posted: 02.01.2006
![]() |
(Gđ: Dù web Gđ đã thông
báo sẽ ngưng làm việc trong 2 tuần nhân dịp Tết sắp đến, nhưng lại
nhận được bài viết mới của MM, trong đó tác giả đã đề cập đến
kết quả giám định về “sự cố đốt chùa” HQ. của “Phân viện Khoa
học Hình sự” thuộc Tổng cục Cảnh sát Thành phố “mang Tên Bác” gởi
cho Cảnh sát Điều tra Quận Tân Bình. Thưa quý bạn đọc, chỉ với cái
‘tít’ hoành tráng thế này là đủ làm cho chúng tôi dẹp bỏ chuyện “xả
hơi”.) Minh
Mẫn TÌNH NGƯỜI
Xã hội càng
phát triển, con người chen chúc nhau trong phố thị chật hẹp càng cảm thấy
bơ vơ lạc lõng, nhà sát cạnh nhau mà không hề biết mặt mũi nhau. Các
vùng thôn dã, tuy dân cư thưa thớt, nhưng tình làng nghĩa xóm thắm đẫm tình
người. Nói là thế nhưng khi thiên tai, hoạn nạn lúc ấy mới thấy được
tình người bàng bạc khắp mọi nơi. Kratina, Cơn sóng
thần Ấn Độ dương, dịch bệnh, chiến tranh, con người chia sớt nhau từng
lon gạo, từng tấm áo, tấm chăn, thậm chí hy sinh mạng sống cứu kẻ
lâm nạn!. Dù người có thâm nhiễm đạo đức tôn giáo hay không, phần lớn
đều cảm thấy thổn thức trước cái đau của con người!. Kẻ giàu chia
sớt cho người bất hạnh đã đành, VN ta còn trong danh sách nước nghèo,
thế mà cũng gởi tiền giúp nạn nhân trong đợt thiên tai ở Mỹ vừa qua,
và trong nước, không thiếu cảnh lá rách đùm lá nát. Có điều, bản
chất hiếu hòa của ta, tình người không phân biệt tín ngưỡng, sắc tộc,
vì vậy, rất nhiều đoàn từ thiện Phật Giáo đến ủy lạo các vùng
cao, tín đồ của Tin Lành, và gần đây, đợt lũ quét miền Trung, miền Bắc,
các chùa đến nơi giáo xứ Nam Định
để trao quà cứu trợ cho các giáo dân Kitô giáo, như chùa Lá Gò Vấp, do
thầy Nhuận Tâm hướng dẫn và một số đoàn khác tại TP. HCM thực hiện
trong một số giáo phận. Truyền thống
hoà hợp lâu đời của cha ông chúng ta, con cháu thừa hưởng. Trong thời
Ngô Đình Diệm triệt tiêu PG, tại Gò Vấp, một linh mục chứa chấp một
tu sĩ PG. Trên đường chạy nạn chiến tranh vào năm 1975, một ngôi chùa cứu
thương cho một soeur bị trúng đạn, một binh sĩ chế độ cũ chia cho nữ
cán binh MTGPMN những viên thuốc sốt rét giữa lúc loạn lạc, và chiến sĩ
cách mạng cũng nhường hầm trú ẩn cho sĩ quan VNCH trong Ủy Ban Liên Hợp
bốn bên tại Tân Sơn Nhất khi Cộng sản pháo kích sân bay; và vô số
hình ảnh giúp đỡ nhau mà không hề biết đó là kẻ thù hay khác nhau vì
lý tưởng. Đó là tình người cao đẹp, nhưng cũng không thiếu những tâm
lượng hẹp hòi, làm khổ nhau vì những đố kỵ nhỏ nhoi, quên lý tưởng
của giáo chủ hoặc của chủ thuyết mình tôn thờ. Ngoài sự hẹp hòi đố
kỵ, chúng ta còn vấp phải một sai phạm – không tôn trọng sự thật,
dù đó là sự thật hiển nhiên, do một áp lực hay trong một hoàn cảnh tế
nhị, nhạy cảm, bóp méo sự thật, biến tình người thành bi hài kịch
mà không đem lại lợi ích cho ai, ngoài việc trốn chạy trách nhiệm và
dung túng điều xấu. Nhân dân rất buồn và đau lòng cho sự cố
đốt chùa Hiển Quang trong lòng giáo xứ Vinh Sơn, Ông Tạ vừa rồi, cho dù
do một cá nhân manh động hay do một chỉ đạo từ bề trên, đều nói
lên cái tâm chất thiếu tình người; ngược lại, nhà chùa im lặng, PG im
lặng, không có nghĩa sợ sệt, bởi lẽ, họ có quyền kích động tín đồ
trước sự áp chế bất công, nhưng với thái độ cao thượng đó, thái độ
tràn đầy tình người đã đắp bù cho tình người nghèo nàn kia cảm thấu
một sự chua xót ti tiện, nếu nơi ấy còn chút lương tri. Ngược lại
lương tâm vắng bóng, biến tình người thành khối đá lạnh lùng chắn lối
tâm linh, và hành động không còn là một con người!. Có thể khi hành
xử, họ hãnh diện đã trả thù một kẻ không cùng một tín ngưỡng,
nhưng biết đâu, những đêm thao thức của một con người mà “linh hồn
được Thượng đế khai sáng”, họ thấm thía và hổ thẹn lời dạy của
Dê-Su (Jesus): Bị vả má phải, hãy đưa má trái cho vả tiếp, bị lột
áo ngoài, hãy cởi nốt áo lót bên trong. Họ hổ thẹn vì không làm
theo lời dạy của Chúa hay Chúa hổ thẹn vì dạy điều họ không thể
làm được, và suốt hơn 20 thế kỷ qua, họ đã làm ngược những điều
được dạy một cách sốt sắng và họ sốt sắng trưng bày lời dạy như
một trang diểm che đậy những vết thẹo loang lổ trên bộ mặt thiếu
tình người. Nhưng công lý
có cần đến tình người? Một người bị cố sát, không thể bảo là bị
ngộ sát hay chết vì tai nạn bình thường, tình người là chân lý, là sự
thật, như vậy công lý phải là sự thật tức công lý phải mang dáng dấp
tình người. Bản Kết Luận
Giám Định của Tổng Cục Cảnh Sát, Phân viện Khoa học Hình sự (KHHS), số
105/C21B ngày 27/12/2005, TP. HCM gởi cho Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra (CSĐT) quận
Tân Bình gồm 3 mục: 1.
Trên đoạn dây dẫn điện (loại dây đơn, lõi đồng nhiều sợi), đầu
nối với cực dương (+) của bình ac-quy lắp trên xe gắn máy biển số
75H6 3937 có dấu hiệu chạm chập điện. Khi CSĐT đến,
hiện trường đã cháy toàn bộ 7 chiếc xe, riêng chiếc xe mang biển số
trên, nằm sát tấm bảng chùa sắp dựng vào ngày mai, cả bảng lẫn xe đều
cháy, còn trơ khung sườn, lấy đâu ra dấu hiệu bình ác-quy bị chập điện?.
Vả lại, chiếc xe trên đã được rửa sau khi di ni sinh đi học về lúc
18g ngày 05/12/2005, mãi đến 1g20 sáng 06/12/05, tức 7 giờ đồng hồ hôm sau
mới bốc cháy là chuyện vô lý, vì nguồn điện có lưu hoạt mới phát
nhiệt. Cho rằng phát hỏa do xe, thế cục bông gòn tẩm dầu khoáng chất
nhét vào lổ gió gần tấm bảng chùa để sát vách và cái hộp quẹt bỏ
sót tại hiện trường, phía ngoài tường chùa thì sao? Chả lẽ là những vật “ngẫu nhiên”?. 2.
Trên các cuộn dây của đồng hồ điện kế không có dấu vết quá tải,
chạm chập điện. 3.
Mẫu than tro và miếng bông gòn thu tại hiện trường được niêm phong gởi
tới giám định có thành phần của nhiên liệu dầu khoáng. Có nghĩa miếng
bông gòn là vật dễ cháy mà không bị cháy, xe và tấm bảng bằng kim loại
khó cháy mà bị cháy, nghĩa là thế nào nếu không phải có bàn tay vô
hình cố tình gây án!. Miếng bông sở dĩ không cháy là vì được nhét qua
lổ gió phía trên cao, sau khi phát hiện bên trong đã bắt lửa, miếng bông
gòn tẩm xăng dầu kia không cần phải nhét tiếp theo, nên còn nằm trên lổ
gió, còn cái quẹt gas màu xanh, CSĐT tịch thu nhưng không nghe nhắc tới
trong bản giám định, là thế nào?. Một bản Giám
Định từ cơ quan KHHS Thành phố thiếu khách quan và thiếu khoa học như thế
làm sao người dân tin là bộ phận mang tính Khoa học có công tâm, và hẳn
nhiên người bị hại không hài lòng với thái độ giám định như vậy.
Lương tâm chức năng và tình người đã vắng mặt!. Bênh vực, dung dưỡng
cho hành động thiếu tình người làm sao chức nghiệp có tình người?. Phải
chăng người tu sĩ có đạo đức và đầy hỷ xả không có quyền hưởng
công lý, PG luôn chịu sự đối xử bất
công trong xã hội?. Thà rằng mọi sự
im lặng chìm vào quên lãng, nếu nói ra, phải nói đúng sự thật của lương
tâm chức nghiệp. Im lặng, chỉ mang tiếng bao che và bất lực, nhưng bẻ
cong sự thật càng nói lên tính chất thiếu lương thiện của chức năng và
tình người. Dẫu sao, với tính
Từ Bi của PG, với tâm độ lượng của dân tộc và sự hỷ xả của nạn
nhân, mọi sự sẽ êm xuôi nếu sự thật được xác nhận và giải hòa.
Việc làm thiếu trung thực của bộ phận KHHS không phải là giải pháp ổn
thỏa, nếu sự vụ bắt buộc phải nhận chìm thì là tảng băng chìm trong
đại dương bất mãn và thiếu niếm tin. Cọng cỏ bị đá đè lên trên
không có nghĩa cỏ đã chết. Trong PG có
BI-TRÍ-DŨNG. Lòng từ Bi phải có Trí Tuệ và sự cương quyết. Chữ Dũng
trong đạo Phật không có nghĩa bạo lực như Hồi Giáo, Kitô giáo, nhưng là
tinh thần UY VŨ BẤT NĂNG KHUẤT, do vậy, một thiền sư PG trong thời hiện
tại, khi đấu tranh chống bạo quyền, đã tuyên bố : Tôi nguyện đem thân
xác trang trãi cho Phật Pháp, nếu chết là cái chết của chân lý trước bạo
lực chứ không phải chết vì bạo lực nầy kém bạo lực khác! Cái chết
của những chiến binh Thập ác (Christian Crusaders) với Hồi giáo ở Ai Cập
và Ả Rập là những cái chết ô nhục nhân danh Chúa, nhưng cái hy sinh của
một Gandhi trở thành vị Thánh của những tâm hồn yêu chuộng chân lý và
tình người. Phải chăng TÌNH
NGƯỜI là chân lý, là SỰ THẬT!?
|
In ra @
© Copyright web Giao Điểm | Thư từ, bài vở xin gởi về: