|
a.
Buổi tối, ánh đèn từ mái nhà bát giác lợp bằng lá dừa nước tỏa
xuống hai chiếc bàn trống và một bàn đôi ngổn ngang li chén. Vẫn chín
người trẻ tuổi quanh hai chiếc bàn ghép lại. Cuộc tiệc nhỏ đang vào
những phút gần vãn. Hát và Trúc Xinh ngồi bên nhau, mỉm cười, nâng li,
nhận những lời chúc hạnh phúc.
- Tròn một năm ngọt ngào! Đáng kể hơn, phải tròn một đời mãi
ngọt ngào như vậy! - Đợi các bạn chúc xong, Thôn nói, khi đứng dậy, nâng
li -.
- Vâng! Xin ham hố một chút: Muôn năm hạnh phúc ngọt ngào! - Hát cười
vang, một lần nữa cụng li với bạn bè, em gái, em rể và cả chị vợ -.
Khoảng chín giờ, những người trẻ tuổi bước xuống bậc cấp của
nền nhà bát giác, ra chỗ gửi xe. Nghiệm ôm một chồng quà được gói bằng
giấy nhũ óng ánh các màu hoa đi sau Hát và Trúc Xinh. Quế Sương dắt xe
thay Nghiệm, đợi anh trao chồng quà cho chị dâu ngồi sau anh trai trên xe gắn
máy của hai người.
Ở quận nội thành này vẫn có mấy con phố tên Hương Lộ, mỗi
đường được thêm một con số sau cái tên chung ấy. Cùng đi với nhau một
quãng, họ chia tay nhau để về nhà riêng. Hát và Trúc Xinh rẽ qua đường
khác, vào một lối hẻm khá rộng. Căn phòng Hát và Trúc Xinh thuê để sống
chung, thuộc căn nhà trước mặt.
Đó là đêm kỉ niệm một năm ngày cưới của đôi vợ chồng trẻ.
Năm ngoái, vào ngày áp cuối tháng năm như thế này, Hát đã cùng Trúc Xinh
ra cơ quan Uẵy ban Phường đăng kí kết hôn. Cũng trong ngày đó, vào buổi
chiều, một cuộc tiệc cưới được tổ chức với khá đông bạn bè, những
người lớn tuổi ở cơ quan. Đó là tiệc cưới vắng bóng ba mẹ hai bên
của cô dâu, chú rể.
Đến lúc này, tròn đúng một năm chung sống vợ chồng. Vừa chia tay
bạn bè, người thân trẻ tuổi sau bữa tiệc kỉ niệm, Hát và Trúc Xinh
ngồi bên nhau ngắm những món quà nhỏ đã mở giấy gói. Cả hai ngẩn ngơ
trong cảm động. Trúc Xinh và Hát vẫn thấy có gì đó thật chưa ổn, hơi
phiêu lưu và rất nhiều áy náy trong hạnh phúc của họ, nhưng không ai muốn
nói ra những băn khoăn ấy. Chút men bia vừa rồi vẫn còn ngây ngất, giúp
họ vừa dễ say với hạnh phúc hơn, vừa dễ nhớ hơn những gì chưa thật
yên lòng. Cả Trúc Xinh lẫn Hát chưa bao giờ thấm thía ân nghĩa bạn bè,
ân nghĩa từ những người thân trẻ tuổi đến vậy. Riêng với Trúc Xinh,
có lẽ cảm tưởng này rõ hơn ở Hát, là không ngờ cuộc sống và hạnh
phúc lại giản dị đến thế. Trước ngày cưới, với sự bất đồng gay
gắt của ba mẹ hai bên, cả sau ngày cưới nhiều tháng, chỉ gần đây nỗi
niềm mới nhạt bớt, trong tâm tư Trúc Xinh. Nỗi niềm ấy là một trời
cay đắng, âu lo, trăn trở, đôi khi run lên vì sự cả gan đến liều mạng
của chính cô và của Hát. Tất cả chỉ vì họ dám vượt khỏi lệ đời:
tự họ, không cần sự đồng ý của ba mẹ hai bên, họ dám cùng nhau kết
hôn, sau khi dẫn nhau đi làm thủ tục xét nghiệm y tế, một nghi thức hiện
đại hóa lễ lại mặt cổ truyền.
Nằm bên nhau trong đêm kỉ niệm một năm thành thân, niềm băn khoăn
vẫn còn thoảng qua giấc ngủ của Trúc Xinh và Hát. Có điều, tự trong sâu
thẳm suy nghĩ, họ tự biết với nhau, họ không hề bất hiếu.
Thức dậy sớm hơn chồng, Trúc Xinh cắm phích điện đun nước. Ngoài
cửa sổ, ánh nắng ngày nghỉ cuối tuần đã hừng sáng.
Nghe tiếng động của li tách và phin lọc cà phê, Hát mở mắt, nằm
im một lúc rồi choàng dậy. ọánh răng, rửa mặt, cùng vợ tập thể dục
xong, Hát nhấc phin, quậy đường, mỉm cười với vợ một lần nữa, khi
cùng vợ ngồi vào bàn viết cũng là bàn ăn. Trúc Xinh nhìn vào tờ lịch
đỏ hôm nay ở lốc lịch trên tường: ba mươi tháng năm, tròn đúng một
năm cộng với một đêm tân hôn lần thứ hai. b.
Tháng ba năm ngoái, cuộc li dị của Quế Sương với Gián khiến ba
má Hát - ông Khoảng và bà Bông Súng - xây xẩm, choáng váng, chới với. Cũng
cách đó không lâu, trước Tết nguyên đán, giữa tháng giêng mặt trời,
Hát thưa với ba má việc xin cưới Trúc Xinh. Chẳng hiểu sao lại ba dồn bảy
dập như vậy. Cưới, thoắt lại li hôn là chuyện kinh hoàng, từ cô con
gái với chàng rể nhà giàu đang bệnh hoang tưởng trở thành thần linh.
Hát lại chen vào cái kinh hoàng ấy cái kinh hoàng khác, đối với ông Khoảng
và bà nhà. Nhưng đâu phải Hát lẫn Trúc Xinh không nhận thấy khi sự cố
diễn ra, thậm chí nỗi kinh hoàng ở họ còn kinh hoàng hơn. Tất cả đều
nằm ngoài dự đoán.
Dự định của Trúc Xinh và Hát về lễ hỏi, lễ cưới đã có từ
lâu, không ngờ Quế Sương và Gián lại tổ chức trước họ. Tưởng việc
của em gái đã ổn, Hát mới thưa việc mình với ba má. Ba má cho Hát biết,
Quế Sương đang bị lừa phỉnh. Hai ông bà đang rối ruột về chuyện Quế
Sương không chịu sống chung phòng với chồng. Gián đang bị bệnh, lờ đờ,
uể oải, chuyện trò với ảo ảnh thần tiên. Ba mẹ Gián chưa chịu và chắc
hẳn không bao giờ chịu tiến hành làm giấy tờ ủy nhiệm tài sản như
đã hứa cho vợ chồng Quế Sương. Ông Khoảng nói với Hát:
- Chuyện hỏi cưới không có gì khó, một năm tổ chức mười cái cũng
được nếu ba má có mười đứa con. Đám cưới Quế Sương rình rang, bởi
nhà chồng nó giàu. Còn con muốn cưới vợ, nếu chịu chỉ một mâm trầu
cau để lễ gia tiên hai họ, việc đó dễ ợt. Nhưng con xem đó, phải tìm
hiểu Trúc Xinh và gia đình nó thật kĩ, kẻo rồi rắc rối như chuyện Quế
Sương!
Hát đã hơi chùn lại ý định khi hiểu chuyện của vợ chồng em gái.
Anh chợt thấy mình quá vô tâm. Nhưng từ rất lâu, thuở còn học trung học
phổ thông đến khi tốt nghiệp đại học, suốt hai năm đi làm ở một xưởng
in, Hát ít khi để ý đến chuyện nhà. Vả lại, cũng chẳng có chuyện gì
xảy ra trong căn nhà vỏn vẹn chỉ bốn người, ba má và hai anh em Hát. Việc
ai người ấy lo. Mỗi người bằng cách của mình, đóng góp chung vào ngân
khoản gia đình. Hát và Quế Sương đều phải tự đi làm thêm sau giờ học
ở trường, khi mỗi người đến tuổi mười sáu. Bây giờ, nghe ba nói về
em gái, Hát mới giật mình. Ngần ngừ một lúc, anh thưa:
- Việc hỏi cưới, bọn con tự lo liệu. Cũng chẳng có gì rườm rà
đâu ba. Cho dù hoãn lại việc của con và Trúc Xinh, cũng chẳng giải quyết
được việc của Quế Sương với gia đình ba má Gián. Không ngờ chuyện của
Quế Sương lại như vậy! - Hát bỗng chạnh lòng thương em. Anh cau mày -.
Tính nết con nhỏ Quế Sương gặp khổ là phải. Con gái gì lại quá cứng
cỏi! Nó khôn lỏi lắm, cho nhiều vào, bất ngờ lại bộp chộp lấy thằng
Gián! - Hát không nỡ trách em gái ham chồng nhà giàu. Anh chợt ngừng lại,
im lặng -.
Ông Khoảng sửa lại cái nút cà vạt, có lẽ cho dễ thở. Ông đứng
dậy, sau khi nhìn đồng hồ tay.
- Nó cứng cỏi, ba đỡ lo. Chuyện đâu còn có đó. Còn con, hãy từ
từ. - Ông Khoảng cầm mũ, bước ra cửa -. Con phải ra Đà Nẵng thêm một
lần nữa, xem gia đình Trúc Xinh làm ăn sinh sống ra sao, có tử tế không.
Ăn Tết xong, hẵng tính chuyện -. Ông Khoảng bước hẳn ra hẻm -.
Hát nhìn theo dáng ba trong bộ đồng phục của hãng tắc xi X., khẽ
thở dài.
Hát dắt xe gắn máy ra hiên, lấy chùm chìa khóa và ổ khóa mắc
trên tường, đóng cửa sổ, tắt đèn ống, khóa chặt cửa. Anh lại đẩy
xe ra, dựng lên, khóa cổng.
Chạy xe ra đầu hẻm, thấy má đang uể oải với gói xôi sau quầy báo, anh khẽ chào
và giao chìa khóa nhà. Hát nẫu ruột, không muốn nói thêm một điều gì nữa.
Anh đến xưởng in.
Tết nguyên đán xong, ông Khoảng xin phép hãng tắc xi, được nghỉ
mươi ngày. Ông liền ra thăm Huế.
Hơn một tuần lễ sau, cuối buổi chiều, Hát đi làm về, gặp ba đã
từ Huế vào.
- Tắm rửa đi, ra đây ba nói chuyện.
Hát dạ. Lát sau, ngồi trước mặt ông Khoảng, anh hỏi chuyện ở Huế,
về sức khỏe ông bà nội và gia đình chú Khoát. Rồi câu chuyện lại
quay về chuyện cưới hỏi của anh với Trúc Xinh. Hát thấy hình như nét mặt
ba sa sầm, tối lại. Anh mong anh đã nhìn nhầm tâm trạng của ông.
- Ba có ghé Đà Nẵng. - Ông không nhìn Hát, hơi nghẹn lại. Hát hồi
hộp. Ông Khoảng phân vân, rồi cơ chừng dứt khoát hẳn -. Nhà đó bậy bạ
lắm. Ba không hiểu sao Trúc Xinh và Muống Xanh xem ra cũng đàng hoàng!
Hát không ngạc nhiên. Anh mấp máy môi, định hỏi ba. Ông Khoảng
nói:
- Tội phạm hình sự! Sợ thật. Chòm xóm người ta rõ hết! Ba của
con nhỏ Trúc Xinh chuyên chở ma túy! Trưởng tàu, đã bị kỉ luật, rớt
xuống làm nhân viên ở ga. Còn kinh hơn, là má Trúc Xinh chích thuốc dỏm,
gây sốc chết một bà lão, lại thường bắt chẹt bệnh nhân, câu móc về
nhà để bán thuốc chui! Hồi năm tám mốt, bị tù, đến tám tư mới được
thả. Nghe đâu Trúc Xinh còn có thằng em trai trời đánh thánh vật nữa, đã
vượt biên từ hồi đó. - Ông Khoảng kể một mạch, thở dài -. Cái gì cũng
cho qua, nhưng ác đức quá là không được! - Ông nhìn Hát -. Không được.
Con nghĩ sao? Ba sợ cái ác đức thất nhân lắm!
Hát đã biết chuyện, anh không nao núng:
- Thưa ba, con cưới Trúc Xinh, đâu có cưới gia cảnh của Trúc Xinh.
Thời này, có ai làm rể, làm dâu đâu mà lo!
Ông Khoảng tròn mắt:
- Nhưng... Nhà này chỉ có một mình con là con trai! - Hơi bất ngờ vì
câu nói của Hát, ông Khoảng lúng túng -. Mày... Con nghĩ gì lạ vậy! Mày
điên rồi chắc! Tao không muốn chuyện vãn, thăm viếng, kết thông gia với
bọn tội phạm hình sự! Thôi! Không thể được, nghe chưa? Quả báo đến
muôn đời! Không được là không được! - Ông Khoảng ghìm tiếng nói giận
dữ, nghe như rít lên -.
Hát ngồi chết sững.
- Ba đau đầu với vụ con Quế Sương đến vỡ não đây. Má của con
e cũng đứt mạch máu mà chết! - Ông Khoảng ngả đầu ra tựa ghế -. Đúng
là nhà này sắp điên hết cả rồi!
Bỗng đến tháng ba, Quế Sương ra tòa xin li hôn với Gián. Ông Khoảng
và bà Bông Súng điếng hồn. Quế Sương bình thản đi thuê một căn phòng
để ở riêng, lại sang được một quầy mĩ phẩm ngoài chợ. Tất cả diễn
ra như những tai họa của nhiều tai họa. Ông Khoảng vốn xem đường phố
là nhà, sợ cảnh ghẻ lạnh của gia đình từ nhiều năm nay, giờ lại càng
coi nhà như quán trọ qua đêm. Ông hoàn toàn phó mặc, thây kệ con cái. Bà
Bông Súng cơ chừng nhạt với sự đời, với gia đình, chỉ biết ngày
ngày ngồi buồn bã sau quầy báo. Bà nghĩ, hồi thi tú tài hai xong, mới mười
tám tuổi, cha mẹ mất, chỉ một mình bước vào đời kiếm sống, tiếp tục
học đại học, có hề hấn gì đâu. Bà thở dài, con cái đã lớn, cử
nhân cả rồi, lo lắng làm gì, và lo nhiều cũng chả giúp được gì! Nghĩ
vậy, nhưng đâu khác gì ông Khoảng, bà Bông Súng đang trong cơn xây xẩm,
choáng váng, chới với kéo dài. Bà thương Quế Sương, lo âu cho Hát đến
đứt ruột, nhưng cả hai chừng như vẫn bình tĩnh đương đầu với bước
ngoặt đời bất ngờ. Quế Sương như thể vẫn ra riêng, tránh tai tiếng với
láng giềng, cũng không muốn phiền lụy ba má! Do bản tính và vì yêu mến
Trúc Xinh, Hát vẫn cứng lòng không kém! c.
Ánh đèn từ phòng khách hắt ra một vuông sân nhỏ trước nhà. Trên
mái hiên đúc, buông xuống dăm dò hoa phong lan. Trong ánh sáng xen hòa với
bóng đêm, đôi cánh hoa nở vàng, trở nên huyền ảo. Bên trong hàng rào, cũng
sáng mờ một dãy chậu kiểng xanh lá. Hát và Trúc Xinh hơi hồi hộp trông
ra cổng nhà.
Rất đúng giờ, ba má Trúc Xinh đến. Hát chạy ra mở cổng ngay. Anh
tỏ ra niềm nở, thật lòng đang âu lo. Ông Tiễn và bà Đặng hơi dè dặt,
cũng tỏ ra vui vẻ, bước vào. Đợi chiếc xích lô đạp trở đầu xong, Hát
cảm ơn anh thanh niên đạp xe, rồi đóng cổng lại.
Ông Khoảng, bà Bông Súng, hai chị em Trúc Xinh và Quế Sương đang chào
hỏi ba má vợ tương lai của Hát.
Chuyện trò một lúc, những người trẻ tuổi bưng thức ăn, li chén
ra bàn. Họ vẫn để bình hoa hồng ngay tâm của mặt bàn tròn đã phủ khăn
trắng.
Bốn người lớn tuổi và bốn người đang tuổi hai mươi đã bắt
đầu nâng li vào tiệc.
- Con cái đã lớn rồi, cũng mừng là đều có việc làm cả. Hát
nhà tôi mới đó đã hai mươi sáu tuổi, kể thêm tuổi mụ nữa, là hai bảy.
Trúc Xinh đã hai mươi tư, nếu theo cách tính tuổi ta. - Ông Khoảng cố giữ
vẻ tự nhiên, cởi mở -. Rất mừng là anh chị có dịp từ Đà Nẵng vào
đây, nhân thể, cùng bàn chuyện thêm cho hai cháu.
- Anh cũng đã hai lần ra nhà. Thế cũng đã quen biết nhau rồi. Nhưng
lần này vợ chồng chúng tôi vào đâu phải theo giao ước gì đâu. Nhân tiện
thăm nhau thôi mà. - Ông Tiễn, mái tóc đã ngả bạc, gương mặt tròn đỏ
lựng men bia, từ tốn nói, theo cách giữ kẽ của phía nhà gái -.
Vốn có định kiến và hơi ác cảm với vợ chồng ông Tiễn, ba của
Hát thấy nóng người. Ông trấn tĩnh một lúc rồi nói:
- Vợ chồng chúng tôi đã điện thoại ra mời anh chị...
Ông Tiễn cười:
- Vâng. Tôi cũng quên mất... - Ông vờ cau mày, như thể gắng nhớ lại
cuộc điện thoại ấy -.
Sáu người còn lại đều hiểu màn giáo đầu thường gặp này. Quế
Sương cười thầm cho sự đời. Cô sực nhớ cách đây không lâu, với tư
cách nhà gái, ba của cô cũng phải giữ kẽ như vậy. Nhà gái luôn luôn sợ
bị xem rẻ! Bà Bông Súng ngồi cạnh bà Đặng, trò chuyện khẽ với nhau,
cố ý để chuyện hôn nhân được xem là chuyện lớn cho hai người bố bàn
bạc.
Đã không bằng lòng từ trước, nhưng Hát vẫn khăng khăng giữ vững
ý định làm lễ thành hôn, ông Khoảng rất bực mình. Nể vợ, chiều theo
ý con trai, ông Khoảng mới dự cuộc tiệc nhỏ này. Ông bỗng trầm ngâm
không nói gì nữa. Bữa ăn bị trùm lên một không khí nặng nề. Cảm nhận
sự khó chịu này rõ nhất là ông Tiễn. Thật lòng ông cũng không muốn cất
công từ Đà Nẵng vào đây đáp lễ. Qua Trúc Xinh, vợ chồng ông đã hiểu
thái độ của ông Khoảng. Muốn không khí bớt nặng trên đầu mọi người,
bà Bông Súng liên tục mời khách, gắp thức ăn đầy cả chén bà Đặng.
Bà Bông Súng chợt nhận ra bà hơi vụng về, chừng như cô giáo Bông Súng
lịch thiệp ngày xưa đã rời khỏi bà từ lâu lắm rồi.
Ông Tiễn uống khá nhiều bia, hầu như không nuốt nổi miếng nào.
Ông bực quá, nhưng chả lẽ lại đon đả.
Chuyện trò vớ vẩn một hồi, vừa muốn dứt khoát ngay, vừa tránh
đả động đến chuyện cưới hỏi, ông Tiễn nói:
- Anh Khoảng à, lần này vợ chồng tôi chỉ vào thăm cho biết, chuyện
gì thì để từ từ rồi tính. - Ông Tiễn cũng không ngờ chính ông lại
nói ra như vậy. Ông ngập ngừng, định nói lại, nhưng chẳng biết nói
sao -. Chắc anh khinh vợ chồng chúng tôi! - Hóa ra, ông lại bất ngờ dằn
dỗi -.
Ông Khoảng và mọi người có mặt đều sững người.
- Thôi, vậy là dẹp chuyện cưới hỏi đi. Khinh người quá thể! Hai
lần trước, gặp mặt nhau ở Đà Nẵng, tôi biết trước cơ sự rồi. -
Ông Tiễn nói to, kéo ghế đứng dậy. Như trào ra sự giận dữ đã không
thể kềm chế được, ông bất chấp phép lịch sự, văng ra luôn những lời
lẽ thô tục -. Thôi, dẹp. Về, về thôi bà! - Ông quát lớn -. Con Trúc
Xinh, con Muống Xanh, về, về khỏi nhà này ngay! Đồ trí thức cùn! Đồ
kĩ sư bị sa thải! Ông
Khoảng kinh ngạc, vô thức cười khẩy:
- Đúng là thứ... thứ... tiền án tiền sự!... Ối...
Hát cuống lên:
- Thôi. Thôi. Ba thương con. Hai ba hãy thương chúng con.
Nhưng ông Khoảng đã ôm miệng, máu từ kẽ tay chảy ra, sau một tiếng
kêu ối và tiếng thủy tinh vỡ trên nền nhà. Ông Tiễn đã ném vào ông
Khoảng chiếc li rượu cao chân ấy, cắt ngang câu rủa của ông Khoảng. Mọi
người rời ghế, bâu quanh ông Khoảng.
Ông Tiễn nắm tay vợ, như lôi bà Đặng ra cửa. Bà Đặng đã bật
khóc hoảng hốt, giằng tay lại.
Không nói thêm một lời, ông Tiễn bước vội ra cổng, tự mở cổng,
đi nhanh ra hẻm một mình. Hát trông thấy, anh chạy ra sân, rồi đứng sững
ở đó. Anh không ngờ cơ sự lại tồi tệ đến vậy.
Trong ánh đèn từ phòng khách hắt ra, Hát thấy tay mình ướt máu.
Anh tỉnh người, bước ngay vào. Ba anh đã được đỡ vào phòng trong,
đang nằm trên giường. Má anh và Quế Sương đã giặt khăn trong thau nước
nóng, lau mặt cho ba anh. Chiếc áo sơ mi trắng của ông đỏ những vệt máu.
Trúc Xinh, Muống Xanh và bà Đặng chỉ biết đứng khóc, sửng sốt,
bàng hoàng, chẳng biết làm gì lúc này. Nỗi tủi nhục dâng lên, nghẹn cả
ngực họ. Trúc Xinh nấc lên từng hồi. Cô cố gắng không để khóc ra
thành tiếng. d.
Hai vợ chồng trẻ rời khỏi tiệm mì Quảng, chủ tiệm vốn là chỗ
bà con xa với Trúc Xinh. Hát chở vợ đến chợ. Anh nói với Trúc Xinh, anh
chờ cô ở đầu con hẻm bên hông chợ như mọi khi. Trúc Xinh mỉm cười với
Hát trước khi bước vào nhà lồng bán cá. Hát chạy xe chậm đến điểm
chờ. Ngồi trên yên xe, tắt máy, anh lơ đãng ngó quanh. Mắt anh ngừng lại
ở tờ lịch đỏ - tập lịch khổ lớn - trên tường quán, giữa hai bình
lá xanh: ba mươi tháng năm, tròn một năm cộng mười mấy giờ, kể từ ngày
cưới. Hát mỉm cười bâng quơ, rời mắt khỏi quán cà phê đang xập xình
nhạc. Sáng chủ nhật cuối tuần, khách nhâm nhi khá đông.
Nửa giờ sau, Trúc Xinh ngồi sau lưng Hát, với xách thức ăn đã mua
ở một bên tay. Mặc dù là vợ chồng, Trúc Xinh vẫn ý tứ không ngồi
sát vào lưng Hát. Hát lái xe gắn máy men theo những con phố, rẻ vào hẻm
nhà cho thuê phòng ở dài hạn.
Lên lại phòng thuê, Hát và Trúc Xinh thay áo quần, rửa mặt. Ra phố
một chốc, da mặt đã nhám cả bụi!
- Trưa nay, mình với nhau thôi. Cũng tình ra phết, Trúc Xinh nhỉ! -
Hát cười -.
- Tình tứ gì! Cứ như là cặp nhân tình nhân ngãi lén lút. Một năm
ở đây rồi, mấy người đầu hẻm vẫn nghi mình bất chính đấy! - Nói
vậy, nhưng Trúc Xinh vẫn mỉm cười, ánh mắt long lanh nhìn Hát -.
- Thây kệ thiên hạ. Hơi đâu lo bò trắng răng. Đâu phải ở giữa
sa mạc. Mình đã làm thủ tục các thứ rồi mà, Trúc Xinh lo ngại gì! -
Hát lại nhìn vợ, mỉm cười cho cô yên tâm
-.
Hát mở nhạc vừa đủ nghe. Anh định nói thêm, ''mọi sự thể xem bề ngoài gần giống nhau, nhưng thực chất bên trong lại một
trời một vực'', song Hát
không muốn cứ nhắc mãi một câu ấy với Trúc Xinh. Anh đến giường,
với tay chất mấy chiếc gối lên nhau, ngả người kiểu nửa nằm nửa ngồi,
tựa đầu vào vách. Hát thấy thương vợ thật nhiều. Anh hiểu cô ở miền
trung vào, chưa quen với nếp sống thành phố lớn. Ở thành phố lớn nào
cũng vậy, đa số là dân góp tứ xứ, áp lực phong tục sau lũy tre xanh, của
các thị xã bé bằng lòng tay, trở nên giảm thiểu. Thành phố lớn, ưu tú
đấy, cặn bã đấy, nơi người này xa lạ với người kia, chẳng ai để
ý đến ai. Thành phố lớn, cửa ngõ của văn hóa xa lạ. Tất cả, càng xa
lạ với những người tạm trú, mới nhập cư, chưa có hẳn một căn hộ
hoặc mái nhà riêng. Hát mỉm cười, nhận ra vợ chồng anh đang rơi vào trường
hợp ''du cư''! Ngoái nhìn Trúc Xinh đang tì một tay lên bàn, ngồi song song
với chiều dọc mặt bàn, hướng mắt nhìn về anh, Hát không muốn để nỗi
băn khoăn trong lòng vợ chồng anh dấy lên thành đề tài câu chuyện của
hai người trong ngày hôm nay. Hôm nay, kỉ niệm một năm ngày cưới, phải
ngọt ngào hạnh phúc như lời chúc của Thôn hồi hôm.
- Trưa nay, đã có một bữa ăn ngon. Anh quên mua vài lon bia. Phải có
chút men cho vui chứ!
- Lát nữa, để em ra ngoài phố mua, luôn tiện ghé chỗ nào đó kiếm
vài viên nước đá. Hôm nay, mình ăn mì sợi đó nghe, cho lạ miệng.
- Ờ, cũng hay. Đến đây ngồi chơi với anh.
- Thôi! - Trúc Xinh cười -. Sao hôm nay tình vậy! - Nói thế, nhưng Trúc
Xinh cũng đến ngồi cạnh chồng, cong môi, tỏ vẻ âu yếm -.
Hát chợt say đắm nhìn gương mặt trắng hồng với những sợi tóc
mai đen mượt của vợ. Mái tóc cắt ngắn, chấm vai, trông thật đáng
yêu. Anh nắm lấy bàn tay của Trúc Xinh, siết khẽ.
- Lẽ ra, hôm nay, hai đứa mình phải qua nhà, thăm ba má chứ anh! -
Trúc Xinh buồn buồn nói -.
Hát hơi nhói lòng. Im lặng một lúc, anh nói hơi nghèn nghẹn:
- Nhắc việc đó làm gì! Cứ xem như thể con cái lấy vợ lấy chồng,
ra riêng, làm ăn xa vậy mà! - Hát gượng cười -. Ba má còn trẻ, lo gì em!
Ông bà bây giờ cũng xem như son rỗi, hệt vợ chồng mình! - Hát cười lớn
-. Em có điện tín ra ba má ngoài Đà Nẵng, điện tín về nhà ba má anh là
được rồi.
- Lẽ ra phải viết thư! Điện thoại thì... khó nói chuyện quá! Em
định điện thoại rồi đó.
Hát sực nhớ bức thư dài đến tám trang giấy, anh cắm cúi viết,
trút hết suy nghĩ của mình thành chữ, gửi cho ba má Trúc Xinh và ba má
anh, như một cuộc ''giải trình'', trước khi cùng Trúc Xinh quyết định
''ra riêng hẳn'' thế này. Trong suy nghĩ của anh, Hát không phải không nhiều
lần khẳng định với chính mình, mỗi con
người không chọn lựa được sự ra đời trong gia đình nào, nên phải
có quyền được xã hội và tự bản
thân nhìn nhận như một số phận độc lập, độc lập đến mức có thể.
Ai làm nấy chịu và ai làm nấy hưởng, khi đã đủ trí khôn, khi đã đến
tuổi ''ra riêng''.
Anh chợt bật cười: -
Mình đã ''xuất gia'' để tu đạo, đạo vợ chồng. Em không nhớ hôm nào
đã nói với nhau sao! Đạo lí Việt
- Vậy sao anh không vào chùa, đi tu luôn! Tu hành đắc đạo, thành
nhà sư để làm gương diệt dục, cứu trợ xã hội cho chúng sinh! Sao lại
''xuất gia'' kiểu này! - Trúc Xinh nén tiếng cười trêu, vờ vênh mặt, lườm
Hát. Cô cũng gắng đùa một chút với chồng -. -
Ừ nhỉ! Lỡ yêu mất rồi... - Hát cũng vờ phớt tỉnh, nhưng thật lòng
không cười nổi -.
Trúc Xinh cười khẽ. Cô nhìn vào mắt Hát. Cô hơi bàng hoàng khi thấy
trong đôi mắt anh bóng của hai tháp Chăm. Đó là bóng của bức phù điêu
bằng đá, khá lớn, treo trên vách, in vào đôi con ngươi đen nhánh của
Hát. Cô bâng khuâng, bỗng buột miệng:
- Thế này rồi chúng mình trở thành những người xa lạ, hoàn toàn
mất gốc! Cũng không phải Chăm, cũng không phải Kinh! Cũng không còn bà
con, dòng họ, quê quán!
Hát giật mình:
- Em nói gì kì vậy! Ồ, thôi, bớt băn khoăn đi!
- Em đùa ấy mà! Xin lỗi nhé, ông cưng! - Trúc Xinh mỉm cười -. Vẫn
còn có Quế Sương, chị Muống Xanh đấy chứ...
Bỗng dưng, cả hai đều rơi vào im lặng. Họ mơ hồ biết, ở họ,
trong trái tim mỗi người có một đóa hoa Chăm-pa - hoa sứ trắng (*). Có
khi họ muốn quên, có khi họ thao thức tìm cách để giữ được cội rễ.
Nhưng đã bao đời rồi, họ không biết rõ, đóa hoa Chăm-pa kia có thật
hay không trong tim họ. Sống tách hẳn các
làng Chăm thuần tộc, ông bà tổ tiên họ dần dần Kinh hóa lúc nào không
hay. Nếp nghĩ, tâm lí, cả phần tâm linh sâu thẳm, họ và cha ông họ
đã rất Việt Nam, nhưng nghiêng về Kinh hóa với ý thức trong văn hóa Kinh
vốn có văn hóa Chăm-pa cổ. Không phải rất Chăm-pa một cách Việt
- Anh cười gì vậy! - Trúc Xinh khẽ khàng hỏi -.
- Hôm nay là ngày hạnh phúc. Quên mọi chuyện gốc gác đi. Tất cả
đều hoang đường! Chuyện gốc gác chỉ là huyền thoại thôi mà! Gốc
Chim Lạc, Rồng Tiên hay gốc... gì nhỉ... gốc Hoa Sứ Trắng (hoa Chăm-pa)...,
cũng không rõ có phải không, đều là huyền thoại cả mà! Hãy rất Kinh
– Chăm – Môn - Khơ-me... trên đất nước
mình. Hãy rất Việt, nghĩa là rất
Trúc Xinh âu yếm nhìn chồng, nhắc lại lời chúc của Thôn:
- Một đời, trọn đời ngọt ngào hạnh phúc, nhớ nghe...
Hát kéo vợ sát vào mình. Anh hôn lên trán, lên đôi mắt, lên mũi, lên
đôi bầu má và hôn vào đôi môi Trúc Xinh. Trúc Xinh khẽ đẩy gương mặt
Hát ra bằng đôi tay mềm mại.
- Năm năm sau, có nhà cửa, rồi mới có con nghe, anh! - Trúc Xinh thầm
thì trong hơi thở đã rối -. (*) Quốc hiệu
''Hoa Sứ Trắng'' này do vua Khu Liên (Chăm) đặt, năm 192.
|
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com