-
Điện
thư từ Huế gửi người xa Huế
- Dưới
Cội Mai Vàng
- Thái Kim Lan
Sáng hôm nay có hẹn với anh Tường đi uống cà
phê. Đi ra ngoài trời là một ý kiến dưỡng sinh rất hay của Dũng để một
nguời nằm lâu trên giừờng bệnh như anh Tường có dịp thở khí trời,
nhìn thiên hạ và cỏ cây. Mới gặp anh cách đây một tuần vậy mà vừa
thấy mặt anh đã nói “chơ Lan đi mô mà “thẳng cò” rứa ?” với giọng
nghịu nghịu nửa trẻ nửa già, nghe đến thương !
Hôm nay anh T. lại
muốn hẹn nhau đến quán “Dưới cội mai vàng” trong vùng Đại Nội.
Lại đến “Dưới
cội mai vàng”, như một cuộc hẹn hò muôn thuở ! Chỉ khác với năm
xưa, người đến nơi hò hẹn lần này biết mình đã lỡ nhiều cuộc hẹn
trong đời, chừ đây ngọc nát vàng phai, người cũ mất còn phôi pha, hình
hài hương sắc bỗng trở nên vô nghĩa, chỉ có sự hẹn hò vu vơ vẫn là
vĩnh viễn, như mây mùa xuân óng ả trên cành mai. Ngồi đây mà tưởng tượng,
vài giờ phút sau người bỏ ra về , rồi ta lại đến, người lại đi, cứ
thế lặp lại hoài mãi cuộc đến rồi đi , rốt cùng chỉ còn cây mai đứng
đó, cây mai bỗng thấy mình là hoá thân của sự đợi chờ muôn kiếp...
Nghĩ như thế mà
chẳng thấy có chi là bi thảm, mà lại thấy mình nhẹ nhõm như khí trời
buổi ban mai đang thong thả ươm tơ trên hai hàng phượng phất phơ lá non
trên những con đường nhỏ trong Đại Nội.
Buổi gặp thoạt
tiên chỉ có ba người, chốc lát có mấy người bạn nghệ sĩ của anh T.
tình cờ đến Cội mai vàng, như mọi khi ai cũng sà xuống hỏi thăm. Chuyện
trò lại xoay quanh những “biến cố văn hoá Hỡi ơi kêu trời không thấu”
của Huế như thư viện đại học bị đập nát bỏ đi để xây cái khác,
câu lạc bộ thể thao xây lại thành nơi tiếp thị festival, cây xanh cổ thụ
trên nhiều đường bị đốn không thương tiếc...Sao có lắm tin buồn cho
Huế như thế !
Sau đó anh T. ngỏ
ý muốn đi dạo đến hồ Tịnh Tâm mà từ lâu vì bạo bệnh anh chưa trở
lại. Cả mấy người đi chậm theo xe xích lô chở anh T., vừa đi vừa ngắm
cảnh. Huế của mình đẹp thật, dù cho có ai đang tâm vùi dập làm Huế
tan tác đời hoa, nhưng hồ Tịnh Tâm trong cảnh hoang dã với nhiều luống
rau muống bồng bềnh vẫn đưa hồn mình lang thang đi theo tiếng vọng của
“lòng ta là những thành quách cũ” mờ nét rêu phong...
Hình như mọi việc
trên đời xét cho cùng đều là phù phiếm, phù du, nhưng ở nơi những phù
phiếm này người ta lại bắt gặp một điều gì không thuộc vào thời
gian, dù cho thời gian có xuôi ngược về mô. Trong buổi uống trà hôm nay
có một khoảnh khắc bất chợt ấy vụt hiện ra như một đoá hoa mai còn
sót lại lấp lánh trên cành trong buổi tàn xuân. Như một bất ngờ trong mọi
chữ ngờ, có một người đã đến “cùng ngồi với nhau” dưới “Cội
mai vàng”. Là ai ? hãy đoán đi ! Trịnh Công Sơn !
Suốt buổi ngồi
dưới cội mai, có một lúc nào đó mấy người bỏ đi đâu có việc
riêng, chỉ còn anh T. và Lan ngồi lại, bỗng tiếng hát của ai ấm áp vờn
quanh “tôi là ai mà yêu quá đời này.. .Tôi là ai mà còn trần gian thế..
.”. Mấy bữa nay quán chỉ cho nghe giọng ca Thái Thanh nên mới nghe đã giật
mình, Sơn đó phải không ? Có người cải không phải, anh T. nói, đúng là
giọng Sơn. Phải rồi đúng là giọng của Sơn, quen thuộc quá âm thanh vùa
trầm vừa trong ấy của chén nước trà Huế vàng óng bị một lớp khói
thuốc phủ mờ ! Là Sơn ở đâu đó, vừa xa vừa gần, đang lững thửng
như mọi khi đến với bạn bè, nhẹ như một chiếc bóng ngoài sân. Chưa lúc
nào lại thấy Sơn đang ngồi thân thiết với mình trong một buổi gặp gỡ
bạn bè êm ái như thế, thân thiết đến tận nơi từng chân tóc.
Bỗng nghe vừa lạnh
vừa ấm nơi gáy như có ai cười khúc khích sau lưng ! Cái bàn vuông, những
chiếc ghế, tách cà phê, chén trà, miếng chanh, viên đường phèn trên dĩa,
ánh nắng lấm tấm trên vai áo của T., lung linh tẩm đượm tình bằng hữu
xa xưa..
Sơn đã đến ngồi
ở đâu đó bên tôi bên anh, giọng ca chân tình, nhẹ nhõm khói mây, không
một chút uốn éo nghệ thuật của những ca sĩ trứ danh, Sơn hát như Trang
Tử gõ bàn mà ca.. .Chúng tôi ngồi đó lắng nghe, như thể giữa quá khứ
và hiện tại, giữa tóc xanh và bạc
đầu đã không bao giờ có một chữ “và” ở giữa ! Trong một giây bỗng thấy mình như chấp
cánh bay trong một thứ hạnh phúc tự tại, có chi để mà đau xót nữa, cuộc
đời, tình yêu, cái chết ! Hạnh phúc đơn sơ và bình yên như ngụm trà dưới
cội mai đến một lần với cảm nhận, phải về nơi đây, trong một góc
yên tĩnh, ngồi bên cạnh những người bạn, trong ánh sáng mông lung của
trời tháng ba non của thành phố “một
thời dễ yêu một thời dễ chết” này mới thấy giọng ca lời hát của
gã nghệ sĩ gầy còm hay đến chừng mô!
Huế,
cuối tháng ba 2002, nhân một năm ngày mất TCS
Thái Kim Lan
Home Page | Van
Hoc | Top page