Web Giao điểm tự ý
thu hồi phần mở: "Vài
lời của web Giao Điểm",
vì thấy không cần thiết. Xin cáo lỗi củng bạn đọc!
Thư cậy đăng! Trần Xuân An
Đêm hôm qua, 25
tháng 10 HB5, tôi đã đọc bài Mở
đầu
của ông chủ biên Tạp chí điện tử Giao Điểm, một bài viết được lên
mạng viễn thông trước khi ông cho đăng tải trọn bộ sách "Phụ chính đại thần
Nguyễn Văn Tường (1824 – 1886)" của tôi. Bài viết của
ông Nguyễn Văn Hóa (chủ biên Tạp chí điện tử Giao Điểm) là một bài Mở đầu rất công phu và chắc chắn
là quá trình viết không phải không khó nhọc. Thật sự đó là một bài
nghiên cứu phối hợp với những ý tưởng của một lời tựa cho một bộ
sách. Tuy nhiên, tôi
nhận thấy, nhắc lại những điều xuyên tạc, bôi nhọ hoặc
không xác thực của những người nghiên cứu sử như Phạm
Văn Sơn, Thái Văn Kiểm, Nguyễn Văn Thọ, kể cả một đoạn, một câu
do Nguyễn Đắc Xuân, Cao Huy Thuần, Trần Văn Giàu... viết, thật
ra không có lợi gì cả, thậm chí kẻ xấu bụng có thể vin vào đó mà lợi
dụng trong việc xuyên tạc, bôi nhọ. Hơn nữa, ông lại đặt vấn đề
bằng cách lập phản đề: Đề cập
đến một tác phẩm, "Mật mã Da Vinci", mà bản dịch
tiếng Việt của nó hiện thời đang bán khá chạy (hay chạy nhất,
"best-seller") nhưng rất tai tiếng. Ngoài ra, trong đó, về nội
dung, có chi tiết đại để là Jésus Christ không chết trên cây thập
giá mà chạy sang Pháp, sống chung đời vợ chồng với Mary Magdalene (Marie
Madelaine, Madalena), sinh con đẻ cháu... Theo cảm thụ thông thường trước một
chỉnh thể văn bản, trong nhận thức và tâm lí tiếp nhận của người đọc
sẽ hình thành một trường liên tưởng và tổng hợp hóa, từ bất giác
đến có ý thức, về những chi tiết, những trường đoạn chứa đựng
trong chỉnh thể văn bản ấy. Điều này, với sự mẫn cảm nghề nghiệp,
chính tác giả bài viết (ông chủ biên Nguyễn Văn Hóa) đã thể hiện rõ
sự khẳng định lại cuốn "Nguyễn Văn Tường
[1824 – 1886], 'những người trung nghĩa từ xưa, tưởng không hơn được'
" của tôi, vốn đã được ông cho đăng trên web Giao Điểm
tháng 5-2005 (1). Tuy vậy, có
lẽ sự liên tưởng, nối kết giữa phản đề (Jésus trong “Mật mã Da
Vinci”) với chính đề (Nguyễn Văn Tường trong bộ sách đang được ông
giới thiệu), sự tổng hợp hóa các chi tiết, trường đoạn trong bài viết,
thường diễn ra trong quá trình tiếp nhận ở người đọc, như đã trình
bày, vẫn gây thêm cho người đọc những hoài nghi về một nhân vật
lịch sử vốn đã bị xuyên tạc, bôi nhọ và vốn chịu nhiều sự hồ
nghi thiếu cơ sở từ nhiều thập niên qua, nếu chính đề không được khẳng
định mạnh mẽ. Phải chăng đây là một thủ pháp gợi mở để mời gọi
người đọc đến với tác phẩm? Tôi viết bộ
sách "Phụ
chính đại thần Nguyễn Văn Tường (1824 – 1886)" cũng như những
cuốn khảo luận, biên soạn về đề tài này để khẳng định Nguyễn Văn Tường (1824 –
1886) là người yêu nước, chống Pháp với phương châm "chủ chiến
là tiên quyết và hậu quyết, hoà là cơ nghi", nhằm xoá
tan những xuyên tạc, bôi nhọ, hoài nghi do các người nghiên cứu sử vô
tình và kẻ thù lắm ác ý của dân tộc Việt Nam ta và của Nguyễn Văn
Tường đã từng gây ra trên sách báo. Tất nhiên tôi
vẫn rất thích phương châm nghiên cứu khoa học "KHÔNG ĐẶT VẤN ĐỀ
[không hoài nghi khoa học], SẼ KHÔNG BAO GIỜ CÓ KHOA HỌC". Tôi muốn
nói đến phương
pháp hoài nghi do yêu cầu khoa học, chứ không phải tâm thức hồ
nghi do mù quáng, kém hiểu biết hay hoài nghi chủ nghĩa, lấy hoài nghi làm
cứu cánh, gieo rắc sự hoang mang nhằm mục đích lung lạc. Tuy nhiên, Nguyễn
Văn Tường khác với Hai Bà Trưng, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, khác với Trương
[Công] Định, Nguyễn Tri Phương ... ở chỗ là
Nguyễn Văn Tường vốn là một nhân vật lịch sử đã chịu nhiều oan khuất
cần làm sáng tỏ, còn các nhân vật lịch sử kia vốn đã được khẳng
định từ lâu, không ai có thể nghi ngờ điều gì. Do đó, phải vận dụng
phương châm nghiên cứu khoa học trên một cách khác nhau. Jésus Christ cũng
thuộc loại
nhân vật lịch sử, nhưng có đến
1.500.000.000 tín đồ Ki-tô (gồm Thiên Chúa giáo, Chính thống giáo, Tin lành
giáo, Anh giáo) khẳng định, tôn thờ hai ngàn năm nay, do đó đặt ngược
vấn đề cũng rất nên, và còn có thể nói là rất cần thiết (cần thiết
phải giải hoặc về những mê tín, giáo điều mà các giáo hội Ki-tô đã
bao phủ quanh nhân vật Jésus phàm trần này). Trong khi đó, so
sánh với các nhân vật lịch sử nêu trên, Nguyễn Văn Tường (1824 –
1886) lại ở trường hợp ngược lại (chưa được minh oan), cho nên, cần
khẳng định dứt khoát với những cứ liệu đã được giám định khoa học:
Nguyễn Văn Tường là người yêu nước, chống Pháp với phương châm "chủ chiến
là tiên quyết và hậu quyết, còn hoà là cơ nghi"; Nguyễn Văn
Tường (1824 – 1886) đã chết tại Tahiti vào ngày 30-7-1886 với tinh thần,
thái độ chính trị nhất quán như thế; di thể ông được đưa về nước
an táng lại tại quê nhà, hiện nay còn phần mộ. Nếu bài viết Mở đầu
của ông chủ biên Tạp chí điện tử Giao Điểm khẳng định kết luận trên về
Nguyễn Văn Tường (phủ định “phần nhập
đề bằng phản đề” – tức là phản chứng) một cách mạnh mẽ
ở đoạn kết, chắc chắn người viết bộ sách là tôi sẽ rất yên tâm,
nhưng ông vẫn cố ý sử dụng thủ pháp treo vấn đề, vấn đề dường
như còn lửng lơ như thế, để mời gọi người đọc khám phá bộ sách,
đồng thời để bộ sách tự nói lên điều mà tác giả đã quả quyết
minh chứng bằng khảo cứu tư liệu lịch sử và diễn đạt khảo luận
ấy qua ngôn ngữ truyện kí. Thật ra, tôi ý
thức tôi viết bài phản hồi này theo tâm lí của một tác giả lo sợ tác phẩm – công trình khảo cứu tư liệu lịch
sử của mình bị người đọc cảm nhận ngoài ý muốn. Và điều mọi người đều nhận thấy là
không một vị chủ biên nào quan tâm hơn đến đề tài lịch sử giai đoạn
nước ta phải đương đầu với thực dân Phương Tây và “tả đạo”
Thiên Chúa giáo này như ông Nguyễn Văn Hóa. Ông đã rất ưu ái trong việc
đăng tải những khảo cứu, biên soạn và truyện – sử kí về Nguyễn Văn
Tường (1824 – 1886) của tôi cũng vì mối quan tâm đó trong sự đồng cảm
sâu sắc. Tạp chí điện tử Giao Điểm cũng là một diễn đàn luôn nêu
cao tinh thần dân chủ trong học thuật, thể hiện ngay cả việc chủ biên
(tổng biên tập) sẵn sàng đối thoại với những tác giả cộng tác
viên. Đây phải chăng là một trường hợp tiêu biểu cho tinh thần ấy? Mong bộ sách sẽ
được đăng tải trọn vẹn. Mong đề tài trọng tâm của bộ sách sẽ
được nghiên cứu, thảo luận khoa học; kết luận của tác giả về nhân
vật lịch sử Nguyễn Văn Tường (1824 – 1886) đúng như sự thật lịch sử
đã xảy ra, sẽ được giới nghiên cứu sử học, các nhà văn và đông đảo
người đọc đồng thuận, nhất trí.
|
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com