1105-gd.gif (2402 bytes)

posted: 04.12.2005

giaodiem justice
 
butterflies_flowers_mw.gif (8353 bytes)

12/04/2005 9:39:13 AM

Vài lời trao đổi với ông Trần Kiêm Đoàn:

Công lý phải nhướng mắt nhìn Vô lý

Trước hết xin lỗi ông Trần Kiêm Đoàn, vì tui cũng là dân Huế (như ông), mà lại cảm thấy có trách nhiệm phải bày tỏ những "bức xúc" của mình sau khi đọc bài viết "Vô lý phải nhường cho Công lý" của ông.

Trước hết, xin bày tỏ sự cảm phục ông vì đang sống ở nước ngoài, nhưng ông vẫn quan tâm đến mọi chuyện trong nước. Tôi cảm thấy rằng mọi điều xảy ra ở đây ông đều tường tận, còn tường tận hơn vô số những người đang sống ở quê nhà nhưng lại đang ở trong tư thế bưng tai, bịt mắt.

Những chi tiết mà ông đưa ra trong bài viết là hoàn toàn chính xác. Từ chuyện các quan ở tỉnh nọ, quan bé tháp tùng quan lớn, kéo nhau vào một nhà hàng khu ngoại ô, đến chuyện ông quan lớn nhất, tức quan đầu tỉnh, xúc động trước nhan sắc của một cô tiếp viên tuổi bằng con  mình, đã "hun đánh chụt" một cái vào má cô hàng, để rồi bị cô ta xáng cho một cái bạt tai xiểng niểng.

Thế nhưng có một chi tiết trong bài của ông mà tôi cho rằng không đúng với bài báo trên tờ Lao Động ngày 26/11. Bài báo ấy không nói là "một ông quan to nhất tỉnh Thừa Thiên-Huế" như trong bài của ông, mà chỉ nói là ở đất "cố đô". Từ chữ "cố đô" mà ông suy diễn ra thành "Thừa Thiên-Huế" như thế thì quả là ông đã cố tình hướng dẫn dư luận tập trung vào những chuyện đang xảy ra trên vùng đất văn hóa nơi tôi (và ông) đã sinh ra.

Từ một việc cỏn con như trên, mà rồi ông đã miêu tả vị "đầy tớ nhân dân" đáng kính kia là viên "quan thuộc phường mê man hủ hóa". Rồi ông lại đem những chuẩn mực pháp lý tây phương ra để quy kết cho cái hành động mà vị quan kia thực hiện là phạm vào bốn trọng tội: "sách nhiễu tình dục", "lạm dụng quyền thế", "không tôn trọng luân lý chức nghiệp", và "đe dọa".

Như thế thì quá lắm rồi, hết cách rồi! Tại sao ông lại dám đem các giá trị đạo đức và pháp lý ở đâu đâu mà áp đặt lên hoàn cảnh của đất nước nghìn năm văn hiến này chứ? Ông ở xa quê nên có lẽ ông không để ý rằng ở tất cả mọi nơi trên xứ sở này, câu khẩu hiệu "Đảng Cọng Sản Việt Nam quang vinh muôn năm" bao giờ cũng phải nằm trên câu "Nước Cọng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam quang vinh muôn năm". Cách viết của ông cũng cho thấy rằng ông chưa "quán triệt" quan điểm rằng "dân chủ (tập trung) của (Đảng) ta còn cao gấp trăm lần dân chủ tư sản" mà các quan tuyên huấn ở xứ sở này đang ra rả hò hét hàng ngày.

Hành động của vị quan đầu tỉnh mà theo như ông miêu tả là "động mối tà tâm", là "sàm sỡ", theo tôi, chẳng qua chỉ là một cách mà vị quan kia thực hiện nhằm "đi sâu đi sát" quần chúng, là cách  mà ông ta bày tỏ sự quan tâm đến đám quần chúng mà ông đang chăn dắt.

Chút xíu bằng cái móng tay có đáng gì đâu!

Chút xíu đó thì đâu phải là chuyện đáng làm ầm ĩ!

Điều đáng quan tâm hơn là truyền thống nhẫn nhục, cam chịu của nhân dân ta, phụ nữ ta ông quên rồi sao? Phụ nữ ta có truyền thống cam chịu, đến nỗi khi bị "Ba bộ đồng tình bóp vú" mà còn không dám la, không thèm chấp. Thì có sá gì, có mất mát gì, nếu bị quan trên ôm "hun" một miếng. Hơn thế nữa, quần chúng vì có chút nhan sắc mà được quan chiếu cố đến thì phải lấy làm hãnh diện, dập đầu khấn mấy cái rồi "để yên cho quan ưa làm gì thì làm. Không chừng nếu gặp may, quan lớn thương thiệt, quan lớn nói quan bé hơn bán rẻ cho căn hộ tập thể hay cái nền nhà, thì coi như đổi đời đấy nhé! Còn nếu quan bủn xỉn, không cho cái gì cả, thì quần chúng phụ nữ cũng phải thông cảm cho sự nhọc nhằn vất vả vì nhân dân của quan, để cho quan sờ soạng, vui vẻ chút đỉnh. Như thế quan mới sảng khoái, dồi dào sức khỏe để còn tiếp tục phục vụ nhân dân, phục vụ cách mạng chớ!

Chớ sao dám vô lễ xáng bạt tai vô mặt quan như thế! Đó là một tội tày đình!

Và thái độ, cách phản ứng của quan lúc đó, theo như cách nói của ông trong bài, tôi cũng cho là hợp lý. Quần chúng "lạc hậu", "không biết điều" với quan trên như thế, thì việc quan trên buộc chủ nhà hàng cho nghỉ việc lập tức, là đúng quá rồi chớ còn gì nữa. Làm cấp lớn như vị quan đó mà nó còn bợp tai, vậy thì mấy quan cấp huyện cấp xã nó còn coi ra thể thống gì!. Tui mà làm quan đầu tỉnh, tôi còn lệnh xuống cấp dưới, bắt cả nhà quần chúng không biết điều đó đi kinh tế mới, hoặc vượt biên, thì mới hả giận.

Tui cũng xin thông tin thêm để ông biết rằng tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế cũng đã có biện pháp cứng rắn đối với bài báo đăng trên tờ Lao Động ngày 26/11. Giữa tuần vừa rồi tỉnh ủy đã có một thông báo đăng trên tờ Thừa Thiên-Huế - cơ quan ngôn luận của tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế - nói rằng bài báo về "vị quan đầu tỉnh" ấy là "vu cáo", "nói xấu cán bộ".

Quan đầu tỉnh chắc chắn là người của Đảng, là cấp lãnh đạo trong Đảng, cho nên nói xấu, vu cáo quan đầu tỉnh - trong tình hình đang chuẩn bị đại hội tỉnh đảng bộ - tức là phá hoại thanh danh của Đảng, là "phá hoại Đảng" (như thông báo của tỉnh ủy đã nói) chớ còn gì nữa!

Thế mà "quần chúng" nó vẫn lý sự đấy! Nó nói bài báo chỉ đề cập đến một vị "quan đầu tỉnh ở đất cố đô", hà cớ gì mà tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế lại lên tiếng. Làm như thế hóa ra "có tật giật mình" à?

Cuối cùng, cái tít "Vô lý phải nhường cho Chân lý" của ông, tui cho rằng tự nó đã chứa đựng chân lý rồi. Bởi vậy, tui đâu dám cãi. Chỉ e rằng ở cái xứ sở đang trong thời kỳ tiến lên "cơ chế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa" này, Chân lý còn phải chờ "hơi bị lâu" để được Vô lý nhường chỗ cho. Và trong cái thời kỳ quá độ dài dằng dặc để chờ đợi sự nhường chỗ này, để rồi ông xem, lâu lâu lại thấy Chân lý lại phải nhướng mắt lên nhìn sự Vô lý đầy kinh ngạc.

               Tuấn Gò Vấp.
               (Sài Gòn, Việt  Nam) 

 

Bản tin từ web Lao ĐộngLĐ số 327 Ngày 26.11.2005 Cập nhật: 10:11:57 - 26.11.2005

http://www.laodong.com.vn/pls/bld/display$.htnoidung(86,144119)
Đất cố đô có "vua"!

Mấy hôm nay, nơi tôi đang sống, từ lề đường đến công sở, đi đâu cũng nghe người dân, cán bộ, nhỏ to đầy hả hê chuyện ông "quan" to nhất tỉnh vừa bị một nữ tiếp viên nhà hàng "dạy" cho bài học muối mặt về ứng xử với phụ nữ ngoài xã hội.


Chuyện là một bữa trưa đẹp trời, "quan" lớn cùng một số "quan" nhỏ vào ăn trưa ở một nhà hàng ở ven đô. Một nữ tiếp viên trẻ, mới đến làm việc của nhà hàng, như lệ thường, đến đon đả mở bia, tiếp đá cho các "quan". Và (có lẽ cũng như thường lệ), "quan" lớn nhất đã không cầm lòng trước nhan sắc của cô tiếp viên chỉ đáng tuổi con mình nên đã... ghì đầu cô ta lại rồi hôn đánh chụt một cái vào má, trước sự chứng kiến của quan khách có mặt trong nhà hàng hôm đó! Quá bất ngờ và cảm thấy nhục nhã bởi hành vi của vị "quan" đáng kính mà lâu nay cô chỉ thỉnh thoảng được thấy mặt và nghe nói toàn lời hay, ý đẹp trên ti-vi, cô tiếp viên đã đáp trả ngay lập tức bằng một cái tát như trời giáng vào mặt "quan"! Cát tát làm cả nhà hàng "chết lặng" như... sóng thần xuất hiện!

Chuyện đến đây chưa hẳn đã có đoạn kết tệ hại nếu  "quan" hành xử như một người có văn hoá (lỡ có tí bia rượu), chẳng hạn nói một lời xin lỗi. Đàng này, sau một lúc bỏ đi vào nhà vệ sinh, "quan" quay trở ra, mặt hầm hầm chỉ tay, lớn tiếng: "Đuổi, đuổi ngay cô tiếp viên không biết làm việc kia!". Tất nhiên chủ quán thanh toán tiền công và cho cô nghỉ việc ngay sau đó. Chưa hết, "quan" còn doạ sẽ cho đóng cửa, không chỉ nhà hàng này mà còn cả... các nhà hàng bên cạnh! (YÁ tưởng này thật... khó hiểu!).

Theo giới thạo tin "mật" thì việc ông "quan" này vào các nhà hàng ruột của mình rồi ôm hôn  các cô tiếp viên và "hơn thế" giữa thanh thiên bạch nhật như đã dẫn ở trên là "chuyện thường ngày ở huyện". Nhưng lâu nay, các cô phần khiếp uy của "quan", phần vì miếng cơm manh áo đành nuốt nhục, im lặng.  Cái tát vừa rồi thật ra là... "đi đêm lắm có ngày gặp ma" mà thôi.

Người viết bài này đã nghĩ mãi vẫn không lý giải thoả đáng về hành vi của "quan". Chẳng lẽ, "quan" cho  rằng xã hội bây giờ không có "vua", cũng không có "dân", nên không cần nhìn trước nhìn sau khi thực hiện những hành vi không xứng đáng với trọng trách như thế? Hay là "quan" cho rằng, ta là "vua" của đất cố đô này nên ta muốn làm gì cũng được?
 

04-print.gif (107 bytes) In ra    @

04-top.gif (163 bytes) top page

 

© Copyright web Giao Điểm | Thư từ, bài vở xin gởi về: giaodiem@giaodiem.com