1005-gd.gif (6609 bytes)
posted: 01.10.2005

Thơ Ngọc Thiên Hoa

     CÓ KHÔNG ANH ?

Chút hoài vọng mang em về với Huế
Gió giao mùa chiều trở giấc nhớ anh.
Phố nội thành bỡ ngỡ đếm bước chân
Em từng ước một lần về phố cổ.
 
       Mượn trầu chợ Dinh, mượn cau Nam Phổ
       Quên buồn đau sướng khổ kiếp phù vân.
       Con sông Hương qua Huế vẫn thầm trôi...
       Mây đỉnh núi Hải Vân mờ che lối.
 
Ôi phố Huế, những tháng ngày đen tối
Cho chuông chùa Thiên Mụ lỗi giờ ngân!
Đâu sông Bồ, đồi Vọng Cảnh, Thiên An
Đâu Đại Nội của thời xưa tráng lệ?
 
        Huế vẫn thở những hồn người như thế
        Giữa đôi bờ vọng tưởng nhớ người xưa...
        Nghe dịu dàng trên lá những giọt mưa
        Mưa xứ Huế chiều ni buồn dữ nợ!
 
Có không anh bản tình ca dang dở
Mà Huyền Trân bỏ lỡ lúc xuân thì?
Có không anh một lần đi chẳng nỡ
Huế nghẹn nghào, xa xót thuở Hàm Nghi?
 
       Em bi giờ như cỏ có là chi
       Ôm khao khát cùng anh về Vĩ Dạ.
       Có loài hoa mọc thầm trên núi đá
       Chuyện trầu cau coi như... đã qua rồi!
 
                           tháng 3/17/05
 
TUYỆT TÌNH KHÚC
 
Hoàng Gia vô lãng phục, vô yên
Viễn khách tương tư ích miểu nhiên.
Sáng đến. Chiều đi. Ngày tống biệt
Tình hận. Tình ca. Ôi triền miên...
 
      Lâu đài đó ai xây giữa biển
      Lối vào trên những phiến băng xanh.
      Tương tư gió khẽ buông mành
      Lung linh lệ ngọc kết thành gấm hoa.
 
Phù Dung nọ yếu mềm một đóa
Tùng Bách kia rắn rỏi một cây.
Tơ trời lộn chỉ nào hay
Rồng bay núi lở. Cọp gầm rung mây!
 
       Phu thê nhất dạ nguyên thượng thảo
       Kỳ vọng xuân phong đáo hựu sinh.
       Trăm năm ôm lấy chữ ''Tình''
       Nghìn năm giữ trọn chữ ''Mình'' chữ ''Ta''.
 
Duyên long phụng tơ chùng lệ đá
Nợ ba sinh tầm tã mưa sa!
Đền vàng quá khứ nguy nga
Vương triều mắc giữa phong ba dập vùi!
 
      Bờ bến lạ ngậm ngùi tơi tả
      Dòng sông quen tui tủi ngân nga...
      Tình ca hay khúc ly ca
      Tình xa theo tháng ngày qua đã tàn!
 
Tuyệt tình khúc một trang gởi lại
Mang vào vườn ngự uyển trao ai!
Không linh tuế nguyệt tha đà
Thì thà thắp nến trên đài ...Vọng tiên!
 
                    tháng 6/24/05
 
GỌI MƯA TỪNG MÙA
 
Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa
Từng cơn gió cũng biếng về đây nữa.
Những kỷ niệm lại gom thành ngọn lửa
Cháy khát khao cho nắng đến, mưa về.
 
        Hà Nội gọi người về với những hoang sơ
        Thời dựng nước khởi cờ vang trống trận.
        Sông Hồng đó nói lên lời uất hận
        Mười tám năm đê vỡ, tiếng than hời ...
 
Hồ Gươm bẩn, Rùa Thần kia chắc giận
Năm nghìn năm tủi hận nói không lời!
Có còn ai ngồi nối lại dây đời
Khu Văn Miếu gọi mời hồn thơ thẩn...
 
        Đây sông Hát nơi Hai Bà tự vẫn
        Đây cột đồng Mã Viện đứng bâng khuâng...
        Tháp Báo Thiên giữa trời như vương vấn
        Hồ Tây, chiều, liễu rũ kiếp phù vân!
 
Hà Nội từng mùa vẫn vắng những cơn mưa
Cỏ se sắt nỗi buồn đau một thuở.
Khi giọt nước lặng lờ rời khỏi mắt
Biết chắc rằng nơi ấy sẽ là mưa...
 
                                tháng 6/06/05
 
GIỌT SẦU TRONG MƯA 
 
Giọt mưa rơi xuống bên đời
Như tờ thư mở không lời ai trao.
Gió trời lay lá xôn xao
Gió nào biết được ngày nào lá rơi!
 
Lời thương cất lại Người ơi
Để dành cho kẻ về nơi cuối trời.
Mưa chi trỗi khúc nhạc sầu
Chiều ni bỗng có một người thương đau!
 
                           tháng 9/28/05

04-print.gif (107 bytes) In ra    @

04-top.gif (163 bytes) top page

 

Home 

© Giao Điểm.  Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com