1005-gd.gif (6609 bytes)
posted: 27.10.2005
thơ   Ngọc Thiên Hoa
 
ngoc
NHƯ MỘT LẦN ĐƯA TIỄN
 
Rồi chiếc lá cuối cùng kia cũng rụng
Ngậm ngùi lăn theo gió đến vô cùng...
Đường ngập nắng lá vàng như vỡ vụn
Sợ lòng đau, cơn gió thổi ngại ngùng ...
 
Mây cuối trời tan tác mảnh tình chung
Rơi xuống cỏ một khung hình ảo não!
Cây mềm mại trở thành bao mũi giáo
Lá dịu dàng bỗng chốc hóa gai xương!
 
Phố thân thương như một bãi chiến trường
Cô đơn kẻ đứng giữa đường dọn lá !
Mùa gọi mùa, từng ngày qua hối hả
Kỷ niệm về ném trả những yêu thương ...
  
Ta vì em kết lá dựng thiên đường
Nhặt lá rụng nghe thương mùa rụng lá !
Một cơn bão đã xô thiên đường ngã
Kiếp không nhà theo ta -gió-, lá –em-.
 
Em vì ai kết lá dựng thiên đường
Nhặt lá rụng giữa ngày mai rụng lá ...
Từng sợi tóc thả vào thơ như đã
Như một lần đưa tiễn lá bay xa...
 
                     Tháng 10.27.05
 

04-print.gif (107 bytes) In ra    @

04-top.gif (163 bytes) top page

 

Home 

© Giao Điểm.  Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com