
posted: 17.12.04
|
Hoàng Vũ Mỗi năm, cứ đến cuối tháng 12 dương lịch, lại rộ
lên không khí lễ hội của “mùa nô-en”. Các dịch vụ kinh doanh ăn theo
giáng sinh không dễ gì từ bỏ cơ hội ăn nên làm ra này… Bên cạnh đó,
các phương tiện báo chí, truyền thông Kitô giáo hoạt động nhộn nhịp
hơn mọi khi. Tôi không mấy hứng thú với lễ hội này, nhưng chợt nẩy
ra ý ngồi nhà lướt web tìm “không khí giáng sinh”, thay vì lướt qua những
quán cà phê tìm bạn bè đấu láo… Vậy là tôi đã thực hiện cuộc dạo
quanh một vòng các “nhà” Công giáo, Tin Lành. Cuối cùng dừng chân tại
“nhà” Tiếng Nói Giáo Dân (tiengnoigiaodan.net), vì nơi đây “mừng
giáng sinh” khá rôm rả, nhiều bài viết về chủ đề này, thêm vào tiếng
nhạc nền “chuông leng keng…” nghe cũng vui vui… Vài ghi nhận dưới đây tại “nhà” Tiếng Nói Giáo Dân xin được dùng làm “quà nô-en” gởi tặng
những con người mụ mị mơ giữa ban ngày, những người “không thấy mà
tin”… biết đâu lại góp phần tạo nên không khí sinh động cho hoạt cảnh
giáng sinh năm nay! * Giáng sinh của Chúa Giêsu - Trần Công Tiến
Tác giả Trần Công
Tiến “mừng giáng sinh” với : “Ý nghĩa biểu tượng của sự đồng trinh”.
Trong bài “Giáng sinh của Chúa Giêsu”, ông Trần
Công Tiến nhận định: “Đối với nhiều
người, việc thu thai và sinh con mà vẫn đồng trinh là một việc không xẩy
ra. Đối với nhiều người khác việc đó có thể xẩy ra, bởi vì đối với
Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể có. Cuộc tranh biện này đã diễn
ra, hiện đang diễn ra và sẽ còn diễn ra không biết đến bao giờ mới ngừng.”
Ý kiến của ông Trần
Công Tiến là: “Vậy câu chuyện về
Chúa Giê-su đầu thai bởi Thánh Thần và sự đồng trinh của bà Ma-ri-a có
ý nghĩa biểu tượng rằng Chúa Giê-su là hiện thân của Đạo hiểu như một
thực thể khác vật chất.” Tác giả Trần Công Tiến xác
tín chuyện “Ma-ri-a đồng trinh có ý nghĩa
biểu tượng” và khước từ mọi cuộc tranh biện bằng một phụ chú:
“Như vậy cuộc tranh biện về “thụ
thai mà vẫn còn đồng trinh” là một tranh luận không cần thiết.” Tôn trọng đề nghị “không tranh luận” của tác giả
nên tôi đành nói chuyện ngoài lề.
Trước hết, xin mượn vài
câu Kiều của Nguyễn Du để luận về “ý nghĩa biểu tượng của chữ
trinh”
“Chữ
trinh” của Nguyễn Du trong Kiều quả đúng là “chữ trinh của biểu tượng”.
Đối với Thúy Kiều, “ong qua bướm lại” trong suốt 15 năm ở chốn lầu
xanh, vậy mà Kiều vẫn tuyên bố chắc nịch: “Chữ trinh còn một chút này…”
Đây không phải là bài giảng
văn của học sinh trung học, nên tôi muốn kết luận cho sớm sớm một
chút. Vắn tắt là: trinh tiết của Thúy Kiều nếu hiểu theo nghĩa đen thì
chắc khỏi cần bàn, vì nó đã “tiêu” từ lâu, ngay từ ngày đầu tiên
“nhập môn” ở chốn lầu xanh. Nhưng nếu hiểu theo nghĩa bóng, tức nghĩa
biểu tượng thì Kiều còn “trinh nguyên”. Sở dĩ tôi dám khẳng định
điều này vì chính miệng Thúy Kiều nói ra: “chữ trinh còn một chút này”. Và người
có quyền thẩm định câu nói của Kiều tuyệt đối đúng chính là cha đẻ
ra Kiều: Nguyễn Du tiên sinh. Chính Nguyễn Du đã xác định trong “đạo đàn bà”, thì “chữ trinh kia cũng có ba bảy đường”.
Trong “ba
bảy đường” đó, Nguyễn Du đã chọn một đường cho Kiều “giữ
trinh”, Đó là đường “hiếu”:
Bây giờ, tôi có quyền tuyên
bố mà không sợ ai bắt bí: “Như vậy cuộc tranh biện về “chữ trinh”
của Thúy Kiều là một tranh luận
không cần thiết”. Tôi rất mong “chữ trinh” của Ma-ri-a cũng rõ
ràng, minh bạch như “chữ trinh” của Thuý Kiều để chấm dứt chuỗi
tranh biện vô bổ, đúng như sự thừa nhận của ông Trần Công Tiến: “Cuộc tranh biện này đã diễn ra, hiện đang
diễn ra và sẽ còn diễn ra không biết đến bao giờ mới ngừng.” Nhưng
tại sao người ta đọc Kiều chỉ để thưởng thức văn chương của cụ
Nguyễn Du, mà chẳng ai buồn tranh luận về “chữ trinh” của Thúy Kiều.
Trong khi đó, “chữ trinh” của Ma-ri-a lại là đề tài tranh luận “còn diễn ra không biết đến bao giờ mới
ngừng.”? Câu trả lời chỉ có thể là: “chữ trinh” của Ma-ri-a
không được rõ ràng, minh bạch, nói gọn lại là: “Ma-ri-a bất minh”,
hoàn toàn khác với “chữ trinh” của Thúy Kiều. Xin ông Trần Công Tiến đừng
nghĩ rằng tôi đang bắt đầu muốn tranh luận với ông về “chữ trinh”
của Ma-ri-a. Thực ra sự tranh luận chỉ xảy ra đối với những người
anh em Kitô giáo với nhau thôi, ví dụ giữa Công giáo với Tin Lành ở Bắc
Ái Nhĩ Lan, họ không chỉ tranh luận bằng lời mà còn cả bom mìn, súng đạn…
Đối với những người Châu Á phi Kitô giáo, họ không phải mất thời giờ
vào những cuộc tranh luận vô bổ như thế, ngoại trừ trường hợp gặp
phải mấy tay “truyền giáo” cố đấm ăn xôi, đang muốn thu góp con
chiên về cho giáo hội, nói càn, nói bướng, buộc họ vào thế phải tranh
luận. Trong bài viết “Giáng sinh của
Chúa Giêsu”, tác giả Trần Công Tiến phân biệt hai loại người. Loại
người thứ nhất cho rằng: “việc thu thai và sinh con mà vẫn đồng trinh
là một việc không xẩy ra.” Loại người thứ hai: “việc đó có thể xẩy ra, bởi vì đối với
Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể có.” Tôi đoan chắc ông Tiến
thuộc loại người thứ hai, và tiền đề: “đối
với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể có”, đã bít hết mọi ngõ
ngách của lý trí, còn “luận” đâu nữa để mà “tranh”… Chỉ còn lại một chút xíu lấn
cấn tôi muốn nêu ra, chỉ để “thắc mắc” thôi, chứ không phải để
tranh luận. Theo tôi, điểm nhấn của bài viết “Giáng sinh của Chúa Giêsu” chính là “biểu
tượng đồng trinh của Ma-ri-a trong việc sinh Giê-su”. Tại sao cứ phải
là “biểu tượng” với “không biểu tượng”. Hiểu theo nghĩa biểu
tượng, tức nghĩa bóng, là “đồng trinh”, đã có nghĩa bóng tất phải
có nghĩa đen. Vậy nghĩa đen là gì? Cũng “đồng trinh” chăng? Đen cũng “đồng trinh” mà bóng cũng “đồng
trinh” thì nghĩa đen với nghĩa bóng làm chi cho rách việc. Hay người ta phải
hiểu theo kiểu “chữ trinh” của Thúy Kiều. Nghĩa là Ma-ri-a cũng “nát
bét” ra rồi, nhưng hiểu theo nghĩa biểu tượng thì Ma-ri-a vẫn “đồng
trinh”! Nếu hiểu như thế thì lại “phạm thánh”, vì tín lý Công giáo
buộc tín đồ phải tin “Đức Mẹ trọn
đời đồng trinh ”… “Chữ trinh” của Thúy Kiều còn có “ba bảy đường” để hiểu, còn “chữ
trinh” của Ma-ri-a có mấy đường? Nếu chỉ một đường duy nhất là “trọn đời đồng trinh” thì cần quái
gì đến nghĩa biểu tượng… Như trên đã nói: “chữ trinh” của Ma-ri-a
không rõ ràng minh bạch bằng “chữ trinh” của Thúy Kiều, chính là ở
điểm này. Thắc mắc tí chút cho vui vậy
thôi, chứ tất cả đều nằm trong sách lược của Tại sao tín đồ Công giáo
ngày nay rất thoải mái giải thích tín lý, thánh kinh mà không bị phạt “vạ tuyệt thông”. Trong khi
điều này trước kia bị giáo hội cấm: “không ai được phép giải
thích tín lý hay thánh kinh theo ý riêng”?. Rất dễ hiểu vì một mình
Vatican không đủ sức chỉnh lý, sửa chữa những tín lý lạc hậu, họ buộc
phải nhờ đến đám tín đồ cuồng nhiệt trên khăp thế giới “suy tư
thần học” hộ.
Trở lại với “cái
trinh” của Ma-ri-a, giả sử nay mai Vatican công bố “tín điều” mới:
“Còn trinh” hay “mất trinh” chẳng phải vấn đề quan trọng, cái
chính là Ma-ri-a sinh ra Giê-su mà không cần đến tinh trùng đàn ông. Có nghĩa
là Ma-ri-a vẫn tuyệt đối đồng trinh nếu hiểu theo nghĩa biểu tượng…
Nếu tín điều này được công bố, công đầu sẽ thuộc về một nhà thần
học Việt *
Giáng sinh và những bài học yêu thương
- Linh Kỳ Cũng như bao người Công giáo
khác, tác giả Linh Kỷ đã mừng giáng sinh với “những bài học yêu thương” nhằm khỏa
lấp những bài học đau thương, mất mát, mà mẹ (mìn) giáo hội của ông
đã gây ra trong quá khứ, khiến lương tri nhân loại không thể không lên
tíêng, buộc Giáo hoàng của ông Linh Kỳ phải mở mồm “xin lỗi thế giới”.
Ông Linh Kỳ “mừng giáng sinh với những
bài học yêu thương”. Điều đó tốt thôi! Nhưng xin ông hãy can đảm
nhìn nhận tội lỗi mà “mẹ giáo hội” của ông đã để lại trong lịch
sử, lấy đó làm “bài học yêu thương”,
hơn là nhọc công qủy biện bênh vực… Đúng như ông Linh Kỳ nhận định:
“…đối với mỗi
người chịu khó đọc Thánh Kinh, chắc hẳn cũng không khó để tìm ra những
đoạn Thánh Kinh mà trong đó, chính Thiên Chúa đã ra tay hay đã sai đoàn
con cái người đi chém giết lẫn nhau (Exodus 32:27-29), giết hại cả thành
không trừ người nào để dâng lên Chúa (Joshua 6:21), vv., để một Thiên
Chúa đầy ác tính, ghen tuông, vv…” Thiên chúa của người Công giáo với hành trạng mười
mươi rõ mười như thế, người Công giáo có muốn ngụy biện bênh vực
theo kiểu của ông Linh Kỳ: “những đoạn
ghi chép về những mẩu chuyện trong KT như: cầm dao giết anh em, giết bà
con, giết hết cả thành để dâng Chúa như chiến lợi phẩm, vv. chắc hẳn
chỉ là: Những ngụ ngôn, Hoặc là: Những bài học Tình Yêu TC dành
cho loài người”, thì cũng được thôi! Nhưng phải bênh vực
cho khéo, bênh vực vụng về như thế chẳng thuyết phục được ai… Ông Linh Kỳ sa đà biện hộ để
những lập luận rơi vào mâu thuẫn lúc nào không biết: “Có lẽ, khi đọc
Thánh Kinh, chúng ta nên hiểu rằng: Đức GiêSu KiTô chỉ dạy chúng ta bằng
các ngụ ngôn chớ ngài không cầm dao giết người.” Chẳng biết “chúa thánh thần” đang bận việc gì
mà không “soi sáng” cho ông, để ông nhầm lẫn Cựu Ước với Tân Ước…
Giêsu là của thời Tân Ước, làm sao có thể dạy “ngụ ngôn” đọc vào
là rợn tóc gáy ở những đoạn ông Linh Kỳ đã chỉ rõ trong Cựu Ước:
Exodus 32:27-29, Joshua 6:21 ? Vả lại, cứ
cho lời dạy trong thánh kinh là “ngụ ngôn” đi, nhưng Vatican đã thống
kê, ban hành những “sắc chỉ” buộc tín đồ phải tin có bao nhiên điều
là “ngụ ngôn”, bao nhiêu điều là sự thật lịch sử chưa?… Lấy vài
ví dụ: “các thánh anh hài” bị tàn
sát dưới tay bạo chúa Hê-rô-đê vì Giêsu, là “ngụ ngôn” hay lịch sử?
Giu-đa tự sát sau khi “bán chúa”, là “ngụ ngôn” hay lịch sử? Ông Linh Kỳ viết: “Đức Giê Su Ki Tô chỉ dạy chúng ta bằng
các ngụ ngôn chớ ngài không cầm dao giết người.” Giêsu không trực
tiếp cầm dao giết người, nhưng Giêsu đã gián tiếp giết các trẻ thơ vô
tội, giết cả Giu-đa theo đúng “chương
trình kế hoạch cứu độ” mà “chúa cha” đã bày ra… Ông Linh Kỳ
có thể chỉ ra ý nghĩa “bài học yêu thương”
trong vụ án “các thánh anh hài” là
gì? Đích thị “thiên chúa” là “cớ vấp phạm” mọi tội lỗi cho con
người thực hiện ngay từ những ngày đầu của “chương trình cứu độ”, nó di căn vào
giáo hội La Mã làm hàng triệu người phải bỏ mạng vì thánh chiến, vì
toà án dị giáo… Ý nghĩa của “bài học
yêu thương” nằm ở chỗ nào?… Ông Linh Kỳ có lẽ
là một tín đồ thuần thành, với lòng tin quyết đoán. Nhưng hình như
ông không biết gì về lịch sử giáo hội của ông. Ông viết: “Và trong dòng lịch
sử nhân loại, thật đáng tiếc khi đã có những cá nhân hay những đoàn
thể Công Giáo vì hiểu lầm những thiên tính của Thiên Chúa để rồi đã
mang danh Công Giáo đi làm những việc làm tàn ác, sai lầm đối với cái
nhìn nhân bản của loài người.”
Nếu là “trong dòng lịch sử nhân loại” thì
không làm gì có chuyện “cá nhân hay những
đoàn thể Công Giáo”, mà đích thị là “mẹ giáo hội” của ông ở Vatican, dưới sự hướng dẫn
của “chúa thánh thần” đã “đi làm những
việc làm tàn ác, sai lầm đối với cái nhìn nhân bản của loài người”.
Xin mượn đoạn văn sau đây từ bài “Người
Công giáo nói gì về thánh chiến” của Ngô Triệu Lịch trên
giaodiem.com để chứng minh cho điều này: “Sự kiện Giáo hoàng Urban II triệu tập công
đồng Clermont kêu gọi "tái chiếm Jêrusalem, cứu đất thánh” là một
vết nhơ khó tẩy của đế quốc
Ông Linh Kỳ thử trả
lời xem, có cá nhân nào, hoặc đoàn thể Công giáo nào có quyền triệu tập
Công đồng, có quyền “ban ơn toàn xá” đề
bảo đảm “phần rỗi linh hồn” cho tín đồ? Câu trả lời
chỉ có thể là: Giáo hội. Phải, chỉ có giáo hội, cái giáo hội mà người
Công giáo tin là “nhiệm thể chúa Kitô”, là “thánh thiện, duy nhất,
và tông truyền”. Chính cái giáo hội này mới đủ sức “đi làm những việc làm tàn ác, sai lầm đối
với cái nhìn nhân bản của loài người”, mà cá nhân hay đoàn thể
Công giáo nào đó, chắc chắn không thể làm được… Một lần nữa, chân thành khuyên ông Linh Kỳ hãy can
đảm nhìn nhận tội lỗi mà “mẹ giáo hội” của ông đã để lại
trong lịch sử, lấy đó làm “bài học
yêu thương”, hơn là nhọc công qủy biện bênh vực… *
Tác giả JK với “Những nghịch lý
trong biến cố Giáng Sinh”. Ông JK đã “chia sẻ tin mừng”
với câu hỏi gợi ý như sau: “Tại sao Đức Giêsu
không sinh ra trong cảnh giàu sang, uy quyền cho xứng với địa vị Con Thiên
Chúa, mà lại sinh trong cảnh thấp hèn nhất của con người?” Rồi ông JK lại “suy tư”: “Không có gì nhục nhã và đau lòng cho bằng phải ra
đời trong một chuồng súc vật, chẳng những thiếu đủ mọi thứ mà còn
dơ bẩn, hôi hám! Thử hỏi: cả 80 triệu dân Việt, một dân tộc hiện
đang bị xếp vào loại nghèo khổ nhất thế giới, đã có mấy người phải
sinh ra trong cảnh tệ hại như thế? Thế mà Đức Giêsu, Con Thiên Chúa vô
cùng cao sang, cũng chính là Vua Vũ Trụ, lại phải sinh ra trong hoàn cảnh như
thế! Tuy nhiên, tất cả mọi việc xảy ra đều nằm trong chương trình của
Thiên Chúa, đều ứng nghiệm những gì các ngôn sứ đã loan báo mấy trăm
năm trước về Đấng Cứu Thế” Xin hỏi ông JK, Giêsu sinh ra năm nào? Năm 1 hay năm 2004
tây lịch? Ông JK đừng cho đây là câu hỏi lẩm cẩm. Vì nếu Giêsu sinh năm
2004 tại hang bò lừa nào đó, ông JK có thể sót xa cho Giêsu mà than rằng:
“Thử hỏi: cả 80 triệu dân Việt, một
dân tộc hiện đang bị xếp vào loại nghèo khổ nhất thế giới, đã có
mấy người phải sinh ra trong cảnh tệ hại như thế?”. Nhưng nếu Giêsu
sinh ra từ năm 1 tây lịch, thì ông JK không thể so sánh khập khiễng như
thế được. Ông chỉ có thể so sánh Giêsu với những người Do Thái cùng
thời. Còn nếu muốn so sánh với người Việt Chắc hẳn việc so sánh hoàn cảnh sinh ra của Giêsu từ
2000 năm về trước, với sự nghèo khó của 80 triệu dân Việt ngày nay là
có chủ đích… Cái nghèo của 80 triệu dân Việt phải chăng là điểm nhấn
của bài “chia sẻ” này. Đã đành nghèo không phải là cái tội, nhưng
nghèo lại là một sự nhục nhã… Ông JK bêu rếu cái nghèo của 80 triệu
người Việt Đã đành người Công giáo có quyền chống Cộng, vì
ý hệ “hữu thần” luôn đối đầu với ý hệ “vô thần”. Nhưng xin
đừng quên sự nghèo khó của đất nước hôm nay là hệ qủa của một
chuỗi các sự kiện, trong đó: “Công giáo - thực dân” là một trong những
mắt xích quan trọng hình thành chuỗi sự kiện này. Đỗ vấy cho Cộng Sản
làm nghèo đất nước mà lờ đi trách nhiệm của mình là điều thường
thấy ở những người Công giáo chống “vô thần” hiện nay… Thế mới biết khẩu hiệu “Sống
Phúc Âm trong lòng dân tộc” của Hội đồng Giám mục VN đề ra trong
“Thư chung 1980” mãi mãi chỉ là khẩu hiệu suông, không bao giờ thực hiện
được… |
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com