>>> Sách

GIAO ĐIỂM

Unicode Standard<<<

.......... .
 

Giới thiệu “Quê hương qua ống kính”, tác giả Trần Công Nhung

Kính gởi các tác giả và nhà xuất bản: Nhằm vào việc phổ biến văn hóa Việt Nam đến các độc giả người Việt và người nước ngoài trên thế giới, chúng tôi sẵn lòng giới thiệu các sáng tác mới của quý vị. Tuy nhiên,  các tác phẩm và công trình nghệ thuật này phải phù hợp với quan điểm, nhãn quan nghệ thuật của chủ trương Giao Điểm. Trước khi được giới thiệu trên website GĐ, chúng tôi đề nghị quý vị gởi trước cho tòa soạn một ấn bản hoặc các tài liệu cần thiết. Tuỳ thuộc vào hoàn cảnh cho phép, chúng tôi sẽ có một bài điểm sách hoặc giới thiệu riêng của Giao Điểm. Các bài viết này sẽ được giới thiệu trong mục “Giới thiệu sách mới của thân hữu GĐ” và nối kết (link) trong phần ‘Mục lục chọn lọc’.


Kính gởi : Toà soạn Tạp Chí Giao Điểm.

Nhân đọc cuốn Quê Hương Qua Ống Kính  của tác giả Trần Công Nhung tôi có ghi lại một vài cảm nghĩ, tôi muốn chia xẻ với độc giả của Giao Điểm. Kính mong tòa soạn cho đăng tải, nếu được. Xin cảm ơn.

Đọc Quê Hương Qua Ống Kính, tác phẩm của Trần Công Nhung.
 
Qhquaok2.jpg (45951 bytes)   Qhqok1.jpg (57008 bytes)

  Đến nay, đã hơn một phần tư thế kỷ, người Việt bỏ nước ra đi, một cuộc ly hương vĩ đại đầy đau thương chưa từng có trong suốt bốn nghìn năm lịch sử. Sống xa xứ, người Việt đã thành công về mọi mặt từ kinh tế, văn hóa xã hội... Tất cả mọi thành công đã không làm cho chúng ta quên đất nước, trái lại ai cũng mong tìm về quê hương, nặng một lòng thương nhớ quê hương.  Tình tự đó bàng bạc trong những tác phẩm Thi Văn Nhạc Họa của người Việt hải ngoại. Trong những dịp lễ lạc hội hè chúng ta thường nghe : Về Nguồn, Giỗ Tổ, Con Hồng Cháu Lạc... để nói lên niềm hãnh diện của con dân một nước, nói lên niềm thương nỗi nhớ của một giống nòi.

Mới đây tôi đọc được tác phẩm Quê Hương Qua Ống Kính (QHQOK) của ông Trần Công Nhung, một tác phẩm tiêu biểu và rất cô động nói về quê nhà.

QHQOK không phải là một tập truyện, không phải một tác phẩm tiểu thuyết. Cuốn sách   tổng hợp 26 bài viết về quê hương Việt Nam, từ Đồng Đăng Kỳ Lừa cho đến Châu Đốc, Long Xuyên. Chúng ta thử theo chân tác gỉả qua một vài nơi. Bắt đầu là một ước mơ:

 "Lúc chưa "đổi đời" tôi tưởng mình không bao giờ còn cơ hội được xem mặt Hà Nội Ba Mươi Sáu Phố Phường, được ngắm Hồ Gươm, được đi trên con đường Cổ Ngư tình ái. Vâng, cả một Miền Bắc đầy thi vị bàng bạc trong Gió Đầu Mùa, trong Đọan Tuyệt, trong Đôi Bạn, trong Hai Buổi Chiều Vàng, trong Hồn Bướm Mơ Tiên...trong kho tàng Tự Lực Văn Đoàn. Những hình ảnh quê hương quá đẹp đã ăn sâu trong tâm trí tôi từ thời hoa niên. Đẹp cảnh, đẹp người, đẹp cả giọng nói ...tôi đã từng ước mơ  sẽ sống với một người Miền Bắc... (trang 13)

  Một phần ước mơ đó anh đã thực hiện trong những chuyến đi, lúc còn tại quê nhà và những lần về thăm  từ Cali. Phần đông chúng ta ai cũng thấy quê hương Việt Nam mình đẹp nhưng lại đẹp chung chung. Trần công Nhung đã "chụp" cho ta những bức ảnh đẹp đặc biệt, trong bài Đi Hà Nội:

  "Chạy theo đường tàu là những thửa ruộng khô, tiếp là con sông uốn khúc, bên kia là bãi bồi. Xa xa  những đụn núi vôi nối tiếp nhau như bát úp. Một cảnh sơn thủy  hữu tình. Tôi tựa người vào khung cửa  tàu và bấm máy liên  tục. Năm ba cái mới được một, vì lau sậy bên ngoài xẹt xẹt chạy qua.  Núi vôi nổi lên giữa đồng ruộng, trong Nam không có. Nhìn trong khung máy, tôi có cảm tưởng  như con tàu đang từ từ đi vào trong tranh". (trang 15,16).

  Những hình ảnh đôi khi rất đơn sơ nhưng dưới cái nhìn của tác giả lại là một tác phẩm, tác phẩm cho ta nhiều ngạc nhiên thích thú. Cảnh bán nước chè trên tàu hỏa:

  "Người đàn ông đối diện vẫy cậu bé bán nước lại, anh cầm cái điếu cày đưa lên mồm châm lửa, hít một hơi, tiếng nước trong điếu kêu ọc ọc. Một đụn khói trắng nhả ra bay tứ tán. Không thấy ai than phiền gì cả. Nhìn con tàu và hành khách là biết đất nước nghèo như thế nào". (QHQOK trang 27)

  Do lòng yêu quê hương, tác giả đã cực nhọc lặn lội leo trèo hoặc đi vào tận những ngõ ngách xóm nghèo để thấy rõ cái dẹp của xứ sở mình. Với Trần Công Nhung, cái đẹp không chỉ tìm thấy những nơi ngập ánh đèn màu mà cả trong chốn bùn lầy nước đọng, nơi những con người lam lủ, chân lấm tay bùn. Khi anh về thăm làng Bát Tràng, nơi sản xuất gốm nổi tiếng nhưng quá nghèo, anh đã ghi lại hình ảnh  con ngõ hẹp với một thiêu phụ gánh than bằng những nét nhẹ nhàng mà sâu lắng. - mỗi nơi, mỗi bức ảnh, tác giả đều để lại một cảm xúc bâng quơ, một nỗi buồn mông lung đây đó. Cái tình trong cảnh của tác giả bao giờ cũng nhẹ nhàng. Chúng ta thử xem:

  "Tôi yên lặng đi bên cạnh người thiếu phụ son trẻ, không hỏi thêm một lời nào. Ra đến  chỗ đống than, chúng tôi dừng lại. Bây giờ nhìn rõ hơn khuôn mặt người đàn bà, tôi càng thấy xôn xao trong lòng. Tôi đưa tay vào túi lấy một ít tiền :

- Chị Vân, tôi xin phép gửi cho cháu tí quà, mong chị đừng từ chối. Tôi dí năm bạc vào bàn tay đen đủi của chị và quay gót đi nhanh.

- Bác, bác cho cháu nhiều thế này!.

  Tôi như không nghe, và cố rảo bước. Nắng chiều chưa tắt nhưng hoàng hôn đã bắt đầu lên từ các hẽm quanh co trong làng Bát Tràng".(QHQOK trang 65) Hoạt cảnh dọc đường cũng được tác giả ghi lại một cách tự nhiên nhẹ nhàng:

"- Bao nhiêu con gà ?

- Dạ Dì cho 15 ngàn.

- Chi dữ rứa, 8 ngàn.

  Tàu nhúc nhích lăn bánh. Người bán hàng đưa cao con gà vàng ngậy, năn nỉ:

- Bán vốn Dì 10 ngàn chớ không rẻ hơn.

Bà khách, một tay đưa tờ giấy bạc 10 ngàn xuống, một tay hờm sẵn lấy gà lên. Tàu bắt đầu chạy, người bán rong chạy theo với tay lấy tiền vừa đưa cao con gà. Một bên giật tiền một bên giật gà.

- Mụ nội nó gạt tui".

  Mọi người quay nhìn, thấy bà khách cầm gọn cái đầu gà trong tay, mình gà thì ở lại trên sân ga. (QHQOK trang 102)

  Đọc QHQOK tôi có cảm tưởng như đang đi theo tác giả qua những miền quê hương đất nước. Tác giả có lối viết bình dị tự nhiên, dễ hiểu dễ thâm nhập. Đọc mà tưởng như đang nghe, đang thấy cảnh vật phơi bày trước mắt. Mặc dầu trong lời nói đầu, Trần Công Nhung không cho mình là nhà văn, nhưng đọc anh tôi không ngờ lối viết của anh lại thu hút người đọc đến như vậy. Điểm nổi bật là sự chân thành trong cảm xúc của người viết, do đó giữa tác giả và độc giả không hề có sự cách biệt xa lạ mà ngược lại lúc nào cũng thấy gần gũi, cảm thông nhau, cùng nhau tâm tình. Trần Công Nhung còn có lối nhìn rất dí dõm. Thỉnh thoảng chấm phá vài nụ cười nhẹ, làm cho người đọc không cảm thấy mệt mỏi khi theo tác giả trèo đèo lội suối.

  QHQOK không phải là tập sách du lịch, cũng không là tài liệu địa lý, đó là những tác phẩm nhiếp ảnh trung thực và đầy tình quê hương. Trần Công Nhung đã nhìn quê hương với tất cả tấm lòng thiết tha của mình. Quê Hương đã hiện ra trong ống kính máy ảnh của anh hay trong tâm hồn anh, nguyên vẹn và đẹp vô vàn. Tôi nghĩ đây là một tập sách mà những ai còn một chút gì cho Quê Hương nên tìm đọc. Đọc và xem những hình ảnh trong QHQOK để thấy mình đáng tự hào và cần gìn giữ Quê Hương.

Nam Điểu (Tháng 7-02)

Sách dày 200 trang cỡ 5x8 do họa sĩ Khánh Trường trình bày bìa. Nhiều phụ bản  ảnh màu. Quảng Bình Quan xuất bản. Giá 20MK liên lạc : 14926 Larch Ave. Lawndale, CA 90260 Tel. (310) 978-8978 email: trancongnhung@yahoo.com

 

Sách GĐ  |  Mục lục tổng quát


© Giao Điểm. Bài vở đóng góp, thư từ , xin email về:  giaodiem@giaodiem.net

. ..........