng''
thơ ca là tiếng hát mỗi người
tiếng hát cuộc đời, ơi Tình Yêu!
 
với ý thức về giới hạn
người thơ trải nghiệm lắng nghe soi thấy
tiếng đời hồn đời thinh lặng
dọc mọi nẻo đời thinh lặng giữa ồn ã
giữa hiu hắt
và viết
với cao vọng
thơ ca là tiếng hát mỗi người
tiếng hát cuộc đời
dẫu thơ là tinh huyết rất riêng
của người thơ
ơi Tình Yêu!
                                       1995
 
NIỀM TIN VÀO LƯƠNG TRI
(thơ bạt)
 
lương tri Quả Đất lại thao thức
                        trong đầu óc con người
không phải nạm chói ngai vàng
                        cất đầy két bạc
chân lí phù du chăng?
                        phù phiếm chăng sự thật?
như phù hoa áo mão cân đai,
                         rực rỡ hồng y,
                        lóng lánh đại cà sa (!)?
 
Quả Đất chỉ là hạt bụi giữa vạn thiên hà
sáng nhờ nắng, còn sáng lên
                                    nhờ lương tri tỏa nắng
sự thật - mất lòng, chân lí - nghẹn ngào cay đắng
những giai cấp, thể chế rụng rời, nhưng
                                    triệu triệu lương tri
                                    làm Quả Đất ngời thêm
 
bao nhà thơ nhà khoa học thắp ngọn đuốc
                        hoài nghi và cao vọng đêm đêm
bao chính khách doanh gia ung dung trong
                        dinh cơ xây bằng ngàn chiếc đầu chất xám
ai thực tế lạnh lùng?
                        ai ảo tưởng phiêu bồng đa cảm?
ai tin vào lương tri Quả Đất?
                        ai tin vào thời gian?
 
cái thuộc về vĩnh cửu là lợi chăng?   
                        danh chăng? Sức bền, tuổi thọ
                                    quá mỏng manh chóng tàn
khoa học sánh vai thơ ca
                        bước cùng lương tri
                        cùng thời gian bát ngát
tất cả đều còn lại: ánh sáng là
                        cái còn lại tuyệt vời! thời gian và
                        lương tri đãi lọc, làm ngời thêm Quả Đất
dẫu trái tim hóa hầu bao của giai cấp,
                        thể chế, biên cương... uất máu, tối sầm!
 
sự thật sẽ đui điếc, chân lí sẽ ngạt câm
với gông xiềng của áo cơm, bổng lộc
thắp lên lương tri, thoát cả màu da,
                                                siêu vượt lên dân tộc
để trở về trọn vẹn chính mình,
                        cùng sự thật thật hơn
                                    chân lí chân hơn
 
niềm tin vào lương tri Quả Đất, lương tri
                                    Việt Nam bừng sáng xanh non.
 
                                                                    11.01.1998
 
GIỌT MỰC, CÁNH ĐỒ­NG
VÀ VỞ KỊCH ĐIÊN
 
phần hai:
 
giọt mực xanh trên cánh đồng xanh
 
NGỤM NƯỚC DƯỚI CHÂN CẦU TIÊN AN
 
đến với người mẹ giải phóng anh hùng,
                        thơ ca xé lòng và hào tráng
ngồi bên lão lính ngụy hành khất cụt què,
                        thơ ca xót xa mơ trại tình thương
uống ngụm nước Bến Hải vọng nhìn
                                                            Hiền Lương,
                        nghe ngọt nồng và mặn đắng
dòng lịch sử tuôn ra khơi xa,
                        xin mưa lại về nguồn.
 
                                                     09.01.1998
 
THƠ TÌNH CỦA NGƯỜI DU KÍCH
 
1.
gió dừng trên tóc mình ơi
lòng em cháy bỏng mặt trời ban trưa
 
ra sân ủ mắm phơi dưa
nhớ da diết những mùa mưa có mình
nước dâng giấc ngủ dập dềnh
ngồi hầm cứ tưởng dầm kênh bủa chài
nghiêng lưng ngước mắt ra ngoài
trời lên nắng hửng nhớ ngày trồng dưa...
 
nắng bù bóng tối năm xưa
em bù công sớm việc trưa hộ mình!
 
2.
có nhau, hầm chật nằm nghiêng
có đất đai, có xóm giềng, mất nhau!
 
máu rơi máu ứa hào sâu
bưởi trồng chỗ đất còn đau suốt đời
hoa thơm trĩu nhánh mình ơi
trắng lòng em những nụ cười đánh đêm
bưởi ra trĩu nhánh lung liêng
trái nghìn giọt lệ, cứng thêm lòng người
 
ta như hạt giống đất vùi
bom xô cành chiết, vói trời nở sao!
 
                                                              1976
 
HỒ­N HẬU CHÚT NIỀM CA DAO ĐẤT MỚI
CỦA NGƯỜI LÍNH NGỤY THƯƠNG MẾN
 
 về thăm mai mốt mình lên
rẫy nương ơi, nhớ đừng quên đâm chồi
mình đi, nhớ lắm đi thôi
rẫy ở lại, có nhớ lời mình không?
 
lưng cà mang nặng đừng cong
lắm em, ngô nhớ hông bồng cõng vai
còn khoai nữa, nhớ chưa khoai
sinh con bụ bẫm bằng hai mùa rồi
giàn bí cũng đừng ham chơi
cùng ong bướm, quên ru nôi em nằm
bầy heo giữ tạng ăn tham
gà cũng vậy, đừng xéo mầm phá cây
mình dặn đi dặn lại hoài
thương mình đừng bỏ ngoài tai lời mình
 
một quê ở, một quê sinh
xa đất mới để gặp mình phố xưa
lên đây quen nắng quen mưa
nửa lòng muốn nửa lòng chưa muốn về.
 
                                                        1976
 
QUÊ HƯƠNG TRONG GIỌT SỮA MẸ
 
trong đôi bầu sữa mẹ
chứa bao nguồn yêu thương
nghe hoài nhưng thấm thía
là từ khi có con
 
ngay bữa ăn ngày thường
nội vẫn nhường cho mẹ
sữa càng thơm môi bé
lòng nội càng ngát hương
 
ruột rà và tình thân
cũng góp cho sữa ngọt
ba thôi còn ngơ ngác
vì biết làm cha hơn!
 
ấm áp tận tâm hồn
vú sữa tươi tròn thế
trải qua thời tuổi trẻ
nội hiểu giọt sữa thơm
 
ôi đôi bầu sữa mẹ
đâu chỉ một ngọn nguồn
nội và tình và nghĩa
khơi dòng sữa trào tuôn!
 
sau này nhớ nghe con
Diên Sanh trong sữa ấy
nhịp trái tim nhắc mãi
thế nào là quê hương.
                                   1988
 
TẠ ƠN CA DAO
 
mẹ bây giờ lại ru con
như ngày xưa nội mỏi mòn ru ba
tưởng như gần, ngỡ như xa
nghe vang vọng tiếng ơi à nghìn xưa
 
bài thơ, ngọt ấm chiều mưa
cái tên từ nhịp nôi đưa thuở nào
 
tạ ơn bao khúc ca dao
sữa nguồn ruộng đất đọng vào ước mơ
cho ba một đời làm thơ
mai sau bé hát, bây giờ mẹ ru.
 
                                                      1988
ĐẾN BAO GIỜ
 
Tổ Quốc ơi, con đã nghe
đâu phải từ thuở mười lăm mười sáu tuổi
ai cũng từ lòng mẹ yêu thương nóng hổi
ôm ghì chiếc nhau ôm ghì tảng đất thiết tha
đã nghe âm vang tiếng nói ông cha
từ lồng ngực mẹ
Tổ Quốc ơi! Con Người ơi!
Tình Yêu Lớn có trong ta như thế!
trên mảnh Đất Vàng
tung tăng đôi chân thời tấm bé
đất và màu da
sâu thẳm, cội nguồn
Tổ Quốc gieo ra bao hạt mầm nho nhỏ
mãi bừng lên mùa xuân nối tiếp mùa xuân
 
cho một đời ta gắn bó
đâu chỉ thuở mười lăm mười sáu đó
ôi, quá đỗi thâm trầm
tiếng gọi thiêng liêng cất lên giữa thời
                                                             máu lửa
và Tổ Quốc ơi, con đã nghe!
 
cảm ơn người thầy dìu dắt chúng ta đi
giữa lớp học nhập nhòa, lóe lên bao tia sự thật
cổng trường căng áp phích
                        như cởi tung lồng ngực
những trái tim cháy bùng khát vọng:
                                                            Tự Do
ta đã đến bao ngôi trường ngoại ô
báo trong tay, ngạo nghễ vung cao:
                                    Tự Do hay là chết!
trăm tờ báo vụng về không chứa hết
niềm tin đánh thức: Tự Do
phải có Tự Do để giành lại muôn nghìn
                                                              Cái Đẹp
 
những quầy sách,
                             báo ta giăng,
                                                ngời nét mực
Đất và Màu Da ơi! con đã nghe!
 
Tổ Quốc ơi! con đã nghe!
đâu chỉ là cơn gió thoảng thời học trò
                                                 thoáng chốc
mãi đậm thêm trong ta Tổ Quốc
mảnh đất quý yêu, màu da vàng sáng rực
 
bao năm qua, bao năm qua
bị huyễn hoặc rồi tự mình huyễn hoặc!
phải cất cao thơ như ngọn đuốc
chiến lũy của thơ muôn đời là Sự Thật
đến bao giờ? đến bao giờ?
 
có lẽ nào lìa xa Tổ Quốc
để chọn quê chung là Trái Đất?
ở nơi đâu, dù ở nơi đâu
Tổ Quốc vẫn trong lòng da diết đớn đau!
ôi Tổ Quốc! Đất và Màu Da!
chọn lựa nào cũng cam đành mất mát
có phải tự do dân chủ là đối lập?
 
vinh danh muôn đời thống nhất và đối lập
tại sao cần đối lập?
phải chăng ảo vọng của bao người
                                                 bị bức bách?
lũ kên kên nào còn lượn lờ
                        quanh Tổ Quốc chúng ta?
ôi Tự Do, Độc Lập
đến bao giờ?
 
                                                  18.10.1988

 


04-print.gif (107 bytes) In ra    @

04-top.gif (163 bytes) top page

 

Home 

© Copyright web Giao Điểm. Thư từ, bài vở xin gởi về: giaodiem@giaodiem.com