1005-gd.gif (6609 bytes)
posted: 17.10.2005
thơ Ngọc thiên Hoa  
                        SẼ CÓ MỘT NGÀY
 
                      Sẽ có một ngày ,em nhận ra đắng cay
                      Giữa một cõi tưởng chừng chưa cay đắng .
                      Giữa một cõi ngỡ muôn đời ấm nắng
                      Biển lặng yên ,ai biết sóng tơi bời !.
 
                        Sẽ có một ngày , em chẳng thể nào vơi
                        Dòng nước mắt lặng lờ rơi đêm tối.
                        Giữa tranh đấu tồn sinh đầy hấp hối
                        Người nhẫn tâm chối bỏ chốn thiên đường .
 
                        Sẽ có một ngày ,em ...đi không vấn vương
                        Thầm bước cuối đường yêu trong tưởng tượng ...
                        Em vui sướng nhận phước phần đã hưởng :
                       -Chút chân tình- từ kiếp sống thê lương .
                                                        Tháng 9/26/05 
 
 
                                  GỞI THÂM TÂM
                    (Người chưa bao giờ thích làm lục bát)
 
                        Gởi Người lục bát tình xanh
                        Vần thơ sáu -tám mong manh cuối trời .
                        Ti-gôn ai khéo vẽ vời
                        Thầm khen con tạo dệt đời trái ngang .
                     
                              Trinh nguyên trắng nghĩa khăn tang
                              Tơ hồng kéo sợi sang ngang bẽ bàng .
                              Sắc màu hồng -trắng kiêu sang
                              Tô chi sắc đỏ nhuộm trang phủ phàng !
                      
                        Mây chiều kéo nắng võ vàng
                        Ngày đưa tối lại rụng tràn chốn xưa .
                        Kiếp thân liễu rũ đong đưa...
                        Nép mình ngủ dưới cơn mưa muộn màng .
 
                               Chàng về cõi mộng lỡ làng
                               Thiếp xin nguyện nối cung đàn dở dang .
                               Tìm đâu giữa chốn trần gian
                               Trái tim rỉ máu như chàng ,chàng ơi !
 
                       Vành tang trắng để cuối đời
                       Xẻ câu ''Tống biệt'' thành đôi miếng trầu .
                       Mai về chốn ấy gặp nhau
                       Khúc tương hội nối tình sau : Một lời !.
                                                             Tháng 9/26/05
                                                                  
                   
                           CỔ TÍCH
 
Có những chuyện nghe xong, lòng trăn trở:
-Thuở em trăng rằm, anh đã ở nơi đâu ?
Hoa cau rụng xuống cầu mùa nước nổi
Lục bình trôi từng chiếc vỡ làm đôi !
 
Trang cổ tích một lần em viết vội
Chuyện mình ? Mưa như đã xóa lâu rồi !
Bài thơ cũ thả theo cơn gió thổi...
Tấm hiện hình. Bống chẳng thể sinh sôi !
 
Đám lục bình lặng trôi trên đôi môi
Hoa cau rụng xuống cầu trong đơn côi.
Nửa vòng cầu, trái đất như chia đôi
Ước bây giờ trở lại thuở nằm nôi .
 
Có những chuyện nghe xong, không thể hỏi:
-Vì sao mưa như có tự bao giờ ?
Có giây phút xao lòng thương thương thế
Như một lần em ẩn hiện vào  thơ... 
 
                                         Tháng 10/06/05
                                         Ngọc thiên Hoa  
                     

04-print.gif (107 bytes) In ra    @

04-top.gif (163 bytes) top page

 

Home 

© Giao Điểm.  Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com