Minh Mẫn HÓA GIẢI Sau một tuần vụ
án chùa Hiển Quang được lên mạng, thế giới đều biết, trong nước, một
số vùng xa cũng hiểu được vấn đề, ngay tại TP HCM không thiếu người
ngạc nhiên một vụ nghiêm trọng như thế mà không hề nghe báo chí phản
hồi. Và ngạc nhiên hơn nữa, gần một tháng vẫn không nghe phía nhà nước
thông báo hay giải quyết sự việc! Có người bảo
rằng, vụ án không có nhân chứng, vật chứng đủ thuyết phục quy kết
cho bất cứ ai! Hàng ngày, báo
chí VN đều loan tải những vụ án không hề lưu lại chứng tích can phạm,
thế mà không quá 24 giờ, CA. VN đã bắt trọn ổ kẻ gây án. Vụ đốt chùa
xẩy ra giữa lòng giáo xứ “Công giáo”, an ninh tuyệt đối, liên hệ đến
những hiện tượng trong thời gian xin dựng bảng chùa, những đầu mối hiển
nhiên mà vẫn xem như bế tắc !?. Hàng ngày, báo
chí VN đều loan tải từ chuyện cán bộ cao cấp tham ô những lạm đến
chuyện xe cán chó, chó cắn xe, phản ánh nhiều mặt trong xã hội để nhà
nước hành xử theo pháp luật. Thế mà vụ đốt
chùa giữa thành phố không hề được loan báo, không thể bảo là không biết,
hay là biết mà không được phép đăng tải, chứng tỏ báo chí chưa thoát
khỏi vòng kềm tỏa! Trong thời điểm
nhà nước VN bắt tay giao hảo với thế giới, làm hòa với Vatican, đoàn kết
mọi tầng lớp nhân dân và tôn giáo, ổn định xã hội và chính trị để
đưa đất nước thoát khỏi áp lực mọi phía, kể cả kinh tế, cố gắng
nâng mức sống nhân dân lên ngang tầm các nước trong khu vực, và quan trọng
hơn, thể hiện bản năng vượt trội của một VN tự cường, năng động,
cố tạo một sắc thái hài hòa đặc thù. Với thiện chí và chủ hướng
đó, VN gặp phải những kẻ luôn khuấy động, cố tình phá vỡ chính
sách nhà nước, gây xáo trộn xã hội, và thách thức ngành an ninh VN. Người dân
thông cảm thái độ tế nhị của nhà nước đối với vụ việc chùa Hiển
Quang, không muốn làm to chuyện gây mất tình đoàn kết tôn giáo, nhưng không
có nghĩa bao che cho thái độ quá khích có nguy cơ làm tiền lệ triệt hạ
Phật Giáo (PG) mà họ đã làm suốt 500 qua trên mãnh đất nầy. Đây là
thái độ tế nhị hay là thái độ dung dưỡng? Tế nhị không có nghĩa trấn
áp kẻ bị hại, bênh vực kẻ manh động. Và kẻ bị hại không được
quyền tự bảo vệ, dù là tự vệ bằng ngôn từ, văn bản và truyền
thông? Đối với PG, một
tổ chức được mệnh danh là Giáo hội, trước sự kiện đe dọa sinh mạng
và tài sản của một ‘thành viên’ như chùa Hiển Quang, GHPGVN đã làm những
gì? Từ Thành hội đến Trung ương, không hề nghe tiếng nói bênh vực, ít
ra yêu cầu nhà nước làm rõ vấn đề, và, một tinh thần đồng đội lẫn
đồng đạo: vấn an bằng văn bản hay cử nhân sự đến chia buồn, trấn
an!. Kể cũng lạ, ai chết mặc ai! Tuy thiệt hại vật
chất trên dưới 200 triệu, giá mà Ban Từ thiện Trung ương hay thành phố
quan tâm đến món tiền tượng trưng phụ giúp việc sửa sang, có lẽ chùa
Hiển Quang cảm thấy ấm lòng và được an ủi hơn những người sắc tộc
Tin Lành (vốn được “Hội Thánh” nuôi dưỡng, có thêm đồ cứu trợ
không thiếu cũng không thừa đó). Một miếng khi đói bằng gói khi no là vậy!
Tinh thần đồng đội trong PG như thế, chả trách các chùa bị xóa sạch
biến thành nhà thờ một cách dễ dàng mà không ai dám lên tiếng bênh vực.
Và bây giờ, vụ đốt chùa ngang nhiên giữa đô thị mà PG vẫn phải chịu
lép vế. Giáo hội bảo vệ ai? luật pháp bảo vệ ai? GHPGVN ngoài nhiệm
vụ mang tính hành chánh và quyên góp tài vật, làm được gì?. Những thành quả đạt được ngày nay
không hẳn do công lao của các ngài lãnh đạo nếu không có một Giáo hội
đối trọng như PGTN tác động. Hội
đồng Giám mục VN nói chung, Giáo xứ Vinh Sơn quận Tân Bình nói riêng không thể vờ
vịt như không hay không biết một sự cố xẩy ra trong lòng giáo xứ mà
ít nhiều có liên hệ trực tiếp với thái cách của tôn giáo mình. Kẻ trộm
không lý do gì đốt chùa; giả dụ nhà chùa mích lòng lân cận, không ai
can đảm hoặc nỡ cố tình thiêu sống 15 mạng người, nếu vụ cháy
không kịp thời phát hiện. Trong giáo xứ, không một kẻ bên ngoài nào xa
lạ nửa đêm dám lẻn vào phóng lửa và cắt điện một cách bình tỉnh,
có tính toán, vì khu phố đều có đội dân phòng canh gác !. Một vấn đề
được đặt ra – giáo xứ Vinh Sơn và Giáo hội Kitô VN lấy quyền hạn
nào, dựa trên thế lực nào ngăn cấm chùa Hiển Quang dựng bảng, dù cách
cổng nhà thờ, lùi vào trong 6m?. Nếu bảo một
nước không thể hai vua, tôn giáo nào tồn tại lâu đời nhất trên
mãnh đất nầy?. Tôn giáo nào cùng một hơi thở dân tộc chống đuổi
Nguyên Mông, đem lại hòa bình cho xứ sở suốt nhiều thế kỷ?. Ai rước
thực dân về dầy xéo quê hương, ai theo gót chân xâm lược để bành trướng
thế lực?. Ai cướp đất chùa miễu,
ai là kẻ tiêu diệt văn hóa bản địa? Một tôn giáo
trên hai ngàn năm sống chết cùng dân tộc không thể xem như kẻ ăn nhờ
ở đậu cướp của giết người như 500 năm vừa có mặt một cách bất hợp
pháp! Vâng, một tín đồ vô danh tiểu tốt phát ngôn bởi lòng đố kỵ muốn
giáo xứ toàn tòng cũng như Giáo hội muốn toàn bộ dân tộc nầy dâng
lên cho “Đức Mẹ Maria vô nhiễm nguyên tội”, đều phát xuất từ tâm
chuyên quyền độc đoán. Đó là tính chất mà một dân tộc hiếu hòa
chúng ta, bao dung của Tam giáo không hề có. Qua 500 năm sống và thở trên
quê hương VN không thay đổi được bản chất cực đoan đó sao?. ‘H.Q.’ bảo: quạ phải đen, không đen, không
phải quạ, có lẽ đúng vậy! Kitô giáo nói
chung và GH Kitô VN nói riêng, nên có thái độ lễ phép biết điều với dân
tộc và với một tôn giáo đàn anh, cũng là bậc thầy của mình về giáo
lý cũng như tác phong đạo đức tôn giáo. Hai vấn đề
được đặt ra cho nhà nước VN, một sự kiện tuy thuộc phạm vi khu phố,
nhưng tầm vóc trở thành vấn đề nhạy cảm của một dân tộc: 1. Nhà nước có
quyền hay Kitô giáo có quyền cho phép Phật Giáo dựng bảng chùa?. Nếu
Kitô giáo không cho phép, nhà nước hành xử thế nào về sự bình đẳng tôn
giáo trong một xã hội; đó là chưa nói kẻ có tội và người có công với
dân tộc đều bình đẳng như một ký sình trùng và một quả tim trong
cùng một cơ thể. Ai đang lãnh đạo đất nước nầy?. Chừng nào chùa Hiển Quang được dựng bảng?
(Tấm bảng bị cháy ngay chỗ ngọn lửa
chuồi vào trong chùa). 2. Tuy nhà nước
không muốn phanh phui vụ án, sợ mất “tình đoàn kết” hay do một áp lực
nào đó. Vụ án ém nhẹm đã tạo rạn nứt giữa hai tôn giáo và quần
chúng mất niềm tin quyền lãnh đạo của nhà nước trên mãnh đất nầy.
Chìm xuồng không phải là giải pháp đoàn kết tôn giáo và quần chúng đánh
giá bản lãnh của nhà nước trước một thế lực vô hình, chứng tỏ
nhà nước tồn tại không dựa vào lòng dân mà dựa vào áp lực đen tối! Một, giải pháp
chung cuộc, ba bên đều được việc: để thể hiện quyền lực của nhà
nước trước thế lực đen, có thể xem đây là vụ án của một kẻ manh
động phá hoại tài sản công dân, xử theo điều khỏan luật tố tụng hình
sự; sau đó, tù hay tha, phạt vạ hay miễn tố là do Tư pháp, nghĩa là phải
truy cứu trách nhiệm hình sự (và khoanh vùng trong phạm vi đó mà không cần
những kẻ liên đới, đó là cách giữ thể diện cho cả nhà nước lẫn
nhà thờ). Bởi lẽ, hai cá nhân ẩu đả, luật pháp còn xử huống thay một
hành động phá hoại chính sách đoàn kết tôn giáo của nhà nước. Hai, nhà nước nên
mời GH Phật Giáo và GH Kitô giáo ngồi lại giải hòa, bên Kitô giáo phải
có lời xin lỗi, hoặc trực tiếp, hoặc bằng văn bản và hứa trước pháp
luật không để xẩy ra những vụ va chạm giữa các tôn giáo vế sau (việc
nầy có thể không cần công khai trước quần chúng hay báo chí). Giáo xứ
Vinh Sơn nên tỏ thiện chí bằng cách làm lại tấm bảng chùa Hiển Quang bị
đốt cháy. Giáo xứ và nhà chùa qua lại thăm nhau như mọi khi. Đất nước ta
đang chuyển mình vượt qua giai đoạn khó khăn về kinh tế, đang ra sức bảo
vệ an ninh xã hội và chính trị, đang thành công trên mặt trận ngoại
giao, đang tiến bộ trong phạm vi GDP [‘Gross Domestic Product’/ Tổng sản lượng giá trị thị trường hàng
hóa và dịch vụ của một quốc gia trong một thời điểm nào đó -(chú thích thêm của Giao điểm) Đòi hỏi một tế
nhị của nhà cầm quyền đối với các tôn giáo không phải ém nhẹm những
bất công mà truy cứu những bất công có tình có lý, xét thấy không thể
áp dụng luật pháp, con đường tình cảm vẫn còn lắm lối thoát cho giới
lãnh đạo trí tuệ, cả đạo lẫn đời, để đầu xuôi đuôi lọt một
cách êm thắm, vừa lòng cả đôi bên mà nhà nước vẫn giữ được phong
cách của pháp quyền trước áp lực tôn giáo, đó là cách Hóa Giải một
vấn đề. Minh Mẫn 31.12.2005 © Copyright 2005 giaodiem.com |
In ra @
© Giao Điểm. Bài vở, thư từ gởi về: giaodiem@giaodiem.com