giaodiem copyright
posted: 13.12.2005

Đức Cố Lê là bút hiệu khác của một nhà nghiên cứu độc lập về các vấn đề tôn giáo ở Việt Nam, đặc biệt tôn giáo thuộc hệ thống Vatican, với mục đích vì tấm lòng yêu nước. Ngoài ra, ông còn là nhà thơ, viết hồi ký. “Có ai trông thấy ‘Đức Mẹ’ hiện ra tại La Vang?” là trích đoạn phần V trong loạt bài điều nghiên về sự xác thực của hiện tượng ‘Bà Maria’ hiện ra cũng như chủ quyền về đất đai nhà thờ La Vang. Chúng tôi không nghĩ đây là vấn đề tranh chấp đất đai, cơ ngơi của tôn giáo, nhưng là vấn đề của tính chính đáng, tính hợp pháp (“legitimacy”) của người dân, của đoàn thể xã hội đa số trong một quốc gia có hiến pháp, có pháp chế, có chủ quyền. Là người Việt Nam, chúng ta thông hiểu câu ngạn ngữ của Tây phương: Những gì của César hãy trả lại cho César. Và tất nhiên, những gì của dân tộc Việt Nam phải trả lại cho dân tộc Việt Nam. Tính chính đáng và hợp pháp của một cơ sở, cơ ngơi tôn giáo trên đất nước VN còn có nghĩa là không có một tổ chức hay trung tâm thế lực tôn giáo nào trên thế giới có thẩm quyền xưng tụng đấy là một quốc gia của Đức Phật ở Ấn Độ, của Mahomed ở Mecca, của Chúa Jehova ở Jerusalem, của Đức Bà Maria ở Vatican - Rôma…, hay như những người bên đạo Công giáo Rôma đang tuyên xưng đất nước Việt Nam là “Quê hương của Phép lạ Maria La-vang” (‘Country of the Lavang's Marian Apparition’). Đó là ngôn ngữ biểu lộ thái độ trịch thượng, xâm lăng nhằm đồng hóa tính hợp pháp của của một tôn giáo trên thực tế và danh nghĩa là một nhà nước (‘nation-state’) của Vatican. Chúng tôi cực lực phản đối và mong rằng những tín đồ đạo Công giáo Rôma yêu nước cùng chúng tôi, chung một lòng. Web Giao điểm.

giaodiem copyright

PHẦN V:

CÓ AI TẬN MẮT TRÔNG THẤY ĐỨC MẸ HIỆN RA TẠI LA-VANG?

 I. "NGÔI CHÙA THÀNH NHÀ CHÚA" TRONG HOÀN-CẢNH NÀO?

 A. TÀI-LIỆU:

         Trong bài “Tinh-Thần La Vang” đăng trên báo “Thằng Mõ” (San Jose, bang California -USA), số 832 ra ngày 28-3-98, Trần Văn Trí viết:

          Vào đầu thế-kỷ 19, tiếng đồn về Đức Bà linh thiêng lan rộng khắp nơi.  Trong những năm đầu 1820-1840, các người Công Giáo thuộc các làng Ba Trừ, Cổ Thành và Thạch Hãn có chung nhau xây một ngôi chùa ngay tại nơi Đức Mẹ hiện ra, gọi là chùa Ba Làng.  Nhưng sau đó họ bàn tính lại với nhau và đồng thuận rằng Đức Bà hiện ra là “bên giáo”, nên họ đã nhường ngôi chùa lại cho bên Công Giáo và các gia-đình Công Giáo tu sửa “ngôi chùa thành nhà Chúa” (Lm Hồng Phúc: Đức Mẹ La-Vang, tr. 35).

B.   NHẬN XÉT:

          1- Ta hãy tìm hiểu xem “ngôi chùa đã trở thành nhà Chúa” trong tình-hình nào.  Báo “Thằng Mõ”, số 852 ra ngày 15-8-98, có đăng bài “Sự-Kiện La Vang: Trang Sử Tử-Đạo” của Nguyễn Văn Thông, trong đó có đoạn:

          Giám-mục Tabert ghi lại rằng, giáo-hội Miền Nam, khi vua Minh Mạng ra chỉ-dụ cấm đạo, đã có hàng trăm giáo-hữu bị bắt giam tù, bị tra-tấn và bị án lưu-đày hoặc xử-tử...

          a. Trong năm 1832, Chỉ-huy-trưởng đoàn quân hộ-vệ cho vua Minh Mạng là Tống Viết Bường cùng với những sĩ-quan và binh-sĩ cấp dưới bị bó-buộc ký giấy xuất-giáo.  Ông Bường và 12 người không chịu ký.  Họ bị truyền phải mang gông và đánh đòn...  Đầu roi chì quất xuống xé thịt văng ra...  Trước cực-hình dã-man ấy, sáu binh-sĩ không chịu nổi...  Ông Bường và sáu người khác chịu tù ngục và tra-tấn cho tới cùng rồi bị mang đi chém đầu vào tối ngày 23-10-1833 ở Thợ Đúc, Huế (Bùi Đức Sinh: Giáo-Hội Công Giáo ở VN, tập III, trg 46-47).

          b. Ngày 8-9-1835, giáo-sĩ Marchand bị bắt tại Gia Định, bị đóng cũi như một con vật mang về Huế cùng với Lê Văn Viên 7 tuổi, con của Lê Văn Khôi...   Giáo-sĩ bị khép tội cùng với Lê Văn Khôi làm loạn chống lại triều-đình Minh Mạng...  Lí-hình liền lấy kìm trong lò lửa kẹp mạnh vào hông giáo-sĩ, thịt cháy xèo bốc khói...  Ngài và ba người bị khép tội đồng-lõa cùng với em Viên phải án lăng-trì.  Họ bị lột hết quần áo, bị trói vào cáng điệu đến pháp-trường ở nhà thờ họ Thợ Đúc...   Lí-hình lấy kìm kẹp từng miếng thịt lôi ra cho một lí-hình khác cầm dao phay cắt miếng thịt ấy.  Chúng bắt đầu bằng việc cắt dương-vật của người tử-tội trước, rồi đến hai miếng thịt vú, hai miếng bả vai, cắt hai tay, hai bên đùi rồi hai bắp vế...  cho đến khi còn lại bộ xương dính những sợi thịt đỏ lòm.  Sau đó lí-hình chặt đầu vị giáo-sĩ... tháo giây trói cho xác ngã sấp xuống đất, lấy búa chặt thành bốn khúc theo bề ngang rồi bổ mỗi khúc làm đôi theo bề dọc...  Đầu của giáo-sĩ Marchand được mang đi các tỉnh treo ở chợ, sau đó bỏ vào cối mà xay (Phan Phát Huờn: Louvet: La Cochinchine Religieuse, QII, trg. 92) và nhiều, nhiều vụ khác.

          2-  Thời-kỳ 1820-1840 mà Trần Văn Trí kể trên, rơi đúng vào chính triều-đại Minh Mạng, giai-đoạn bách-hại Ky Tô Giáo khắc-nghiệt như thế.  Và sử-gia Trần Trọng Kim đã viết trong “Việt Nam Sử-Lược”: “Lúc bấy giờ không phải là một mình vua Thánh Tổ ghét đạo mà thôi, phần nhiều những quan-lại cũng đều một ý cả cho nên sự cấm đạo lại càng nghiệt thêm.”  Lê Văn Khôi và đồng-đảng hùng mạnh đến độ chiếm được 6 tỉnh miệt trong chỉ trong một tháng, và cố-thủ thành Gia-Định suốt 3 năm trời, ở tận miền Nam xa vời; thế mà Minh Mạng cũng đã dẹp tan và trừng-trị khủng-khiếp như trên.  Vậy thì một nhóm giáo-dân Ky Tô Giáo tay không, ẩn trốn cách kinh-đô và ảnh-hưởng của nhà vua chỉ trong 60 cây số, làm sao không bị phát-hiện *1, mà còn công-khai tu sửa ngôi chùa thành nhà Chúa, trong khi các cuộc giết đạo vẫn còn tiếp-diễn thêm 40-60 năm nữa (cho đến khi Pháp đến, vào thập-niên 1880)?

          *CHÚ-THÍCH 1a:

          Lưu ý:  “Tiếng đồn về Đức Bà linh thiêng lan rộng khắp nơi”, và dân La Vang (gồm cả người không-Công-Giáo) thì sống bằng nghề đốn củi đem bán cho cả các làng bên ngoài La Vang.

          *CHÚ-THÍCH 1b:

          Giám-mục Tabert viết về các sự việc xảy ra trong khoảng 1820-1840 trong một nước Việt Nam đã được thống-nhất từ hơn hai mươi năm trước (Gia Long lên ngôi từ năm 1802) mà vẫn mô-tả đó là Miền Nam (lúc còn sông Gianh của thời Trịnh Nguyễn phân-tranh).  Tabert lại còn không nhớ địa-danh Phường Đúc mà gọi nó là Thơ Đúc.  Làm sao tin được bài viết của Gm này?

         3-  Nếu Đức Mẹ thực-sự hiện ra tại La Vang năm 1798, tại sao giáo-dân phải đợi cho đến 22-42 năm sau (1820-1840) mới nghe tiếng đồn, mới xây ngôi chùa, rồi sau mới bàn với nhau rằng Bà linh-thiêng*2 hiện ra là “bên*3 giáo”?  Hơn nữa, chính họ là “dân Ky Tô Giáo từ 3 làng Ba Trừ, Cổ Thành và Thạch Hãn” đã xây ngôi chùa ấy, tại sao họ không nói hẳn (đại-loại: "đến nay thì chúng ta đã có thể chính-thức công-nhận nó là nhà Chúa, vì Bà hiện ra đích-thực là Đức Mẹ Maria, và báo cho bên không-Công-Giáo biết như thế"), chứ cần gì phải chờ về sau mới bàn (giữa dân Công Giáo) với nhau rằng Bà ấy là của bên "ta"?   Tóm lại, tất cả chỉ thuần-túy là tin đồn, và không có ai tận mắt trông thấy Đức Mẹ hiện ra ở La Vang!

         *CHÚ-THÍCH 2:  Bên Phật-Giáo cũng có một Bà:  Đức Phật Bà Quán-Thế-Âm.

          *CHÚ-THÍCH 3:  Từ-ngữ “bên” cho thấy là có ít nhất 2 bên liên-can trong hiện-vụ, và cách dùng chữ lương-thiện như thế chứng-tỏ là bên không-Công-Giáo trước đó cũng đã có nhìn-nhận ngôi chùa là của bên Phật-Giáo rồi.

II. TRONG TRƯỜNG-HỢP NÀO NGƯỜI TA BẮT ÐẦU NGHE NÓI ÐẾN VIỆC ÐỨC MẸ HIỆN RA TẠI LA VANG?

 A. TÀI-LIỆU:

         Trong bài “Linh-Địa La Vang” đăng trên báo “Mẹ Việt-Nam”, số 102 ra ngày 15-8-98, Nguyễn Lý Tưởng viết:

          1-  Năm 1797, nhân khi thủy-quân của Nguyễn Ánh tiến ra tận cửa bể Tư Dung (cửa Tư Hiền) thuộc tỉnh Thừa Thiên, thì Lê Văn Lợi, một vị quan của Tây Sơn đã đề-nghị vua ra lệnh bắt hết người Công Giáo và các linh-mục, lấy lý-do dân theo đạo ủng-hộ Nguyễn Phúc Ánh...  Vua Cảnh-Thịnh đã ra mật-lệnh cho các địa-phương hẹn đến tháng 5-1798 sẽ bắt và giết tất cả giáo-dân cũng như linh-mục, không để sót người nào...  Đức giám-mục Jean De Labartelle lúc đó đang trốn tránh ở làng Di Luân (Quảng Trị)...   Tin đó được loan truyền ra trong giới Công Giáo và dân theo đạo ở các làng Trí Bưu, Thạch Hãn, Hạnh Hoa bèn chạy vào miền núi La Vang để ẩn núp.  Và chính trong thời-gian đó Đức Mẹ đã hiện ra với họ.

          2- Tương-truyền Đức Mẹ đã hiện ra tại gốc cây đạ cổ-thụ.  Dân làm nghề rừng thường đến đó van vái, về sau họ nghe nói có một Bà linh thiêng hiện ra tại đây nên họ đã đắp một cái nền dưới gốc cây đa gọi là nền vọng và rào chung quanh.  Khoảng đầu đời Minh Mạng, 1820, dân ba làng Thạch Hãn, Ba Trừ và Cổ Thành chung nhau làm một ngôi miếu nơi đó, về sau họ nghe nói ngày xưa có một Bà bên đạo hiện ra ở chỗ đó nên cả ba làng đồng thuận nhường chỗ đó lại cho dân bên đạo Công Giáo.  Giáo-dân thời đó đã đem việc này trình cho vị linh-mục ở xứ Trí Bưu (Cổ Vưu) và cha xứ*4 đã cho sửa-sang nơi đó thành một nhà thờ bằng tranh.  Đây là ngôi nhà thờ đầu tiên tại La Vang.

          3-  Vua Đồng-Khánh lên ngôi (1885, vào cuối thế-kỷ 19), chủ-trương tìm kiếm hòa-bình...   Cũng trong thời-điểm này, cha xứ Trí Bưu (Cổ Vưu) đã hỏi những giáo-hữu lớn tuổi trong giáo-xứ khi đến giờ lâm-chung, chịu phép giải tội và xức dầu thánh*5, rằng: “Con phải thề nói sự thật, con có nghe cha mẹ, ông bà trước kia nói gì về sự-tích Đức Mẹ hiện ra tại La Vang không?”  Tất cả những người đó đều trả lời: “Có” và “chuyện xảy ra đã gần 100 năm rồi.”  Đức Mẹ đã hiện ra trước đó khoảng 100 năm.  Bằng-chứng là năm 1886 (88 năm, sau năm 1798) Đức Cha Caspar (Lộc) ở Huế đã quyết-định xây đền thờ kính Đức Mẹ hiện ra, theo cha mẹ, ông bà kể lại, cách nay cả trăm năm, (tức là vào cuối thế-kỷ 18, dưới thời Tây Sơn).

 B. NHẬN XÉT:

         1- Pigneau vừa là giám-mục (cao-cấp trong giới truyền-giáo của đạo bị cấm) vừa là người Pháp (ngoại-quốc cướp nước), lại giúp kẻ thù là Nguyễn Phúc Ánh và lãnh-đạo các tín-đồ tại địa-phương; thế mà vua Cảnh-Thịnh lại nhắm vào các giáo-dân (là người chạy theo) trước cả các kẻ cầm đầu?  Ngoài ra, giám-mục Jean De Labartelle có mặt tại làng Di Luân, Quảng-Trị, tỉnh của La Vang, thế mà không hề viết gì làm chứng về vụ gọi là Đức Mẹ hiên ra ngay vào lúc đó (1798) tại La Vang trong vùng hoạt-động của mình.

         2- Lạ-lùng hơn nữa là ngay chính các giáo-dân từ 3 làng Trí Bưu (vâng, Trí Bưu tức Cổ Vưu), Hạnh Hoa và Thạch Hãn, là những tín-đồ Ky Tô Giáo đã chạy đến tị-nạn tại La Vang và được kể là đã thấy Đức Mẹ hiện ra hứa che chở họ ngay chính vào lúc Đức Mẹ hiện ra (năm 1798), thì lại không lập, dù chỉ là một cái bàn, để thờ Đức Mẹ; mà phải chờ đến hơn hai mươi năm về sau (1820-1840) để các cư-dân thuộc nhiều tín-ngưỡng khác nhau của 2 làng khác, Ba Trừ và Cổ Thành, đến đó cùng với làng Thạch Hãn của La Vang đứng ra làm một ngôi chùa đặt tên là Chùa Ba Làng (dù cho có bài viết là ngôi miếu), để thờ một Bà mà họ thấy là không phải Đức Bà của Ky Tô Giáo (cho đến về sau họ nghe nói rằng đó là Đức Mẹ họ mới "nhường lại" cho bên Công Giáo).

         *CHÚ-THÍCH 4:  Có đáng tin không: dưới triều Minh Mạng, khi sự cấm đạo ngày càng gắt-gao, hằng trăm giáo-dân đã bị bắt, giết (kể cả giáo-sĩ Marchand ở tít từ trong Gia Định), mà vẫn còn có một cha xứ hiện-diện bên ngoài vùng ẩn-nấp La Vang, để các tín-đồ từ trong đó ra tiếp-xúc và báo-cáo tình-hình?

          *CHÚ-THÍCH 5:  Có đáng tin không: khi có cha xứ Trí Bưu (gồm cả La Vang, là nơi ẩn-trú của giáo-dân từ 3 làng nói trên và từ nhiều vùng khác nữa, thí-dụ “cách đó 60 cây số” nghĩa là từ Huế) mà cha xứ ấy không nghe biết gì về tin đồn truyền ra từ 1798 cho đến hơn hai thập-niên về sau (1820-1840) mới nghe về việc có Bà linh-thiêng hiện ra cách đó chỉ 4 cây số, và dân đến báo là đã “đồng thuận nhường chỗ đó lại cho bên Công Giáo”?

          3- Giám-mục Caspar là người quyết-định xây đền thờ kính Đức Mẹ vào năm 1886 (sau khi thực-dân Pháp đã đô-hộ Việt-Nam từ 1884), tức là ông đã tự-do trong tình-hình mới (giáo-dân Ky Tô Giáo vươn lên) nghiên-cứu kỹ-càng về biến-cố này; thế mà ông cũng không hề lưu lại một bút-tích nào (dù là báo-cáo chính-thức gửi về Tòa Thánh hay nhật-ký cá-nhân) về vụ Đức Mẹ hiện ra tại La Vang: phải chăng vì ông cũng thấy vụ đó là không đáng tin?

          4- Người đọc thấy ngay là cha xứ Trí Bưu đã lợi-dụng giờ phút lâm-chung của người già-cả, muốn “hồn được lên thiên-đường”, mà sợ không được cha xứ cho lên, nên bắt họ phải thề*6 là có nghe ông bà cha me trước kia kể lại, chuyện đã xưa gần trăm năm...  Chỉ cần có một tiếng “Có!” giản-dị, không cần chi-tiết gì cả.  Tại sao việc này không được thực-hiện trước năm 1885, khi mà trước đó giáo-dân La Vang đã có thể công-khai biến nhà chùa thành nhà Chúa (1820-1840), suốt 40-60 năm qua?  Và tại sao cha xứ không hỏi các giáo-dân mạnh-khỏe trẻ-trung?  Chắc-chắn lý-do là vì “sáng-kiến” này mới được nảy-sinh vào năm 1885 (Đồng-Khánh lên ngôi), họ tính là không còn ai đủ già để biết và để cãi lại sự việc cho là xảy ra đã gần trăm năm.

         *CHÚ-THÍCH 6:  Cha xứ bắt thề như thế là để căn-cứ vào đó mà lập hồ-sơ về chuyện hiện ra, và sở-dĩ thế là vì từ 1798 đến 1885 (Đồng Khánh thân-Pháp lên ngôi) ròng-rã 87 năm không hề có một hồ-sơ tài-liệu nào cả về chuyện Đức Mẹ Hiện Ra, dù cho sau này người ta nói là hiện ra vào năm 1798, nhường ngôi chùa lại cho bên Công Giáo vào khoảng 1820-1840.  Và tại sao lại không có một tài-liệu nào, khi mà ít nhất là một bức thư của linh-mục Lôrensô Lâu về việc viếng thăm Cổ Vưu (Trí Bưu) đã được gửi về La Mã từ thời 1691 (hơn một trăm năm về trước), và khi mà Tòa Thánh Vatican đã có thể trực-tiếp giải-quyết chuyện nội-bộ La Vang từ thời 1717-1739 (hơn nừa thế-kỷ về trước)?

         Xin thưa:  là vì thật ra không hề có việc Đức Mẹ (của Ky Tô Giáo) hiện ra tại La Vang.

         Vậy thì Tòa Thánh, qua báo “L'Osservatore Romano”, quả đã thành-thật và thẳng-thắn khi xác-quyết rằng “Tiếc thay, hiện nay không có một tài-liệu viết nào lưu-trữ về các lần Đức Mẹ Hiện Ra Tại La Vang”.

          Dù thế, họ vẫn chống-chế cho rằng các tài-liệu ấy đã bị tiêu-hủy dưới thời Minh Mạng, Tự Đức*7:   Họ giả-vờ coi như không có ai có thể gửi gì ra khỏi xứ Huế và nước Việt Nam trong suốt 42 năm trường (từ 1798 đến 1840 là năm Minh Mạng qua đời); họ đã quên mất thời-gian 18 năm (1802-1819) dưới thời Gia Long, mà vì mang ơn người Pháp nên vua không nặng vấn-đề cấm đạo; hơn nữa, họ đã tảng-lờ tình-trạng người Pháp đô-hộ Việt Nam (1884-1945) và coi như các phần-tử thực-dân Ky Tô Giáo này không biết phụng-vụ Đức Mẹ ngay tại thuộc-địa của mình, nhất là sau khi đã có những vụ hiện ra tại Lourdes ở Pháp năm 1858 và tại Fatima ở Bồ Đào Nha năm 1917!

         5- Ta cũng gặp được một óc tưởng-tượng khác người:  Trong khi các bài viết khác nói rằng mãi đến 1820-1840 giáo-dân Ky Tô Giáo tại La Vang mới nghe tiếng đồn về việc Đức Mẹ hiện ra ngày xưa, thì Trần Văn Trí trong bài “Tinh-Thần La Vang” đăng trên báo “Thằng Mõ” số 832 lại viết:  “Bỗng nhiên (trong năm 1798) họ thấy một bà đẹp-đẽ mặc áo choàng hiện ra gần một cây đa đại-thụ, mà họ nhận biết ngay là Đức Mẹ.

          Những “nhân-chứng” ấy nhận biết ngay tại chỗ vào năm 1798 rằng đó chính là Đức Mẹ, thế mà giáo-dân phải đợi cho đến 22-42 năm sau (1820-1840) mới nghe tiếng đồn, mới xây ngôi chùa, mà cũng chưa bàn là Bà linh-thiêng thuộc về "bên ta"; và trong lúc đó (1798) chính giám-mục Jean De Labartelle có mặt tại tỉnh địa-phương, thế mà không có một chứng-tích nào, tài-liệu viết nào của ông về sự-kiện ấy được lưu hồ-sơ.   Chỉ nội một chi-tiết đó đã đủ để vô-hiệu-hóa tất cả các chi-tiết khác về vụ hiện ra.

         Cũng như trong các bài viết khác, tất cả chỉ là nghe nói, tiếng đồn, tương-truyền, và mỗi lần lại mỗi khác nhau và mâu-thuẫn nhau.

         6- Ta lại có thêm một nguồn ngoại-sử quý-báu, không phải là về Đức Mẹ mà là về Cây Đa:   linh-mục Pierro Gheddo viết về sự-tích Đức Mẹ hiện ra tại La Vang cũng như các sự ngược-đãi Ky Tô Giáo tại Việt Nam, đã đặt nhan đề cho sách của mình là “The Cross and the Bo-Tree” (Cây Thập-Giá và Cây Bồ-Đề).

          Lm Pierro Gheddo quả đã thực-tế gọi hẳn cây đại-thụ là cây bồ-đề thay vì cây đa.   Cây Bồ Đề thông-thường là cây của nhà chùa, của Đức Phật; và lẽ tất-nhiên Đức Mẹ Maria của Ky Tô Giáo không bao giờ muốn đến gần, nói gì dùng nó làm điểm tiếp-cận để xuất-hiện trước tín-đồ của mình!

          Dù sao, cây đa ở đây hẳn thuộc về bên không-Công-Giáo, dù là hồi đó hay là bây giờ; và dân La Vang đến đó cầu-nguyện là dân đa-tín, tin thờ nhiều thần (kể cả ma quỷ, là những hình bóng chập-chờn thỉnh-thoảng hiện ra nơi các cây đa), rất lâu trước khi có dân Ky Tô Giáo đến đó tị-nạn rồi sau mới nghe tiếng đồn về Bà linh-thiêng...

          7- Trần Văn Trí trong “Tinh-Thần La Vang” đăng trên báo “Thằng Mõ”, số 832 ra ngày 28-3-98, viết:  “Hội-Đồng Giám-Mục Việt-Nam trong phiên họp ngày 13-4-61 đã cho đền thờ Đức-Mẹ La Vang làm Đền Thờ Toàn-Quốc Dâng Kính Trái Tim Vô-Nhiễm Đức Mẹ và nhận Linh-Địa La Vang làm Trung-Tâm Thánh-Mẫu Toàn-Quốc.”  (Báo “L'Osservatore Romano” ra ngày 12/19-8-98 thì viết rằng : “Trong bức thư chung ngày 8-8-61 của các giám-mục Việt Nam, La Vang được chọn làm Trung-Tâm Thánh-Mẫu Toàn-Quốc.”

          Vậy là ngày 13-4-61 (hay ngày 8-8-61?).

          *CHÚ-THÍCH 7:  Họ nói là các bút-tích về vụ Đức Me hiện ra có lẽ đã được giữ trong hồ-sơ của nhà thờ Huế và bị thiêu-hủy trong hai cuộc chiến địa-phương: vào năm 1833 dưới thời Minh Mạng, và vào năm 1861 dưới thời Tự Đức.  Thật ra, trong năm 1833 có việc triều-đình dẹp loạn Nông Văn Vân ở Lạng-Sơn & Cao-Bằng ngoài Bắc, và loạn Lê Văn Khôi ở Gia-Định trong Nam; và trong năm 1861 có quân Pháp và I Pha Nho đến đánh Quảng-Nam, xúi Tạ Văn Phụng ra Bắc dấy binh ở Quảng-Yên; nhưng trong các thời-điểm ấy ở Huế thì vẫn bình yên: làm sao mà hồ-sơ nhà thờ ở Huế bị thiêu-hủy được.  Huống nữa, hồ-sơ vụ này không phải chỉ có ở Huế mà thôi.

          Chính Nguyễn Văn Thông đã viết:  “Về các sử-liệu liên-hệ, chúng ta có khá nhiều để đối-chiếu... với các sử-liệu như thư viết tay, sổ-sách ghi tên giáo-hữu..., những bản phúc-trình của từng khu-vực truyền-giáo gởi về Bộ Truyền-Giáo ở Roma, ở Paris, ở các nhà dòng Tên, dòng Đa Minh... có chi-nhánh ở Macao, Penang, Nhật, Phi Luật Tân, Thái Lan..."

          Và, như Nguyễn Lý Tưởng đã viết: “Lm Stanilas Nguyễn Văn Ngọc đã trích dẫn một đoạn trong bức thư của Lm Lôrensô Lâu, về việc viếng thăm Cổ Vưu (Trí Bưu) ở vùng Dinh Cát (Quảng Trị) đề ngày 17-2-1691 gởi về Roma”:   Như thế rõ-ràng là các báo-cáo từ vùng Dinh Cát (gồm có La Vang) đã được gởi về thấu tận Roma từ hơn một thế-kỷ (1691-1798) trước khi có vụ gọi là “Đức-Mẹ Hiện Ra Tại La Vang.  Lại nữa, Trần Văn Trí cũng đã viết: “Vài Nét Lịch-Sử Về La-Vang: 1717-1739: xảy ra một số xáo trộn mà Tòa Thánh phải trực-tiếp can-thiệp...”:  Như thế hiển-nhiên là, lần này nữa, Tòa Thánh đã nắm vững tình-hình La Vang từ hơn nửa thế-kỷ (1739-1798) trước vụ "hiện ra".

          Tóm lại, tài-liệu viết về sự xuất-hiện của Đức Mẹ tại La Vang, nếu có, thì phải đã có tại Tòa Thánh Vatican ngót một thế-kỷ rưỡí, trước cuộc chiến đầu tiên trong 2 cuộc chiến 1833 1861 mà báo L'Osservatore Romano của Tòa Thánh đổ lỗi là đã tiêu-hủy hết hồ-sơ liên-quan (xin xem Phần VIII).

         8-  Tóm lại, người đọc có thể kết-luận rằng:  trong ngót một thế-kỷ rưỡi sau vụ gọi là Đức Mẹ hiện ra (từ 1798 đến 1945), cả thực-dân Pháp lẫn các chức-sắc Ky Tô Giáo thuộc nhiều quốc-tịch đã rất lương-thiện, vì họ không công-nhận có sự hiện ra của Đức Mẹ tại La Vang, bởi lẽ chuyện đó là vô căn-cứ, không có người nào tận mắt trông thấy Đức Mẹ hiện ra.  Và chỉ đến khi giáo-dân Ngô Đình Diệm lên làm thủ-tướng, rồi tổng-thống, của Việt Nam Cộng-Hòa (1954-1963) chuyện này mới được nêu lên.

          Rõ-ràng lập-trường của Vatican trong vụ này là chỉ dựa vào báo-cáo và đề-nghị của các thừa-sai tại địa-phương, mà giai-đoạn này thì họ chịu hoàn-toàn ảnh-hưởng của tổng-thống Ngô Đình Diệm và tổng-giám-mục Ngô Đình Thục của Miền Nam Việt-Nam.

ĐỨC CỐ LÊ

Website: www.MeekLamb.com

PART V

DID ANYONE WITNESS THE MADONNA’S  APPARITIONS IN LA VANG ?

 I.  UNDER WHAT CIRCUMSTANCES WAS THE PAGODA TURNED INTO A GOD’S HOUSE ?

 A.   DOCUMENTS:

   In his article “Tinh-Thần La Vang” (The Spirit of La Vang) published in “Thằng Mõ” (The Town Crier) Magazine, No. 832 on 28 Mar 1998, Mr. Trần Văn Trí wrote:

          At the beginning of the 19th century, rumor about the Sacred Lady spread wide everywhere.  During the first years, 1820-1840, the Catholics of Ba Trừ, Cổ Thành and Thạch Hãn Villages made contributions among themselves to build a pagoda [NB: a pagoda is a Buddhist temple, with its specific structure, and of course with at least one statue or picture of the Buddha] right at the place where the Madonna had appeared, called the Ba Làng (Three Villages) Pagoda.  But later they discussed with one another and all agreed that the Lady who had appeared there belonged to the Catholic side, so they yielded the pagoda to the Catholic side, and the Catholic families modified the pagoda into a God’s house (Fr. Hồng Phúc: The La Vang Lady, page 35).

 B.   REMARKS:

         1-  Let us find out about the situation in which “the pagoda was modified into a God’s house.”  In the weekly “Thằng Mõ” Magazine, No. 852 on 15 Aug 1998, there was the article “Sự-Kiện La Vang: Trang Sử Tử-Đạo” (The La Vang Event: The Martyrs’ History) by Mr. Nguyễn Văn Thông, in which we read the following paragraph:

          Bishop Tabert wrote:  About the South Church, when King Minh Mạng ordered a ban on Catholicism, there were hundreds of believers jailed, tortured, and exiled or executed...

          a.  In 1832, Tống Viết Bường, the chief of Minh Mạng’s guards, together with officers and soldiers under him, was obligated to sign pledges to quit the religion...  Mr. Bường and 12 others did not sign.  They were ordered to be yoked and lashed...  The lead-covered end of the whips tore the flesh off...  Six soldiers could not endure such barbarous punishments...  Mr. Bường and the 6 others were imprisoned and tortured to the utmost and then decapitated in the evening of 23 Oct 1833 at Thợ Đúc, Huế (Bùi Đức Sinh: The Catholic Church in Vietnam, vol. III, pg.  46-47).

          b.  On 8 Sep 1835, Fr. Marchand was captured in Gia Định [Southern Region], caged like an animal and brough to Huế [Central Region] together with 7-year-old Lê Văn Viên, son of Lê Văn Khôi...  He was accused of plotting with Lê Văn Khôi to rebel against Minh Mạng royal court...  The executioner used red hot pincers to squeeze his hips, the flesh got burned sizzlingly and smoking...  He and three others were indicted as accomplices and sentenced together with little Viên to dissection.  All their clothes taken off, they were tied to the stretches and sent to the former church now turned into the execution ground at Thợ Đúc...  One executioner used pincers to pinch out each piece of flesh for another to cut it off with a cleaver.  They began with the condemned’s penis, then the two breasts, the two shoulder blades, the two hands, the two thigh muscles, calves... until what remained was only a skeleton stuck with blood-red bits of flesh.  After that, the executioner cut the priest’s head off... undid the ropes for the body to fall face down to the ground, used an ax to cut it horizontally into four chunks, then each chunk vertically into two pieces...  Priest Marchand’s head was sent to the provinces to be hanged in display at the markets, then put into a mill to be ground (Phan Phát Huờn: Louvet: La Cochinchine Religieuse (The Religious Cochinchina), v. II, pg. 92) and many other cases.

         2-  The period 1820-1840 mentioned above by Mr. Trần Văn Trí was exactly the span of King Minh Mạng reign, and the persecutions of Catholics had been so terrible.   And historian Trần Trọng Kim wrote in his “Việt Nam Sử Lược”:  “At that time, not only King Minh Mạng hated Catholicism, but most mandarins were of the same feeling, so the ban on Catholicism was more cruel.”  Lê Văn Khôi and his fellow-rebels (among them priest Marchand) were strong enough to have taken six provinces in one month and defended the Gia Định citadel against the Imperial Court for three years long, and they were down in the Southern Region so far from Huế; but Minh Mạng could finally crush and punish them so horribly.  Then, how a group of bare-handed Catholic refugees in La Vang could avoid being tracked out, since La Vang was only about 60 kilometers from the king and his influence*1, and, moreover, dared openly modify the pagoda (Buddhist temple) into a church (God’s house) while the persecutions were still continued for 4-6 more decades (until the French domination began in the 1880s)? 

         *NOTE 1a:

          Remember:   “Rumor about the Sacred Lady had spread everywhere” and the La Vang inhabitants (including the non-Catholics) living upon the fire-wood still could take it for sale to the non-Catholic villages outside of La Vang.

          *NOTE 1b:

          Bishop Tabert wrote about events happening in 1820-1840 in a Vietnam already unified since more than twenty years earlier (Gia Long became King in 1802), but he still called the area “the South (Miền Nam)” as if there still existed the Gianh River which devided the country into two parts under the old period of Trịnh-Nguyễn conflict.  Moreover, Tabert could not remember the place-name Phường Đúc and called it Thợ Đúc.   How could people believe him?

         3-  If the Virgin Mary did really appear in La Vang in 1798, why must those Catholics have waited until 22-42 years later (1820-1840) to hear the rumor, to build a pagoda, and then to discuss and come to an agreement that the Lady*2 who had appeared belonged to the Catholic side, and then to modify the pagoda into a God’s house?  Besides, they had been “the Catholics from the villages of Ba Trừ, Cổ Thành and Thạch Hãn,” who built the “chùa” (Buddhist temple), why did they not simply state (e.g. that now it is time for us to officially declare it the God’s house, because the Lady who had appeared was indisputably the Virgin Mary), and notify it to the non-Catholics, instead of having to wait until long, long later to discuss (between the Catholics themselves) the idea that the Lady belonged to “our” side*3?  In a word, all was merely rumor, and there was nobody who did witness the Lady’s alleged apparitions in La Vang!

         *NOTE 2:  With the Buddhists, there has also been a Lady:  “Đức Quán-Thế-Âm Bồ-Tát” (Kouan Yin).

          *NOTE 3:  The term “side” means that there were at least two sides involved in the case; and such honest use of the term indicates that the non-Catholic side had previously recognized that the pagoda was a Buddhist site.

 II.  IN WHAT CIRCUMSTANCES DID PEOPLE BEGIN TO HEAR THE RUMOR OF THE MADONNA’S APPEARANCES IN LA VANG?

 A.   DOCUMENTS:

         In his article “The La Vang Sacred Land” printed in “Mother Vietnam” Magazine, issue #102 dated 15-8-1998, Mr. Nguyễn Lý Tưởng wrote:

          1-  In 1797, while Nguyễn Phúc Ánh’s naval forces could come so far from the Southern Region as up to Thừa Thiên’s Tư Hiền seaport, Tây Sơn’s mandarin Lê Văn Lợi suggested the king’s order to arrest all Catholic followers and priests, on the pretext that Catholics supported Nguyễn Phúc Ánh...  King Cảnh-Thịnh secretly ordered the local authorities to arrest and kill all Catholic followers as well as priests, not to miss anyone, beginning in 5-1798.  Bishop Jean De Labartelle was then hiding in Di Luân Village (Quảng Trị)...  That news spread among the Catholic circle, and believers from Trí Bưu, Thạch Hãn, Hạnh Hoa Villages fled into the La Vang mountainous area as a refuge.  And it was at this time that the Virgin Mary appeared to them.

          2-  The legend spread that the Virgin Mary had appeared at the foot of the old banyan tree.  The woodcutters used to get there to pray.  Later on they heard say that a Sacred Lady had appeared there, so they made a platform at the foot of the banyan tree, called the kowtow platform, and raised a fence around it.  Towards the beginning of Minh Mạng’s reign, 1820, inhabitants of the three villages Thạch Hãn, Ba Trừ and Cổ Thành teamed up with one another to create there a joss-house (“miếu”) [“miếu” is a place where the non-Catholics burn incense to pray to other dieties than the Catholic God]; afterwards, they heard say that in the old times a Lady on the Catholic side had appeared at that site; therefore, people of the three villages agreed to yield that site to the inhabitants on the Catholic side.  The Catholics of that time reported the incident to the vicar*4 of Trí Bưu (Cổ Vưu) Parish, and the local vicar had that site modified into a thatch-roofed church.  This was the first church ever in La Vang.

          3-  Đồng-Khánh became king (in 1885, towards the end of 19th century); he sought for peace...  Also at this time the Trí Bưu (Cổ Vưu) Parish priest asked the local old-aged believers when these were on their deathbed, awaiting exoneration and anointment*5:  “You must swear to say the truth, did you hear your parents, grand-parents, in the past mention something concerning the Virgin Mary’s Apparitions in La Vang?”  All those persons answered “Yes” and “The event happened nearly 100 years ago.”  The Virgin Mary had appeared about 100 years earlier.  The evidence is that in 1886 Mgr Caspar (Lộc) in Huế decided to build a temple for the La Vang Lady, and the Trí Bưu parishioners at the end of the 19th century said that the Madonna’s Apparitions, as told by their parents, grandparents, had taken place some 100 years before, i.e. at the end of the 18th century, under the Tây Sơn reign.

B.   REMARKS:

         1-  Pigneau was both a bishop (high-ranking among the forbidden Evangelists) and a French (alien aggressor); he also was a supporter of Nguyễn Phúc Ánh, the enemy, and a leader of the local believers;  however, King Cảnh-Thịnh only aimed at the faithful (mere followers) prior to the ringleaders?  Besides, bishop Jean De Labartelle, a dignitary (the king’s much more-wanted adversary, because bishops are more important than priests and followers), could still remain safe in Di Luân Village (Quảng Trị), the vulnerable zone, not far from the La Vang hide-out?  And he had not written anything to Roma about the apparitions just at that time (1798) in La Vang, his operational area?

         2-   More strange is that even the very Catholics who came from the villages of Trí Bưu (yes, Trí Bưu or Cổ Vưu), Thạch Hãn and Hạnh Hoa to La Vang as refugees and who, according to the legend, had allegedly seen the Madonna appear and heard Her promise to protect them, at the very time of her apparitions in 1798, did not build even a small altar for Her; and people had to wait for more than two decades later (1820-1840) for inhabitants of various religions from two other villages, Ba Trừ and Cổ Thành, to come there and join the Catholics of Thạch Hãn Village in La Vang to build a pagoda, naming it Chùa Ba Làng Three Villages Pagoda (even though called “miếu,” joss-house, in some articles) to worship a Lady that they initially considered not to be the Catholics’ Lady (only until later they heard say that it was the Virgin Mary and then “yielded” it to the Catholic side).

         *NOTE 4:  Is it believable, that under King Minh Mạng, while the ban on Catholicism was getting more and more cruel, and hundreds of Catholics (including Priest Marchand brought up from as far as Gia Định in the Southern Region) had been captured and killed, there still was a vicar in charge of Trí Bưu (Cổ Vưu) safely living near the refuge of La Vang (Quảng Trị) for the followers from in there to come out to him to report on the situation?  

         *NOTE 5:  Is it believable, that there was the presence of a vicar in the parish of Trí Bưu (including La Vang, which was the refuge for Catholics from the three above-mentioned villages and from many other areas such as “60 kilometers away” namely Huế), but that vicar had not heard the rumor already spread since 1798, and had waited until more than two decades later (1820-1840) for him to be able to learn the apparitions of a sacred lady only four kilometers from him, and for the villagers to come to report to him that they themselves had just “agreed to yield that site to the Catholic side”?

           3-   Bishop Caspar decided to build a temple for the Blessed Virgin in 1886 (after the French colonialists had established their domination over Vietnam since 1884), that means he had enjoyed freedom in the new situation (the Catholics gained the upper hand), he could of course have carefully studied the La Vang event, but he finally did not leave any written document (either an official report to the Vatican or a simple phrase in his personal diary) on the Lady’s apparitions in La Vang:   is it not that he himself considered it unbelievable? 

 4-   The readers can see right away that the Trí Bưu Vicar only took advantage of the critical time when the old-aged believers were going to die and were eager to have their souls received into Paradise (which they had been promised to, and afraid that the vicar would not allow them to go there) to insist that they must swear*6 that they had heard parents and even grandparents mention the Virgin Mary’s apparitions, some 100 years in the past.  Only one simple word “Yes” without any details.  Why did not this swearing take place before 1885, since the La Vang Catholics had already been able to publicly turn the Buddha’s temple into the God’s house during 1820-1840, more than 40-60 years earlier?  And why did not the vicar ask the young and healthy believers for such an answer?  Surely the reason was that this “initiative” only just arose in 1885 (pro-French Đồng Khánh enthroned king); they saw that there were no more living people so aged as 100 years old at that time to know and say anything against the alleged event about nearly 100 years before.

         *NOTE 6:  The purpose of the vicar’s forcing the followers to swear so was to base on it to set up files on the apparitions; and he had to do so because from 1798 to 1885 (when Đồng Khánh was crowned king), during those 87 long years, there had been no documentation of the Virgin Mary’s apparitions, although it was later said that the apparitions happened in 1798, the pagoda was yielded to the Catholic side in the period of 1820-1840.  And why had there been no related documents, since at least one letter by Fr. Lôrensô Lâu about his visiting Cổ Vưu (Trí Bưu) could have already been sent to Roma in 1691 (more than one hundred years earlier than the apparitions), and since the Vatican could have already been able to directly resolve the La Vang internal problems during the period of 1717-1739 (more than half a century before the apparitions)?

         Let me answer:  Because the truth is that there had been no apparitions of the Catholics’ Virgin Mary in La Vang. 

           Thus, the Vatican, through “L’Osservatore Romano,” was really honest and straightforward when it confirmed that: “Unfortunately, there is no written documentation of these apparitions (of the Virgin Mary in La Vang).”

 However, they still defended themselves by saying that “such documents were perhaps kept in the Hué church archives, which were destroyed during two local wars: in 1833, under King Minh Mang, and in 1861, in the reign of King Tuduc*7.”  They pretended to assume that nobody had been able to send anything out of Hué and Vietnam during 42 long years (from 1798 to 1840 when Minh Mạng died); and they forgot about the period of 18 years (1802-1819) in the reign of King Gia Long, who did not lay emphasis on the ban on Catholicism because he owed the French a debt of gratitude; moreover, they turned away from the fact that the French did dominate Vietnam during 61 long years (1884-1945) and considered these Catholic colonialists as not knowing how to serve the Madonna right in their own colony, especially after the apparitions in Lourdes, France, in 1858, and in Fatima, Portugal, in 1917!

         5-   We also met with a strange imagimation:   While the other writings affirmed that only until 1820-1840 the Catholics in La Vang could hear the rumor of Our Lady’s apparitions in the old days, Trần Văn Trí in his article “The La Vang’s Spirit” published in “The Crier” Magazine No. 832 wrote:  Suddenly (in 1798) they saw a beautiful overcoated lady appearing near a big banyan, whom they recognized right away to be the Virgin Mary.”

           Those “witnesses” had recognized right on the spot in 1798 that the lady was the Virgin Mary, yet the Catholics must wait until 22-42 years later (1820-1840) to hear the rumor, to build the pagoda, while still not to discuss the Sacred Lady’s belonging to “our side”; and at that very time (1798) Bishop Jean De Labartelle himself was present in the local province, but he did not gather either evidence or written documents relating to this matter to keep as archives.  That sole detail suffices to nullify all the other details of the apparitions.

         The same as in the other writings, everything was merely hearsay, rumor, legend, and each time with certain different and contradictory details.

         6-   Moreover, we have got a precious foreign source of history, not of Our Lady but of the Banyan Tree:  Fr. Pierro Gheddo, when writing about the Virgin Mary’s apparitions in La Vang and the persecutions of Catholics in Vietnam, entitled his book “The Cross and the Bo-Tree”.

           Fr. Pierro Gheddo was so exact to call the great and old tree by its name, Bo (Bồ Để) Tree instead of Banyan Tree.  Bồ Đề Trees are usually trees of pagodas, of the Buddha; and, obviously, the Catholics’ Virgin Mary never wanted to approach it, let alone used it as a meeting place to appear before her believers!

           Anyhow, the banyan tree here undoubtedly belonged to the non-Catholic side, at that time as well as at present; and those La Vang inhabitants who came there to pray were polytheists (even worshipping ghosts and devils, the flickering silhouettes now and then appearing at the banian trees), very long before the Catholics came to take refuge there, and only much later did they hear the rumor of the Sacred Lady...

         7-   Trần Văn Trí in “The La Vang’s Spirit” in “The Town Crier” Magazine No. 832 dated 3-28-98 wrote: “The Bishops of South Vietnam [then divided from North Vietnam], on April 13, 1961, assembled in Hué, made a vow to the Immaculate Heart of Mary to consecrate the La Vang Temple to the Blessed Virgin, and recognized it as a national Marian Centre.”  But the Vatican’s “L’Osservatore Romano” on August 12-19, 1998 wrote:   “In their joint Letter of 8 August of the same year (1961), La Vang was recognized as a national Marian Centre.”

 Then, was it on 4-13-61 or on 8-8-61 that La Vang became a national Marian Centre? 

 *NOTE 7:  They said that the written documentation of these apparitions were perhaps kept in the Hué church archives, which were destroyed during two local wars:  in 1833 under King Minh Mang, and in 1861 in the reign of King Tu Duc.   But, in truth, in 1833 the royal court only had to quell Nong Van Van’s revolt at Lang Son and Cao Bang far in the Northern Region, and Le Van Khoi’s revolt at Gia Dinh far in the Southern Region; and in 1861 the French and Spanish troops came to Quang Nam Province, far from Hué and Thua Thien Province, and incited Ta Van Phung to rebel at Quang Yen, far in the Northern Region.  During those times, Hué, the capital, was quite safe:  how could the documents kept in the Hué church be destroyed?

 Besides, the written documentation of these apparitions, if any, should have been preserved in many other places than only in the Hué church.

 Even Nguyễn Văn Thông wrote:  “About those historic documents, we have so many to collate with... such historic documents as handwritten letters, lists of fellow-believers..., reports from each evangelizing areas sent to the Evangelization Ministry in Roma, to Paris, to the Jesuit and Dominican Monasteries with branches in Macao, Penang, Japan, the Philippines, Thailand...”

           And, as Nguyễn Lý Tưởng wrote:  “Fr. Stanilas Nguyễn Văn Ngọc quoted a passage in Fr. Lôrensô Lâu’s letter about his visit to Cổ Vưu (Trí Bưu) in Dinh Cát (Quảng Trị) area, dated 2-17-1691 that was sent to Roma,” this shows obviously that reports from Dinh Cát area (including La Vang) had definitely been sent to and evidently reached Roma, more than one century (1691-1798) before the so-called “Our Lady’s Apparitions in La Vang” event.

 Additionally, Trần Văn Trí also wrote:  “A Few Historical Features of La Vang: 1717-1739: there happened certain disorder that the Vatican had to directly interfere...”:  This, once more, shows patently that the Vatican had already had a thorough grasp of the situation in La Vang since more than half a century (1739-1798) before the so-called “apparitions.”

         In short, evidence of the Virgin Mary’s Apparitions in La Vang, if any, must have been present in the Vatican about one and a half century (since 1691), before the first of the two wars in 1833 and 1861, which L’Osservatore Romano blamed for destroying written documentation (Ref Part VIII).

         8-   Finally, people might say that the French colonialists, and also the Chirstian dignitaries of various nationalities, during at least one-and-a-half centuries long (1798-1945) were indeed so honest as to not recognize the La Vang Apparitions, merely because it was groundless, nobody ever eye-witnessed the Virgin Mary appearing.  And only until Catholic Ngô Đình Diệm had been made Premier then President of the Republic of Vietnam (1954-1963) could this issue be brought to the highlights.           

           Irrefutably, the Vatican’s stand on this issue mainly depended on the reports and proposals from its local servers and representatives who were at that time mostly influenced by President Ngô Đình Diệm and his brother, Archbishop Ngô Đình Thục, of South Vietnam.

 ĐỨC CỐ LÊ

© Copyright 2005 giaodiem.com

04-print.gif (107 bytes) In ra    @

04-top.gif (163 bytes) top page

 

© Giao Điểm.  Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com