Phần hai
: Người Mỹ và ông bà Cố vấn Ngô Đình Nhu 8
Vào
lúc tám giờ mười lăm phút tối đó, sân thềm khách sạn Guy Sherman đến sớm để
bảo đảm độc chiếm chiếc bàn trong góc tầng trệt, nơi hắn có thể ngồi
quay lưng vào vách và đưa mặt nhìn ra, quan sát tường tận cả hai phía vĩa
hè đường Tự Do — tên mới đặt cho đại lộ Catinat thuở trước, từ
lúc người Pháp ra đi. Cũng từ vị trí
thuận lợi đó, Guy có thể xem xét mọi lối ra vào khách sạn mà khỏi phải
nhớm người trên ghế, và hắn lập tức nhận ra người nữ phóng viên
truyền hình ngay lúc nàng vừa từ bậc cuối cầu thang bước xuống sân thềm. Mái tóc màu hung nhạt
thường được buộc túm lại đằng sau gáy lúc này mềm mại xoả xuống
vai, và khi Naomi đi tới, Guy thấy trên thân thể nàng không còn bộ đồ
săn bốn túi mặc khi làm việc thường ngày, thay vào đó là bộ y phục hợp
thời trang, bằng lụa Sơn đông màu kem tự nhiên mà có vẻ như nàng đã
đặt may cắt riêng cho mình tại Paris. Naomi chân bước nhẹ nhàng,
thoải mái tự tin, rõ ràng là biết có nhiều cặp mắt đàn ông đang dồn
về phía mình, và chỉ dừng lại một lần để nói câu gì đó với người
phục vụ. Nàng chưa tới bàn của Guy
thì hắn đã vội vàng đứng lên, kéo chiếc ghế bành bằng mây mời nàng
và mỉm cười khoát tay khi nàng thì thầm lời xin lỗi vì xuống trễ. - Đừng bận tâm tới
cái đó — mười lăm phút ấy cho tôi có dịp tìm cách giải thích lý do
cô chọn trọ ở đây, nơi khách sạn kiểu Pháp đang xuống cấp này, khi
cô có thể lấy một lô phòng xinh đẹp và hiện đại, có gắn máy lạnh
tại khách sạn Caravelle ngay con đường bên kia.
Tôi kết luận rằng chắc hẳn mấy khung sườn thép phai màu
cùng với mấy chùm đèn treo nứt nẻ kia gợi nhớ những sung sướng về vẻ
vĩ đại đế quốc từng ăn sâu vào tâm tư các dân tộc thực dân châu
Âu, cái mà người ta thường gọi là hội chứng hoài niệm đế quốc, có
đúng vậy không ạ? Guy vừa nói vừa cười
mỉm trêu chọc rồi kinh ngạc thấy Naomi ngồi xuống ngay, không trả lời. Trong một chốc nàng nhìn quanh sân thềm đông
đúc, tươi cười đón nhận những cái vẫy tay thân mật trong đám lu bu
các thông tín viên hải ngoại người Mỹ thường trú tại Sàigòn đang ngồi
quanh chiếc bàn đằng xa. Nhưng
khi quay nhìn Guy, mặt Naomi nghiêm trang trở lại.
Nàng giải thích với giọng xa vắng: - Lá thư cuối cùng tôi
nhận của cha tôi được viết trên một tờ giấy có tiêu đề Khách sạn
Nụ cười trên môi người
Mỹ lập tức nhạt hẳn: - Naomi, tôi xin lỗi,
tôi không hiểu biết chút nào. Tôi
mong cô bỏ qua cho sự bất cẩn kém xã giao của mình. Ngay lúc đó, người phục
vụ bước tới với ly rượu vang trắng mà rõ ràng Naomi đã tự gọi cho
mình trên đường đi tới bàn của Guy. Trong
hồi lâu, nàng im lặng nhắp rượu. Kế
đó, Naomi thở ra, mỉm cười mệt mỏi với Guy: - Tôi cũng xin lỗi — tôi
hoàn toàn không có ý nói những lời làm phật lòng như thế. Nàng nhắm mắt, ấn ấn
nắm tay lên lên chỗ giữa hai mi mắt: - Tôi e rằng các biến
cố hôm nay khiến tôi không giữ được chừng mực cảm xúc của mình. Guy nói thật lẹ: - Có gì đâu mà xin lỗi. Chắc cô đang gặp lúc bực bội và phiền
toái. Cô gởi phim đi êm thắm rồi chứ? Naomi gật đầu: - Tôi phải chịu tốn
kém để đặc biệt phái anh chuyên viên quay phim đi Hongkong với mấy cuốn
phim đó giấu trong áo sơ-mi — tôi không dám liều, sợ chúng bị tịch thu
ở sân bay. Nhưng từ lúc nổ ra tin đó
tới giờ này, phòng làm tin của tôi ở Luân đôn đang ầm ỉ đòi phải
có thêm lời giải thích và bình luận qua điện thoại. - Họ không chỉ là những
người duy nhất. Ở bên nước tôi, những
tấm ảnh do một thông tín viên truyền về đã chiếm trang nhất các ấn bản
báo buổi chiều — tại Nhà Trắng và Bộ Ngoại giao lẫn Lầu Năm Góc, cơ
quan khốn nạn nào cũng đang gào lên đòi thật gấp những lời giải
thích có thẩm quyền. Naomi tiếp tục nhắp rượu,
mắt không rời khuôn mặt Guy: - Và sứ quán của anh
nói với họ như thế nào? Guy liếc chung quanh một
hai giây với vẻ mặt làm như tình cờ quan sát rồi chăm chú nhìn ly rượu
của mình: - Tôi ao ước có được
một câu trả lời giản dị và rành mạch cho câu hỏi ấy — nhưng không
có. - Guy ạ, tôi tưởng sáng
nay anh đã nói rằng đây là một cuộc giao dịch hai chiều. Qua việc lần đầu tiên
gọi hắn bằng tên riêng, trong giọng nói Naomi dường như phảng phất chút
dấu vết thân mật, và Guy nhìn lên thấy nàng đang hóm hỉnh mỉm cười với
hắn. Hắn nói chầm chậm: - Đúng thế Naomi, tôi
có nói như vậy. Nhưng trong trường hợp
này, sự phỏng đoán của cô cũng y hệt của tôi. Ngay cả những kẻ được gọi là
chuyên viên tôn giáo phương đông trong sứ quán Mỹ cũng dường như không
đồng ý với nhau về những điều hết sức đơn giản. Thí dụ trong cái xứ sở này, chính
xác có bao nhiêu tín đồ Phật giáo. Cô
có thể lấy bất kỳ con số nào giữa hai mươi và tám mươi phần trăm dân
số — lúc đó con số nào cũng đúng nếu tính cả những người theo đạo
Khổng, đạo Lão và thờ cúng thần thánh. Dường
như người ta chỉ có thể chắc chắn một điều là có khoảng một triệu
rưỡi người Việt Công giáo — và hầu hết họ đều làm việc cho chính
phủ hoặc ở trong quân đội. Guy cáu kỉnh thở hắt
thành tiếng và nói tiếp: - Cô tường thuật như
thế nào với khán giả của cô ở Anh? - Tôi đã bỏ ra hàng giờ
lui tới chùa Xá Lợi và một hai ngôi chùa khác nhỏ hơn, trò chuyện với
mấy hoà thượng cao niên, những vị không có ý tìm gặp các nhà báo phương
tây. Một vị nói với tôi rằng tại
Việt Nam, việc tự sát để cúng dường không bao giờ bị nhìn như một hành
động tuyệt vọng — theo truyền thống, đó là một phương thế đầy
vinh dự và không thể phản bác nhằm thành tựu công đức của mình và chứng
minh nghiệp chướng của một đối thủ quá đổi mạnh mẽ. Sư cụ ấy còn nhắc nhở tôi rằng con
sông lớn thường không dâng tràn thành lụt vì nó xuôi dòng chảy tới trước
mà chính khối lượng nước khổng lồ đẩy từ đằng sau mới gây nên lũ
lụt. Khi tôi hỏi chính xác ông muốn
nói gì qua hình ảnh đó, ông chỉ cười thật tươi với tôi và nói các tăng
lữ Phật giáo không bao giờ tính chuyện lãnh đạo dân chúng nếu họ
không biết chắc chắn, một cách tuyệt đối, rằng cảm xúc của dân
chúng đã tới điểm bùng nổ. Ngưng một chút, Naomi
nói thêm: - Một nhà sư còn nói với
tôi rằng sự hưng thịnh của dân tộc Việt - Và có phải cô đã
xây dựng bài phóng sự của mình xoay quanh những ý kiến đầy tham vọng
ấy? Naomi gật đầu: - Vâng. Thực tế là những thông tin và lập
luận đại loại như thế đang rất phổ biến trong Phật giáo, đặc
biệt trong các nhà sư trẻ và giới cư sĩ có học hành, ít hoặc nhiều;
nhất là hai năm trước đây, khi người anh của tổng thống, Tổng giám mục
Địa phận Huế Ngô Đình Thục, dâng miền nam cho Đức Mẹ La Vang ở Quảng
Trị. Đối với chúng ta thì sự kiện
ấy chỉ là tượng trưng cho niềm tin tôn giáo và có chút gì đó mê tín,
nhưng xét theo khía cạnh thực tế chính trị nhạy cảm của Việt Guy nhìn thẳng vào mắt
của nguòi nữ phóng iên Anh: - Cô nghĩa sao về vụ nổ
tại đài phát thanh Huế? Naomi trả lời lẹ
làng: - Tôi không ở trong vị
trí trình bày ý nghĩ riêng của mình. Tôi
đã phỏng vấn viên thiếu tá phó tỉnh trưởng Huế, hiện bị ngưng chức
và đang ở Sàigòn. Ông ta bảo loại
plastic cực mạnh nổ hôm đó thì quân đội VNCH chưa hề được cung cấp,
cũng chưa thấy Việt Cộng dùng loại chất nổ nào mạnh đến thế. Tại đài phát thanh Huế, để giải tán đám
đông, quân đội chỉ dùng MK 3 là loại lưu đạn hơi, không có khả năng
gây tử vong. Ông ta còn đưa ra bản sao y chứng của bác sĩ Giám đốc Bệnh
viện Huế, một Phật tử rất nổi tiếng, rằng “không có vết đạn, vết
đả thương hay xe cán... trên cơ thể nạn nhân.” Trong một cuộc phỏng vấn, Thượng tọa
Thích Tâm Châu cũng chỉ trả lời tôi là “đột nhiên có tiếng nổ, làm
cho 8 em Phật tử chết và một số bị thương”. Guy im lặng. Naomi chỉnh lại thế ngồi, nhìn thẳng
trở lại mắt Guy: - Dĩ nhiên ai cũng có thể
sai lầm, kể cả lúc này — biết đâu Việt Cộng có thể bằng cách này
hoặc cách khác đạo diễn toàn bộ cái chuyện đó. Vì thế, tôi nghĩ chúng tôi cần một người
CIA thân hữu để nói với chúng tôi về những cốt lõi của vấn đề. Naomi vừa lém lỉnh mỉm
cười vừa nhún vai, cởi áo khoác và Guy thấy bên dưới áo khoác, nàng mặc
áo lụa thật mỏng. Trong khi Naomi
nghiêng mình máng áo khoác lên lưng ghế thì làn lụa mỏng của chiếc áo
trong căng ra bó sát bầu ngực nàng làm đường viền đăng-ten mỏng mảnh
và dây đeo nịt ngực chợt ánh lên màu trắng lấp lánh như chờn vờn
trước mắt hắn, tương phản với màu da sạm nắng của nàng. Trong khoảnh khắc đó,
toàn thân Guy bị siết chặt bởi một sự thèm muốn mãnh liệt được nhìn
bộ mặt khinh khỉnh và xinh đẹp của Naomi se lại trong cực điểm ngây ngất
nhục cảm, được nghe cái giọng Anh nền nếp gia phong của nàng rên lên hổn
hển trong cơn khoái lạc bên dưới thân thể hắn; và Guy chầm chậm hít
vào một hơi thật dài trong khi chờ nàng ngồi ngay ngắn trở lại, đối mặt
với hắn thêm lần nữa. Khi Naomi làm như thế,
Guy nhìn thẳng vào mắt nàng, cố nén giọng xuống thật trầm: - Naomi ạ, cho tới giờ
này, hoàn toàn không có bằng chứng nào về sự can dự của Việt Cộng
— dù chắc chắn một trăm phần trăm rằng bọn chúng rất thích giật
dây ba cái trò ma mảnh đó. Hắn ngừng nói và khoé
miệng dịu lại thành một nụ cười tâm phúc: - Chúng tôi chỉ mới
có cảm tưởng rằng một vài cư sĩ thân cận với các nhà sư miền trung
sử dụng phương pháp bá đạo. Thí dụ
như “vừa đánh vừa đàm”, vụ Hòa thượng Thích Quảng Đức xảy ra
khi chính quyền và các thượng tọa đang họp thương lượng tìm giải
pháp. Nhưng nếu chúng tôi có được
bất cứ cái gì cụ thể liên quan tới vấn đề Việt Cộng thì tôi xin bảo
đảm rằng cô chính là người đầu tiên được biết — dĩ nhiên không
thể nói ra đó là nguồn tin của ai. - Dĩ nhiên. Naomi tiếp tục nhìn Guy
trong khi uống cạn ly và khi ly không còn rượu, nàng để yên cho hắn nhón
chiếc ly trên tay nàng. Trong khi Guy gọi
người hầu bàn, Naomi trầm ngâm nhìn ra quảng trường tấp nập xe cộ bao
quanh Nhà Hát Lớn thuở trước nay được đổi thành Toà Nhà Quốc Hội. Trong trời đêm, từng
đàn xe hơi và xe vét-pa vốn được nhập tới tấp vào Sàigòn theo chương
trình viện trợ kinh tế của Hoa Kỳ, lúc này đang làm không khí ẩm ướt
ban đêm đầy mùi khói xe nồng nặc. Nhiều
thiếu nữ Việt Dọc hai bên đường Tự
Do, Naomi có thể thấy thêm nhiều bằng chứng thay đổi. Các bảng hiệu đèn nê-ong loè loẹt bằng
tiếng Anh chỉ đường tới vô số quán rượu đèn sáng lờ mờ với những
cái tên như “The Shack”, “The Capitol”, “Fifth Avenue”... và qua cánh cửa
mở toang, người ta có thể suốt ngày suốt đêm nghe âm thanh chói tai và
khản đặc của nhạc kích động phương Tây.
Naomi biết bên trong những quán rượu tối tăm đó, các nữ
chiêu đãi viên người Việt, mặt đầy son phấn, đang chờ đón tiếp các
chàng trai Thủy quân Lục chiến Mỹ mà số lượng đang ngày càng tăng, vào
bất cứ lúc nào những người lính ấy được nghỉ phép sau khi đụng độ
với Việt Cộng. Và Naomi cảm thấy đang
tự hỏi nếu cha mình còn sống, không biết ông nhận thấy Sàigòn lúc
này khác ra sao so với cái thủ đô thuộc địa của Pháp mà ông từng biết
tới hồi năm 1945. Liệu ông có còn nhận
ra cái thành phố lúc này hào nhoáng, đầy dẫy những hộp đêm rẻ tiền,
lai căng nửa á nửa âu và càng lúc càng hư hoại thêm mà theo nàng, hình
như là do bởi viện trợ Mỹ và khả năng tiêu xài phung phí. - Naomi! Nào, ta uống mừng
cuộc hợp tác Anh-Mỹ! Giọng Guy cắt ngang
dòng nghĩ tưởng của Naomi. Nàng xoay mặt
lại, thấy hắn đang cầm trong tay một ly rượu mới rót. Nâng lên ly rượu vang trắng mà người
hầu bàn vừa đặt xuống mặt bàn, nàng cụng ly hắn: - Chúc cho nó được phát
đạt và lâu bền! Naomi vừa nói như thế
vừa cười đáp lại nụ cười của Guy. Uống
xong, nàng thò tay vào túi xách, dò dẫm cho tới khi tìm được mảnh giấy
nhỏ có tiêu đề Khách sạn Continental Palace trên đó nàng ghi pháp danh nhà
sư sáng nay đã tới báo cho biết vụ tự thiêu.
Naomi đặt sấp mảnh giấy
trên mặt bàn, miệng tiếp tục mỉm cười, đẩy nó tới phía Guy nhưng
tay vẫn đè lên lưng giấy: - Đây là phần trả
góp đầu tiên của nước Anh — nhưng trước khi trao, hẳn tôi muốn được
hỏi anh một đôi câu. - Xin cứ tự tiện. Cô muốn hỏi bao nhiêu câu cũng được. - Tại sao anh cần các
nguồn tin của tôi một cách ghê gớm như vậy?
Tại Toà Đại sứ, chắc chắn anh có đường dây của mình. - Chắc chắn chúng tôi
có ít nhiều — nhưng tình hình này hết sức bấp bênh và thật khó dò
xét tới nơi tới chốn. Vì thế, mỗi
sợi dây dọi mà chúng tôi có thể chạm được tay mình vào đều rất
quan trọng. - Nhưng bộ tình hình
hoang mang đó không làm cho anh và các đồng sự cảm thấy có phần nào bứt
rứt? Và các biến cố giống như hôm
nay không làm cho quí vị băn khoăn về tính chất khôn ngoan của Hoa Kỳ tại
đây sao? - Naomi ạ, tại sứ
quán, chúng tôi không vạch ra chính sách. Chúng
tôi chỉ cố gắng cung cấp hình ảnh rõ nét về những gì đang xảy ra tại
đây. Chính những người khác tại - Nhưng như vậy đâu
có nghĩa là quí vị không có ý kiến. Guy đặt ly rượu xuống,
háo hức chồm người lên cạnh bàn, nhìn thẳng vào mặt Naomi: - Dĩ nhiên là có. Nhưng tin tôi đi, hết thảy mọi người
trong sứ quán đều ủng hộ một trăm phần trăm nỗ lực quân sự mà
chúng tôi đang tiến hành tại đây — đặc biệt là tôi. Naomi ạ, những gì đang xảy ra ở đây đều
thuộc toàn bộ cuộc xâm lấn của cộng sản trên khắp thế giới mà Việt
- Guy ạ, tôi không nghĩ
rằng mọi người trong chính phủ Anh đều đồng ý như thế — dĩ nhiên họ
không nghiên cứu vấn đề với nhiều thiện cảm và xác tín như anh,
nhưng hẳn họ cùng chung đường lối với lý thuyết tổng quát đó. Nói tới đây Naomi mỉm
cười và qua giọng điệu cũng như cung cách nói của mình, nàng ngụ ý ngưỡng
mộ nghị lực của Guy: - Điều mà quả thật
tôi đang tự hỏi là không biết có thể thắng cuộc chiến theo kiểu như
thế này không — đặc biệt sau kinh nghiệm của tôi tại Mộc Linh. Guy trả lời lẹ làng: - Mộc Linh không phải
là điển hình; không phải đơn vị lính Cộng hoà nào và sĩ quan Việt - Nhưng người Pháp từng
đánh nhau ở đây suốt tám chục năm và có thể họ đã giết tới một
triệu Việt Minh — mà rồi họ vẫn bị thua trận. Liệu cái đó có bao giờ khiến cho anh mất
ngủ nhiều đêm không? - Naomi ạ, người Pháp
không chiến đấu đúng cách. Và họ
không có những kỹ thuật tiên tiến như chúng tôi. Thêm nữa, họ là thực dân; họ không
thật tâm xây dựng một chính quyền bản địa vững mạnh. Xin cô nhớ cho rằng người Mỹ chúng
tôi là quốc gia đầu tiên cởi được ách nô lệ thực dân. Chúng tôi không bị lem luốc với một quá
khứ thực dân. Nói ngang đây, Guy hóm hỉnh
đảo mắt: - Thật tức cười là
người Anh quí vị quá mau quên điều đó! - Có thể trong chúng
tôi không có người nào suy nghĩ đầy đủ về lịch sử! Guy lắc đầu một cách
dứt khoát: - Tôi nghĩ là không đúng
như thế. Tôi tin rằng việc quan tâm
quá nhiều tới lịch sử sẽ gây trở ngại cho hành động. Ý chí và quyết tâm hành động, chính là
hai thành tố chủ chốt trong một tình hình như thế này. Đó là hai phẩm chất phân biệt rõ rệt
Hoa Kỳ với các dân tộc khác. Tôi nghĩ
rằng đó là cái chủ yếu mà cha tôi đã dạy cho tôi. Ông đại diện cho tiểu bang Naomi hất đầu về phía
các phóng viên Mỹ thường trú tại Sàigòn: - Nhưng theo các vị ngồi
đằng kia thì hiện nay “ý chí và quyết tâm hành động” không đạt thắng
lợi trong công việc, phải không? Họ
đi theo các cuộc hành quân còn nhiều hơn tôi và họ không gởi về cho
các chủ bút bên nhà những bài tường thuật đầy thiện cảm, đúng
không? Còn nữa, theo họ, người Mỹ
không thể thắng được cuộc chiến tranh này nếu chính quyền Việt Nam Cộng
Hoà không thật sự tôn trọng các nguyên tắc tự do dân chủ, những cái
làm thành hoài bão và sức mạnh của thế giới không cộng sản. Guy liếc nhanh về phía
đám ký giả Mỹ trẻ rồi vẻ mặt hắn đanh lại: - Naomi ạ, rủi thay là
tại Sàigòn không chỉ diễn ra một cuộc chiến tranh độc nhất. Đội ngũ báo chí và toà đại sứ gần
như không phát biểu chung một lời lẽ. - Tại sao vậy? - Có thể họ là bạn của
cô nên tốt hơn tôi phải lựa lời cẩn thận.
Hãy chỉ nói rằng chúng tôi hoài nghi họ đang tìm kiếm tin tức
xấu — những tin nhạy cảm — lúc nào cũng vậy, vì đó là loại tin tức
có thể giúp họ đoạt giải báo chí Pulitzer.
Họ không thích gì hơn việc viết các bản tin lệch lạc rằng
cuộc chiến đang diễn ra tồi tệ biết bao và chính quyền Diệm độc tài
tới ngần nào! Naomi vừa nhẹ nhàng mỉm
cười vừa nói để hoá giải vẻ nhức nhối trong ý kiến mình sẽ phát
biểu: - Nhưng Guy này, như thế
tại sao anh tiếp tục xây dựng tình thân hữu với tôi? Có phải anh kỳ vọng rằng ít nhất
tôi cũng sẽ tường thuật cuộc chiến này theo cách mà sứ quán của anh
muốn người ta kể? Đang nâng ly rượu lên
môi, Guy ngừng lại và trầm ngâm nhìn nàng.
Rồi vẻ mặt gay gắt của hắn dịu lại thành một nụ cười
nửa miệng: - Naomi ạ, cô không chỉ
là một phụ nữ rất xinh đẹp và quả quyết — mà rõ ràng cô còn là một
người rất bén nhạy. Đúng vậy, Toà
Đại sứ quan tâm tới việc các tin tức được xử lý đúng — tới việc
các sự kiện được tường thuật đúng theo cách chúng đã và đang xảy
ra. Nhưng có phải tôi đã hứa với
cô rằng nếu cô giúp tôi thì tôi sẽ giúp cô.
Đó là cách mà tôi muốn chúng ta cùng đi với nhau — và nếu
trong khi cùng đi trên con đường đó mà chúng ta trở thành bạn của nhau
thì tôi không phản đối chuyện đó đâu! Naomi đưa tay lùa mấy sợi
tóc khỏi một bên mắt và mỉm cười bí hiểm: - Tôi cũng thế Không rời mắt khỏi
nàng, Guy đặt ngón tay giữa lên mảnh giấy mà nàng vẫn đè tay trên bàn,
và rút mảnh giấy. Trong một chốc,
Naomi quan sát hắn và trước khi hắn lật ngửa tờ giấy, nàng đưa tay úp
lên bàn tay hắn, nói nhỏ nhẹ: - Guy, còn một điều nữa. Tin tức mà tôi cho anh hôm nay thì sẽ
không nói rõ xuất xứ — và luôn luôn như vậy trong bất cứ cái gì tôi
đưa cho anh. Danh tính và địa chỉ
trong mảnh giấy này thì bảo mật tuyệt đối. - Đương nhiên, khỏi phải
nói. Khi Naomi dựa lưng vào
ghế, Guy gấp mảnh giấy lại mà không đọc, rồi nhét vào túi bên trong
áo vét-tông. Kế đó, hắn uống cạn
ly và đứng lên: - Naomi, cuộc trò chuyện
của chúng ta thật thú vị. Tôi hy vọng
mình sẽ còn gặp nhau nhiều lần. Hắn để ánh mắt mình
nấn ná lâu hơn một chút trên thân thể nàng, rồi bước thật lẹ xuống
tầng cấp sân thềm, đi vào những đám đông đang nối đuôi nhau trên đường
Tự Do buổi tối. Naomi chưa uống xong ly
rượu của mình thì đám thông tín viên Mỹ đã giải tán và sắp tản ra
người mỗi ngả. Đi ngang bàn nàng, họ
mỉm cười, và người đi cuối, thông tín viên trẻ tuổi của một hãng
thống tấn nổi tiếng, đứng lại bên Naomi, rút chiếc kính dâm ra khỏi
túi áo. Kéo cổ áo khoác lên che kín
hai vành tai, anh ta đeo kính và giả bộ ngó quanh quất sân thềm trước khi
cúi xuống thì thầm bên tai nàng. Anh cố
ý nói suỵt soạt, lơ lớ như giọng kẻ không quen nói tiếng Anh, với vẻ
hài hước: - Cô Boyce-Lewis ạ, hết
sức cẩn thận đấy nhá! Hết thảy
chúng tôi đều nghi ông Naomi toét miệng cười
trước lối nửa kín nửa hở như đóng kịch câm đó: - Cớm? Anh ký giả rụt hai tai,
nhô hai vai lên thật cao và ghé sát hơn nữa: - Chuyên viên chống xâm
nhập và liên lạc Lực Lượng Đặc Biệt — toàn những cái thứ tăm tối
mà CIA [ Central Intelligence Agency: Cục
Tình Báo Trung Ương] dàn ra ở đây. Cô
Boyce-Lewis ạ, cô phải cảnh giác mới được! Naomi thì thầm lại: - Chẳng việc gì phải
lo lắng. Chính tôi đây cũng biết rõ
cái đó rồi. Người Mỹ gỡ kính
đeo mắt xuống, nhướng cặp lông mày lên làm bộ sửng sốt. Kế đó anh ta hoác miệng ra cười và lật
đật bước đi cho kịp mấy đồng nghiệp, lưng khòm xuống, đầu chúi nhủi,
đi nhanh gấp đôi người thường qua sân thềm đông đúc. 9 Dinh Gia Long – nơi tạm
dùng thay cho Dinh Độc Lập đang đại tu nhân cuộc oanh tạc của hai phi
công phản loạn năm ngoái – êm dịu và mát mẻ với các đại sảnh sàn
lót đá hoa cương, trần cao vời vợi, trái hẳn với cái nóng hầm hập
ban trưa giữa trung tâm Sàigòn rộn rịp khi Guy Sherman bước qua ngả cổng
chính ở mặt tiền, đi vào dinh. Hắn
nhấc chiếc kính mát sậm màu xuống trong vài giây, đủ thời gian cho việc
kiểm soát thẻ ra vào. Vừa nhận lại
thẻ từ tay người lính mắt xếch thuộc đơn vị Lực Lượng Đặc Biệt
Việt Nam do Hoa Kỳ huấn luyện mà nay được trưng dụng làm lính bảo vệ
Phủ Tổng thống, Guy lập tức đeo lại kính, nhanh nhẹn rảo bước tới cầu
thang rộng, bằng đá cẩm thạch, dẫn thẳng lên tầng hai. Guy biết phòng của tổng
thống Ngô Đình Diệm được đặt nơi tầng ba, đi lên thêm một đoạn cầu
thang nữa. Phòng đó bày biện đơn giản
đúng theo truyền thống khắc khổ của giới quan lại An Nam, với bàn giấy,
chiếc giường cứng bằng gỗ tếch, mấy kệ sách và tủ tài liệu. Nó được dùng làm phòng ngủ, phòng ăn lẫn
phòng làm việc cho con người tịch mịch ấy, kẻ suốt chín năm nay làm
nguyên thủ quốc gia Nam Việt Nam, cũng là kẻ có lời đồn rằng đã khấn
hứa sống độc thân trọn đời tại một tu viện Đa minh nào đó ở châu
Âu. Trong căn phòng nhỏ ấy,
tổng thống Diệm tiếp xúc với mọi khách người Việt và chỉ một ít
người nước ngoài có chọn lựa cùng những kẻ mà ông muốn gặp riêng,
thí dụ viên chức CIA Mỹ cỡ Guy Sherman. Còn khách nước ngoài thì ông tiếp
kiến chính thức tại đại khách sảnh đồ sộ ở tầng trệt, nơi trước
đây thống đốc Pháp ở Nhưng vào một dịp như
hôm nay, Guy Sherman, không đi vượt quá tầng hai, nơi đặt văn phòng của Cố
vấn Tối cao Ngô Đình Nhu, bào đệ của tổng thống và đặc
biệt là một kẻ
đa mưu, tổ chức giỏi, sính lý thuyết, thường tâm đắc câu “Kẻ thù
của chúng tôi không chỉ cộng sản mà còn những người ngoại quốc xưng
là bằng hữu”. Tới bên ngoài cửa
văn phòng ấy, Guy đứng chịu trận cho một thiếu tá LLĐB mặc đồng phục
trắng khám xét tỉ mỉ khắp người. Khi
viên thiếu tá mặt lạnh như tiền thấy người khách Mỹ không lận trong
mình một thứ vũ khí nào, y mới bằng lòng đưa Guy vào một phòng thênh
thang, rộng gấp mấy lần căn phòng của tổng thống. Phòng được trang trí bằng
các đầu cọp, trâu và nai nhồi bông hoặc mạt cưa mà Guy đoán chừng là
chúng bị hạ chung quanh Đà Lạt, vùng đất săn bắn Ngô Đình Nhu ưa thích. Trên tường treo đường bệ một bức
tranh chân dung sơn dầu lớn bằng người thật, vẽ một phu nhân Việt Guy có cảm tưởng dường
như họa sĩ phóng đại những đặc điểm cốt lõi của đối tượng, tạo
cho vóc dáng nhỏ nhắn của giai nhân ấy một bộ ngực hấp dẫn đầy ăm
ắp và rất khêu gợi nhục cảm; đồng thời còn tô vẽ thêm để mỹ nhân
ấy có cặp mắt long lanh kiêu kỳ theo kiểu nhân vật phản diện trong kinh
kịch Bắc Kinh. Bức tranh nhìn xuống
còn bản thân người chồng an tọa sau chiếc bàn giấy khổng lồ bằng sơn
mài màu đen, mặc quần đen vừa vặn thân mình cùng áo sơ mi lụa ngắn
tay màu vàng nhạt, đang cắm cúi đọc hồ sơ trong khi miệng ngậm điếu
thuốc lá. Rồi làm như vô tình ngẩng
đầu và bất chợt thấy Guy, Ngô Đình Nhu từ từ đặt điếu thuốc xuống
mép cái gạt tàn, đứng dậy chìa tay. Bộ
mặt da khô ấy nứt ra thành một nụ cười: - A, Monsieur Sherman đây
rồi. Rất hân hạnh được gặp ông. Thì ra gia đình ông không xa lạ gì đối với
đất nước của chúng tôi. Trong khi bắt tay, Guy
ngó xuống thấy một tập hồ sơ bìa màu vàng đậm có in tiêu đề: “Sở Nghiên Cứu Chính Trị & Xã Hội”,
và Guy quá rõ đó là lối nói trại danh xưng của cơ quan mật vụ Nam Việt
Nam mà ai cũng biết là do Ngô Đình Nhu cầm đầu.
Nhìn gần hơn, Guy có thể đọc ra tên của hắn ở góc phải,
được đánh bằng máy chữ sát ngay dưới con dấu phân loại “Tối Mật”.
Bên cạnh là cuốn sách của Joseph Sherman trong đó có phần
nghiên cứu lịch sử bang giao giữa Việt - Tôi vừa đọc thấy vào
giữa thập niên hai mươi, vị thượng nghị sĩ thân phụ anh có mang gia đình
sang đây săn bắn tại vùng tôi thường đi săn — và người anh cả của
anh tử nạn tại đó, thật là bất hạnh. Người
anh thứ hai của anh mà tôi tin rằng từng có lý do để trở lại đây nhiều
lần cũng là tác giả một cuốn sách rất công phu và có thiện cảm đối
với lịch sử của xứ sở chúng tôi. Ngô Đình Nhu nói tiếng
Pháp với giọng nghèn nghẹt, chậm rãi và khó chịu. Guy mỉm cười đón nhận lối vào
chuyện cố làm ra vẻ thân thiện ấy. Vừa
ngồi xuống ghế bành, Ngô Đình Nhu châm một điếu thuốc khác: - Anh xuất thân từ một
gia đình chính khách và học giả, cái đó thuận lợi cho chúng ta trò chuyện. Monsieur Sherman ạ, có phải đó là lý do
khiến CIA chọn anh để điều tra cách thức mà chúng tôi đang dự tính đối
phó với những xúc phạm trắng trợn của Phật giáo? Câu hỏi đột ngột đó
dồn Guy vào thế thủ. Trong khi tìm
câu trả lời, Guy nhìn kỹ hơn nét mặt của Ngô Đình Nhu. Là người Việt Nam duy nhất, cho tới nay,
tốt nghiệp thủ thư từ một học viện cổ thuộc lại khó theo học nhất
của Pháp, sau đó về làm việc tại Thư viện Quốc gia Hà Nội cho tới
ngày nổ ra cuộc chiến tranh Việt-Pháp, người em của tổng thống Diệm từng
có thời tuấn tú đẹp trai, thần tượng của nhiều tiểu thư Hà Thành,
nhưng hiện nay, với tuổi năm mươi hai, da mặt ông tái xám, khô và nhăn
trông như hậu quả của thói quen hút á phiện. Nụ
cười của ông lạnh lẽo, mắt ông long lanh vẻ lấp lánh khác thường, và
Guy kết luận rằng lời đồn đãi ông ta dùng thuốc phiện có lẽ cũng không
ngoa chút nào. Guy nói bằng tiếng
Pháp, cẩn thận chọn từng lời: - Thưa ông cố vấn,
quan tâm hàng đầu của thân phụ tôi là sự đóng góp của người dân Cầm lên tách trà bốc
khói mà người phục vụ vừa mang ra, Ngô Đình Nhu ra hiệu mời Guy rồi nhắp
trước một hớp: - Monsieur Sherman ạ, thảo
luận về các nhiệm vụ của CIA không phải là việc của anh hay của tôi. Tôi vui vì anh tới đây hôm nay. Một cuộc gặp gỡ không chính thức thuộc
loại này với một người như anh cho phép tôi có thể thoải mái thổ lộ
những ý nghĩ riêng tư của mình. Với
ông đại sứ của anh thì có quá nhiều ràng buộc vào nghi thức. Mời anh dùng nước. Ta đi vào đề ngay. Vị cố vấn tối cao của
Ngô tổng thống hút chưa hết điếu thuốc này đã nối thêm điếu khác: - Tôi chỉ có thể
trình bày nguyên tắc các dự tính của chúng tôi đối với Phật giáo. Hẳn anh biết rất rõ, suốt chín năm qua,
Phật giáo phát triển không thua gì thời Pháp thuộc với việc thành lập
thêm gần hai chục Hội Phật giáo. Họ
hiện có bốn nguyệt san không bị kiểm duyệt.
Con số các giáo phái và hiệp hội Phật giáo hiện sinh hoạt
có giấp phép là 35. Trên hai ngàn
rưỡi ngôi chùa được xây dựng thêm. Chính
phủ cấp hàng chục triệu để xây cất hoặc trùng tu chùa, trong đó có
chùa Xá Lợi. Chính người em của tôi
tại Huế cũng giúp trùng tu chùa Từ Đàm. Chúng
tôi dự tính sẽ đẩy mạnh hơn những hỗ trợ đó, nhưng từ xưa tới
nay, các ngôi chùa tại Việt Nam sinh hoạt vừa đa dạng vừa đặc trưng
theo từng tông phái và không phải tông phái nào cũng chấp nhận nằm trong
một tổ chức Phật giáo chặt chẽ về giáo pháp, phẩm trật và tài sản
như giáo hội Công giáo. Ngô Đình Nhu phà một hơi
thuốc lên trần nhà: - Việc tự thiêu hôm
qua thật đáng tiếc, nhất là nó xảy ra khi chính quyền đang chính thức
thương thuyết với Ủy ban Liên Phái của Phật giáo qui tụ mười một Giáo
phái và Hiệp hội hoạt động tích cực nhất.
Có điều chết cho một nguyên cớ thì chưa hẵn đã biến được
nguyên cớ ấy thành chính đáng. Chúng
tôi sẽ tiếp tục thương lượng và tìm cách nắm thế chủ động. Nguyên tắc của anh em chúng tôi từ năm
1955 tới nay vẫn là không nhượng bộ các tôn giáo để cho họ có cơ hội
biến thành một thực thể chính trị có tổ chức và đầy tham vọng. Phật giáo, cũng như mọi tôn giáo, sở trường
của họ là tôn giáo, tu học, hoằng pháp, văn hóa giáo dục và từ thiện
xã hội. Sinh hoạt chính trị đòi hỏi
những định chuẩn nghiệt ngã về trình độ, tổ chức, chuẩn bị, mưu
chước và lãnh đạo. Anh thừa biết rằng
bất cứ tín hữu nào cũng có triển vọng làm một chính khách lão luyện
nhưng đã là tu sĩ thì dẫu có muốn làm thủ lãnh chính trị cũng chỉ là
một thứ tay mơ; y như nữ tu dạy mẫu giáo mà cứ đòi làm giám đốc một
vũ trường. Tôn giáo, kể cả cái
giáo hội được kể là có kinh nghiệm chính trị nhất như Công giáo La
mã, nếu với sự lãnh đạo của giới tu sĩ thuần thành mà trực tiếp
lao vào đấu trường chính trị đầy phản trắc thì không sớm thì muộn
cũng sẽ phân hóa, hư hoại và tự sát. Nói tới đây, Nhu nhìn
thẳng vào mặt Guy và làm như kềm lại tiếng thở dài: - Cũng thật đáng tiếc
là cách đây một giờ, tôi vừa nhận được báo cáo rằng các chỉ huy trưởng
quân sự của quí vị đã hạ lệnh cho tất cả cố vấn Mỹ rút khỏi
các đơn vị được phái đi kiểm soát Phật giáo. Guy trả lời ngay: - Chắc ông cố vấn thừa
biết rằng sự hiện diện của các cố vấn Mỹ tại đây là chỉ để hỗ
trợ các đơn vị QĐQGVN trong cuộc chiến đấu chống cộng sản. Bằng bàn tay cử động
lừ đừ uể oải, Ngô Đình Nhu dụi điếu thuốc vào gạt tàn rồi lập tức
rút một điếu khác từ chiếc hộp đồi mồi trên bàn. Châm xong điếu thuốc mới, trên mặt ông
thêm lần nữa xuất hiện nụ cười không vui: - Ai có thể đoan chắc
rằng không có bàn tay của cộng sản đằng sau những hoạt động mệnh
danh là đấu tranh cho tôn giáo của các nhà sư? - Trong tình hình này, thưa
ông cố vấn, hình như chưa ai có thể trả lời dứt khoát cho câu hỏi đó. Nhưng nếu ông cố vấn có bằng chứng đáng
tin cậy nào để hỗ trợ cho luận điểm ngược lại thì tôi sẽ sung sướng
chuyển ngay nó cho Toà Đại sứ Hoa Kỳ. Trong
khi chờ đợi, chúng tôi buộc lòng phải cho rằng hai vấn đề ấy chẳng
chút nào liên quan nhau. Tôi tin rằng
ông đại sứ của chúng tôi đã thông báo cho bào huynh của ông cố vấn
là Ngô Đình Nhu im lặng đứng
lên, đi mấy bước tới bức vách đối diện, rồi đột ngột quay lại: - Tôi khá mệt mỏi vì
thường nghe luận điểm lấy sinh mạng của các quân nhân Mỹ làm thước
đo mức độ bất ổn của Nam Việt Giật mình, Guy hít vào
một hơi thật sâu và thấp giọng hỏi: - Ông cố vấn nói như
thế là có ý gì ạ? Theo như tôi biết
thì khó mà nói rằng có thể tách rời cuộc chiến tranh tại đây ra khỏi
khung cảnh cuộc xâm lấn của chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới. Ngô Đình Nhu dừng bước
ngay trước mặt Guy: - Vấn đề là ở chỗ
đó, thưa anh. Đôi khi tôi nghĩ có lẽ
tốt hơn cho người Việt chúng tôi nếu cuộc chiến tranh này không được
đánh giá như thế. Kẻ nào có đủ thẩm
quyền để quyết định rằng cuộc chiến này phải là một bộ phận
trong toàn bộ cuộc chiến tranh lạnh trên thế giới, cả cứu cánh lẫn thời
gian. Rồi một ngày chắc chắn phải tới,
Hoa Kỳ của anh cùng Trung Cộng nọ và Nga Sô kia dàn xếp được quyền lợi
với nhau thì lúc đó, ai đảm bảo rằng các vấn đề của chúng tôi được
giải quyết thỏa đáng. Người Mỹ vẫn
thường nói tôn trọng quyền tự quyết của các dân tộc. Vậy tại sao chúng tôi không đi trước
một bước để tự giải quyết vấn đề của mình. Ngồi xuống ghế và uống
cạn tách trà, Nhu nói tiếp: - Hồ Chí Minh với anh tôi không phải là chưa từng đối mặt nhau và không tôn trọng nhau. Những thành quả của Ấp Chiến Lược đang dồn MTGPMN vào thế bị động. Từ ba năm nay, Việt Cộng không mở được một trận đánh qui mô lớn nào. Vụ Ấp Bắc chỉ là một biệt lệ. Để xây dựng miền nam, chúng tôi có chủ nghĩa Cần Lao Nhân vị, một lý thuyết đủ sức tranh luận với chủ trương toàn trị của cộng sản và tự do phóng túng của tư bản. Để nắm vững quân công cán chính, chúng tôi có đảng Cần Lao. Hàng ngũ hóa quần chúng thì có các Liên đoàn, Tập đoàn, Phong trào Thanh niên, Phụ nữ, v.v.. Nga sô và Trung Cộng sắp sửa xung đột nhau, như thế, Hà Nội không có khả năng theo đuổi lâu thêm nữa cuộc chiến tranh này. Đã tới lúc Hà Nội có thể thấy c |