
Kính gởi trang nhà Giao Điểm.
Bài viết dưới đây, tôi đã gởi đến trang nhà “Chứng Nhân Đức Kitô”
và đề nghị cho đăng, nhằm mục đích “đối thoại” với những người
chủ trương trang nhà này. Nhưng yêu cầu của tôi không được đáp ứng.
Điều đó chứng tỏ người Công giáo rất sợ “đối thoại”, dù hiện
nay họ là những người đang kêu gọi “đối thoại” ầm ĩ nhất.
Vậy kính đề nghị trang nhà Giao Điểm cho đang bài này, và nếu có thể
được, xin Giao Điểm giới thiệu bài này đến các trang nhà khác, có
cùng chung quan điểm với người viết, để độc giả người Việt trên
khắp thế giới thấy được thực chất của việc “đối thoại”, “hội
nhập văn hóa” do Vatican chủ trương, và những người Công giáo Việt Nam
đang thực hiện trên các phương tiện truyền thông hiện nay chỉ là một
trò lừa bịp!
Nhân đây cũng kính đề nghị với Giao Điểm liên lạc với các tác giả
là tu sĩ Phật giáo như qúy Thầy Thích Minh Châu, Thích Thiện
Siêu, hiện đang có bài đăng trên trang nhà “Chứng Nhân Đức Kitô”, hỏi
xem các vị này hưởng ứng tham gia “liên tôn” từ lúc nào? Vì theo tôi
nhận thấy, bài của qúy Thầy đặt bên cạnh những bài viết bôi bác đạo
Phật, được ngụy trang dưới lớp vỏ “hội nhập văn hóa”, “đối
thoại”…là một sự sỉ nhục không chỉ với bản thân qúy Thầy mà
còn với cả đạo Phật… Kính. Hoàng Vũ (Dưới đây là nội dung bài viết) __________________________ĐẢ
THÔNG ĐỂ CẢM THÔNG
Kính gởi trang nhà Chứng Nhân
Đức Kitô.
Tôi mạnh dạn viết bài này gởi đến qúy vị. Sở dĩ gọi là “mạnh dạn”
vì nội dung bài viết có thể không được qúy vị chấp nhận. Tất nhiên
cũng với nội dung này, bài viết có thể được đón nhận ở những trang
nhà khác… Nhưng tôi quyết định gởi cho qúy vị vì một lời mời gọi
xem ra rất chân thành, khiêm nhường: “rất hân hạnh được tiếp đón các Tôn
giáo bạn và tất cả mọi người”, khi trên trang nhà chungnhanduckito.net
mở trang “Nhịp Cầu Cảm Thông”.
Thưa qúy vị, tôi được bạn bè giới thiệu trang nhà chungnhanduckito.net
và được nhận qua @ Bán nguyệt san điện tử “Chứng Nhân Đức Kitô”,
đến nay đã là số thứ 7… Tôi đã đọc tất cả các bài viết của
qúy vị với một thái độ nghiêm túc. Tất nhiên có những bài viết
không mấy hài lòng. Nhưng thây kệ! Nói theo thánh kinh: “ai có tai thì nghe!…”, ai không muốn
nghe cứ bịt tai lại… Tôi thì không đến nỗi phải “bịt tai”, và dù
hài lòng hay không, tôi cũng cứ đọc với hy vọng “mở rộng tầm nhìn”,
bổ sung thêm lỗ hổng kiến thức vốn rất hạn chế của bản thân… Lại
nữa, cũng muốn tìm một sự đồng cảm ở những người Công giáo Việt 1. LÀM THẾ NÀO ĐỂ CÓ ĐƯỢC SỰ
CẢM THÔNG? Tôi đã
tham quan “Nhịp Cầu Cảm Thông”, đã thấy những bài viết của các tu sĩ
Phật giáo như Thích
Minh Châu, Thích Thiện Siêu, bài viết về
Cao Tăng Tây Tạng Đức Đạt-Lai Lạt-Ma,
bên cạnh những
bài viết về đối thoại, hội nhập văn hóa, về Phật giáo như “Lễ hội
Vu Lan” của Gs. Nguyễn Chính Kết… Nhưng lạ lùng thay! sự đồng cảm vẫn
chưa thể đến, dù tôi rất muốn, rất cố gắng… Dù sao “nhịp cầu”
mà qúy vị vừa bắc tỏ rõ thiện chí “đón
tiếp các Tôn giáo bạn và tất cả mọi người” cũng là một trong những
lý do thôi thúc tôi viết bài này.
Nhưng thưa qúy vị! Làm thế nào để có được sự “cảm thông”? Tôi cho rằng, muốn “cảm
thông” thật sự, trước tiên cần phải “đả thông”. Theo Từ Điển Tiếng Việt
của nxb Khoa Học Xã Hội, “đả thông” là làm cho hiểu và đồng ý…
Nhưng theo thiển ý của tôi, nghĩa đen đôi khi lột tả chính xác, mạnh bạo
đến nỗi có thể gây sốc, xoáy vào đúng chủ đích của vấn đề, mà
nghĩa bóng chỉ mang lại những giải thích chung chung, mơ hồ, không có tác
dụng động não… Trong bài viết này, người viết mạo muội đề nghị một
lối hiểu: động từ “đả” có nghĩa là “đánh”, “thông” là
xuyên suốt. Tính từ “thông” dùng làm phó từ, bổ nghĩa cho động từ
“đả”, nhằm lột tả một cách chân xác động thái “đánh”, mà phải
đánh cho “thủng” mới xuyên suốt được, như thế gọi là “đả thông”… “Theo nguyên tắc chỉ dẫn việc
tôn kính Thần Hoàng của HĐGM đã nêu, thì nếu đi chùa như là đến với
một di tích văn hóa giá trị, tôn kính Đức Phật như là một vĩ nhân
thì không sao cả. Cha Piô Ngô Phúc Hậu tâm sự trong Nhật Ký Truyền Giáo
khi trả lời cho một bà già chuẩn bị theo đạo hỏi : “Cha ơi, tôi
theo đạo Phật từ nhỏ. Tôi thương Đức Phật quá. Bây giờ tôi theo
Chúa, cha cho tôi giữ bàn thờ Đức Phật nha ! Mới 29 tuổi đời và một
tuổi mục tử, mình thấy bối rối trước một yêu cầu như thế. Bổng mình
nhớ đến thầy Luca Huy. Thầy Luca Huy dạy mình rằng : Phải tôn trọng
đạo Phật, phải kính trọng Đức Phật”. Chính thầy Huy cũng có một tượng
Phật để trên bàn viết. Bà Cụ năn nỉ : “Đức Phật tốt lắm cha ạ.
Tôi thương Ngài lắm.”- Tôi đề nghị với bà thế này: Chúa thì
để trong lồng kiếng, còn Đức Phật là hiền nhân thì để kế bên
Chúa. Bà chịu không?-Tôi chịu vậy đó- Bà cứ thương Đức Phật
đi. Tôi cũng thương ngài nữa.”
Không biết bạn đọc cảm nhận đoạn viết trên thế nào? Riêng tôi, tôi
thấy nó đêu đểu làm sao ấy! Đểu ở chỗ, nếu nó chỉ là những trang
nhật ký bình thường của Lm Ngô Phúc Hậu ghi lại cho chính mình hoặc cho
đồng nghiệp, đồng đạo của ông thôi, thì không nói làm gì. Đằng này
Lm Nguyễn Hữu Duy lại vận dụng nó vào một bài viết gọi là “Đạo Hiếu & Liên Tôn” nhằm mục
đích “đối thoại”. Tất nhiên không phải để đối thoại với bà cụ
nào đó “theo Chúa mà vẫn còn thương Phật”,
lại càng không phải đối thoại với tín đồ Kitô giáo, mà là “đối thoại liên tôn”, nghĩa là “đối
thoại” với những người thuộc các tôn giáo khác, đặc biệt nhằm vào
đối tượng Phật tử chưa bị Kitô giáo ảnh hưởng. “Đối thoại” với giọng
điệu như trên thì đểu qúa đi chứ!…
Qúy độc giả sẽ nhận ra cái giọng đểu của nó khi đọc tiếp phần còn
lại của bài viết. “Tôn trọng
tôn giáo bạn, các nền văn hóa, các bậc vĩ nhân... còn phát xuất từ một
nguyên lý sâu hơn là “tất cả đều tồn tại trong Người” (Cl 1, 17) và
việc Chúa Cha dùng Thần Khí cải tạo môi trường để hạt giống Tin Mừng
nẩy mầm.”
Lm Nguyễn Hữu Duy đã bộc bạch thẳng thừng cung cách “đối thoại” của
ông. Rằng, sở dĩ phải “tôn trọng tôn
giáo bạn, các nền văn hóa..” vì “tất
cả đều tồn tại trong Người”. Độc giả phi Kitô giáo chú ý: “Người”
(viết hoa) ở đây chính là “chúa” của Kitô giáo. Nếu đọc lơ tơ mơ
đoạn đối thoại của Lm Ngô Phúc Hậu với một bà cụ vô danh: “Bà cứ thương Đức Phật đi, tôi cũng
thương ngài nữa”. Hoặc lời dạy của thầy Luca Huy nào đó: “Phải tôn trọng đạo Phật, phải kính trọng
Đức Phật”… chắc chắn người đọc
sẽ bị đánh lừa về môt chủ trương cởi mở, thông cảm, tôn trọng
đạo Phật của người Công giáo. Sự thật hoàn toàn ngược lại. Không hề
có sự tôn trọng, thậm chí chà đạp, hạ bệ Đức Phật và đạo Phật
khi khép Ngài và đạo của Ngài vào một nguyên lý giả định: “Tất cả đều tồn tại trong Người”.
Tôi gọi là “nguyên lý giả định” vì nó chỉ được thừa nhận bởi
3% tín đồ Kitô giáo tại Châu Á, hoàn toàn không có giá trị đối với
97% số người còn lại trên lục địa này… Chưa hết, Lm Duy còn lập luận
rằng: các tôn giáo khác nói chung, Phật giáo nói riêng, đều là “môi trường” mà “chúa cha dùng thần khí cải tạo” để
những người như Lm Duy tha hồ “gieo hạt
giống tin mừng nẩy mầm”…
Độc giả tinh ý sẽ thấy tính chất đểu không chỉ thể hiện trên nội
dung các bài viết, mà nó còn thể hiện trong cung cách hành xử của những
người chủ trương “Chứng Nhân Đức Kitô”, khi đặt những bài viết của
các tu sĩ Phật giáo như Thích Minh Châu, Thích Thiện Siêu bên cạnh những
bài viết bôi bác đạo Phật, được ngụy trang dưới lớp vỏ “hội nhập
văn hóa”, “đối thoại”… Không biết các vị này hưởng ứng tham gia
“liên tôn” từ lúc nào? Hay các vị cũng muốn làm “chứng nhân Đức
Kitô”? Hay vì lòng từ bi mà mặc kệ, ai muốn làm gì thì làm!…
Để cho việc “đối thoại” tăng thêm “tính thuyết phục”. LM Duy đã
vận dụng cả Tông huấn “Giáo hội tại Châu Á”. Điều này chứng tỏ
rằng, tính chất đạo phiệt của “Thật vậy,
các Nghị Phụ Thượng Hội Đồng sẵn sàng công nhận hoạt động của Thần
Khí trong các xã hội, văn hoá và tôn giáo Á Châu, nhờ đó mà Chúa Cha chuẩn
bị tâm hồn cho các dân tộc Á Châu đón nhận đầy đủ sự sống trong
Chúa Kitô.” (Giáo Hội tại Á Châu, Số 20)”
“Đối thoại” như thế chẳng trách tác giả Ngô Triệu Lịch trên trang
nhà giaodiem.com gọi là “đối thoại ba trợn”,
hoặc “làm thần học theo cung cách ba
trợn”… Nay tôi xin bổ sung thêm một thuộc tính: “đối thoại đểu”. Các “Nghị Phụ
Thượng Hội Đồng” của qúy vị nếu không đểu thì lấy quyền gì để
công nhận sự hoạt động của “thần khí” (còn gọi là chúa thánh thần)
trong văn hóa, tôn giáo Châu Á (trong đó có Phật giáo)?
Lm Duy viết: “Đối thọai liên tôn là một
vấn đề nhạy cảm. Đừng bới tìm những khác biệt mâu thuẫn trong giáo
lý hay lịch sử, mà hãy tìm điểm chung để cùng liên kết với nhau trong
mưu sinh cho nhân loại.”
Như vậy khi chỉ ra cho bàn dân thiên hạ
thấy được “thần khí thiên chúa” đang
“hoạt động” trong Phật giáo để biến
Phật giáo thành “môi trường” cho
Lm Duy “gieo hạt giống tin mừng nẩy mầm”,
là đã tìm ra được “điểm chung” rồi hay sao? Lm
cũng biết nói: “Đừng bới tìm những
khác biệt mâu thuẫn trong giáo lý hay lịch sử”. Đồng ý, vì người
Công giáo thường có tâm lý rất ngại nhắc đến lịch sử liên quan đến
các vấn đề thánh chiến, tòa án dị giáo, bê bối của các giáo hoàng thời
trung cổ, hoặc dính líu với chủ nghĩa thực dân của các thừa sai trong lịch
sử cận đại…
Nhưng “mâu thuẫn trong giáo lý” thì
sao? Theo tôi nghĩ, đối với Phật tử, chẳng ai rỗi hơi “bới tìm những khác biệt mâu thuẫn” giữa
giáo lý Phật giáo và Kitô giáo, ngoại trừ trường hợp họ cảm thấy bị
xúc phạm bởi người Công giáo lợi dụng “đối thoại” để xuyên tạc
giáo lý Phật giáo. Trên thực tế, theo nhận định của Gs. Nguyễn Chính Kết:
“Đối thoại tôn giáo” là một nhu
cầu không thể thiếu của Giáo Hội Công giáo đối với thế giới hôm
nay.
“Giáo Hội Công giáo đang là tôn giáo có
nhiều nỗ lực nhất về mặt này.” Điều này có nghĩa là, trong khi
các tôn giáo khác chưa có “nhu cầu đối thoại”, thì Giáo hội Công
giáo chủ động tìm đến các tôn giáo khác gõ cửa đề nghị “đối thoại
liên tôn”. Nhưng điều đáng trách ở đây chính là việc họ đã lợi dụng
“đối thoại” để bóp méo, xuyên tạc giáo thuyết, hạ bệ Giáo Chủ của
các tôn giáo khác, nhằm mục đích đề cao giáo lý Kitô giáo. Ví
dụ: Khi người Công giáo nói “Đức
Phật chỉ là “ngôn sứ” của thiên chúa.” Hoặc
như Lm Cao Phương Kỷ đã từng viết trong cuốn “Thiên Chúa Giáo và Tam
Giáo”: “Đức
Phật đến chỉ để chuẩn bị cho ngày quang lâm của chúa Giêsu”.
Trong
những trường hợp như thế, người Phật tử mới “bới
tìm”
trong
thánh kinh để chứng minh:
“thiên chúa” của Kitô giáo thực chất chỉ là một ông thần của dân
bán khai Do Thái, với đầy đủ các thuộc tính như: hung ác, tàn bạo, dâm
loạn, không thể có tư cách so sánh với Đức Phật được…
Họ nói có sách, mách có chứng, với đầy đủ những chứng cứ lấy ra từ
Cựu Ước. Chứ không như Lm Cao Phương Kỷ viết “Đức Phật đến để chuẩn bị cho ngày
quang lâm của Giêsu”, ông chỉ nói khơi khơi, không hề có những dẫn
chứng thuyết phục… Nhân nhắc đến
Lm Kỷ và quyển sách của ông, người viết bài này xin bái phục về sự
cả gan của ông, khi viết về Phật giáo, lại chỉ tham khảo mỗi cuốn Phật
Học Tinh Hoa của Nguyễn Duy Cần. chính sự lười biếng này mà giáo lý đạo
Phật dưới ngòi bút của ông đã trở nên vô duyên, nhạt như nước ốc…
Tại sao người Công giáo biết đề nghị “đừng
bới tìm”, trong khi lại tự cho mình cái quyền được phép “bới tìm”
trong hệ thống giáo lý các tôn giáo khác, để tìm những điểm có vẻ tương đồng, dùng
thủ thuật đánh tráo khái niệm, nhằm đẳng thức hóa các vấn đề thuộc
các hệ quy chiếu khác nhau, tạo sự đồng thuận giả hiệu, gây hiểu lầm
cho cả những Kitô hữu lẫn Phật tử không có điều kiện tìm hiểu về
hệ thống giáo lý các tôn giáo. Chỉ ở điểm này thôi, các vị đã bị
nhiều người phê bình là “thiếu lương
thiện trí thức”… 3. GS NGUYỄN CHÍNH KẾT VỚI THỦ
THUẬT ĐÁNH TRÁO KHÁI NIỆM ĐỂ “HỘI NHẬP VĂN HÓA” Thủ thuật
đánh tráo khái niệm, gây ngộ nhận trong giới độc giả, được hầu hết
các tác giả Công giáo sử dụng trong các bài viết “đối thoại”, “hội
nhập văn hóa”. Bài “Việc độ vong trong
Kitô giáo và Phật giáo” của Giáo sư Nguyễn Chính Kết trên trang nhà
Chứng Nhân Đức Kitô cũng không ngoại lệ. Thưa: Thiên
Thần là một loài thiêng liêng Chúa đã dựng nên để chầu chực phụng sự
Người. Hỏi: Các
Thiên Thần có được hưởng phúc trên Thiên đàng hết thảy chăng?
Nhờ thủ thuật đánh tráo khái niệm, Giáo sư Nguyễn Chính Kết mới có
thể rút ra kết luận so sánh giữa Kitô giáo và Phật giáo:“tương đồng
ở những nét rất căn bản, còn khác biệt ở những nét phụ thuộc” (?).
Và, như một tập quán không thể thiếu của người cầm bút Công giáo,
tác giả đã không quên nhận định hàm hồ về thuyết nhân quả, nghiệp,
vô thường của Phật giáo chỉ là “định luật tự nhiên tác động
một cách máy móc…” khác với Kitô giáo “có Đấng cầm cân nảy mực...” Với
nhận định có vẻ đúng đắn: “Trong Phật
giáo, không có chỗ đứng cho một Thiên Chúa sáng tạo, một Thiên Chúa điều
khiển và chi phối mọi sự.”, thực chất chỉ để phục vụ cho một
luận điểm phê phán từ giáo thuyết đến hành trì trong Phật giáo là: “áp dụng những định luật tâm linh vốn
tác động một cách máy móc để đạt mục đích” (?). Vậy là
tác giả đã hoàn thành nhiệm vụ của một “ngôn sứ thời đại mới”
chuyên viết theo đơn đặt hàng của Các tác giả
Công giáo muốn làm “Chứng Nhân Đức Kitô?” Vâng! cứ tự nhiên! Có ai
cấm cản gì đâu! Nhưng nếu các vị cố tình làm chứng gian, chứng dối
theo kiểu bẻ cong học thuyết các “tôn giáo bạn” để đạt được mục
đích riêng, các vị đã vi phạm “điều
răn” mà người Công giáo thường đọc vanh vách: “Đạo Đức Chúa Trời có 10 điều răn… Thứ
tám: Chớ làm chứng dối…”. Nếu “Đức Chúa Trời” làm ngơ, không
phạt các vị, thì lương tri thời đại cũng không tha cho các vị…
Để cuộc “đối thoại” do Vatican chủ trương, và những người tự nhận
mình là “chứng nhân đức Kitô” đang thực hiện không biến thành “độc
thoại”, mời qúy độc giả đọc trích đoạn dưới đây từ bài “Thần
học Châu Á và tính chất ăn bám của nó” của tác giả Ngô Triệu Lịch,
trên giaodiem.com. “Châu Âu
đã không còn là đất dụng võ cho đức tin Công Giáo. Vatican đã thua ngay
trên sân nhà, đức tin Công Giáo thực sự lâm vào cảnh chợ chiều chính
tại cái nôi Châu Âu, nơi Constantine khai sinh ra nó, nơi mà nó tồn tại và
phát triển trong suốt 17 thế kỷ nhờ vào thế và lực của Vatican, dựa
trên sự câu kết với các thế lực chính trị, tham vọng của giai cấp thống
trị, cộng với sức mạnh của giàn hỏa và toà án dị giáo… Thế lực
ấy ngày nay không còn nữa.”
“Châu Âu đã quay lưng với Kitô giáo, Đế quốc Công giáo Vatican đành phải
chuyển hướng sang Châu Á. Tông huấn “Giáo hội tại Châu Á” là sự khởi
đầu cho một kế hoạch dài hơi tại Châu Á của
|
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com